Hãy! Giữ Em Đi!

Chương 16



_______________________________________________

Dương Lâm thong thả duỗi chân, ngả người ra sau ngáp thật dài~~

" Em đói aaaaa~"

Tấn Lộc ngồi đối diện cũng ngáp a ngáp một cái.

"....Ui ui thương quá...... Kệ mẹ em... Ặc? Ví anh đâu?"

Dương Lâm bật cười khanh khách, dơ lên chiếc ví da đen bóng.

Tấn Lộc cũng cười khanh khách, dơ lên chiếc Iphone 6 mạ vàng, ốp có chữ "Lâm thiên sứ".

" A! Đạo tặc a!" - Cậu rướn người lên giật lấy chiếc điện thoại.

" Cái tội hỗn láo" - Tấn Lộc ngả người ra sau né tránh.

....................

Hai người cười đùa vui vẻ làm cả căng-tin vui lây. Mấy cô hủ cứ phóng những ánh nhìn ngập tràn ý dâm tà, chốc chốc lại hú lên một hồi....

Chẳng bù cho bên này.

Hắn nhìn hai người không rời, cái nhìn sắc bén đến kinh người! A! Có khi bố của da tê giác cũng bị cắt ngon lành!

" An... Anh uống... nước đi.." - Ngọc Hân ngồi bên rợn hết cả người, run lẩy bẩy đưa hắn cốc nước.

Hắn hơi chuyển dời tầm mắt.....

Không dông dài, một từ cũng không liền vung tay hất đi cốc nước.

Không thương tiếc đạp bay chiếc bàn, gào lên:

" Cô bị điếc hả? Tôi bảo cô tránh xa tôi ra!"

Ngọc Hân ngồi bệt xuống, ăn trọn cả cốc nước, ướt sũng. Cả người run lên...

Hắn nhíu mày thật sâu, lại nhìn về phía cậu.

Gần đó, thấy có tiếng động, Lâm ngó ra liền thấy hắn đang nhìn mình, tim nhói lên một cơn.

Cậu biết hắn đang tức giận, nếu là trước đây sẽ nhảy ào đến mà hôn cho một trận!

Thế mà giờ, cậu chỉ mỉm cười xã giao rồi lại hướng về phía Tấn Lộc.......

Đau quá! Hắn chua xót cười lại, không, không, hắn cười chính mình.... Hóa ra cái cảm giác bị ai đó bỏ rơi là vậy.... Cậu ta cứ thế mà từ bỏ ..... mình cứ tưởng... ahahah... cuối cùng thì mình mới là kẻ....... ahahahahaha........ cuối cùng đau khổ chỉ là mình thôi sao?

" Đừng cố nữa" - Tấn Lộc dùng bàn tay rắn rỏi rám nắng của mình nắm lấy tay cậu..... trấn an đi đôi tay ngọc ngà đang run lên từng hồi.......

"........" - Cậu run run khóe môi,... vội lấy tay che đi gương mặt đang chực khóc của mình....

Tấn Lộc liền đứng dậy, kéo lấy cậu , để cậu dựa vào ngực mình rồi rời đi.

Đạp nốt cái ghế còn lại, hắn phát hỏa rời đi.

Hai người đi ngược hướng của nhau.......

_____________________________________________________

" A~ Hôm nay Lâm thiếu gia ngoan ghê ta, không thèm quậy giờ của tôi luôn hả?" - Giáo viên hóa tỏ vẻ thích thú chọt má cậu.

" Em nhớn rồi"

Hắn đầu hướng ra cửa sổ nhưng vẫn là len lén nhìn cậu...... có thể vui vẻ vậy sao?.....

" Hắc Trúc Du" - Dương Lâm khe khẽ gọi bên tai hắn.

" S... Sao?" - Hắn giật bắn......

" Chút nói chuyện" - Nói rồi không hề lưu tình một ánh mắt, cậu liền quay đầu đi.

