Hầu Gia, Đợi Đã!

Chương 8: Dưới lớp mặt nạ



Tại thời điểm nàng không thể khống chế được, Khương Dực ngừng động tác cúi đầu nhìn chỗ hai người giao hợp, tay nắm hai chân nàng, "phốc" một tiếng trút phân thân của mình ra.

Thuỷ dịch trong trẻo bắn ra từ nhuỵ hoa, văng lên bụng hắn.

Bởi vì lúc chọc mở cửa cung, thuỷ dịch nóng bỏng tưởi thẳng lên phân thân của hắn, khiến hắn không kiềm được nữa, cũng bắn tinh hoa ra.

Thuỷ dịch, mật dịch, tinh dịch, tất cả hoà lại với nhau thành môt tổ hợp vô cùng dâm mị.

Hoa huyệt của Dung Hoa vốn nhỏ hẹp, nhưng vì lúc ởn Ôn Tuyền bị hắn làm một lần, sau khi hôn mê vẫn tiếp tục bị hắn cắm. Vật to lớn của hắn cùng với lượng dịch thuỷ bị ứ bên trong khiến tiểu huyệt của nàng dãn đến mức không khép lại được.

Thời khắc đạt cao trào tiết thuỷ dịch, Dung Hoa cảm thấy toàn thân trống rỗng, hồn phách như bay bổng trên không trung, được kích thích đến bài tiết thật sảng khoái, nàng hưởng thụ cảm giác phóng đãng trào dâng trước nay chưa từng có.

Đến khi thần trí Dung Hoa quay trở lại, phản ứng đầu tiên chính là thẹn quá hoá giận.

Nàng... nàng lại bị hắn làm đến mức không cầm giữ được. Hắn... hắn lại dám buộc nàng phải mất khống chế cho hắn xem!!!

Dung Hoa tức điên. Liều mạng đánh hắn, miệng nói lung tung:

-" Đồ đáng ghét, tên đáng ghét này! Bức ép người ta đến vậy!!! Khương Dực, ngươi đi chết đi. Ta không muốn tiếp tục nhịn ngươi nữa!! Ưm... "

Khương Dực chụp lấy nắm đấm của Dung Hoa, không hề tức giận, cũng không sợ bẩn, một lần nữa đem phân thân dính đầy thuỷ dịch cắm vào trong huyệt nhỏ của nàng. Đồng thời giữ lấy đầu nàng, cúi người phủ môi mình lên chặn môi nàng.

Dung Hoa vừa mới mất khống chế tiết thân, cả người mềm nhũn, không ở trong trạng thái phòng bị, lại bị Khương Dực bất ngờ cắm vào, dùng một động tác tách hai cánh hoa đâm thẳng đến tận cùng. Không nhờ rằng lần này lại có thể dễ dàng tiến vào người nàng như vậy, Khương Dực vui vẻ, đẻ Dung Hoa xuống chiến tiếp một trận nữa.

Dung Hoa muốn đánh hắn nhưng lại không còn một chút sức lực nào. Miệng nhỏ bị hôn, huyệt nhỏ bị cắm, hai con thỏ nhỏ bị nhào nặn, trái phải đều bị hắn bao vây, toàn thân vô lực, sức phản kháng ngày càng yếu dần.

Đến khi bắn cho nàng một bụng tinh dịch, Khương Dực mới dần dần thả chậm tốc độ, kéo dài khoái cảm.

Toàn thân Dung Hoa xụi lơ, bị Khương Dực ôm trở lại ôn tuyền.

Khương Dực tắm rửa qua loa, sau đó mặc y phục vào.

Dung Hoa nửa tỉnh nửa mê tựa trên vách đá ở ôn tuyền, Khương Dực cẩn thận nhìn gương mặt của nàng.

Rõ ràng là cùng một gương mặt, nhưng sao nàng lại quá khác so với người trong trí nhớ của hắn vậy. Không còn son phấn, không còn vẻ già dặn quý phái, chỉ còn là một thiếu nữ nõn nà hồng hào.

Hắn đến gần nàng, ngậm lấy đôi môi sưng đỏ kia, triền miên hôn sâu. Cho đến lúc nàng không thở được nữa mới cam lòng buông ra, gọi người bên ngoài vào:

-" Vào đi".

Thanh La vốn đứng bên ngoài cách một cánh cửa, đã sớm nghe hết những chuyện phát sinh bên trong, mặt nàng nóng bừng, xoay người đáp:

-" Hầu gia..."

Khương Dực gật đầu:

-" Hầu hạ phu nhân đi." - Nói xong, hắn mặc chỉnh tề y phục ra ngoài.

Thanh La vừa vào cửa liền thấy một phòng hỗn độn. Đây là nơi tắm gội, giường nhỏ và giàn hoa bừa bộn vô cùng, toả ra mùi hoan ái đặc thù.

Thanh La đỏ mặt đóng cửa lại, đi đến hậu viện suối nước nóng. Thấy Dung Hoa ngồi ở trong ôn tuyền, dựa vào vách đá, hai mắt nhắm lại, mệt đến mức không thể nhúc nhích nổi.

-" Phu nhân..." - Thanh La nhỏ giọng gọi.

Dung Hoa mơ hồ "ừm" một tiếng, đầu không nhúc nhích.

Thanh La do dự một chút, lấy chăn lớn đến, chậm rãi tẩy rửa cho nàng.

Trên người Dung Hoa toàn là dấu tay và dấu hôn, khiến mang tai của Thanh La hồng lên trông thấy. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Thanh La nâng nàng dậy mặc y phục cho nàng.

