Hậu Cung

Chương 1: Mật tần tiểu truyện (thượng)



Thọ Khang Cung được xây dựng nguy nga lộng lẩy, hoa văn màu ngọc lưu ly rực rỡ dưới ánh mặt trời bay bay trong dòng chảy màu sắc, giống như làn sóng.

Tử Cấm Thành trong cung điện, phải kể đến là Thọ Khang Cung tráng lệ, ngoại trừ nơi ở bên trong của thái hậu ở ngoài tất cả là phi tần của hoàng đế. Không, hiện tại phải là Thái phi rồi.

Nói một cách thẳng thừng — cũng chính là một đám lão bà ngụ ở "Viện quả phụ."

Mặt trời thật đẹp, ta phơi nắng đầu có chút choáng váng. Gió xuân bên ngoài thổi những bông hoa hương vị rất ngọt ngào vào trong cửa sổ, không có lý do gì khiến cho tòa cung điện yên tĩnh tráng lệ sức sống này mà chết.

Vị ngọt của hoa kia cực kỳ giống mùi thơm của những đóa hoa nhi ở quê nhà Tô Châu của ta.

Ngọt ngào, còn có mùi mạ non nhẹ nhàng khoan khoái, làm cho người ta như muốn say đi.

Khi đó, nương kêu ta "Ly nhi—"

Ta hiện tại, người người đều tôn kính gọi ta "Mật Thái phi—"

Mật Thái phi, tân đế vừa tôn ta làm thuận y Mật Thái phi, đó cũng là tên hiện tại của ta.

Ta thật sự nhớ không được, ta còn có một cái tên, được gọi là "Ly nhi". Dường như, trước đây thật lâu, Thánh Tổ hoàng đế cũng đã gọi qua ta như vậy.

Lần đầu tiên ta gặp mặt Thánh Tổ hoàng đế, là lúc Khang Hi hai mươi tám tuổi. Ta mười bảy tuổi.

Mặt trời ngày đó cũng đẹp giống như ngày hôm nay, ánh sáng rực rỡ. Bầu trời đều là màu lam non nớt của nước, có chút trong suốt, những đám mây trắng mỏng tựa như một loại bông vải cuốn thành một khối mạng lưới trên không trung. Trong gió có mùi thơm hoa đào sáng rỡ, nhắm mắt khẽ hít thở, ta cảm thấy dường như mùi thơm có thể thấm vào tận đáy lòng.

Ngày đó vốn là rất nhàm chán. Phụ thân vì chuyện hoàng đế nam tuần đã ở nha môn Tri Phủ Tô Châu chờ từ sớm. Một mình ta ở trong phủ cùng nương làm việc thêu thùa, nương thêu một đôi Loan Phượng bay cùng hoa văn, chỉ có một đôi mắt còn chưa có thêu xong. Nương cười nói: "Chờ thêu xong đôi mắt này, liền cho Ly nhi ta làm thành chăn, giữ lại làm của hồi môn."

Ta giật mình ngẩn ra, chợt nhớ tới ánh mắt của biểu ca, mà trong lòng "bổ nhào" dao động xuống, sắc mặt như rặng mây đỏ đầy trời.

Chợt nhị phu nhân đi vào, vẻ mặt tươi cười nói: "Xin đại ***** đi một chuyến thôi. Lão gia mời ngươi đi đến nha môn Tri Phủ đấy."

Ta ngẩng đầu nghi ngờ, hỏi: "Phiền hỏi dì, phụ thân gọi ta đi làm cái gì?"

Nương cũng có chút lo sợ nghi ngờ: "Nha môn Tri Phủ là đợi nam nhân địa phương......"

Nhị phu nhân cười nói: "Tam muội cùng Ly nhi lo lắng cái gì chứ? Lão gia nói các lão gia của các châu phủ ***** đều tụ họp ở trong hậu viện nha môn Tri Phủ, chúng ta không đi cũng không hay. Đúng vậy, kiệu đang chờ ở bên ngoài đấy."

Nương nói: "Đã như vậy, nên phải đi sớm nha, hiện tại làm thế nào mới......." Nhưng mà nương có chút thất vọng, "Nếu là phụ thân ngươi muốn ngươi đi, ngươi phải đi một chuyến đi."

Ta theo lời đứng dậy, nhị phu nhân lại ngăn cản ta, "Thay xiêm y tươi đẹp tiếp kiến chứ." Ta gật đầu một cái, nhị phu nhân ở phía sau nâng lên nụ cười thần bí, thanh âm rất nhỏ gần như không thể nghe thấy: "Đứa nhỏ này cũng thật là có chút vận may."

Nương dựa vào cánh cửa ở bên tai ân cần dặn dò, nói, "Mau mau trở lại."

