Hãy Để Anh Làm Bạn Trai Của Em

Chương 30



CHƯƠNG 30.

Trong nháy mắt, Song Hỉ đau đến không nói nên lời.

Tương Văn Đào cũng rất đau, nhưng là bị Song Hỉ ép chặt nên đau, làm với xử nam quả nhiên sẽ có hai điểm không tốt, không thể chịu đau và không thể thả lỏng. Trong tình cảnh thống khổ này anh quả thật đã sinh ra một loại cảm thán: muốn đem cánh đồng hoang của Song Hỉ tận lực khai phá, xem ra anh cần phải chăm chỉ trồng trọt hơn mới được a.

Hai người vẫn tiếp tục duy trì tư thế cứng ngắc này mà chịu đau. Cho đến khi Tương Văn Đào cố gắng nhẫn nhịn mà lên tiếng dỗ dành cậu: “Thả lỏng một chút, thả lỏng rồi sẽ không đau nữa.”

Song Hỉ tức giận, mẹ nó lời như vậy mà cậu cũng nói được sau? Cậu thật rất muốn cứ như vậy mà kẹp hỏng nghiệt căn của Tương Văn Đào cho bỏ ghét. Nhưng mà, thật sự rất đau a, đau đến mức dù cậu biết Tương Văn Đào chỉ đang nói lời ma quỷ, cũng không thể không thử thả lỏng cơ thể, hy vọng khiến bản thân mình thoải mái hơn một chút.

Quả nhiên, ngay khi Song Hỉ chầm chậm buông lỏng, Tương Văn Đào chẳng những không lùi mà còn tiến thêm, đẩy một cái thật mạnh về phía trước, Song Hỉ đau đến muốn khóc thành tiếng.

“Cậu──” Cậu muốn mắng nhưng mắng không được, chỉ có thể há to miệng, cố gắng hít thở. Tương Văn Đào giờ phút này đã vào hết toàn bộ, cũng rất biết điều mà an phận, kiềm chế mọi cử động, đợi cậu từ từ thích ứng.

Anh biết lúc này Song Hỉ khẳng định đau đến khoái cảm gì cũng không thể có, cúi đầu quan sát người dưới thân, chỉ thấy cậu đã đổ đầy mồ hôi lạnh. Tương Văn Đào có áy náy, cũng có thương tiếc, bất quá nhiều hơn hết thảy chính là sự nhiệt tình của thân dưới, anh cúi thấp đầu, từng chút từng chút hôn cậu.

Anh mang theo ý tứ hàm súc trấn an cậu qua nụ hôn, thế nhưng Song Hỉ một chút cũng không lĩnh hội được, nhịn đau nghiến răng gằng từng chữ: “Đi ra──” Hỗn đản, nói cái gì mà sẽ ôn nhu, chỉ cần đừng gây thêm sức ép gì cho cậu là tốt rồi.

Tương Văn Đào cười, dùng giọng điệu ôn nhu mà cường ngạnh nói: “Không thể được.” Khiến Song Hỉ tức đến mức thiếu chút nữa ngất đi.

Tương Văn Đào nhẫn nhịn sự khó chịu bên dưới mà nhẹ nhàng hôn cậu. Đôi môi anh ấm nóng lại mềm mại, di chuyển chầm chậm trên mặt cậu, sau đó mới chuyển hướng sang mục tiêu mới – lỗ tai.

Tai là bộ phận rất mẫn cảm của Song Hỉ, cảm nhận được hơi thở đầy nhiệt khí của anh đang đến gần, cậu theo bản năng muốn tránh đi. Nhưng miệng Tương Văn Đào lại đeo bám tựa như bóng với hình, hàm trụ vành tai cậu cắn một chút rồi liếm một chút, anh đưa đầu lưỡi tham tiến vào bên trong lỗ tai của Song Hỉ, cuộn nó lại bắt đầu liên tục ma sát, sau đó trên đường lướt dọc xuống cổ còn cố ý từng chút gặm cắn, lưu lại một mảng đầy những ấn ký ô mai.

