Hầu Gia, Đợi Đã!

Chương 13: Cho nàng giảm nhiệt một chút



Nói chuyện? Nói chuyện cái muội muội (*) ngươi.

(*): tiểu đệ là chỉ cái ấy ấy của đàn ông, tương tự câu chửi muội muội ngươi( hay ở hiện tại là em gái ngươi) ứng với chỗ ấy của phụ nữ, cho nên Dung Hoa đang thầm chửi rất tục.

Dung Hoa thầm mắng to trong lòng. Hắn muốn nói chuyện trong tình cảnh thế này sao?

Nói đi nói lại, ngày hôm qua bọn họ vào trong phòng vốn chính là muốn nói chuyện. Nào ngờ chưa nói hai câu, Khương Dực giở trò với nàng, chuyên tâm nghiên cứu bí mật thân thể nàng.

Còn hôm nay, hắn vừa về đến đã trói nàng thành bộ dạng này.

Nam nhân này lột bỏ mặt nạ, quả thực chính là cầm thú!!!

Nhưng ở trước mặt hắn, căn bản nàng không có cách nào phản kháng. Trong tình cảnh để mặc người chém giết thế này, giọng nói của Dung Hoa có phần run rẩy:

-" Hầu gia, chân thiếp đau quá, thả thiếp ra trước được không? "

-" Chân đau sao? Đau chỗ nào?"

Khương Dực tỏ vẻ quan tâm nàng, tay mò lên đôi chân thon dài trơn bóng, hắn còn cố ý mơn trớn đến phần đùi trong mẫn cảm gần chỗ u cốc kia, rồi thong thả dời đi.

Dung Hoa muốn khóc, hắn cứ thề này, không khéo hôm nay sẽ không nói được gì nữa cho coi. Mấy ngày nay, đột nhiên nàng được tĩnh ngộ chuyện tình dục xa lạ, chưa kịp thích ứng đã bị hắn bắt ép đón nhận thêm những trò biến thái, mỗi lần đều ép nàng đến chết đi sống lại.

Vốn tưởng rằng Chiêu Ninh Hầu phu nhân là một thân phận có thể dễ dàng sống an nhàn, thế nhưng cứ vầy thì mệt chết được.

-" Hầu gia, không phải ngài muốn nói chuyện sao? Chúng ta nói gì đi! "- Dung Hoa nhanh chóng quyết định vào vấn đề chính. Nàng thà nói chuyện với hắn trong tư thế xấu hổ này, cũng không thích bị hắn thừa cơ chiếm tiện nghi.

Hình như Khương Dực có chút tiếc nuối khuôn mặt nhích về phía trước, hơi thở phà lên bầu ngực vểnh cao của nàng.

-" Mỹ nhân này thật đúng là khiến người ta muốn yêu thương. Phu nhân, rốt cuộc trước đây nàng giấu đi đâu vậy?

-" Mỹ nhân cái gì?" - Cảm nhận được hơi thở nonga bỏng của hắn trên bầu ngực mình, Dung Hoa thấy lý trí như dần tan rã.

-" Tất nhiên là... " mỹ nhân" này nè. " - Khương Dực le lưỡi nhẹ nhàng liếm lên đoá mai hồng trước ngực nàng.

Toàn thân Dung Hoa giật bắn, nàng thở hắt ra:

-" Hầu gia... ngài cứ nói đùa... thiếp có giấu khi nào đâu. "

-" Không có sao? " - Khương Dực ngẩng đầu nhìn gò má hồng của nàng. - " Thế tại sao trước đây ta không thấy? "

-" Bây giờ Hầu gia cũng rất lạ. " - Dung Hoa đáp -" Chẳng lẽ trước kia ngài cũng che giấu sao? "

Vẻ mặt Khương Dực hiện lên sự thích thú.

-" Nhưng mà, bản Hầu cảm thấy phu nhân không hề kinh ngạc! "

Toàn thân Dung Hoa run lên, nàng cố giữ vững tinh thần:

-" Hầu gia nói gì? Thiếp nghe không hiểu. "

Khương Dực cười khẽ, dùng tay nhéo lấy quả hồng trước ngực nàng:

-" Vì sao phu nhân lại nói bản Hầu coi trời bằng vung? "

Hắn không dây dưa vấn đề trước với Dung Hoa, những lời này là chính miệng Dung Hoa nói ra, nàng không thể phủ nhận.

Dung Hoa cắn môi, vô cùng hối hận tại sao lúc trước mình không kiềm chế được nói ra lời thật trong lòng.

