Hầu Gia, Đợi Đã!

Chương 2: Ôn Tuyện thuy trượt



Hồi kinh? Hồi kinh cái đầu ngươi!

Sau khi Dung Hoa nhận được tin, tâm tình nàng trở nên tồi tệ.

Nàng vừa mới xuất kinh, tính ở lại Tây Sơn biệt viện một thời gian, ngâm suối nước nóng, ăn những món ăn dân dã, tiêu dao khoái hoạt, không ngờ  rằng tên khốn kia lại muốn hồi kinh.

Bất luận nhìn thế nào, Chiêu Ninh Hầu Khương Dực cũng là một thanh niên anh tuấn. So với những hoàn khố công tử chỉ biết chơi bời lêu lổng ở trong kinh kia, quả thật là một trời một vực.

Thế nhưng, trong mắt Dung Hoa, hắn chính là một tên khốn kiếp!

Lần đầu tiên nhìn thấy hắn, Dung Hoa đã khẳng định vị Chiêu Ninh Hầu này căn bản là không phải người hiên ngang lẫm liệt như người khác nói.

Đáng sợ nhất là một người không có nhược điểm, bởi vì bất luận kẻ nào đều sẽ có mặt trái, đặc biệt là người như Khương Dực.

Thế nhưng, trong mắt kẻ khác, hắn là người kỷ cương nghiêm minh, đối xử với mọi người ôn hòa nhã nhặn, không tham tiền tài không háo sắc, quả thật vô cùng hoàn mỹ.

Trên đời thật sự còn tồn tại người như vậy sao? Dung Hoa dám nói, không hề có.

Ở trong mắt Khương Dực, nàng thấy được một tia trào phúng lóe lên rồi biến mất, đôi lúc còn sơ hở để lộ sự hờ hững. Sau khi thành hôn, Khương Dực rất tôn trọng và giữ thể diện cho nàng. Sản nghiệp Hầu phủ hết thảy đều giao cho nàng, thiếp phòng toàn bộ đều để lại ở phủ đệ biên thành, trong Hầu phủ ngay cả nha hoàn thông phòng cũng không có, khi hồi phủ hắn nhất định ngủ trong phòng của nàng. Ở trước mặt người ngoài, hắn vẫn luôn giữ ý, giữ thể diện cho nàng.

Thế nhưng, trừ những cái đó ra thì còn gì nữa?

Hắn không hề đặt một chút tâm tư nào trên người nàng.

Không biết sở thích của nàng, không quan tâm nàng làm những gì, thậm chí, Dung Hoa dám nói, hắn còn chưa từng nhìn kĩ mặ của nàng!

Đối với Khương Dực mà nói, ngay từ đầu, nàng không khác gì một người gỗ trên thân có khắc mấy chữ "Dung gia tiểu thư", sau đó tự nhiên biến thành "Chiêu Ninh Hầu phu nhân".

Một nam nhân như vậy, bề ngoài đứng đắn, là một quan viên không phụ lòng vua. Dung Hoa dám nói, nếu như có một ngày hắn cảm thấy hứng thú với việc tạo phản, nói không chừng sẽ trở mặt với Hoàng Đế.

Mỗi lần nghĩ tới điều này, Dung Hoa đều sẽ cảm thấy, những ngày êm ấm này có chút nguy hiểm.

Trên thực tế, Thái hậu và Hoàng đế đem nàng gả cho Khương Dực, cũng không chỉ là thương tiếc hắn. Một thần tử trẻ tuổi, tay nắm trọng bình, không phải gánh vác gia tộc, rất khó nắm giữ. Nếu như không phải là phò mã thì không thể nắm hắn trong lòng bàn tay, vì muốn giám thị hắn, có lẽ phải chọn một vị công chúa gả cho hắn. Chọn nàng, chính là bởi vì nàng được Thái hậu nuôi dưỡng, vừa vặn có thể bày tỏ sự ân sủng cho nhiều người thấy. Hơn nữa, cha mẹ của nàng chết sớm, cũng không thân thiết với người Dung gia, nên Khương Dực sẽ không thể có nhạc gia lớn mạnh.

Dung Hoa cũng không cảm thấy ủy khuất, không có Thái hậu và Hoàng đế, nàng sẽ không có thân phận tôn quý như hôm nay, hơn nữa, chỉ cần Khương Dực không tạo phản, hắn chính là một ứng cử viên tuyệt vời cho vị trí hôn phu.

Nhưng mà, sự tuyệt vời này sẽ giảm đi nếu Khương Dực ở trong Hầu phủ.

Dung Hoa hung hăng đạp ghế hai cái, tâm tình cũng thoải mái hơn phần nào. Mặc kệ nàng không muốn như thế nào, nếu Khương Dực hồi kinh thì nàng phải trở về.