Đại khái lúc này Song Hỉ đang đau chết lặng, chỉ cảm thấy trướng đến bức bối, giờ bị tay và lưỡi của anh liên tục quấy rầy, vừa tê vừa ngứa, khó chịu cực kỳ, nhưng lại không thể tránh được, đành ngửa cổ ra sau, giống như làm thế sẽ cách xa anh hơn một chút vậy.

Cậu cũng không hiểu nổi sao lúc này mình lại mẫn cảm như thế, từng động tác nhỏ của Tương Văn Đào, cậu đều cảm nhận rất rõ. Đầu nhũ bị gặm cắn liếm mút, bàn tay đang trượt dần xuống phía dưới, cuối cùng dừng lại ở bờ mông săn chắc mà âu yếm vuốt ve không ngừng……. Song Hỉ đang khó chịu muốn chết, Tương Văn Đào còn cố tính vuốt ve, âu yếm rồi hôn hít, nhưng cái thứ đang ở bên trong, trừ lúc mới nhét vào, thì lại kiên quyết không chịu nhúc nhích. Loại khoái cảm nửa vời này làm cậu muốn mắng chửi người, nhưng vừa mở miệng, lại là tiếng ngâm nga khàn khàn gợi cảm: “A…”

Cậu không hề ý thức được tiếng kêu của mình làm cho Tương Văn Đào nhiệt huyết dâng tràn. Sao tiếng rên của Song Hỉ lại quyến rũ đến thế cơ chứ? Nghe được khiến anh không thể kiềm chế nổi bản thân. Thử động đậy hạ thân vài cái thăm dò, lập tức nghe được người dưới thân thở gấp.

Tương Văn Đào biết là đã đến lúc rồi.

Nhưng anh cũng không dám mạnh mẽ ngay từ đầu, làm việc đều phải tiến hành đảm bảo chất lượng. Anh chậm rãi ra vào, tốc độ không nhanh, chậm mà hữu lực, vừa làm vừa quan sát phản ứng của Song Hỉ.

Song Hỉ cau mày, dường như đau đớn không chịu nổi, nhưng mà tiếng rên rỉ của cậu, nghe có vẻ như nức nở, lại không hề mang theo khổ sở do bị đau.

Tương Văn Đào trên phương diện này có thể xem như cao thủ, đương nhiên biết khi làm động tác nào, thì sẽ có phản ứng gì. Hơn nữa anh khao khát Song Hỉ đã lâu, hôm nay thật vất vả mới được đền bù niềm ao ước, nên xuất ra tất cả bản lĩnh để cậu được thoải mái, bằng không ăn xong bữa này rồi, bữa tiếp theo biết tính sao đây?

Anh thật sự rất cố gắng kích thích những điểm mẫn cảm trên cơ thể cậu, vòng eo hữu lực không ngừng chuyển động, qua chuyện ngày hôm nay muốn buộc người dưới thân phải thừa nhận cùng kết hợp với người đồng tính cũng đạt tới cao trào. Anh đã làm được thật sự thành công, Song Hỉ sau đó vô thức rên rỉ, bị anh lăn qua lộn lại cho tới khi hôn mê…

.

.

.

“…Song Hỉ? Song Hỉ?”

Theo từng tiếng gọi khẽ, có người đang vỗ nhẹ lên mặt cậu.

Song Hỉ không tình nguyện chậm rãi mở to mắt, hiện ra ngay trước mắt là gương mặt lo lắng của Tương Văn Đào. Trong nhất thời cậu chưa kịp phản ứng, có điểm mơ hồ không biết đã phát sinh chuyện gì ? Sao Tương Văn Đào sao lại không mặc quần áo phủ ở trên người cậu?

Nhưng khoảnh khắc hồ đồ qua đi, sự việc xảy ra trước khi hôn mê, bùm một tiếnglập tức lấp đầy đại não, Song Hỉ có cảm giác như đầu mình lớn ra gấp đôi.

Tương Văn Đào thấy cậu đã tỉnh thì thở phào nhẹ nhõm.

