Hãy Chờ Em Đánh Răng Xong Nhé!

Chương 35: Đảo lưu




Có thể đúng lúc dứt ra, sớm hồi tâm, chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.

------------------------------

Hứa Đồng đi đến, phục vụ giúp cô đẩy cửa ra.

Khi sắp bước ra ngoài, lại đột nhiên dừng lại.

Quay đầu, cô tươi cười hỏi nhân viên phục vụ, “Có thể không phiền toái anh giúp tôi một việc?”

●︶3︶●

Trong tay cầm khoai lang nóng, Hứa Đồng nhìn nhân viên phục vụ liên tục nói cảm ơn.

Đi ra ngoài, chỉ cảm thấy chân tay mềm nhũn, là số chết ở căn huyền, lúc không có người nhìn đến, rốt cuộc “phanh” một tiếng thở ra.

Toàn bộ buổi tối, từ khiếp sợ đến khó khăn, từ thất vọng đến toàn tâm ứng chiến, cho đến thời khắc cuối cùng, ra vẻ một bộ thần thái sảng khoái hoàn mĩ đến lối ra, chống đỡ này đã làm cô hết tất cả năng lượng, không có gì ngoài củ khoai cô ăn trước khi tới.

Một củ khoai, nhưng lại có thể cho cô kiên trì đến tận bây giờ.

Thực sự mệt mỏi, Hứa Đồng không muốn đi nhiều, ở một góc nhỏ, cô tìm được một bậc thang ngồi, từ trong túi lấy ra di động, gọi điện thoại cho Đường Tráng.

“Tráng tử, anh hiện tại có bận hay không? Nếu không, đến trung tâm xx đường xx, quận xx đón em về nhà được không?

Đường Tráng giật mình mang theo thanh âm tức giận, từ microphone truyền tới. “trung tâm xx?! Hứa Đồng, em nói rõ ràng cho anh, em làm sao ở nơi đó! Em có biết hay không, nơi đó toàn những dạng phụ nữ thế nào! Em a! Anh nói em ăn không lo ăn mặc không lo mặc, em đi nơi đó làm gì! Nhàm chán phải không? Nhưng cũng không phải chạy đến đấy tìm vui đi!!”

Nghe Đường Tráng quở trách, Hứa Đồng chỉ cảm thấy trong lòng như có một dòng nước ấm chạy qua, làm bóng đêm thê lương bỗng trở nên bớt đi lạnh lẽo.

Nhắm mắt, cô khẽ cười ra tiếng, “Trước đừng nói nhiều như vậy, em thiếu chút nữa bị người ta lừa bán đi mất, thật vất vả mới tìm được đường sống trong chỗ chết. Hiện tại ngay cả đi đều không đủ sức. Anh rốt cuộc có đến đón em về nhà hay không?”

Đường Tráng cúi đầu mắng, “Em lại dùng cái chiêu kể khổ này hả! chờ đấy, đừng đi đâu, có người cho em cái ăn cũng không được đi theo, biết không! Anh đến ngay!”

Hứa Đồng không tiếng động mỉm cười.

Đây mới là chân chính tốt với cô, trên miệng nói như thế nào hung ác, trong lòng lại luôn ấm áp, vô luận thế nào cũng không để cô chịu khổ.

Không giống một người nào đó, luôn cười với cô, cười đến đẹp mắt, nhưng dưới bề ngoài tuấn mĩ kia, lại vĩnh viễn làm cho người ta không thể đoán ra. Sau đó xuất hiện, rốt cuộc không phải là thương cũng là kiếm, là đầu mâu. Đến tột cùng đối với cô, vẫn chỉ là lợi dụng để ứng phó với người khác.

Bụng bắt đầu reo lên.

Hứa Đồng thở dài, cầm khoai lang nóng tiến đến miệng, hùng hổ ăn.

Người dù sao phải đầy bụng mới có thể có sức suy nghĩ, có sức hành động, có sự cảm thụ, có sức vui vẻ cùng đau thương. Đói khát ở trước mặt, thương tâm, khổ sở, uể oải, tuyệt vọng, tất cả cảm xúc đều không hề ý nghĩa.

Khoai lang thực nóng. Ngón tay Hứa Đồng bị bỏng một chút.