Giống như Khương Dực giữ thể diện cho nàng, nàng cũng muốn đóng vai một Chiêu Ninh Hầu phu nhân hoàn mỹ ở trước mặt người ngoài. Nàng đại diện cho thể diện cho Thái hậu và Hoàng đế, sao nàng có thể làm bọn họ mất mặt được?

"Ngày mai hồi kinh đi." Dung Hoa thở dài, nói với bọn nha hoàn.

Vừa tới biệt viện Tây Sơn, ngồi còn chưa nóng mông nữa mà...!

Nhưng mà trở về là chuyện của ngày mai, hôm nay cứ đi ngâm ôn tuyền hưởng thụ trước một chút! Dung Hoa vui vẻ nghĩ, dẫn theo Thanh La đến thanh trì.

Ngôi biệt viện này là Hoàng đế ban cho nàng lúc thành hôn, chứa một hồ nước nóng cực tốt, mỗi khi đến thu đông, Dung Hoa đều tới biệt viện này ở một hai tháng. Mùa đông năm nay, bởi vì thân thể Thái hậu không tốt nên nàng vẫn luôn không tìm được cơ hội để đi.

Sương mù bao phủ, khí nóng phả vào mặt.

Sau khi Dung Hoa được nha hoàn hầu hạ cởi xiêm y ra, nàng nói:

"Tất cả lui xuống hết đi, để ta một mình yên tĩnh."

Thanh La muốn nói gì lại thôi.

Dung Hoa lại phất tay nói:

"Sau nửa canh giờ lại vào hầu hạ."

"Dạ..."

Dung Hoa một mình tiến vào ôn tuyền, sương trắng, cơ thể nữ nhân như ẩn như hiện.

Bờ vai như được vót thành, eo trắng thon nhỏ, Dung Hoa không phải đệ nhất mỹ nhân, nhưng dáng vẻ vô cùng xinh đẹp. Dáng người nàng tinh tế, bộ ngực cao ngất, hai chân thon dài, cái mông vểnh cao, nhất là nước da, như ngọc như tuyết, non mềm đến không thể tưởng tượng nổi, đến Khương Dực vào những lúc cùng giường cũng không nhịn được sờ thêm mấy cái.

Bất quá cũng chỉ đến thế mà thôi.

Dung Hoa không biết là bản thân không có đủ mị lực, hay là do tự Khương Dực lãnh đạm. ở trên giường, Khương Dực luôn không có kiên nhẫn, chuyện phu thê phòng the vốn rất ít ỏi, phần lớn là làm qua loa cho xong chuyện.

Còn nhớ đêm tân hôn, Khương Dực thậm chí không có kiên nhẫn chờ nàng chuẩn bị kĩ càng, đã dùng lượng lớn cao hương, trực tiếp phá thân nàng. 

Thành hôn ba năm, Dung Hoa không nhớ rõ, bọn họ có được bao nhiêu thời gian ôn tồn vui vẻ.

Về sau ít gặp mặt, ký ức càng mơ hồ. Nghĩ đến cùng giường với hắn, phản ứng đầu tiên của Dung Hoa là sợ hãi, hầu như không có lần nào là nàng không đau. Cho nên Khương Dực ít trở về, nàng trái lại càng vui vẻ.

Lần này trở về, hắn sẽ ở lại bao lâu đây? Một tháng? Có lẽ chỉ có nửa tháng. Nên nhất định sẽ ngủ trên giường của nàng. Thời gian ngắn, nhiều nhất hai, ba ngày, nhịn một chút là tốt rồi.

Vừa nghĩ vẩn vơ, Dung Hoa vừa vẩy nước suối ấm lên ngực.

Nàng không phát hiện, ở ôn tuyền ngoài nàng ra, còn có một người không nên xuất hiện.

...

Về kinh sớm hơn ba ngày so với dự định, Khương Dực không có trở về Hầu phủ, mà là đi đến Tây Sơn biệt viện.

Khương Dực cảm thấy rất phiền. 

Hắn có chút hối hận rồi, trước kia tại sao hắn lại tham gia bình địa vậy kìa? Nếu như hiện tại hắn còn là một võ quan cấp thấp, nhất định sẽ rất ung dung tự tại, thoải mái vui vẻ.

Có thể người khác cảm thấy, hắn ở trong hoàn cảnh này không có gì không vừa lòng. Thế nhưng Khương Dực vẫn cảm thấy thiếu thiếu.

Thật không có thách thức!

