Hầu Gia, Đợi Đã!

Chương 23: Ăn ngon không?



Vừa cởi bỏ đai ngọc, đã thấy vật cứng cáp hung tợn kia ngẩng cao đầu từ giữa hai chân.

Dung Hoa bị Khương Dực đè khuỵ gối xuống, tầm mắt đối diện với vật nam tính.

Dù không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng lúc này ở cự ly gần vẫn khiến Dung Hoa hít sâu một hơi.

Giữa khu rừng rậm rạp, một cây nấm đỏ tím to lớn mọc lên, quấn quanh thân nó là gân xanh, nóng hầm hạp, như thể đang phà hơi thở nam tính vào mặt nàng.

-" Hầu gia? " - Dung Hoa không tự chủ ngửa đầu về sau, muốn cách xa nó một chút.

-" Sao? Không muốn ư? "

Dung Hoa khó khăn nuốt nước bọt:

-" Không phải. Chỉ là thiếp sợ nơi này sẽ bị người khác quấy rầy, hay là về phòng... "

-" Bản Hầu ở đây, ai dám quấy rầy? " - Khương Dực lo thèm đếm xỉa, hất cằm lên - " Huống hồ không phải còn có bình phong sao? "

Dung Hoa thầm nghĩ, cái bình phong này thêu bằng tơ lụa, từ ngoài nhìn vào đều có thể nhìn thấy dáng người cử động, có thể che được cái gì chứ? Hơn nữa, cửa phòng đàn mở toang, lỡ phát ra âm thanh gì thì bức bình phong mỏng dính này sao có thể ngăn lại được.

Giờ thì nàng voi cùng hối hận vì vừa rồi đã nhất thời xúc động. Biêt trước Khương Dực là người tâm cao khí ngạo đáng lý nàng phải nguỵ trang kĩ hơn mới đúng, bây giờ để hắn nhìn thấy được sơ hở, nhất định hắn sẽ không để cho nàng được như ý.

-" Hầu gia... "

-" Còn không nhanh đi! "

Giọng nói Khương Dực có chút căng thẳng. Lúc đầu hắn chỉ là tâm tình không thoải mái, muốn trừng phạt nàng một chút thôi, nhưng khi tiểu Khương Dực chui ra ngoài, rơi vào tầm mắt của nàng, dục vọng trong hắn lại bị thức tỉnh.

Mấy ngày nay hắn vẫn luôn để nàng nghỉ ngơi dưỡng thương. Lúc này nhìn nàng quỳ gối giữa hai chân hắn, cổ ngọc trắng muốt, môi đỏ căng mộng, hơi thở phà trên vật nam tính của hắn, khiến hắn không thể không nuốt nước bọt, hơi thở nặng nề dần.

Gậy thịt lắc lư, long đầu nhướng cao lên, trông càng hung ác hơn.

Khương Dực thật sự khó chịu, đẩy eo một cái đưa côn thịt đến trước môi nàng, bàn tay to bóp quai hàm của nàng, buộc nàng há miệng ngậm lấy hắn.

-" Ưm... "

Dung Hoa không ngờ rằng hắn sẽ dùng sức mạnh ép nàng, nàng còn chưa chuẩn bị tinh thần, vật to lớn kia đã xông vào khoang miệng nàng.

Long đầu quá lớn, chỉ vừa chui vào đã khiến miệng nhỏ của nàng bị nhét đầy tràn. Nàng kinh hãi mở to mắt, hai tay chống trên đùi hắn, muốn đẩy hắn ra.

Nhưng Khương Dực sao có thể để nàng trốn thoát? Nàng vừa có động tác kháng cự, hắn đã dùng thêm sức ở tay, bóp chặt cằm nàng.

Dung Hoa bị hắn bóp đến đau nhức, hai hàm không thể khép lại, nước miếng không thể nuốt xuống, chỉ cảm thấy khoang miệng phải chứa vật to dài vừa cứng vừa nóng kia, lại có mùi hương nhàn nhạt, cực kì khó chịu.

Còn Khương Dực thì cực kì hưởng thụ cảm giác ở trong khoang miệng nàng. Long đầu được miệng nhỏ ngậm chặt, dù không được mềm mại như huyệt thịt kia nhưng cảm giác mới mẻ này lập tức khiến hắn say mê.

Hắn đẩy vài lần cũng không thể vào sâu hơn, lại thấy bộ dạng nước mắt lưng tròng của Dung Hoa, Khương Dực đành phải ép mình nhịn xuống một chút.

-" Không được chống cự, thả lỏng!!! " - Hắn trầm giọng - " Không muốn khó chịu thì nàng hãy ngoan ngoãn nghe lời đi! "

Dung Hoa cố gắng bình tĩnh, nước mắt không ngừng lăn xuống. Nàng biết Khương Dực đã thực sự nổi giận, nếu như bây giờ nàng không nghe lời là tự mình tìm chết.

Nàng thở sâu, nỗ lực buông lỏng. Đầu lưỡi chặn không cho hắn thâm nhập sâu hơn bây giờ thả lỏng không ngăn cản nữa.

Khương Dực đẩy eo một cái, côn thịt liền đi thẳng vào cổ họng. Nhưng dù vậy vẫn còn một nửa ở bên ngoài.

Dung Hoa bị động tác của hắn làm muốn nôn ra, nước mắt càng chảy nhiều hơn. Khương Dực dừng một chút, không vào sâu nữa, nhỏ giọng ồn ồn nói:

-" Ăn thế nào còn cần ta dạy nàng ư? "

Sau khi bàn tay của hắn buông cằm nàng ra, Dung Hoa cảm thấy dễ thở hơn, nàng thích ứng dần với côn thịt của hắn, rồi vươn tay cầm lấy nó, từ từ phun ra nuốt vào.

