Hãy! Giữ Em Đi!

Chương 5



______________________

Đậu móaaaaaa anh ấy hôn mìnhhhh !!!! Nụ hôn gián tiếppppppppp!!!! Này này! Cái bàn tay kia anh ấy vừa che miệng ảnh rồi lại che miệng mình!!! Ngượng chết điiii!!! Đồ quỷ sứ hà!!! Cơ mà... Hắc soái a! Anh che miệng thôi chưa đủ! Sao che cả mũi tôi! Tôi méo thở được!!! Đây đích thực là nụ hôn tử thầnnn!!! Mẹ ơiii!!! Cái ân huệ này lớn đến nỗi phải trả bằng cả tếnh mạng này saoooo!!!?

" Ưm... ưm... ớ... ông ... ở... ược..." ( Tớ không thở được).

Hắn giật mình vội bỏ tay ra, dùng tay kia vuốt lưng cậu.

" Xin lỗi"

.... Mẹ ơi... hôm nay là ngày gì vậy?.... Hôm nay... con sẽ được chết trong sung sướng đúng không?...... Hắc soái anh được lắm... anh muốn tôi phụt máu mũi rồi thiếu máu mà đắp chiếu đúng không?.... aaaaaaa!!!!!

Hơi ấm từ bàn tay của hắn chà sát lên lưng cậu thôi thúc lòng tham ăn đậu hủ của mĩ nam.... Cậu lắc lư người rồi ngả vào lòng hắn... rên.....r...ỉ

" Tớ... tớ chón.....g mặ...t q...uá điiii aaaaaa~~~"

....A!

..... A!!!!!! Hắn lại dơ ngón tay trỏ.... 1 Hit.... Bạn nhỏ Dương Lâm lại ôm đầu lăn ra giường tập 2.

Aaaaaaa!!! Con mịa nó đau lắm đấy đồ khốnnnnn!!!!!

-----------------------------------------

Trường THCS Đinh Hoằng.

Lên cấp 2 rồi a!!!!! Nào! Cùng Hắc soái trải qua mối tình vườn trường ngọt ngàoooo mộng mơ nàoooo!!!!

" Yo! Du đấy hả?.... Ồ? Cả thanh niên " Bố là đực rựa" nữa kìa!"

Cậu giật mình..... Cái mặt thằng này quen nha!

Vừa thấy Triệu Tấn Lộc, Trúc Du liền kéo tay cậu đi vòng qua người Tấn Lộc.

" Này!! Ít ra tôi cũng là đàn anh của bọn cậu đó!!! Sao không có tý tôn trọng nào vậy!!?"

Cậu ngoái đầu lại để nhìn rõ mặt người nọ.... A! Là cái thằng va phải mình!!! Méo gì lại phải học chung trường với thằng cha đó hả!!? Không!!! Oh nooo!!! Mối tình đẹp đẽ này không thể bị hủy hoại bởi con ruồi đó đượccc!!!!

------

Lớp 6B2:

" Oi! Tao lại thấy cái tên của thằng Lâm trong danh sách lớp!"- Nam sinh 1.

" Có tên Trúc Du nữa mà!" - Nam sinh 2.

" Ừ nhỉ! Cái tên Lâm kia nghe lời Trúc Du như chó cún ý!" - Nam sinh 3.

" Thằng mặt dày! Trong khi Trúc Du có để ý đến nó đâu!" - Nam sinh 1.

Hả? Từ khi nào mà cái bọn tép riu này dám gọi thẳng tên mình rồi!? Cái gì!!!? Dám chửi cả mình!!!

Cậu đi đến đám nam sinh đang nói chuyện, xách cổ áo một tên.

" Mày sủa cái gì? Mày nói ai mặt dày?"

" Hả? Lâm thiên sứ nói gì cơ?" - Nam sinh một không thèm nhìn cậu.

" Mày lớn mật lắm đấy!? Tin bố đập chết mịa mày không?"

" Ôi sợ thế nhờ!! Cơ mà mày dám đánh tao không? Không sợ Trúc Du yêu quý chán ghét cái thằng chỉ toàn đánh đấm bạo lực như mày hả?"

" Mày!!!!!!"

" Ahahaha!! Ôi Dương Lâm hổ báo nay còn đâu!!"

Cậu nén giận thả tên đó ra, hậm hực ngồi cạnh hắn.

" Sao thế?"

" Ôi ô!! Tớ ủy khuất!!! Ôm tớ được không???"

1 Hit... K.O!!!!!!!

----------------------------

Giờ ăn trưa.

" Anh Lộc có quen với tên Lâm đúng không?? Trúc Du bảo cậu ấy ra nhà kho dãy nhà B đó!" - Nam sinh 1.

" Ừ... Thật không đấy? Du hẹn cậu ta ra đó làm gì?"

" Anh cứ bảo đii mà! Anh là đàn anh thân thiện đúng không?"

" Ờ được rồi"

------------

Tấn Lộc đứng trước mặt cậu.

" Trúc Du hẹn cậu ra nhà kho dãy nhà B."

" Hả? Ra đó làm cái vẹo gì?"

" Ai biết! Cậu ta hẹn cậu ra đó chắc có việc, chứ không 2 thằng con.. đực rựa ra đó làm được cái gì?"

Hắc hắc... làm được nhiều thứ lắm chứ!!! Hắc soái aaa!!! Anh thật là!!!!