Suối nước nóng ở Tây Sơn biệt viện vô cùng tốt, bôn ba một đường mệt mỏi, trước khi trời trời tối Khương Dực âm thầm đi vào biệt viện, thẳng đến thanh trì.

Không ai phát hiện, chủ nhân biệt viện, Chiêu Ninh Hầu đã  trở về.

Hắn cũng không muốn bị người khác phát hiện, chỉ muốn ở Tây Sơn biệt viện nghỉ ngơi ba ngày, sau đó về kinh đối mặt với những kẻ suốt ngày tranh giành quyền lợi kia.

Đang tựa trên vách ôn tuyền nghỉ ngơi, bỗng nhiên hắn cảnh giác mở mắt ra.

Bên ngoài vang lên tiếng động, sau đó là một giọng nữ nhỏ nhẹ kêu nha hoàn lui ra.

Màn trúc nhấc lên, một cô gái mặc sa mỏng tiến vào, thân thể trắng tuyết như ẩn như hiện trong màn sương.

Lụa mỏng căn bản không che được cơ thể , tạo thành hiệu quả nửa kín nửa hở, khiến Khương Dực có thể nhìn thấy rõ ràng bộ ngực cao ngất, sống lưng tinh tế, hai chân thon dài.

Thân thể này, quả thật là một pho tượng ngọc hoàn mỹ. Chỗ cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ cần gầy thì gầy. Đặc biệt là hai khối mềm mại trước ngực, trắng tuyết nư ngọc phong, no đủ tròn trịa, là hình bán cầu hoàn mỹ, một điểm hồng mai phía trên, điểm xuyết xinh đẹp. Khi đi lại, đôi ngọc phong run lên, tạo thành những đợt sóng cuộn trào mãnh liệt.

Khương Dực thấy chỉ trong phút chốc, dục vọng giữa hai chân hắn đã "phấn chấn tinh thần" dựng đứng lên.

Hắn là một nam nhân trưởng thành, hai mươi sáu tuổi, tuổi trẻ khí thịnh. Lại còn, trong suốt quãng đường hồi kinh, đã hơn một tháng không đụng đến nữ nhaanm đối mặt với một thân thể đẹp đẽ dụ hoặc này, không có dục vọng mới là lạ.

Đặc biệt là thời khắc này, hắn gỡ mặt nạ trước mặt người khác xuống, dục vọng càng thêm chân thực.

Hắn nuốt nước miếng một cái, trước khi làm chuyện kích động, lý trí lại trở về.

Tòa ôn tuyền này tỳ nữ không thể tùy tiện vào, giọng nói vừa rồi cũng không phải của tỳ nữ, mà hắn lại không có thị thiếp tại Hầu phủ. Chủ nhân thân thể này, đại khái chỉ có con gái của thân thích?

Bản thân hắn đã không còn thân thích, thúc phụ cũng đã không còn qua lại, lẽ nào là tiểu thư Dung gia? Nếu là như vậy, hắn khong thể đụng vào, đụng vào phiền phức không nhỏ.

Khương Dực muốn lặng lẽ đứng dậy, ôn tuyền sương trắng lan tràn, lấy thân thủ của hắn, rời đi yên lặng không một tiếng động là việc không khó. Nhưng mà, hắn vẫn không tự chủ được nhìn về phía cơ thể hoàn mỹ kia.

Bàn chân trắng nhỏ của nàng tiến vào trong ôn tuyền, thử độ ấm của nước, sau đó chậm rãi bước xuống.

Sóng nước tràn qua hai chân trắng nõn thon dài của nàng, tràn qua thung lũng thần bí, tràn qua eo thon, ngập đến ngọc phong đầy đặn phía trước. Nàng đã cởi lụa mỏng ra, thân thể trơn bóng, liếc mắt một cái là nhìn rõ mồn một. 

Ngón tay tinh tế vén nước trong lên, bắn tung tóe trên bộ ngực tuyết trắng. Giọt nước theo làn da trắng nõn nà trượt xuống đôi nhũ phong vừa trắng vừa lớn, dưới sóng nước lay động, trông chúng giống một dôi mật đào, cực kì mê người.

Khương Dực cảm thấy bụng dưới như lửa, hơi thở không tự giác thô dần. Không được, cô gái này hắn thật sự không thể đụng vào. Khương Dực theo bản năng nhìn lên gương mặt của mỹ nhân, bất giác ngẩn ra.

Mỹ nhân này trông rất quen... Thật là Dung gia tiểu thư?

Chiêu Ninh Hầu vẫn cứ không đoán được, mỹ nhân khiến hắn dục hỏa bốc lên ngùn ngụt này chính là phu nhân của hắn. Có thể thấy được trình độ lơ là của hắn đối với Dung Hoa tới mức nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.