Khương Dực này cho dù có đáng ghét như thế nào, nhưng bản lĩnh của hắn rõ ráng như ban ngày. Nàng đã lòi đuôi chuột ra thì đừng mong có thể bình yên trước mặt hắn như cũ.

Nhưng không lẽ lại phải nói ra lời thật trong lòng mình sao? Làm sao biết được sau khi nói ra Khương Dực sẽ không trở mặt với nàng? Nàng vẫn còn muốn làm Hầu phu nhân sống an phận ở kinh thành mà.

-" Hầu gia, Hầu gia! "

Hơi thở Dung Hoa dồn dập, nàng vừa mới tỉnh táo lại, lại bị hắn dấy lên ham muốn tình dục. Tên khốn này, muốn nói chuyện mà không chịu nói đàng hoàng là sao?

-" Phu nhân còn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào sao? " - Giọng nói của Khương Dực lạnh xuống mức âm độ.

-" Thiếp... thiếp..."

Hắn vân vê lại không vân vê, chỉ xoay nhẹ một chút lại ngưng, khiến Dung Hoa ở lưng chừng khoái cảm, vừa muốn vừa không muốn, cực kỳ khó chịu. Hoa huyệt lại băt đầu trào ra dâm dịch, khiến cỏ thơm kia ướt dầm dề. Hoa môi lại mấp máy, tỏ vẻ đói khát khó nhịn.

Mới vài ngày, nàng đã bị hắn biến thành mẫn cảm như thế này rồi! Dung Hoa ý thức được điểm ấy, sống lưng dần phát lạnh.

Nếu cứ thế này thêm một chút thời gian, đến khi hắn đi biên thành, những ngày còn lại của nàng sẽ thế nào đây?

-" Phu nhân, nàng làm dơ bàn rồi! " - Khương Dực chỉ lên bàn ngay giữa hai chân nàng.

Dung Hoa nhìn một cái, nàng xấu hổ và giận dữ muốn chết. Không biết từ lúc nào, dâm dịch của nàng đã chảy tràn ra khỏi bàn, tí tách rơi nhỏ giọt xuống mặt đất.

Nhiệt độ nóng bỏng nơi mặt bàn còn chưa tản đi hết, đột nhiên hạ thân nàng chợt lạnh, Dung Hoa cúi đầu vừa nhìn thấy liền hoảng sợ.

Khương Dực tiện tay rút cây bút trên bàn, cán bút đặt trước miệng huyệt của nàng, chậm rãi đẩy vào.

-" Ư..."

Đây không phải là cây bút để viết, mà là dạng bút trang trí tròn thư phòng. Cán bút được làm từ bạch ngọc, thô to bằng khoảng hai ngón tay nam nhân, chất ngọc lành lạnh. Hoa huyệt nóng ẩm bị cán bút lạnh băng đút vào, khiến Dung Hoa run bắn người.

-" Hầu gia, lạnh... lạnh quá!!! " - Nàng run lẩy bẩy nói.

-" Lạnh? Vậy không tốt sao?" - Khương Dực kiên nhẫn nhét từ từ cán bút vào trong, cách này thực sự quá sức chịu đựng với nàng, huyệt thịt chịu kích thích lớn, bao quấn lấy cán bút càng chặt, chỉ có cách đút vào từ từ. -" Nơi này của nàng nóng quá, vừa lúc cho nàng giảm nhiệt một chút.

Phi! Nói vớ vẩn!

Dung Hoa không dám mắng hắn, chỉ còn cách cắn môi chịu đựng.

Cuối cùng cán bút cũng vào hết, chỉ chừa cái đầu bút ở bên ngoài. Khương Dực cúi đầu thưởng thức một hồi, cười nói:

-" Phu nhân, nàng xem cái miệng nhỏ bên dưới của nàng này, vừa rồi nó cứ khép khép mở mở, như rất muốn ngậm cái gì đó. Bản Hầu chuẩn bị cho nàng cây bút ngậm trước, có phải thoải mái hơn nhiều không? Như vậy nàng đỡ phải chảy nước..."

Trời ạ! Dung Hoa thẹn đến không còn mặt mũi. Những lời vừa rồi hắn nói là cái quái gì vậy?

Không được, nàng vốn là cảm thấy trong huyệt hư không, cấy bút này vừa được đút vào khiến nàng thấy an ủi không ít, nhưng mà chỉ đơn giản cắm vào trong, cơn đói của nàng vẫn bị treo, chỉ nửa vời thế này thật rất khó chịu.

-" Hầu gia..."

-" Phu nhân vẫn chưa trả lời vấn đề của bản Hầu!"