Dung Hoa mơ mơ màng màng, cũng không biết mình về phòng khi nào. Lúc nàng tỉnh dậy lần nữa, đã là nửa đêm rồi.

Sau khi Thanh La hầu hạ nàng ăn chút cháo nóng, ý thức và lý trí của Dung Hoa mới dần dần hồi phục.

Nhớ lại chuyện đó, sắc mặt Dung Hoa lúc trắng lúc xanh.

Vậy là, chẳng những nàng bị Khương Dực ăn sạch sẽ, thậm chí bí mật giấu kín bao lâu nay cũng bị hắn moi ra được? Quá đáng hơn là hắn đã đạt được mục đích rồi, mà vẫn chơi đùa nàng đến mức mất khống chế...

Sao có thể như vậy? Dung Hoa nằm bò trên bàn, chán nãn gõ đầu mình.

Thanh La thấy thế khuyên nhũ:

-" Phu nhân, người đừng nóng giận, việc này... nói cho cùng... cũng cần thiết... "

Khương Dực là Chiêu Ninh Hầu, phu quân của nàng, đương nhiên là " cần thiết" rồi, ai cũng sẽ nói vậy. Nhưng việc trói lại cưỡng bức thì thế nào? Đây chính là thời đại nam nhân nắm trọn quyền lực, làm gì được.

Trong lòng Dung Hoa rầu rĩ, bỗng nhiên Thanh La, Hồng Vi, Hoàng Tường đồng thanh hô cách kinh ngạc:

-" Hầu gia!!!"

Ngày hôm qua trở về, Dung Hoa nằm xuống là ngủ luôn. Thanh La không phải người lắm miệng, không được sự cho phép của chủ tử, nàng không dám nói chuyện đó ra, cho nên những người khác không ai biết Hầu gia đã đến biệt viện.

Dung Hoa vừa mới gắp một cái bánh bao vào trong chén, Khương Dực đã vén màn bước vào.

Nàng trừng mắt nhìn cái bánh bao trắng nhỏ đáng yêu trong chén, miễn cưỡng buông đủa xuống, kéo khoé miệng thành một nụ cười, tiến lên nghênh đón:

-" Hầu gia, sao ngài lại đến đây? "

Hôm nay Khương Dực mặc bộ thường phục màu xanh, thắt lưng kim quang, thần thái sáng láng, dáng người cao ráo. Trên mặt hắn mang theo nụ cười nhạt, càng làm nổi bật lên sự tuấn tú và sáng lạng.

Hắn làm quan tướng uy vũ, nhưng lại không có thân hình vạm vỡ, tư thái oai hùng, chả trách sao nhiều kẻ lắm chuyện cứ hay kêu hắn là mỹ nam tử trong các vương hầu.

-" Đến dùng bữa sáng với phu nhân chứ sao! "- Khương Dực nói xong, liếc nhìn mặt nàng, chân mày hắn liền chau lại, nụ cười cũng tắt ngấm, quay ra nói với Hồng Vi - " Chuẩn bị ngay một chậu nước ấm."

-" Hầu gia muốn rửa tay sao? " - Dung Hoa khó hiểu.

Dung Hoa vốn không phải bạc đãi người của mình, hằng năm phòng bên đều dự trữ sẵn nước ấm, rất nhanh Hồng Vi đã đem nước ấm tới.

Khương Dực không động tay chỉ Thanh La:

-" Rửa mặt cho phu nhân. "

Giờ Dung Hoa mới biết hắn đòi nước ấm để làm gì, nàng nhướng mày:

-" Hầu gia!!! "

Thanh La chần chờ không dám. Phu nhận đang tức giận, rốt cuộc Hầu gia có dụng ý gì?

-" Cần ta nói lại lần nữa sao?" - Khương Dực không hề đùa, từng chữ hắn nói ra đều mang theo uy thế.

Thanh La bị Khương Dực trừng mắt thì giật mình, nhìn Dung Hoa một cái, quay đầu lấy khăn bỏ vào chậu.

-" Hầu gia làm vậy là có ý gì? "

Dung Hoa đã cố gắng nhẫn nhịn, nhưng thật sự là không nhịn được, nam nhân này có bệnh à? Sáng sớm đến đây bắt nàng rửa mặt? Nàng vừa mới rửa mặt chải đầu không bao lâu, không lẽ nhìn không ổn sao?

Đây chính là dung trang cho quý phu nhân mà nàng tâm đắt nhất, tinh xảo uy nghiêm, làm tôn lên thân phận của nàng. Cũng chỉ có trang điểm như thế, ra ngoài xã giao mới sẽ không bị người khinh khi vì tuổi còn trẻ.

-" Nàng nói xem?" - Khương Dực rũ mắt, nhìn gương mặt đang trang điểm tỉ mỉ của nàng. Cái này không phải là không đẹp, chỉ là lông mày vẽ lớn, đường mắt nhọn vểnh cao, mặt thoa đầy phấn, màu môi cũng đỏ hồng... trông rất tinh xảo, toát lên vẻ cao quý của Hầu phu nhân, nhưng nó lại giống như chiếc mặt nạ, che hết những nét đẹp chân thật của một thiếu nữ.

Thứ hắn muốn xem, là nét đẹp tự nhiên của nữ nhân tên Dung Hoa dưới lớp trang điểm Hầu phu nhân này, chứ không phải cái mặt nạ đó!!!.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.