Vừa rồi cô nhờ nhân viên phục vụ kia nghĩ cách giúp cô hâm nóng khoai lang, không thể tưởng được anh ta lại thật sự giúp. Trong thời gian ngắn ngủi đã làm nó nóng hổi.

Hứa Đồng lại cười.

Xem ra thế giới này không phải quá bất công, không phải sao? Mặc dù có người có thể bừa bãi giẫm lên cô, nhưng cũng có những người khác, thậm chí là người xa lạ vươn hai tay vô tư giúp đỡ.

●︶3︶●

Tay Hứa Đồng lại bị khoai lang làm bỏng. Cô nhanh chóng giơ tay chạm vào vành tai.

Khi sờ đến đôi vòng mã nào kia, cả người lại không tự chủ được khẽ run lên

A, cô thực sự rất ngốc rất ngốc. Cư nhiên đem vòng tai mẹ lưu lại lấy ra, trân trọng đeo vào, tìm lí do đoàng hoàng, nói cho chính mình, chẳng qua là vì phối hợp với sườn xám, cùng người kia không quan hệ.

Nhưng là, nếu không phải vì hắn, vì cái gì một khắc phát hiện sự thật, như vậy một phen đau lòng?

May mắn là, cô tuy rằng để ý hắn, nhưng cuối cùng vẫn chưa sâu.

Có thể đúng lúc dứt ra, sớm hồi tâm, chưa chắc đã không phải là chuyện tốt.

Từ nay về sau, nhất định phải tự nói với bản thân mình, không bao giờ cho người khác cơ hội, để hắn làm thương tổn chính mình.

Chậm rãi cắn một miếng khoai to, Hứa Đồng ngẩng đầu nhìn lên trời.

Vẫn như cũ không có một ngôi sao, chỉ có nửa vầng trăng cô linh treo ở giữa không trung, sâu kín lạnh lùng, cô đơn.

Cô nhịn không được tự giễu.

Đêm ảm đạm này, là dùng để làm cho người ta đau thương đi.

●︶3︶●

Cố Thần bưng chén rượu, dừng lại bên góc cửa sổ, một mặt hướng ra ngoài nhìn, một mặt chậm rãi uống.

Sự tình phát triển rõ ràng vẫn như hắn sớm dự định, cũng không có gì ngoài ý muốn. Nhưng không biết vì cái gì, trong lòng hắn không có một chút cảm giác vui sướng thỏa mãn, ngược lại có chút bối rối. Giống như có điều gì đó nắm lấy tâm can, lực tuy rằng không lớn, cảm giác lại một chút cũng không thể bỏ qua, một chút lại một chút, chậm rãi tác động, thúc dục khiến cho hắn đứng ngồi không yên.

Minh Nguyệt không tiếng động tiến lại gần, đưa tay ôm thắt lưng, tựa bên người hắn.

Cố Thần nhăn mặt, liếc nhìn cô ta một cái, thần sắc không kiên nhẫn.

Hắn cúi đầu nói: “Minh Nguyệt, đi nơi khác, tôi muốn yên tĩnh một chút”

Minh Nguyệt lập tức giật mình.

Vừa rồi còn gắt gao muốn thắng như vậy để tìm cô về, giờ phút này thật sự thắng rồi, hắn tại sao lại trở nên lãnh đạm như vậy?

Cô không nghĩ ra.

Cố Thần càng lười không cho cô đáp án.

Thấy cô giật mình đứng ở bên nhưng không nhúc nhích, mi tâm hắn không khỏi càng chặt, ngữ khí càng trở nên không kiên nhẫn, “Tôi nói, tôi muốn một mình yên tĩnh!”

Thanh âm hắn nặng nề lại lạnh lùng phiền toái.

Minh Nguyệt lập tức buống cánh tay đang đặt bên hông hắn, trừng lớn hai mắt, vẻ mặt kinh ngạc.

Người trước mắt này không phải là Cố Thần mà cô từng biết. Cố Thần mà cô biết, tích cách thâm trầm, thủ đoạn khéo đưa đẩy, vô luận là trong lòng hỉ hay giận, trên mặt vẫn luôn tỏ vẻ mỉm cười. Hắn chưa từng giống như bây giờ, đem lạnh lùng xa cách không chút nào che dấu thể hiện ra hết, lạnh lùng làm cho người ta không yên, làm cho người ta trở nên khủng hoảng.