Kỹ xảo của nàng rất trúc trắc, một chút lý thuyết nàng học được làm sao có thể khiến cho Khương Dực dục tiên dục tử. Nhưng mà nhìn thấy nàng quỳ gối dưới chân mình, miệng nhỏ " săn sóc" mình như vậy, bộ dạng thuần phục tuyệt đối này khiến tâm tình Khương Dực hết sức thoả mãn.

-" Ngậm chặt một chút, đừng dùng răng, dùng lưỡi liếm.... Ahhh "

Khương Dực hưởng thụ sự săn sóc của nàng, hai tay tìm đến hai quả đào căng mọng nhẹ nhàng xoa bóp, đồng thời hướng dẫn nàng.

Dần dần Dung Hoa nắm được cách thức, khiến hơi thở Khương Dực ngày càng nặng nề, bất giác thò tay cố định đầu nàng lại, đong đưa hông mình.

Càng về sau, không phải là nàng phun nuốt gậy thịt kia, mà là hắn thẳng lưng ra vào kịch liệt trong miệng nàng.

Miệng nhỏ chỉ có thể ngậm được một nửa côn thịt, cuối cùng khiến hắn không thoả mãn. Dung Hoa chỉ cảm thấy miệng mình đau rát, nước bọt chảy lai láng, nàng muốn nuốt xuống, quy đầu ở cổ họng đột nhiên bị hút một cái.

Khương Dực bạo phát, thừa lúc Dung Hoa mất cảnh giác dúng sức thúc vào, phá vỡ rào cản, thâm nhập vào cổ họng.

-" Ưm... ưm..." - Dung Hoa bị dị vật chui vào khiến nàng muốn ói ra, nhưng miệng bị nhét đầy, không thể kêu được tiếng nào.

Không biết từ lúc nào, Khương Dực đã đứng lên, ghì chặt đầu nàng, cứ thế cắm thẳng vào miệng nàng.

-" Đúng, chính là như vậy, nuốt xuống cho ta!!! "

Nàng nuốt xuống, cổ họng siết lại, bọc chặt lấy gậy thịt của hắn, khiến hắn sảng khoái vô cùng.

Dung Hoa không có cách nào nói được, dưới sự cường thế áp bức của hắn, nàng không thể phản kháng dù chỉ một chút, chỉ xòn cách nắm chặt vạt áo của hắn, cố gắng ổn định bản thân.

Dung Hoa không ngừng chảy nước mắt, không biết là cảm thấy kích tình hay là uất ức, miệng nhỏ của nàng không khép lại được, đã tê đến mức không còn cảm giác. Nàng chỉ hy vọng khổ hình này mau chóng kết thúc sớm một chút.

Hắn đong đưa bờ mông rắn chắc, cắm rút càng nhanh vào miệng nhỏ của nàng, hai quả nhục cầu đánh thẳng vào cằm nàng, phát ra tiếng kêu " bạch bạch".

Phối hợp với động tác nuốt quy đầu của nàng, hắn càng lúc càng bạo phát, gia tăng tốc độ tìm lấy cực khoái, cuối cùng hắn thúc mạnh vào tròn cuốn họng nàng, mạnh mẽ bắn tinh hoa.

- " Ahhh " - Dịch trắng nóng hổi trực tiếp bắn vào thực quản, thậm chí bởi vì quá nhiều tràn ra ngoài, chảy xuống khoé miệng.

Dung Hoa bị hắn làm đến đầu óc choáng váng, mãi đến khi côn thịt của hắn nửa mềm trong miệng nàng, nàng mới xụi lơ trên mặt đất, nôn khan.

Tinh dịch bị nàng ói ra hết, nhưng vẫn còn trong cuốn họng. Dung Hoa nghe thấy miệng mình đều là mùi đặc trưng của tinh dịch.

Dục vọng tích luỹ nhiều ngày cuối cùng cũng được giải phóng. Lửa giận trong lòng Khương Dực không biết bay đâu mất từ lúc nào.

Hắn rút khăn tay, lau miệng, mặc quần áo cho nàng.

Yêu tinh này! Miệng nhỏ nào cũng đều mất hồn cả!

Nhìn Dung Hoa đầu tóc tán loạn, trâm cài cũng lệch, nước mắt lưng tròng, trong lòng hắn thoả mãn vô cùng.

Nữ nhân này là của hắn, cho dù nội tâm nàng có mạnh mẽ cỡ nào, hắn đã muốn thì nàng phải bị hắn làm.

Hắn nâng mặt nàng lên, nhìn khoé miệng nàng dính dương tinh của hắn, thấp giọng trêu chọc:

-" Tinh dịch của bản Hầu ăn ngon không? Sau này mỗi ngày đều cho nàng ăn chịu chứ? "

Thấy vẻ mặt Dung Hoa hoảng sợ, Khương Dực cười ha ha, dùng áo choàng quấn quanh người nàng, ôm nàng về phòng ngủ.

Tuy rằng làm ban ngày cũng rất thú vị, nhưng hắn không muốn tiếng rên rỉ yêu mị của nàng bị người khác nghe thấy.

Sau khi trở về phòng, Khương Dực vô cùng hào hứng bắt đầu thử đủ loại tư thế mới với nàng.

Hắn thật là hồ đồ. Đoán được lòng của nàng, sau đó bắt đầu chinh phục từ thân thể của nàng là được rồi. Ân cần với nàng như vậy không phải sẽ càng khiến nữ nhân này cảnh giác hơn sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.