Khương Dực cắm xong cây bút vào huyệt nàng, lại tiếp tục chơi đùa với hai trái mật đào to lớn kia, vừa nhéo vừa vân vê, còn cố ý rung lắc. Hắn rung hai cái rồi buông ra, khiến nhũ thịt trắng muốt kia sẽ theo quán tính mà tự mình lay động.

Nơi giữa hai chân ngậm lấy cây bút, bởi vì cửa huyệt đóng mở mà dao động với biên độ nhỏ, nhũ thịt bên trên cũng bồng bềnh lay động, hai nụ mai hồng thẳng đứng. Một màn dâm đãng này thật khiến người xem huyết mạch sôi sục.

Ánh mắt Khương Dực càng ngày càng sâu:

-" Phu nhân, tiểu huyệt nàng rất ngứa phải không? Có muốn bản Hầu giúp nàng một chút không? "

Khoé mắt Dung Hoa ngấn nước chớp chớp, đáng thương cầu xin:

-" Hầu gia, rất khó chịu, lấy ra... "

-" Phu nhân nghe không hiểu sao?" - Khương Dực đụng nhẹ đầu bút, hơi dùng sức một chút, cán bút bị đẩy đụng đến hoa tâm của nàng.

Dung Hoa kêu thất thanh một tiếng, thuỷ dịch lại chảy ra, biến nơi giữa hai chân ướt thành một mảng dầm dề.

-" Xem ra một cây bút ngăn không đủ chặn cái miệng ham ăn này của phu nhân rồi, nàng nhìn xem, lại chảy nước này. "

Khương Dực ngẩng đầu, chồm dậy, giống như vẫn còn muốn tìm caia gì đó nhét thêm vào.

-" Hầu gia, Hầu gia!" - Dung Hoa hoảng hốt, vội nói -" Thiếp nói, thiếp nói! "

Khương Dực ngồi xuống lại, thong dong nhìn nàng.

-" Hầu gia... " - Dung Hoa hít vào một hơi, cực lực trấn tĩnh bản thân, khó khăn lắm mới tìm lại được lý suy nghĩ. - " Lần đầu tiên nhìn thấy Hầu gia, Thái Hậu ngự ban cống trà, lúc Hầu gia ra cửa, tiện tay đưa cho tiểu thái giám..."

Khương Dực nheo mắt lạ. Hắn làm việc luôn luôn như thế, có cái gì tốt đều tiện tay cho đi. Hoàng đế biết tính tình của hắn, chẳng những không trách cứ, lại còn thưởng thức, nói hắn tính tình rộng rãi, chuyện này có vấn đề gì sao?

-" Sau này thiếp để ý. Phát hiện Hầu gia giống như căn bản không hề quan tâm đến tiền tài, trân bảo, mỹ nữ, rượu ngon, thậm chí ngay cả quyền thế Hầu gia cũng không mấy để ý. Hầu gia đối với mọi người đều rất tốt bụng, nhưng không có ai chân chính được Hầu gia thưởng thức."

-" Rồi sao? " - Giọng nói của Khương Dực bĩnh tĩnh đến không thể tưởng.

Dung Hoa cắn môi:

-" Thiếp quan sát ngài rất lâu, cuối cùng phát hiện một thứ có thể khiến Hầu gia chú ý đến."

Khương Dực nhướng mày.

-" Hầu gia...Thích cảm giác thử thách... Cảm thấy cái gì chuyện thú vị thì sẽ đặt một chút tâm tư vào đó, khi đạt tới mục đích, lại nhanh chóng mất đi hứng thú, tiện tay vứt bỏ..."

Có lẽ thân phận Chiêu Ninh Hầu với hắn mà nói cũng như thế. Hắn không đấu đá với thúc phụ hắn, căn bản là vì hắn không quan tâm đến việc thăng quan tiến chức.

Người như thế, quá nguy hiểm. Ở trong lòng hắn, không có ân sủng quân vương, cũng không có lễ nghĩa liêm sỉ, hắn chỉ biết mình muốn thì làm, không muốn thì không làm.

Khương Dực cười nhạt một tiếng, đứng dậy tiến lên trước, hơi thở phun trên mặt nàng:

-" Như vậy, phu nhân muốn cái gì? Rõ ràng thông minh như thế, lại giả bộ phải ngu xuẩn đần độn, cam tâm tình nguyện làm con rối gỗ... Phu nhân, chẳng lẽ nàng chỉ muốn cái danh Chiêu Ninh Hầu Phu nhân thôi sao? "

Dung Hoa cắn môi:

-" Phải..."

Khương Dực không ngờ rằng hắn thật sự nhận được câu trả lời như thế. Hắn nhướng mi, nhìn Dung Hoa trước mắt mình.

