Hãy! Giữ Em Đi!

Chương 19



Xin chào.

Tôi là Mục Dương Lâm.

Mục trong gỗ mục.

Dương trong linh dương.

Lâm trong lâm chung!

Như vậy, Mục Dương Lâm chính là! Trong phút lâm chung! Chú linh dương vẫn kiên cường nhai gỗ mục để sống a!!!!!

Tên rất có ý nghĩa đúng không!? Các bạn nhỏ cảm động rồi đúng không!? Khóc rồi đúng không!?

--------- -------- ------- Lạc đề!

Hất nhẹ mái tóc nâu bồng bềnh, kẻ mắt thật sắc, môi thật hồng!

" Pặc pặc " - Mím môi 2 lần cho thật đều!

Nhẹ khoác lên mình..... tấm váy cưới trắng tinh khôi! Ta hôm nay sẽ cướp rể! Cướp a cướp! Không cướp được người ta sẽ đổi họ! Họ Hắc!

" Miêu Miêu? Đi thôi con"

" Vâng"

".......... Con mặc váy cưới làm gì a?..... Có nhất thiết phải...a... Con.. mang theo dao làm gì a?"

" Cắt chi--.... cắt bánh cưới hộ họ!"

Bà Ly ngập ngừng nhìn con dao thái trong tay cậu...

_______________________________________________

Lễ đường nguy nga tráng lệ phủ sương mờ huyền ảo.

Lấp ló 3 dáng cậu thanh niên.

1 thân ảnh mảnh khảnh trực ngã..... 2 thân ảnh bối rối..........

" Dương Lâm...... bỏ dao xuống!"

" Không thể"

" Việc này đã đi quá xa rồi..."

Dương Lâm mắt ngấn lệ, cắn môi dưới....... tay cầm dao run run.

Trúc Du hai mày cau lại.....

" Dương Lâm à .... em có làm thì em... n--"

" Không! Anh đừng nói gì cả!"

Dương Lâm bi phẫn gào lên thật lực.... a... đau quá... vậy mà cái ngày mình phải làm việc này cũng xảy đến....

Trúc Du mày thêm cau lại...tạo nên khe rãnh cứng ngắc.....

" Quê em bốn mùa sông nước nước nước ~~

Nước tràn bờ đê ê ê ê ~ Bê đê khắp một miền quê ê ê ~

Ai ăn thịt chó ó ó ~ Em bán mắm tôm ~"

"...................."

"...................."

.......... Đoạn nhạc chờ biết giữ phong cảnh nhất năm reo lên....

Cả Đương Lâm và Trúc Dù không hẹn mà phi ánh mắt chết tróc cho Tấn Lộc!

" Sệt! hỏng hết kế hoạch rồi!" - Hắc Trúc Du chán nản lên tiếng.

... À....Không biết các cháu nhỏ hình dung ra điều gì.... nhưng mà khung cảnh hiện tại là:

Dương Lâm giữ cứng hắn! Dao ngay kề cổ hắn!!!! Trừng mắt về phía Tấn Lộc đáng thương!!!!!

" Tấn Lộc, hãy theo anh.... hãy bỏ tên Du này!"

Tấn Lộc lúc này cứ ngẩn ngơ... lời nói của Dương Lâm không thể chạm đến trái tim Lộc.... đang ngồi gục xuống đau đớn.... cắn môi ngăn mình khóc.... thật đau đớn... quá đau đớn.... cái.... cái máy game số lượng có hạn!! 20 cái trên thế giới của em!!!!!! Ahuhuhuhu!!!! Wây sừ ma? Chỉ là tôi mải chơi game không có chú tâm đóng cái vở tuồng mấy người thôi cơ mà!? Tại sao sát hại người yêu của tôi!!!?????

Bỗng từ ngoài, một đám người mặc vest đen bóng, tay cầm súng xông vào.

" Hắc Trúc Du! Hôm nay khôn hồn nộp mạng!"

Ánh đèn rọi thẳng mặt khiến cậu nhất thời buông tay giữ hắn để che mặt. Hắn nắm lấy cơ hội chiếm quyền chủ động, trực tiếp hất văng con dao, đem cậu bế xốc lên rồi bỏ chạy.

" A! Anh làm cái gì!! Bỏ tôi ra!!!"

" Trật tự"

Hắn đáp trả lại một câu không hề có âm điệu.... mạnh mẽ chặn ngang cổ họng, khiến cậu chỉ cun cút nằm yên trong vòng tay hắn.

_________________________________________________

" Ahuhuhu anh chạy nhanh đê!!! Bọn chúng sắp đuổi đến mông rồi!! huhuhu chạy nhanh lên!!! ĐỒ ngốc &%&^*(%%!!!!"

" Á đau!! Em đừng có bám anh chặt quá!! Tắc thở chứ sống sao nổi!!"