Trong lúc làm tình, dù người dưới thân có phản đối thế nào, anh cũng phải làm cho tận hứng, lúc đã thỏa mãn thú tính rồi, lại bắt đầu sắm vai một tình nhân thiện toàn thiện mĩ, săn sóc hỏi han ân cần: “Có khó chịu ở chỗ nào không?”

Song Hỉ giận run lên, dùng hết khí lực toàn thân, đưa tay cho anh một cái tát── nếu không phải bị tên hỗn đản xảo trá này làm mất hết khí lực, thì cậu còn có thể tát hắn vang dội hơn rồi.

Nhưng mặc dù không còn khí lực, cái tát của cậu vẫn làm mặt Tương Văn Đào lệch sang một bên, tiếng vang thanh thúy làm không khí xung quanh như ngừng lại.

Tương Văn Đào không nổi giận, anh đã sớm dự kiến được phản ứng của Song Hỉ. Trên mặt có chút đau, bất quá anh không quan tâm, chậm rãi quay mặt lại liếc nhìn Song Hỉ, cũng không còn mặt mũi nào cười được nữa.

Anh đưa mặt đến trước mắt Song Hỉ, bộ dạng vô lại nói: “Còn bên này có muốn đánh hay không ?”

Song Hỉ giận sắp điên lên được, lại cho anh thêm một cái tát nữa, hai bên mặt – mỗi bên một cái tát, vô cùng cân xứng.

“Còn chưa hết giận sao? Vậy thì đánh tiếp đi.” Tương Văn Đào trơ mặt ra nói.

Song Hỉ không đánh.

Thứ nhất là vì hết sức rồi, thứ hai là vì cậu không ngờ một con người tinh anh như Tương Văn Đào có thể vô lại đến độ này, thật bị hắn chọc cho tức chết.

Làm cũng đã làm rồi, cho dù hắn có ăn nói khép nép thì có thể thay đổi được cái gì đây? Cứ coi như là mình đang tự sướng đi. Tự mình trấn an như vậy, nhưng vừa mới cử động, cái địa phương khó có thể mở miệng nói ra kia lại chảy ra một dòng chất lỏng, vừa nghĩ đến đó là thứ gì, da đầu cậu gần như tê dại, đối với người khởi xướng ra sự việc này, rít lên qua kẽ răng, cậu quát:

“Cút──”

Tương Văn Đào không cút.

Anh giờ tâm nguyện đã được đền bù, kiên nhẫn ở lại làm người tốt, lương tâm đạo đức gì cũng đều trở lại. Ngữ điệu mang một chút ý xin lỗi đến dỗ dành cậu: “Để tớ giúp cậu giải quyết tốt hậu quả… Nếu không đem thứ kia ra hết, sẽ bị tiêu chảy…”

“…”

Song Hỉ vừa hiểu ra “thứ kia”trong lời anh nói là cái gì, lập tức thấy hoa mắt chóng mặt.

Tương Văn Đào thấy ánh mắt cậu dại ra, bộ dáng giống như tức quá hóa nghẹn, vô cùng lo lắng gọi: “Song Hỉ?”

Song Hỉ hít sâu một hơi, chậm rãi mở mắt, liền nhìn thấy Tương Văn Đào nét mặt tràn đầy lo lắng. Cậu lúc này thật sự không muốn nhìn thấy mặt anh, dùng tay đẩy anh ra, cắn răng giãy dụa đứng lên── Vừa động, chỉ thấy thắt lưng cùng tay chân bủn rủn vô lực, phía sau bị khai mở vừa cảm thấy đau đớn, vừa có cảm giác kỳ lạ, vì thay đổi tư thế mà chảy ra một dòng chất lỏng ấm áp làm cậu hổ thẹn, cảm giác này còn tăng thêm một bậc khi nhìn thấy chiếc quần lót của cậu bị vứt ở chân giường.