●︶3︶●

Hắn không thèm nhìn Minh Nguyệt liếc mắt một cái, quay đầu nhìn ra phía cửa sổ.

Minh Nguyệt lặng lẽ nhìn theo hắn.

Trong lúc vô tình bắt giữ được trong mắt hắn một tia rung động.

Theo tầm mắt hắn, hướng ra phía ngoài nhìn lại, một góc tối trên bậc thang, cô gái tên Dao Dao kia đang ngồi đó.

Cô ta ngồi dưới ngọn đèn đường yếu ớt, ngửa đầu nhìn trời. Rõ ràng không có sao, lại cố tình nhìn thực sự chuyên chú, giống như trời có đổ xuống cũng không thể làm cô ta nhắm mắt.

Mà hắn đứng ở cửa số, trong tay cầm chén rượu, mi tâm nhíu chặt, không chuyển mắt nhìn chằm chằm cô gái ngoài kia.

Trên mặt hắn, lạnh lùng không thanh sắc.

Hắn đặt chén rượu một bên, đưa tay nhẹ nhàng mở cửa sổ.

●︶3︶●

Minh Nguyệt thấy rõ ràng, khi Cố Thần buông xuống, chiếc chén thủy tinh vốn trong suốt kia, một phút ngắn ngủi trở nên mông lung mơ hồ.

Lòng cô trầm xuống.

Đêm hôm nay, rốt cuộc ai mới là kẻ ngu ngốc.

Xoay người sang chỗ khác, không một lời, chỉ yên lặng rời đi.

Bóng dáng của cô bước đi, cũng như cô gái kia cô đơn tịch liêu. Nhưng ở phía sau cô không có một người, giống như Cố Thần, trong tay cầm chén rượu, lòng khẩn trương. Dếu vết mơ hồ trên chén rượu kia, cô nhận ra, đó là mồ hôi từ lòng bàn tay Cố Thần. Nguyên lai một người thật sự lo lắng hay không, không thể hiện ở trên khuôn mặt, cũng không phải thừa nhận ở trong lòng, có khi chỉ là một ly rượu nho nhỏ, đã bán đứng cảm xúc chân thật trong lòng hắn.

●︶3︶●

Cố Thần đứng ở trước cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Hắn nhìn thấy Hứa Đồng, cô ngửa đầu, một miếng lại một miếng ăn khoai nướng trong tay, bộ dáng ngon miệng, làm cho hắn cũng thấy nhớ nhung hương vị thản nhiên trong veo đó.

Ăn rất nhanh xong, cô lung tung chùi tay, lại lặng lẽ ngẩng đầu, rất chuyên chú tiếp tục nhìn trời.

Cô lặng lặng ngồi ở đó, vẫn không nhúc nhích, trên mặt tựa hồ có chút đau thương.

Tay hắn nắm chén rượu, không biết tại sao, bỗng trở nên căng thẳng.

Ngọn đèn bên trong phản chiếu trên cửa sổ, hắn không thấy rõ cô rốt cuộc có hay không khóc.

Đặt ly rượu sang một bên, lặng lẽ mở cửa sổ, nhìn kĩ xuống dưới.

Nguyên lai cô cũng không khóc, chính là im lặng nhìn trời mà thôi, thỉnh thoảng nhăn nhăn mũi.

Ban đêm có chút lạnh, cô chỉ mặc một thân sườn xám mỏng manh, vẫn không nhúc nhích ngồi trên thềm đá lạnh băng, nhăn nhăn cái mũi để cảm thấy bớt lạnh.

Cả bầu trời không có một ngôi sao, chỉ có vửa vầng trăng ảm đạm treo lửng lơ.

Chưa từng thấy, thì ra màn đêm cũng có những thời khắc keo kiệt như thế.

Nhưng cô vẫn ngẩng đầu nhìn trởi, nhìn như vậy chăm chú.

Giống như trên thế giới này, chỉ có một mình cô. Đối với một vầng trăng tàn, trong một màn đêm cô đơn.

Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng , bóng đêm dày đặc mà tịch liêu.

Cô ngồi đó, trên mặt có chút vắng vẻ đau thương, có chút bàng hoàng bất lực, có chút giống ngày đó hắn bức cô ở khách sạn ven biển, ngơ ngác, kinh ngạc, hồn phách phiêu du, đáy mắt trống rỗng vô hồn.