Cậu kêu gào, tim đập thình thịch.... Ahuhuhu đuổi theo 2 người là đám xã hội đen chứ còn gì nữa!! Trang bị vũ trang kín người kia kìa!! Đã thế còn dơ súng chứ!!! Ăn 1 nhát đạn là đắp chiếu chứ đùa!!!!!! Ahuhuhu con chưa muốn bỏ mạng a!!!

Cậu sợ hãi từ từ chuyển hai tay đang ôm cổ hắn.... cứ thế mà níu chặt lấy eo hắn, áp đầu vào lồng ngực rắn rỏi.... mạnh mẽ.... hít hà mùi hương cơ thể của hắn!!!!

Hắn luôn miệng thì thầm : " Đừng sợ" để chấn an cái con người này.

________________ _____________ __________________

Chạy được một đoạn rất xa...... hắn mệt mỏi ngồi gục xuống một góc hẻm.

" Em cứ chạy đi... anh sẽ đánh lạc hướng họ"

Hắn vừa buông cậu ra, tính đứng dậy liền bị cậu gắt gao giữ lại.

" Nói với em... tất cả chỉ đang dàn dựng đúng không!?"

Hắn khựng lại.

" Ban đầu là vậy, nhưng mà..... đám người này không thuộc tầm kiểm soát của anh... Chúng chính xác là có hận cừu với ông già anh.... nên là... Ask! Dám tráo người!"

" Vậy thì... anh ở nguyên đây cho em! Em ra đánh lạc hướng bọn nó! Anh nhanh chóng mà chạy đi!"

Hắn phát rồ túm lấy áo cậu xách lên, áp chặt cậu lên tường.

" Đừng có nói ngốc! Em ra thì được cái lợi gì!? Dụ đâu chẳng thấy chạy chậm như rùa chỉ có bỏ mạng thôi!"

Cậu run run nhưng vẫn lên cao giọng.

" Em... em dù có bị bắt thì chúng đâu thể làm gì em!!! EM không có dính líu đến vụ này nên là không sao đâu!"

" Đừng có vớ vẩn ở đây đi!"

Cậu đang muốn bật lên phản kháng liền bị hắn đè lại cánh môi hồng.... Hắn như muốn rút cạn khí lực của cậu.... cậu cứ mê man mà đáp trả lại.....Đúng là khí lực bị rút cạn thật... chẳng còn sức.... cứ thế mà tựa cả cơ thể lên người hắn.

Hắn lưu luyến rời ra, tựa cằm lên chỏm đầu của cậu.

" Ngoan ở yên đây, chút Tấn Lộc sẽ đến.... Em theo cậu ta trước, anh đến sau"

" Nhưng nhưng mà anh... Anh có mệnh hệ"

" Em đang trù ẻo anh!"

Hắn mạnh mẽ dùng ánh mắt cương nghị xoa dịu nỗi lòng cậu.

" Hứa với anh.... Có chuyện gì thì vẫn phải cắm đầu mà chạy thẳng nghe không?"

" Không! Em ở đây với anh!" - " Dương Lâm đâu! Theo anh!"

Tấn Lộc áo rách tả tơi lúc này mới xuất hiện, vươn tay kéo lấy cậu.

Cậu đang định ú ớ thêm vài câu thì đã bị lôi tuột đi, cùng lúc hắn rút từ đai lưng khẩu súng lục cũng chạy ra.

- - - -- - - - - -- - - - - - - - - - - -- - - - -- -

Diễn biến sự việc xảy ra quá nhanh.... Chỉ thấy tiếng súng nổ vang trời, thấy thân ảnh của hắn đổ xuống, khó khăn ho ra 1 búng máu.... thấy đám vệ sĩ của hắn hớt hải chạy đến đỡ hắn.... thấy hắn hướng về phía cậu mà nở nụ cười..... cánh môi trắng nhợt tạo ra khẩu hình miệng: " Anh yêu em"

lại thấy tim mình thắt lại.... một khe nứt rất lớn vạch nát tim cậu...... Thấy nước mắt cứ thế mà chảy không ngừng... thấy cổ họng đau rát khô khan..... Thấy mình cứ như thằng chó dại gào thét tên hắn.... thấy hình ảnh của hắn dần biến mất khỏi tầm mắt mình.... Thấy mình chỉ biết đập cửa kính chiếc trực thăng.... Đau quá... ngực mình đau quá.... đau quá.... phải chấm dứt cơn đau này! W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Thấy mình gấp gáp lôi ra con dao được giấu trong đế giày đâm thẳng bụng...... Thấy mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi tạo nên cảm giác buồn nôn khó tả.....

" Mau! Đến thẳng bệnh viện!!!! Không xong rồi!!"

Lại thấy cái khuôn mặt hốt hoảng của Tấn Lộc nhòe dần.... Ồn ào quá.... ồn quá..... Cậu thấy rất mệt... chỉ muốn ngủ một giấc thôi...

A... tiếng ồn chìm dần rồi... có thể ngủ rồi....

Hắc Trúc Du... Hắc Trúc Du... em cũng yêu anh!

- - - - -- - - -- - - - -- ---- ----- ---- --- ---------------- -------------- --------------------------- ---------

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.