Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay Đi

Chương 14



- Hì hì, cá thì đúng là có câu được thật, nhưng mà... nhưng mà... – Vũ cứ ấp a ấp úng mãi làm nó sốt cả ruột.

- Mà sao?

Thấy thằng bạn cứ lắp ba lắp bắp kiểu này đến sáng mai cũng nói chưa xong, Thiên đành nhảy vào đỡ lời:

- Lúc đó bắt được hai con cá béo lắm, thằng Vũ mừng quá hò hét lung tung không để ý xung quanh thế là trượt chân, cả người lẫn cá rơi tõm xuống nước, tao vất vả lắm mới lôi được nó lên đấy!

Nhìn mặt thằng bạn lúc này đỏ lựng như quả gấc chín khiến Zen tức cười quá xá, nó ôm bụng lăn ra cười, phải cố nín lắm mới ngẩng mặt lên được, Zen chỉ tay vào hai con gà trên tay Vũ:

- Thế còn hai con gà...?

Như hiểu được ý Zen, Vũ đáp:

- Không kiếm được cá nên bọn tao đi bắt gà rừng về, coi như lấy công chuộc tội. Hehe!

Vừa nói, Vũ vừa đưa cặp gà cho Zen, một thoáng sơ ý, cặp gà tuột khỏi tay nó và nhảy tán loạn. Thế là một cuộc hỗn chiến diễn ra giữa người và... gà. Bốn thằng con trai với một đứa con gái, kẻ rào trước, người đón sau, cùng với những tiếng hét inh ỏi, những tiếng kêu thảm thiết và một trận mưa lông gà bay tứ tung. Kết thúc cuộc chiến, là bộ dạng te tua của cả đám, không kể đến mấy con gà. Lúc này đây, trên nền cỏ non xanh thẫm, có năm người đang nằm dài và tận hưởng cảm giác sảng khoái sau những giờ phút vật lộn đầy “căng thẳng” và “mệt mỏi”. Trên bầu trời cao, những đám mây trắng xốp nhẹ bồng bềnh trôi như mang đến sự trong trẻo và yên bình cho tâm hồn mỗi đứa. Thiên nằm gác đầu lên hai tay và thốt lên:

- Lâu lắm rồi tao mới thấy thoải mái và vui vẻ thế này!

- Ừ, giá như chúng ta được mãi thế này nhỉ? - Vân ngẩng mặt lên đồng tình.

Không ai đáp lại lời của Vân, trong thâm tâm đứa nào cũng có một mong muốn như thế và chúng không nỡ vô tình phá vỡ cái khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này...

Chiều muộn...

- Cố lên!

Zen đang ngồi đây, ngắm nhìn những thằng bạn đang chơi đá bóng và cổ vũ cho cả hai đội, đội của Huyên và Vân, Thiên và Vũ. Bọn nó tranh cướp bóng mồ hôi nhễ nhại nhưng thằng nào cũng hiếu thắng cả, chẳng chịu thua ai. Nó ngồi ngoài cuộc thế này không phải vì nó là con gái hay không thích chơi đá bóng, chỉ đơn giản là vì hôm nay nó bị đau chân nên không thể chung vui cùng lũ bạn được. Bãi đất này gắn bó với tuổi thơ bọn nó ngay từ lần đầu chúng gặp nhau. Những kỉ niệm đẹp đẽ ấy vẫn mãi khắc sâu trong lòng Zen cho đến tận bây giờ. Lần đầu tiên nó có dịp được quan sát kĩ từng đứa bạn của mình như vậy.

Đầu tiên là Huyên, đối với những đứa con gái bằng tuổi nó thì Huyên là một chàng trai có sức hấp dẫn, cậu ấy không chỉ hấp dẫn người ta bởi vẻ ngoài phong trần mà còn đem lại cho mọi người một cảm giác ấm áp khó tả, trong nhóm bạn thì Huyên là người hiểu nó nhất, cậu ấy không nói nhiều nhưng những hành động của cậu ấy thì lại nói lên tất cả, đối với Zen, Huyên vừa là một người bạn mà cũng như một người anh trai. Tiếp đó là Vân, ngay từ lần đầu gặp cậu, nó đã bị ấn tượng bởi cặp kính cận dày cộm và một quyển sách dày luôn mang theo bên người, dáng vẻ thư sinh nho nhã cũng cho thấy tài học rộng hiểu nhiều của Vân, đối với bọn nó Vân là một nhà thông thái và cũng là một người bạn đáng tin cậy. Kế đến là Thiên, Thiên là một người nóng nảy nhưng lại có suy nghĩ chín chắn nhất nhóm, trong những việc quan trọng cậu luôn đưa ra những quyết định thông minh và sáng suốt; Thiên ăn điểm nhờ khuôn mặt sáng, hàng lông mày rậm và nụ cười dễ mến. Và cuối cùng là Vũ, không ấm áp như Huyên, thông thái như Vân, chín chắn như Thiên nhưng Vũ có cá tính riêng của cậu ấy, với dáng người cao nhỏng và gầy tong teo lúc nào cậu ấy cũng khó khăn trong việc bước qua các cánh cửa, mỗi lần đụng đầu vào tường lại gây ra những tràng cười lớn, Vũ là một cậu bé ngỗ nghịch, bốc đồng như một đứa trẻ nhưng cậu ấy lại đem lại cho mọi người những tiếng cười vui vẻ trong những giờ phút căng thẳng nhất, cậu ấy là gia vị không thể thiếu trong món ăn “tình bạn” của bọn nó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.