Môi hắn có hơi nhếch lên một đường..... Ahahaha? Thấy không? Vẫn là không thể đúng không?Nói với tôi cậu ta còn lưu luyến đi?.... Ahahahaha......

_____________________________________________________________

Đứng trên bậc cầu thang nhìn xuống cậu, ánh mắt hắn có chút hi vọng đợi chờ....

" Chuyện gì?"

Cậu nói với hắn... mà không hề nhìn hắn...

" Mai tôi sẽ đi Pháp, có thể cũng không quay lại"

Hắn bất ngờ.... vẫn là lãnh đạm mà đáp.

" Thế thôi sao?"

Cậu cắn môi dưới.... từng ngón tay co lại....

" A...Ahahaha..... Tôi và anh sẽ chẳng gặp nữa, vậy nên anh cũng khỏi lo là có người bám đuôi nhỉ?"

Tim hắn như bị lời nói của cậu đâm thủng một lỗ.... nhưng mà vẫn cứ cố chấp dùng lời dối lòng mà che đậy.

" A...... Chính là vậy, chắc là nên ăn mừng...."

" Chúc mừng.... " - Cậu đăm đăm dán ánh mắt xuống nền gạch.

Hắn cũng nhìn xuống, thấy trên nền là vài giọt nước nhỏ....... Cậu khóc? Phải... cậu khóc..... Này này... hắn cũng muốn khóc lắm đấy chứ!... Hắn muốn đưa tay ra mà ôm lấy cậu! Cậu đáng lẽ phải là khóc trong vòng tay hắn chứ không phải Tấn Lộc!....... Hắn muốn muốn! Muốn níu cậu lại... nhưng mà văng vẳng bên tai hắn lại là :" Anh đã....chán ghét....kinh tởm tôi đến thế thì làm ơn buông tha tôi...... được không? Đừng... như vậy.... Đừng như vậy..."........" Xin...! Xin cái bà nội mày! Cậu ta đau khổ vậy vì ai hả? Cậu ta cố gắng! Cậu ta cố gắng ở bên mày! Thế! Sau tất cả đây là điều mày muốn cậu ta biết đấy à???"......

... Có lẽ ... bên hắn... cậu chỉ có khổ đau... nên...nên..buông tay thật sao?.....Tim hắn như muốn đình chỉ hoạt động.... chạy chậm lại đi vài nhịp... thật chầm chậm... chầm chậm cho hắn thấm nhuần sâu sắc cái cơn đau này...... Tốt thôi.. ngừng đập luôn đi!!!

Cậu sụt sịt vài tiếng, quay lưng lại với hắn.... cố đè lại giọng nói yếu ớt, cố lên giọng mạnh mẽ.

" Vậy hoy đi nha....."

"........"

" Anh thực sự không còn gì để nói?"

Có! Muốn lắm chứ! Trái tim hắn gào thét ! Nó muốn đạp tan cái lồng ngực này mà nhảy ra ngoài hét vào tai cậu!!!.......

" Không" Nguồn :

" Tôi liền đi rút hồ sơ, thực sự....không có gì để nói?" - Tay cậu nắm chặt cổ áo.... hơi xiết lại....

Hắn nuốt khan....

" Có..."

Cậu hơn rộn lòng....

" Có gì...?"

Hắn nuốt khan thêm một tiếng...... Vẫn là Cá vàng sắp lên chảo rán mà cố quẫy.

"......... Đi cẩn thận..."

...... AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!! Ai đó ra tát cho tôi vài cái đi! Sao không lại đi nói lời này!!!!!!

" Cá..m cám ơn.... hahaha..." - Cậu đè nén ngực mình lại " Nhưng mà tôi lại muốn nói điều này"

" Hả?"

.....

......... Cậu hơi hơn nhếch môi.......... lôi ra bao găng tay đấm bốc, chậm rãi.....đeo vào.............liều chết lao đến chỗ hắn.

" Ông đây sống chết phải đập! Phải ép cái óc của anh nhớ lại!!!!! Lão tử không thể bị ủy khuất như vậy!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Hắn giật mình!

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

_____________________________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.