Lúc ấy cũng không hiểu được, cuộc đời này của ta đây là lần cuối cùng nhìn thấy nương.

Hậu viện nha môn Tri phủ lớn hơn rất nhiều so với sân nhỏ nhà mình, phụ thân đẩy ta đến nói chuyện tâm tình cùng những người kia *****. Họ đều là cực kỳ xinh đẹp, duyên dáng, giống như đóa hoa mùa này, tươi sáng và rực rỡ. Họ nói chuyện khách khí lẫn nhau, cũng không có người để ý tới ta. Chẳng qua là dưới sự chú ý cẩn thận của ta, phát giác bọn họ đều đang có chút khẩn trương. Ta có chút không hiểu, từ nhỏ ta sinh trưởng ở thôn quê, lại không biết cầm kỳ thi họa, chung quy phụ thân không muốn mang ta đi ra ngoài qua lại cùng nữ quyến quý tộc, chỉ sợ ta làm hắn mất thể diện, không đủ hào phóng.

Ta bỗng nhiên tự ti, mà tránh ra xa họ, tìm một nơi không ai quấy rầy.

Tháng Tư cảnh xuân tươi đẹp như tranh vẽ, tơ tình kia mềm mại thanh thoát phơi phới tuổi xuân. Góc sân sáng sủa, ở chỗ sâu trong hành lang Di Hòa Viên, một cây hoa bích đào nở ra, còn có một con tiểu tước nhi ngồi ở trên nhánh hoa, vui mừng hót tí tách.

Ta hớn hở đứng lên, thuận tay bẻ một chiếc lá màu xanh lá cây, ngậm trong miệng và thổi lên. Thổi trúng là một khúc dã điều bình thường nhất ở quê, đã từng bị phụ thân quở mắng vì sai nhịp lạc đề, ta cũng không để ý tới. Giờ đây bốn phía yên tĩnh không người nào, ta thổi cùng tiếng kêu của tiểu tước nhi càng thêm vui thích. Đây là khi còn nhỏ ở quê A ngưu ca ca bên cạnh dạy ta thổi. Khi đó ta còn nhỏ, thổi thổi liền lạc giọng, hoặc là đem lá cây thổi đứt, A Ngưu ca ca nhíu mày nói: "Ngươi ngốc như vậy, sau này ta thế nào không biết xâu hổ mà lấy ngươi làm vợ."

Khi đó, ta thật cho là mình trưởng thành là phải làm vợ A Ngưu ca ca. Hắn cày ruộng, ta dệt vải, hắn bón phân, ta tưới hoa, ở trong bếp làm xong đồ ăn gọi hắn quay về cùng ăn, sinh năm sáu đứa con, ở quê làm một đôi phu thê bình thường.

A Ngưu ca ca rất khỏe, một mình có thể làm thịt một con trâu, một ngày cắm đầy cây giống trong đất nhà mình, còn có thể đem chum đựng nước rót đầy nước đặt ở trước của nhà ta.

Nương nói với ta, "Sợ là cha ngươi sắp quên mất hai mẹ con chúng ta rồi, chẳng qua là quay về cũng chưa chắc có thể gả nhà người tốt. Nếu làm thiếp giống như nương, không bằng gả ngươi cho A Ngưu ca ca, hắn là một người thành thật, sẽ hảo hảo yêu ngươi."

Ta cũng không thích A Ngưu ca ca. Thế ngưng, gả cho hắn cũng không có cái gì không tốt. Vì thế, ta cũng không có nói cái gì nữa. Chỉ cúi đầu, thuần thục mà sửa chữa lại xiêm y những chổ bị ta dùng răng cắn đứt mấy sợi chỉ.

Ta đã từng hỏi nương, vì sao tên của ta gọi là "Ly Tâm"

Nương thở dài nặng nề như gió quét lá rụng, nương nhẹ giọng nói: "Đồng tâm mà rời đi nơi ở, đau buồn với cuối đời."

Ta khịt mũi, "Đồng tâm mà rời đi nơi ở tự nhiên là phải đau buồn, thế nhưng phụ thân tùy ý đem hai mẹ chúng ta an trí ở quê, một tháng chỉ kí gửi cho chúng ta một ít tiền mà sống qua ngày, người như vậy, nương còn tưởng rằng phụ thân cùng với người là đồng tâm à?"

Từ nhỏ, tính tình của ta chính là dịu dàng an tĩnh, nói chuyện rất ít khi gây gắt như thế, nhiều năm gần đây, ta cùng nương sống nương tựa lẫn nhau quen rồi, hơn nữa tính tình của ta, cũng không lợi hại mà sắc sảo như thế này.

Nương khóc, lời của ta đâm vào chỗ thương tâm của nương rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.