Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay Đi

Chương 1



- Kì 1

Zen nói với Huyên: "Ngôi trường này đang bị thao túng bởi một thế lực học sinh rất lớn. Băng nhóm này có tên là Ghost..."

Mười năm trước...

- Các người ỷ đông hiếp yếu thế mà coi được à?

Tiếng nói lanh lảnh cất lên từ đằng sau khiến đám con trai đang vây quanh một thằng nhóc nhỏ tuổi hơn chúng không khỏi giật mình. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ vừa lên tiếng. Ai cũng phải sửng sốt và ngỡ ngàng khi nhận ra đó chỉ là một con bé trạc tuổi thằng oắt mà chúng đang có ý định đánh. Tên cầm đầu là một thằng nhóc khoảng chín, mười tuổi, tướng mạo trông khá dữ dằn và to con. Nó gằn giọng, ra sức lấy lại cái uy nghiêm của một tên thủ lĩnh:

- Ranh con, tránh ra, đây không phải chuyện của mày, tao không muốn đôi co với con gái.

- Tôi cũng không có ý định đôi co với mấy người, tôi chỉ muốn các người tha cho cậu bạn kia thôi.

- Mày nghĩ mày là ai mà tao phải nghe theo lời mày, không nói nhiều, tao đếm đến ba mày mà không xéo thì đừng có trách. Một... hai...

Dường như muốn chứng tỏ sự gan lì của mình, tiếng đếm thứ ba của tên cầm đầu đã vang lên mà con bé vẫn còn đứng đó, lắc đầu quầy quậy không chịu đi. Nếu lúc này chúng đang ở giữa chiến trường trận mạc thì ắt hẳn con bé đã được liệt vào một trong những tấm gương tiêu biểu về kiên cường, bất khuất, không bỏ rơi trước sự sống cái chết của đồng đội rồi. Thằng thủ lĩnh đám nít ranh ban đầu chỉ có ý định dọa nạt cho con bé sợ mà bỏ đi, nhưng nó không ngờ gặp phải con nhóc gan lì đến thế, nó đành ngao ngán quay sang ra lệnh cho lũ đàn em:

- Kệ con nhỏ đó đi, tiếp tục hành hạ thằng nhóc đó cho tao.

Phớt lờ sự có mặt của con bé lắm chuyện, lũ côn đồ lại tiếp tục quay ra đánh thằng nhóc đáng thương. Có một điều lạ là thằng nhóc bị đánh từ đầu đến cuối không hề kêu lấy một tiếng và cũng không hé răng nói một lời nào, điều đó càng khiến bọn côn đồ tức giận hơn. Bỗng, từ đâu, một bóng đen nhỏ bé lao tới, vụt qua trước mặt từng tên côn đồ, chỉ trong chớp mắt chúng đã lăn lê bò toài dưới đất. Tên ôm bụng, tên ôm cổ, tên thì ôm ngực... Khi kịp định thần lại những gì vừa xảy ra thì chúng chỉ còn nhìn thấy hai cái bóng nhỏ dần, nhỏ dần rồi mất hút về phía cuối con đường...

Hai đứa trẻ cứ chạy mãi, chạy mãi cho đến khi không còn thấy bóng dáng bọn nhóc hung hãn lúc nãy đâu nữa mới dám dừng lại để... thở.

- Làm ơn bỏ tay tôi ra!

Nghe câu nói vang lên bên cạnh, con bé mới để ý thấy tay nó đang nắm chặt tay của thằng nhóc. Nó bối rối buông tay thằng nhóc ra rồi vội rụt tay mình lại. Nếu để ý kĩ thì sẽ thấy mặt hai đứa nhỏ lúc này đỏ lựng không khác gì hai quả gấc chín. Để phá tan bầu không khí ngượng ngùng và yên tĩnh, con bé cất tiếng hỏi:

- Vì sao bọn đó lại đánh cậu vậy?

- Không biết, có lẽ muốn trấn lột.

- Thế à, thế thì cậu phải cẩn thận. Sau này có thể sẽ gặp lại chúng đấy.

Thằng nhóc trả lời con bé bằng giọng bất cần:

- Không sao, tôi tự lo được.

Con bé nhìn thằng nhóc trước mặt nó, khẽ cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai của nó khiến thằng nhóc thoáng ngạc nhiên. Nhưng điều khiến thằng nhóc ngạc nhiên nhất vẫn là khi con bé chìa bàn tay ra trước mặt nó và nói:

- Chào bạn, rất vui được quen biết bạn, chúng mình kết bạn nhé! Tớ là...

***

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.