Khi cúi xuống nhặt cái quần lót song hỉ đau như muốn mất thở, cố nén đủ loại cảm giác khó chịu, cậu gắng sức lết vào phòng tắm. Vẫn nhìn không hề rời mắt mọi động tĩnh của cậu, Tương Văn Đào muốn chạy đến hỗ trợ, Song Hỉ làm sao mà chấp nhận, vung tay hất anh ra.

Đứng dưới vòi hoa sen, khi dòng nước ấm tuôn ra, những giọt nước mắt nóng hổi cũng không thể khống chế thi nhau rơi xuống. Cậu cũng không rõ những giọt nước mắt này là vì ủy khuất hay là hối hận── Vì sao lại tin Tương Văn Đào? Vì từng là bạn học, từng có những kỉ niệm gắn bó chân thành thời niên thiếu. Cứ tưởng rằng tuy đã lâu không gặp, cho dù cậu ta có thay đổi cũng không quá nhiều, cho nên cậu đối với Tương Văn Đào không hề đề phòng. Khi biết cậu ta đồng tính luyến ái, hơn nữa lại còn thích mình, tuy rằng lúc đầu có chút lo sợ và do dự, nhưng cuối cùng vẫn chọn cách cư xử bình thường với cậu ta.

Cậu căn bản không nghĩ tới Tương Văn Đào lại dùng thủ đoạn này, anh nói thích cậu, kia khi thích một người, không phải là lúc nào cũng muốn người ấy ở bên cạnh hay đối xử tốt với người ấy, mà là phải tôn trọng ý nguyện của người mình thích sao? Song Hỉ là suy bụng ta ra bụng người, cho nên mới trăm ngàn lần không đoán được đạo đức của Tương Văn Đào lại xuống cấp đến thế.

Song Hỉ chưa bao giờ giống như giờ phút này thống hận sự ngu ngốc của bản thân đến vậy, sớm biết sẽ phát sinh chuyện này, thì ngay từ đầu đã tránh xa thật xa!

Cậu ước mong, nếu như có thể từ trong cái mớ suy nghĩ rối nùi bên trong đầu, chỉ cần rút ra được một sợi thì mọi nút thắt đều được gỡ ra, có lẽ cả đời này của cậu, chưa bao giờ mệt mỏi thế này, vừa nghĩ đến những gì mình gặp phải, toàn thân nhịn không được phát run, làm cách nào cũng không tỉnh táo được, mãi lâu sau mới cọ xát thật mạnh lên mặt, một tay chống vào tường, ngẩn người ra.

Kì thật cậu cũng biết mình đã hết cách với Tương Văn Đào.

Kiện hắn?

Pháp luật sẽ không quản đâu, hơn nữa mình cũng đâu biết kiện người kia về tội gì.

Đánh hắn?

Đánh thắng nổi sao? Nếu khí lực chiếm thế thượng phong thì đâu xảy ra tình trạng này? Lại nói, ăn cũng đã ăn rồi, cho dù có đánh hắn nhiều thế nào cũng vô bổ mà thôi.

Song Hỉ nghĩ đi nghĩ lại, càng nghĩ càng bi phẫn. Trước kia cậu đồng cảm với Tương Văn Đào vì anh thuộc một quần thể yếu thế, nhưng giờ cậu mới phát hiện kì thực chính mình còn yếu hơn nhiều, bị người ta đối đãi như thế, trừ bỏ nén giận, cậu cũng chẳng có bất cứ một biện pháp nào.

Dùng sức lau đi những giọt nước mắt, cậu nghẹn ngào tẩy trừ những nơi bị xâm phạm.

Cậu căn bản không biết nên làm như thế nào để giải quyết hậu quả, ngón tay vụng về vói vào trong để lấy ra cái thứ kia khiến cậu vừa xấu hổ vừa giận dữ đến toàn thân đỏ lên. Nghĩ đây là thứ của một người đàn ông khác để lại trong thân thể mình, cậu càng hận không thể tự đập đầu vào tường, lung tung xử lý một chút, mặc quần vào, mở cửa nghe ngóng trước khi bước ra ngoài, một chút tiếng động cũng không có, không biết có phải Tương Văn Đào lại cho cậu thời gian và không gian để bình tĩnh suy nghĩ hay không.

