Hãy Kể Giấc Mơ Của Em

Chương 21



Anh cứ lặp đi lặp lại những cảnh đó trong đầu hết lần này sang lần khác.

Tôi đã Xem bản tin sáng naỵ.Xin thành thật chia buồn cùng bác sĩ.

Đây quả là một đòn choáng váng. Tôi cần sự giúp đỡ của cậu, David.

Dĩ nhiên. Tất cả những gì tôi có thể làm được.

Tôi muốn cậu bào chữa cho Ashley.

Tôl không thề làm được. Tôi không phải là luật sự hình sự. Nhưng tôi có thể giới thiệu cho ông một luật sư tài ba khác, Jesse Quiller.

Mọi việc sẽ ổn thôi. Cảm ơn cậu, David.

Cậu đang rất hồi hộp, phải không. Cuộc gấp của chúng ta năm giờ mới bắt đau cơ mà. Ờ, tôi có một tin vui cho cậu đây. Chúng tôi quyết định kết nạp cậu làm thành viên chính thức của Công tỵ. Anh đề nghị gặp tôi à?

Vâng, thưa thẩm phán. Họ đang nói về vụ này trên mạng, và tất cả bọn họ đều đòi kết án thân chủ của tôi. Điều nấy rất bất lợi cho phía bào chữa. Vì thế, tối yêu cầu được xử lại.

Tôi nghĩ đây là những lý do chính đáng để xử lại, ông David. Tôi chấp nhận yêu cầu của ông ...

Trò đùa nghiệt ngã của từ "nếu như".

Sáng hôm sau, phiên tòa lại tiếp tục.

"Ông công tố viên đã có lời buộc tội cuối cùng chưa?".

Brennan đứng dậy. Ông ta đến gần chỗ dành cho bồi thẩm đoàn và nhìn họ, từng ngươi, từng người một.

"Ở đây, các vị là những người đưa ra kết luận cuối cùng. Nếu như các vị tin rằng bị cáo thật sự có những nhân cách khác và cô ta không phải chịu trách nhiệm về những gì cô ta đã làm, những tội ác khủng, khiếp mà cô ta phạm phải, và các vị tha cho cô ta, để sau đó các vì nói rằng mọi người đều có thể thoát khỏi sự trừng phạt bởi tội sát nhân chỉ đơn giản la họ tự nhận họ đã không hề làm vlệc ấy mà là do những nhân cách bí mật làm. Họ có thể cướp của, lãm cướp, giết người, và họ có tội không? Không! Tôi không làm việc đó. Đó là một nhân cách khác của tôi làm". Ken hoặc Joe hoặc Suzy hoặc bất kỳ cái tên nào họ tự gọi bản thân. Vâng tôi nghĩ rằng tất cả các vị đấy chưa thông minh để nhận thấy khôi hài đó. Sự thật là nằm trong tấm ảnh mà các vị đã em. Những nạn nhân đó không hề bị giết bởi bất cứ một kẻ thay thế nào cả. Họ đã bị giết một cách giã man, tàn bạo và có tính toán bởi bị cáo đang ngồi ở bàn kia, Ashley Patterson. Thưa các vị trong bồi thẩm đoàn, những gì mà bên biện hộ cố thực hiện trong phiên tòa này, hầu như đã từng được thực hiện trước đó. Trong vụ Mann chống lại Teller, là điển hình của một trò lừa bịp. Còn trong vụ nước mỹ chống lại Whirley, một y tá can tội sát hại em bé sơ sinh cũng biện hộ rằng miònh bị bệnh MPD, song tòa án đã phán quyết rằng cô ta có tội.

"Các vị thấy đấy, tôi rất lấy làm tiếc cho bị cáo. Có bao nhiêu cá tính sống trong một cô gái tội nghiệp.- Tôi chắc rằng không ai trong chúng ta lại muốn có một mờ những kẻ xa lạ điên rồ luẩn quẩn trong mình, phải không? Để rồi chúng đi giết người và sau nữa, thiến các nạn nhân đó.

Tôi thì sợ lắm".

Ông ta quay lại nhìn Ashley. "Trông bị cáo không hề sợ hãi gì, phải không?

Không hề sợ, nên mới đủ sức mặc một chiếc váy đẹp và trang điểm hết sức cẩn thận. Trông cô ta thật sự không sợ hãi gì cả. Cô ta nghĩ rằng các vị sẽ tin vào câu chuyện hoang đường kia và tha bổng cho cô ta. Không ai chứng minh đừợc bệnh rối loạn đa nhân cách có tồn tại hay không, vì thế chúng ta phải tự mình đưa ra lời phán xét.