Không cần hỏi, Dung Hoa tự trả lời:

-" Tuy rằng thiếp được Thái Hậu nhận nuôi, chi tiêu hằng ngày đều giống như các công chúa khác, nhưng dù sao thiếp cũng chỉ là nàng nhi không cha không mẹ. Không ai ở Dung gia quan tâm đến thiếp, cuộc sống ở trong cung cũng không dễ chịu gì. Ai cũng nói tất cả nữ tử trong cung đều cao quý, hưởng mọi vinh hoa, nhưng không có mấy ai được chết yên lành, càng thông minh, lại càng dễ chết. Sống trên đời này làm nữ nhân quá khó khăn, thiếp chỉ muốn an ổn sống hết cuộc đời. Không cần phu quân sủng ái, cũng không cần con trai con gái đầy đàn. Chỉ cần có danh phận Chiêu Ninh Hầu phu nhân, được mọi người tôn trọng, sau này trở thành Hầu phut lão thái thái sống những ngày an nhàn, như vậy là đủ."

Khương Dực lẳng lặng nhìn nàng.

Dung Hoa bị hắn nhìn càng lúc càng thấp thỏm, rốt cuộc hắn đang nghĩ gì? Nàng đã gả cho hắn rồi, bây giờ không được trả hàng đâu đó. Hơn nữa, các phủ đệ khác cũng không được thanh tịnh như Chiêu Ninh Hầu phủ...

Tóm lại, nàng đối với thân phận Chiêu Ninh Hầu phu nhân này rất hài lòng, không muốn hoán vị đâu!

Đang nghĩ ngợi lung tung, bỗng nhiên Khương Dực rút cây bút ra khỏi tiểu huyệt của Dung Hoa khiến nàng " A" một tiếng, còn chưa kịp nói gì, Khương Dực đã cởi thắt lưng, kéo dây thắt giữa hai chân nàng ra, dục long để trước miệng huyệt hung hăng đẩy mạnh vào trong.

" Phốc" một tiếng, côn thịt đâm một cái tới cùng. Khương Dực không cho nàng có thời gian nghỉ ngơi, nắm chặt bắp đùi của nàng trước sau va chạm.

Dung Hoa bị hắn trói lâu như thế, chân cẳng đã sớm tê cứng. Sau lưng nàng là bệ cửa sổ, lưng nàng từng phát từng phát bị đánh vào cửa, vang ra tiếng "cạch cạch".

Liên tục bị đẩy vào khiến thân thể Dung Hoa bị dội lên cửa sổ, Khương Dực kéo nàng lại, tiếp túc giằng lấy mông nàng cắm mạnh, đến mức nàng kêu " ưm a" không ngừng.

-" Hầu gia, hầu gia... " - Dung Hoa bị lực đạo của hắn va chạm không chịu nổi, khóc lóc cầu xin - " Chân thiếp đau quá... đau".

Khương Dực dừng lại, thò tay đến hai chân nàng, cởi bỏ dây trói, dây vải trên người bị hắn tháo ra quăng xuống đất.

Sau khi cởi luôn dây trói nơi tay nàng, cánh tay cường tráng của hắn nâng người nàng lên, ôm nàng, cứ thế vừa cắm vừa đi về phía giường.

Tư thế này khiến hắn vào sâu bên trong nàng, cả người Dung Hoa như ngồi lên vật to dài của hắn, chỗ sâu nhất trong hoa tâm đều bị đâm chọc mở ra, quy đầu to chui vào trong, mỗi bước đi đều chọc vào người nàng, cọ sát nơi mẫn cảm, khiến nàng bị cắm đến nước mắt lưng tròng.

Cảm giác không dễ dàng gì mới đến được giường ngủ, Khương Dực vừa đặt nàng xuống liền ở tư thế đứng cạnh giường, cánh tay chắc khoẻ khiêng hai chân nàng lên, thẳng lưng cắm chọc.

Hắn cắm vừa sâu lại vừa ác ý, bụng dưới đánh vào mông nàng mạnh đến mức phần da nơi đó hơi ửng hồng.

Khương Dực chưa từng ác liệt như thế này. Hắn khiến Dung Hoa nhanh chóng không chịu nổi, hoa tâm bị va chạm đến phát đau, miệng lung tung cầu xin hắn tha cho nàng.

Nhưng hắn căn bản không nghe.

Đêm nay, Dung Hoa mơ màng ngủ, không biết bao nhiêu lần bị hắn làm đến ngất đi, lại bị hắn cắm đến tỉnh lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.