Song Hỉ cười một cách giận dữ, mở cửa ra, ngoài dự đoán của cậu, Tương Văn Đào không hề tránh đi.

Anh vẫn ở lại, đang hút thuốc, không phải cái bộ dạng hút thuốc có vẻ tiêu dao lười biếng, mà là đứng ở phía trước cửa sổ,một tay ôm ngang hông, vẻ mặt có chút ngưng trọng, dường như đang phân vân tự hỏi điều gì đó. Trước kia Song Hỉ thấy bộ dáng tự hỏi của anh rất thâm trầm, rất có chiều sâu, giờ thoạt nhìn lại thấy như kiểu đa mưu túc trí giống như người xấu, cậu giận dữ trừng mắt liếc anh một cái.

Tương Văn Đào thấy cậu bước ra, dụi tắt thuốc chào đón.

“Song Hỉ.” Xuống giường rồi anh lập tức liền khôi phục bộ dáng quân tử, ánh mắt thành thật đáng tin. Nhưng giờ phút này Song Hỉ không có khả năng tin anh được nữa, cậu hiện tại nghĩ người này cởi quần áo là cầm thú, mặc quần áo chính là mặt người dạ thú, cậu hận bản thân sao không sớm nhận ra bộ mặt thật của người này?!

Tương Văn Đào đề nghị: “Chúng ta có thể nói chuyện một chút được không?”

“Không có gì để nói hết!”

“Được, được, được. Không nói chuyện.” Tương Văn Đào thuận theo ý cậu ngay, cũng biết Song Hỉ đang cố tình gây sự, anh mới nhường nhịn cậu. Loại khoan dung thế này làm Song Hỉ chán nản.

“Kia, trước mặc quần áo vào đi.” Tương Văn Đào đưa áo ngủ đến trước mặt Song Hỉ: “Đêm lạnh lắm. Cẩn thận bị cảm.”

Song Hỉ đang định nói “Ai mượn ngươi giả vờ hảo tâm”, nhưng nghĩ mình chỉ mặc mỗi cái quần lót thế này thì thật chướng tai gai mắt, vạn nhất lại khơi dậy thú tính của tên hỗn đản này thì làm sao bây giờ? Nhẫn nhịn, cậu chộp lấy bộ quần áo mặc vào, coi nó như là kẻ ác độc kia hung hăng thắt lưng thật chặt.

Tương Văn Đào nhìn cậu mặc đồ, hòa nhã nói: “Chân em mỏi lắm đúng không? Tạm thời cứ ngồi xuống trước đi. Là tôi không tốt, tôi đã quá đà.”

Anh lúc này nhận sai nhanh như thế, Song Hỉ ngoảnh mặt đi, mặc kệ anh.

Cậu không nghĩ làm theo lời Tương Văn Đào, tuy rằng ngữ khí của đối phương đều là vì muốn tốt cho cậu mà khuyên bảo. Chính là lúc này kiên trì chống đối có ích lợi gì đâu? chân và thắt lưng của cậu đích xác thật sự đau nhức, vì chống đối mà ngược đãi bản thân không phải là tác phong của cậu. Song Hỉ nghĩ vậy nên tìm chỗ ngồi xuống, nghỉ ngơi một lát rồi sẽ thu xếp hành lý.

Mông vừa chạm xuống ghế dựa, phía sau truyền đến cơn đau làm toàn bộ cơ thể run rẩy, tuy rằng cực lực che giấu, nhưng vẫn là bị Tương Văn Đào mẫn tuệ sâu sắc phát giác, lập tức săn sóc mang đến một cái đệm. “Thực xin lỗi, là tôi lo lắng không chu toàn.”

Song Hỉ không thèm để ý đến anh, chỉ hơi chuyển mình, chỉnh lại tư thế một chút, mệt mỏi nói: “Anh hãy tỉnh ngộ đi. Ngày mai tôi sẽ dọn đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.