"Bên biện hộ nói rằng các nhân cách kia đã thay thế và làm chủ hành vi của bị cáo. Chúng ta hãy xem - đó là Toni, cô ta sinh ở Anh quốc. Và Alette, cô ta sinh ra ở Ý. Họ chỉ là một người thôi. Họ sinh ra ở các quốc gia khác nhau và vào các thủ điểm khác nhau. Các vị có thấy khó hiểu không? Tôi thì có. Tôi đã cho bị cáo một:

cơ hội để trình ra trước tòa những khách thể của mình nhưng cô ấy đã không làm được. Tôi tự hỏi vì sao? Hay là vì họ không tồn tại ...? Luật pháp California có chấp nhận MPD là một loại bệnh tâm thần không? Không.

Hay luật pháp Colorado? Không. Mlssissippi? không. Hay luật pháp Liên bang?

Cũng không. Thực tế là nước Mỹ không có một bang nào có luật xác nhận dùng căn bệnh MPD là một kiểu bào chữa hợp pháp. Và tại sao? Bởi vì đó không phải là bào chữa. Thưa các vị, đó chỉ là một bằng chứng hoàn toàn hư cấu nhằm trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật mà thôi ...

Mục đích chính của bên biện hộ là muốn các vị tin vào hai nhân cách khác đang tồn tại trong bị cáo dễ lấy đó làm một thứ "ngoại phạm cho hành động tội ác của bị cáo. Nhưng trong phiên tòa này chỉ có duy nhất một bị cáo mà thôi đó là Ashley Patterson, Chúng ta đã chứng minh một cách không mảy may ngờ vực rằng cố ta chính là thủ phạm. Nhưng bị cáo lại tự cho rằng mình không định vào những án mạng đó bịa đặt rằng tội ác được thực hiện bởi những kẻ khác, những kẻ đã mượn thể xác của cô ta để giết hại ba người vô tội - những khách thể. Vậy là chẳng phải sẽ rất tuyệt nếu trong chúng ta cũng có những khách thể hay sao, những kẻ sẽ thay ta thực hiện những ham muốn thầm kín mà luật pháp không cho phép. Liệu các vị có muốn sống trong mót thế giới mà mọi công dân đều có thể thản nhiên giết hại người khác rồi nói:

Các vị không thế đụng đến tôi, đó là do những khách thể trong tôi làm hoặc các vị không thể trừng phạt những khách thể trong tôi vì đó chính là tôi?

Nhưng phiên tòa này không phải lặp ra để xử những nhân vật hoang đường, không có thật. Bị cáo, Ashley Patterson, đang phải đứng ở vành móng ngựa bởi chính cô ta đã gây ra ba cái chết dã man và chính quyền yêu cầu khép cô ta vào án tử hình. Cảm ơn".

Mickey Brennan lui về chỗ.

"Bên bào chữa đã có lời biện hộ cuối cùng chưa?".

David đứng dậy. Anh đi đến trước mặt bộ thẩm đoàn và nhìn họ. Những gì anh thấy nói họ chỉ đem đến cho anh cảm giác của sự thất bại mà thôi. "Tôi biết rằng đây là một vụ rất khó khăn đối với tất cả chúng ta. Các vị đã nghe những chuyên gia y tế xác nhận rằng họ từng điều trị cho nhiều bệnh nhân bị rối loạn đa nhân cách, song các vị cũng đã nghe những chuyên gia khác khẳng định là không hề có căn bệnh này. Các vị không phải là bác sĩ, vì vậy không ai muốn các vị đưa ra lời phán xét cuối cùng dựa trên phương diện y học. Tôi xin thành thật xin lỗi quý vị về thái độ không thật đúng mức của tôi ở phiên tòa hôm qua.

Tôi quát Ashley Patterson chỉ vì tôi muốn buộc những khách thể trong cô ấy phải xuất hiện. Tôi đã nói chuyện với chúng, những khách thể đó. Tôi biết chúng có tồn tại. Chúng thật sự là Toni Yà Alette và chúng hoàn toàn có thể thay thế chủ thể Ashley vào bất kỳ lúc nào chúng muốn. Ashley k.hông hề hay biết gì về những án mạng. đó. ở đầu phiên xử tôi đã nói nếu muốn khép ai vào tội giết người ở cấp độ, cần phải có những bằng chứng cụ thể và biết rõ được động có dẫn đến hành động đó. Nhưng thưa các vị, ở đây, cả ba vụ án, cảnh sát hoàn toàn không tìm thấy động cơ nào cả. Không hề. Pháp luật có nói rằng trước khi kết án, bên công tố phải chứng minh được bị cáo có tội một cách hợp lý. Và tôi tin chắc rằng các vị đều đồng ý với tôi là ở đây còn tồn tại một sự hồ nghi rất lớn.

