Hãy Để Tất Cả Theo Gió Bay Đi

Chương 71



Cùng lúc đó, tại bệnh viện…

- Phong, tớ muốn uống sữa!

- Vậy để tớ ra ngoài mua!

- Ừ, cậu đi nhanh lên nhé!

Bóng dáng người con trai vừa khuất sau cánh cửa, cô gái vội với tay lấy chiếc điện thoại và nghe máy. Sau cuộc điện thoại, cô đóng máy lại và khẽ thở dài. “Tại sao chị ấy sắp đi rồi mình lại không vui?” Một lúc sau, Phong trở về với một ly sữa trên tay và đem đến cho nó. Khanh đặt ly sữa xuống bàn và nói:

- Phong, có chuyện này tớ muốn nói với cậu!

- Sao? Sữa không hợp khẩu vị của cậu à?

Khanh vội lắc đầu:

- Không phải! Có một sự thật mà cậu nên biết… Tớ không phải là người con gái cậu cần tìm, tớ đã lừa dối cậu…

- Cậu đang nói gì vậy?

- Nghe tớ nói hết đã. Mười năm trước, một con bé tình cờ gặp một thằng bé ở công viên. Khi ấy, thằng bé trông rất buồn bã và thường ngồi thẫn thờ một mình. Con bé đến muốn đến gần an ủi thằng bé thì thằng bé nắm chặt lấy tay nó và mừng rỡ kêu lên: “No, No”. Con bé biết thằng bé nhận nhầm người nhưng nó để thằng bé vui, nó đã chấp nhận với tên gọi mới của nó. Mỗi buổi chiều, con bé thường ra công viên để được gặp thằng bé, những giây ở bên cạnh cậu chính là những giây phút hạnh phúc nhất của nó. Rồi một ngày, con bé chạy đến công viên như thường lệ, nó chờ mãi chờ mãi đến khi trời tối mịt cũng không thấy thằng bé đến. Sang ngày tiếp theo, tiếp đó, tiếp đó nữa, ngày nào nó cũng ra công viên chờ, nhưng chỉ là sự đợi chờ trong vô vọng.

- Khanh, cậu…

- Cô bé đó chính là tớ. Tớ đã chờ đợi cậu quá lâu rồi, không đủ sức để tiếp tục nữa, lần này tớ sẽ buông tay.

Khanh tháo sợi dây chuyền pha lê trên cổ đưa cho Phong và nói:

- Zen đang ở sân bay, nếu cậu đi bây giờ có lẽ còn kịp đấy! Cái này của chị ấy đánh rơi, hãy trả lại giúp tớ!

Phong lao nhanh ra khỏi bệnh viện, cậu bắt một chiếc taxi đến sân bay. Trong lòng Phong nóng như lửa đốt, Phong nhìn đồng hồ 40 phút nữa là máy bay cất cánh, hy vọng vẫn còn kịp. Thì ra Zen mới thực sự là cô bé đó, ráp nối những sự kiện cậu thấy có nhiều sự trùng hợp ngẫu nhiên đến lạ thường, thế mà cậu lại không nhận ra. Nhất định cậu sẽ không để vuột mất cô ấy thêm một lần nữa. Bác tài báo là đường đang tắc, phải 15 phút nữa mới đến nơi. Phong rút vội một số tiền đưa cho tài xế rồi ra khỏi xe. Đúng lúc đó, một cậu bé lướt ván ngang qua, cậu lao đến mượn rồi phóng đi mất. Phong lướt như bay trên vỉa hè, vượt qua các chướng ngại vật dễ dàng. Chỉ còn 20 phút nữa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.