-------

Nhà kho khu B.

Cậu cười rất..... dâm... đẩy cửa đi vào.

Aaaaaaa!!! Còn tối thế này! Trúc Du ơi anh thật là....

" Chào mừng Lâm thiên sứ a!"

Hả? Cái giọng này méo phải của Hắc soái à nha!!! Là cái thằng bích sáng nay!!!

" Chúng mày cố ý?"

Một đám nam sinh từ từ vây quanh cậu.

" Ờ! Bọn tao vẫn nhớ cái ân huệ của mày hồi mẫu giáo đấy! Tao hôm nay phải trả đủ!" - Nam sinh 1.

" Bọn mày không sợ tao hả?"

" ... C-" - Nam sinh 1.

" Sợ éo gì! Có Trúc Du là mày chả dám làm gì đâu!!!" - Nam sinh 2 cướp lời.

" Thế à? Nhưng mà các cháu nghe đây! Ở đây có Trúc Du không? Não bọn mày bị rớt rơi bên đường hả?"

"......a?"

Cậu cười.... nụ cười của Thiên Sứ Hổ Báo trường mẫu giáo năm nào...... Cái nụ cười đã ám ảnh các cháu bé....

--------------

" Ểh? Mày hẹn bé Lâm ra nhà kho cơ mà? Sao còn ở đây?"

" Hả?"

" Thì mấy em lớp mày bảo là mày hẹn Lâm ở nhà kho mà ngại tiếp xúc với Lâm nên mới nhờ tao... Ê này!! Chạy đi đâu tao chạy vớiiii!!!"

----------------

Nhà kho.

Thật ra cả đám nam sinh chỉ có 6 đứa công tử bột rất vô dụng a! Sau khi 3 đồng chí đã ngã xuống, 3 tên còn lại quá sợ hãi cứ cúi gằm xuống run cầm cập....

" Lâm... Lâm thiên sứ xin tha mạng... em.. em xin lỗi...."

" Tao đã cảnh cáo rồi mà..."

Từ ngoài một em học sinh hớt hải chạy vào.

" Nguy rồi!!! Hắc Trúc Du đang đến đây!!!!... a?... Bọn mày.... a?..... á!!!! Em xin lỗi !!! Tha mạng cho em!!"

Đệt!!! Hắc soái đến rồi... làm sao đâyyy!!!!... a!! Có cách rồi!

" Ê! Muốn tao tha mạng không?"

" Dạ có.." - Cả đám không hẹn mà đồng thanh.

" Nghe theo lời tao nói đây....."

--------------------

Hắn chạy như điên đến nhà kho... hắn không thể chậm trễ giây nào.... nghĩ đến cảnh cậu bị ức hiếp.... Hắn thực con mịa nó muốn nổ tung!!!! Gào lên.

" Lâm Lâm!!!!"

" Ưm... ưmm...."

...... Trước mặt hắn là Dương Lâm... cúc áo cái mất cái còn... khuy khóa quần bị mở..... mắt ngấn lệ..... Một đám nam sinh đang vây quanh cậu.

" Phực" - Tiếng dây thần kinh nào đó bị đứt.

Hắn điên cuồng lao đến lôi từng thằng ra đánh... Bao nhiêu lo lắng... tức giận bị hắn biến thành bạo lực trút hết lên đầu các cháu nhỏ... ờ thì đáng yêu đi....

Trong một khoảnh khắc nào đó.... cậu thấy kinh sợ hắn.... hắn.. cái con người điễm tĩnh ấy mà lại có lúc lại mang bộ mặt của ác quỷ....

" Du Du!!! Chết người đó!!! Ra xem Lâm có bị sao không đã!!!" - Tấn Lộc kịp thời chạy đến ngăn lấy hắn.

Nghe đến tên cậu hắn ngừng lại... chầm chậm đi đến bên cậu.

A đệt!!!! Bây giờ nói là thật ra chỉ là dàn dựng thì anh ấy có đạp chết mình khônggg!!?? Không được! Đâm lao thì bố theo lao!

" Ưm ưmm"

Hắn tháo băng dính.

" Du Du à.... Tớ...tớ chưa đánh đứa nào đâu... tớ...tớ sợ cậu sẽ ghét tớ... hức... hức... ai biết bọn nó ... dám... hức hức... Du ơi hãy..y tin tớ.. hức hức.." - Diễn suất quá nhập tâm như thể chuyện có thật làm cậu khóc như mưa... chính cậu cũng phải nể phục tài năng của mình!

Hắn thấy một cỗ đau xót dâng lên trong lòng.... hắn cởi áo ngoài trùm lấy cậu rồi bế cậu lên.... theo kiểu công chúa..... Từng ngón tay chạm vào cậu ghìm thật chặt như thể nếu thả ra sẽ mất cậu...

" Đừng khóc... ngoan..." Hắn cúi xuống khóa cánh mỗi còn đang run run... rồi từ từ di chuyển lên... liếm đi những giọt lệ còn đang lăn dài trên má cậu, rồi vùi mặt vào mái tóc nâu mềm mại.

Aaaaaa!!!!!! Mẹ ơiiiii!!! Ôi em hạnh phúc quá!!!!!!.... Mẹ ơi... tim con.. đập nhanh quá... ôi chết con rồi... chào đồng bào... tôi đii đâyyyy~~~

Cậu vì quá hạnh phúc mà ngất thật luôn!

----------

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.