Hắn nhìn rất rõ ràng, cô thực sự không khóc.

Mong mốn nhìn sườn mặt cô, ngực lại không dấu hiệu bị kìm hãm mạnh mẽ.

Rầu rĩ, giống như bị người nào đó dùng chùy đánh.

Trong lúc sợ hãi, cố gắng suy nghĩ cú đánh ở ngực này đến tột cùng là do ai, bên tai đột nhiên vang lên tiếng xe mô tô.

Là anh trai cô tới đón.

Cô nhảy lên, trên mặt biểu tình liền thay đổi.

Nguyên bản bàng hoàng cô đơn, nháy mắt liền biến mất, bày ra giờ này là một bộ dáng nhảy nhót hân hoan, giống dĩ vãng mỗi một lần nhìn thấy bộ dáng của cô, kiên cường, tự lập.

Hắn cơ hồ hoài nghi chính mình từng nhìn lầm.

Cô độc yếu đuối này, rốt cuộc có hay không từng xuất hiện trên mặt cô.

●︶3︶●

Anh trai cô nhìn cô hung hăng nói chuyện. Ngữ khí ác liệt, thần sắc cáu kỉnh, nhưng cô lại hoàn toàn không sợ, cười hì hì lấy đi áo khoác trên người hắn.

Trên mặt hắn vẻ mặt tức giận, nhưng tứ chi lại vô cùng phối hợp, thậm chí sau còn tự đem áo khoác của mình phủ lên chân cô, để cô ngồi sau xe máy.

Tiếng xe mô tô lại kêu lên, chiếc xe chở bọn họ dần dần đi xa.

Cố Thần lẳng lặng đứng trước cửa sổ, đến thật lâu về sau, vẫn như cũ không hề di chuyển.

Trong lòng dường như có điều gì không bỏ xuống được, làm hắn không thế bước đi. Cảm giác này loáng thoáng, như một chút là có thể bắt lấy, đến lúc tay có thể gần chạm vào lại trở nên vô cùng xa xôi mơ hồ. Trong cùng một lúc lặp đi lặp lại, dần dần làm người ta cảm thấy khó chịu phiền toái.

Cảm giác này thực sự không tốt.

Cố Thần mạnh mẽ cảnh cáo chính mình, không cần bộ dáng điềm đạm đáng yêu của cô gái giảo hoạt kia mê hoặc. Cô ta chính là chỉ ngẩng đầu nhìn trời mà thôi, hắn không nên bởi vậy mà bị cô đảo loạn nỗi lòng.

Cô ta chẳng qua lấy vẻ đẹp buồn bã hút hồn đi làm người khác phiền tâm loạn ý. Đây chẳng phải sở trường của cô ta hay sao?

Nếu hắn đã biết, cô ta là cố ý bày ra bộ dáng như thế, càng không nên bị cô ta mê hoặc, bất tri bất giác lại đi vì cô ta mà rung động.

●︶3︶●

Một cái chớp mắt, cảm giác mệt mỏi lại dâng lên, bao vây lấy Cố Thần.

Nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Hắn đưa tay lên xoa xoa thái dương.

Đáy lòng có chút do dự.

Đã chơi lâu như vậy, không phải đã đến lúc quyết đoán thu tay lại? Cứ cùng cô dây dưa, hắn chỉ sợ chưa chinh phục được cô, chính mình trước đã bị cô mê hoặc.

●︶3︶●

Di động đột nhiên vang lên.

Lấy ra, tiếp điện.

Trong thanh âm quản gia, bao hàm cả kích động nóng vội ngày thường không hề có.

“Thiếu gia, lão gia đã trở lại!”

●︶3︶●

Hứa Đồng cầm điện thoại, không nhúc nhích ngồi bên cửa sổ.

Một bên Dương Dương sôi nổi tán gẫu mấy tin tức mới với Đường Tráng.

