Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay Đi

Chương 36



Trong khi bọn nó đang họp tại văn phòng của nó vào giờ ra chơi thì Thiên biệt tăm biệt tích đâu mất từ sáng đến giờ chạy vào mở cửa đánh “rầm” làm hồn vía cả bốn đứa trôi tuột theo mây.

- Có chuyện gì vậy? Mày đi đâu từ sáng đến giờ tao cho người tìm mãi không thấy?

- Có... có chuyện rồi! – Thiên vừa đáp vừa thở hổn hển. - Sáng nay, lúc đi trên hành lang thư viện trường, tao có nghe mọi người kháo nhau rằng có một nữ sinh vừa mới chuyển đến trường ta. Cô ta chuyển vào lớp của tên Đặng Duy Phong đó... Và điều quan trọng là... Cô gái mới chuyển đến có ngoại hình... rất rất giống mày, Zen ạ!

- Cái gì? Giống tao á? Mày có nhìn nhầm không? – Cả bọn hết ngạc nhiên đến trố mắt nuốt từng lời của Thiên.

- Thì lúc đầu tao cũng không tin, nhưng sau đó thì tao đã đi kiểm tra tận nơi rồi...

- Thật lạ lùng, trên đời này có người giống tao thế sao? - Zen băn khoăn.

Ngày hôm sau, tại thư viện của trường vào giờ ra chơi, có năm cái đầu nấp sau kệ sách đang chụm vào nhau bàn bạc: "Mày chắc là cô ta sẽ đến đây chứ?" - "Chắc, tao điều tra rồi, ngày nào giờ này chả đến đây." - "Cô bạn đó tên gì vậy?" - "Hoàng Linh Khanh..." - "Suỵt, hình như đến rồi kìa!" Cả bốn cái đầu nhìn theo hướng chỉ của Thiên. Một giây sững sờ, giây kế tiếp cả bốn đứa nhìn nhau không ai nói nửa lời.

- Thật tao không thể tưởng tượng nổi trên đời lại có người giống mày như vậy, Zen ạ! – Vân thốt lên ngỡ ngàng.

Còn nó vẫn còn đang há hốc mồm vì kinh ngạc. Cô ta là ai? Sao lại có thể giống nó như vậy chứ, từ thân hình đến khuôn mặt... À không, mái tóc dài suôn mượt xõa ngang lưng chính là dấu hiệu phân biệt cô ta và nó, tóc của nó tỉa ngắn hơn chứ không dài như vậy.

***

Màn đêm đen kịt bao trùm lấy cả thành phố nhưng không át được muôn vàn thứ ánh sáng hội tụ cả một vùng bên dưới. Không khí trở nên cô đặc và lành lạnh bởi cái mùi vị ẩm thấp và ướt át của sương đêm. Từ khung cửa sổ của một khách sạn năm sao trong thành phố, có một đôi mắt long lanh đang hứng lấy thứ ánh sáng nhỏ nhoi, yếu ớt nhưng tinh túy và lấp lánh của hàng vạn ngôi sao trên bầu trời đêm, gió lùa vào phòng mát rượi. Cô gái chuyển ánh nhìn của mình xuống trang giấy trắng của quyển sổ nhỏ đặt trên bàn và tiếp tục viết tiếp những dòng còn lại trên cuốn sổ nhật kí:

Ngày... tháng... năm...

Nhập học ngôi trường này mới có mấy ngày thôi mà mình thấy ở đây có rất nhiều điều thú vị. Mọi người ai cũng đối xử tốt với mình, khiến cho mình không hề cảm thấy lạc lõng. Lần này, mình và ông ngoại từ Mĩ bay về Việt Nam là muốn tìm kiếm hai người, họ là hai người rất quan trọng đối với cuộc đời mình, trong đó có cậu. Suốt mười năm kiếm tìm không ngừng nghỉ, mình vẫn không từ bỏ hy vọng được gặp lại cậu ấy. Quả nhiên, công sức bao nhiêu năm cuối cùng cũng được đền đáp, mình đã tìm thấy cậu ấy, tại ngôi trường này. Mình xin vào lớp cậu ấy với hy vọng làm cậu ấy ngạc nhiên và cậu ấy sẽ vui vẻ chào đón mình như trước đây cậu ấy đã từng thế. Quả thật, khi gặp mình, cậu ấy rất ngạc nhiên, nhưng sau đó đáp lại sự thân thiện của mình chỉ là vẻ hờ hững. Lúc đó mình đã tự hỏi là mình thay đổi nhiều nên cậu ấy không nhận ra, hay trong kí ức của cậu ấy không còn một chỗ trống nào dành cho mình nữa. Thật sự rất hụt hẫng!

Ngày... tháng... năm...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.