“Ma quỷ, ma quỷ, anh mau nhìn đây này! Tổng giám đốc tiền nhiệm tập đoàn Cố thị Cố Nhân Duyên nhận trả lời phỏng vấn báo chí. Ông Cố nói lần này ông ta về nước mục đích chính là tham gia hôn lễ của con trai ... Cố Thần cùng Chương thị thiên kim tiểu thư vào cuối tháng này ... Ông Cố giải thích nghi vấn của phóng viên, nguyên nhân hai nhà Cố - Chương trở thành thông gia ... Nguyên lai ông Cố phát hiện mình có dấu hiệu bị bệnh tim, liền ra nước ngoài điều trị, một lần không cẩn thận ngất ở nơi không có người, may mắn được Chương thị thiên kim tiểu thư phát hiện, cứu giúp đúng lúc, rốt cuộc giữ được một mạng ... Sau được tổng giám đốc Chương giới thiệu một số bác sĩ, bệnh tình từ từ có chuyển biến tốt... Từ đó về sau hai người qua lại thường xuyên, Cố thị đại thiếu gia và Chương thị thiên kim tiểu thư đính hôn quả là nước chảy thành sông ... Hai người, thật là lương duyên trời ban ... Ông Cố còn nói với phóng viên, ông trước mắt vẫn định cư ở nước ngoài để tiếp tục điều trị, tất cả công việc trong nước đều đã chuyển giao cho con trai Cố Thần, sau khi tham gia nghi thức đính hôn xong, ông lại lập tức xuất ngoại... Lần này hai đại thương gia cùng liên thủ, có thể nói là một bước hợp tác lớn ... có thể đoán được, Cố Thần sau này sẽ trở thành nhân vật thống lĩnh giới thương mại A thị, điều này đã từ từ được thể hiện rõ ràng, mục tiêu sắp tới ...”

Dương Dương một bên liên miên đọc báo. Đường Tráng chỉ nghe một đoạn ngắn ngủn đã trở nên cực kì không kiên nhẫn.

Anh phất tay giật tờ báo từ Dương Dương, giơ lên nhìn, bỗng nhiên thét lớn: “Dương Dương, em là đầu heo sao! Báo này đã ra một tuần rồi! Anh thấy em bị bệnh rồi!”

Dương Dương dùng sức lườm, Đường Tráng lại coi như không thấy, một mạch coi thường cô không có đầu óc.

Dương Dương rốt cuộc không kiên nhẫn, tức giận đứng lên, “Đường Tráng anh ngậm miệng heo của anh lại cho tôi! Tôi còn không biết báo này đã ra một tuần hay sao? tôi chỉ muốn đọc cho cô ấy biết!” Vừa nói một bên giơ tay chỉ Hứa Đồng.

Đường Tráng vẻ mặt ngạc nhiên, hỏi: “Vì, vì cái gì muốn cho Hứa Đồng biết? Hứa Đồng chẳng nhẽ không biết sao?” dừng một chút, ngày càng cảm thấy kì quái, nhìn Dương Dương lớn tiếng hỏi: “Dương Dương, em nói rõ ràng, rốt cuộc là thế nào?”

Hứa Đồng bỏ điện thoại xuống, xoay thắt lưng, mở miệng, thanh âm có chút dọa nạt, “Hai người ầm ĩ cái gì? Ngươi!” Cô chỉ tay vào Dương Dương nói, “cho rằng tôi và Cố Thần kia có cái gì phải không? Nhưng hắn lại cùng Chương Thực Đồng đính hôn phải không? Vì thế ngươi nghĩ rằng ta trong lòng thống khổ phải không? Ngươi rõ ràng là thiếu tiền thiếu tình lại càng thiếu mắt! Nghĩ cái gì? Bà cô này lại là cái loại người khổ vì tình sao? Chị mấy ngày nay không muốn nói chuyện, không phải là vì đàn ông mà hao tổn tinh thần, cám ơn! Chị là lo lắng, có phải hay không nên đi ra ngoài tìm việc làm!” Xoay qua, lại chỉ Đường Tráng nói, “Anh, xem lại vợ mình đi, đừng làm cho cô ta mỗi ngày suy nghĩ lung tung, biến thành bà tám, đối với anh không tốt! Đến lúc đó anh chính là chồng bà tám!”

Nói xong nhấc chân ra khỏi phòng.

Hứa Đồng nhẹ nhàng thở dài.

Dương Dương suy nghĩ quá nhiều rồi, người nọ cùng chính mình, không có nửa điểm quan hệ. Hắn định đính hôn, cô sống cuộc sống của cô, hoàn toàn không liên quan đến nhau.

Lúc đầu muốn trả thù Chương Thực Đồng cho nên trong đầu có ý định muốn tiếp cận hắn. Bây giờ nghĩ lại, chỉ cảm thấy ấu trĩ buồn cười.

Một giọt nước làm gợn lên một ngọn sóng nhỏ, ngắn ngủi qua đi, luôn quay trở về yên tĩnh.

●︶3︶●

Vừa đến công ty thị sát công tác xong, Cố Thần lái xe trở về.

Đối với việc vị trí thay đổi, hắn không có một chút cảm giác khác thường nào.

Cứ việc đã đính hôn, nhưng không biết cuộc sống có gì thay đổi.

Hắn vẫn như cũ, muốn làm thế nào liền tùy ý thế đó, hoàn toàn không có gì ràng buộc.

Hôn nhân với hắn mà nói, chẳng qua là một loại nghĩa vụ với cha hắn, là việc tất yếu để kéo dài hương khói, trừ đó ra, không có ý nghĩ gì.

Về phần chọn Chương Thực Đồng, hắn cũng không có ý kiến. Dù sao cũng có gia thế, môn đăng hộ đối, bề trên vui vẻ, như thế là tốt rồi, có gì không nên? Hơn nữa cưới cô ta, cuộc sống sau này mới có thể thoải mái tự nhiên, cô ta suy nghĩ đơn giản như thế, khống chế thật sự quá mức dễ dàng.

Không giống chị gái cô ta.

Cô gái giảo hoạt kia, quỷ kế đầy mình, ai cưới cô ta, có thể đoán được, tương lai nhất định thảm hại.

Không biết lúc đó chồng của cô ta có hay không dạy dỗ được cô ta.

Nghĩ vậy trong lòng hơi hơi động.

Trước kia chưa bao giờ nghĩ tới, sẽ có một ngày, cô cũng phải kết hôn, giống như hắn cưới em gái cô, làm đám cưới, có một gia đình.

Dưới chân đột nhiên dùng sức.

Xe đột ngột dừng lại.

Bánh xe ma sát với mặt đường, phát ra một tiếng “Két!”. Âm thanh kia đột ngột lại chói tai.

●︶3︶●

Ngồi trong xe, Cố Thần tháo mắt kính, tầm mắt băn khoăn hướng bốn phía.

Vừa rồi hắn dường như nghe thấy có tiếng rao bán khoai nướng. Nghe thấy âm thanh này, hình ảnh cô gái kia hung hăng cắn khoai ngày đó đột nhiên hiện ra trước mắt.

Hắn cũng rất muốn nếm thử.

Tầm mắt cuối cùng dừng ở cách đó không xa. Hắn đẩy cửa xuống xe.

Đi đến sạp bán khoai nướng, mua hai củ.

Trả tiền, một bên đem khoai nóng đảo qua lại hai tay, một bên hướng phía xe trở về.

Đi qua một cửa hàng đồ điện gia dụng, ti vi trong cửa hàng đang phát DVD phim dài tập, nghe thanh âm như là phim thần tượng giới trẻ đang thịnh hành.

Chung quanh có rất nhiều cô gái đi học qua, cùng đứng lại, tranh nhau chỗ xem màn hình.

Cố Thần bất tri bất giác nở một nụ cười.

Đúng là tuổi trẻ, có thể mê mẩn với những thứ phim ảnh không có trong thực tế này.

Chính lúc đang thấy buồn cười, lại nghe thấy một đoạn đối đáp.

“ .... Mỗi lần em muốn khóc, nếu sợ người khác nhìn thấy, chỉ cần ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống!”

“Nhưng như vậy, nước mặt sẽ chảy vào trong lòng. Tùy rằng không ai nhìn thấy em khóc, không ai chê cười em, nhưng là, trái tim sẽ không đau?”

●︶3︶●

Cố Thần dừng bước, kinh ngạc đứng tại chỗ.

Thật lâu về sau, tim đột nhiên nhói lên.

●︶3︶●

“Mỗi lần em muốn khóc, nếu sợ người khác nhìn thấy, chỉ cần ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống!”

Buổi tối hôm đó, cô gái kia chăm chú nhìn lên bầu trời ... là đem nước mắt đổ vào trong lòng sao?

●︶3︶●

“Nhưng là, trái tim sẽ không đau?”

Cô gái giảo hoạt kia, khi đó, trong lòng có đau không?