"Về phần các bằng chứng, bên biện hộ không hề hỏi tới. Duy nhất chỉ có dấu tay và DNA của bị cáo lưu lại tại hiện trường:

Nhưng sự thật đã khiến chúng ta phải ngập ngừng. Ashley Patter- son là một cô gái thông minh. Nếu cô ấy thật sự dính dáng đến các tội ác và không muốn bị bắt, tại sao, cô ấy lại ngu ngốc đến mức để lại dấu tay của mình lộ liễu như vậy. Câu trả lời là không".

David còn tiếp tục 30 phút nữa. Cuối cùng anh lấy hết can đảm nhìn vào từng gương mặt các vi bồi thẩm đoàn và buồn bã khi không thấy ở đó có dấu hiệu gì sáng sủa cả.

Chánh án Williams quay sang bồi thẩm đoàn.

"Tôi sẽ cung cấp cho các vị những điều luật có thể áp dụng được trong vụ này. Yêu cầu các vị lắng nghe thật kỹ!. Bà nói trong vòng 20 phút tiếp theo, rất tỉ mỉ về nhưng điều khoản mà pháp luật chấp nhận và, không chấp nhận.

"Nếu các vị có bất kỳ câu hỏi gì hoặc muốn xem lại lời khai, các vị có thể gặp thư ký tòa án. Bây giờ, bồi thẩm đoàn sẽ tạm vắng mặt để thảo luận riềng.

Phlên tòa sẽtiép tục sau khi bồi thẩm đoàn đã có phán quyết cuối cùng".

David nhìn theo từng vị bồi thẩm rời khỏi vị trí để đi vào phòng kín. Lâu chừng nào tốt chừng ấy David nghĩ 45 phút sau bồi thẩm đoàn đã trở ra.

Ashley và David nhìn họ trở về vị trí của mình. Gương mặt Ashley đã hóa đá. Còn toàn thân David thì ướt đẫm mồ hôi.

Chánh án Williams hỏi người đại diện bồi thẩm đoàn. Các vị đã có kết luận chưa?".

"Đã có, thưa chánh án".

"Xin ông trao nó cho chấp hành viên".

Chấp hành viên mang bản phán quyết lại cho chánh án. Tessa Williams từ tử mở nó ra. Cả phòng xử án im phăng phắc. Bà đưa trả lại để người chấp hành mang tới cho bồi thẩm đoàn.

Xin ông vui lòng đọc to lên.

Bằng giọng chậm rãi, ông ta đọc "Trong vụ án Nhân dân Collforma chống lại Ashley Pattersoll, chúng tôi bồi thầm đoàn, dựa vào những sự kiện xẩy ra, kết luận bị cáo Ashley Patterson, phạm tội giết Dennis Tibble, theo điều 187 Bộ luật hình sự?

Tiếng xì xào đã lan ra trong phòng xử án.

Ashley nhắm chặt mắt lại.

"Trong vụ án. .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .....

. .... ..... phạm tội giết đồn phó SamueIBlake,. .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... ....

hình sự.".

"Trong vụ án. .... .... .... .... .... .... ....,. .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .... .....

. .... .... .... phạm tội giết Richard Melton, theo điều 187 Bộ luật hình sự. Chúng tôi, bồi thẩm đoàn, theo tất cả các quyết định, đồng ý đây là tội giết người ở cấp độ 1.

David cảm thấy khó thở. Anh quay sang Ashley, nhưng không thể nói một lời nào. Anh chỉ còn biết choàng tay ôm lấy nàng mà thôi.

Thẩm phán Williams nói. Tôi đề nghị bồi thẩm đoàn biểu quyết".

Từag người một, họ lần lượt đứng lên.

"Kết luận vừa đọc, cũng là kết luận của các vị?".

Và khi tất cả đã xác nhận, thẩm phán Williams nói tiếp. "Lời tuyên án sẽ được ghi lại và tiếp nhận trong vài phút nữa. Tôi rất cám ơn bồi thẩm đoàn về những đóng góp của các vị trong phiên tòa này. Phần việc của các vị đã kết thúc. Ngày mai tòa án sẽ chính thức tuyên án".

David ngồi đó chết lặng nhìn Ashley bị dẫn đi.

Thẩm phán Williams đứng dậy, quay về văn phòng, không hề liếc nhìn David. Thái độ của bà đã đủ nói rõ cái quyết định vào ngày mai Ashley sẽ bị lĩnh án tử hình.

Sandra gọi điện cho anh từ San Francisco. "Anh không sao chứ, David?".

Anh cố giữ giọng bình thường. "Không. Anh vẫn ổn. Thế còn em?".

Em cũng thế. Em đã xem bán tin trên ti vi.

Bọn họ đối xử thật bất công với anh. Bà ta không thể khai trừ anh được. Anh chỉ muốn giúp thân chủ của mình thôi mà".

Anh không nói gì.

Em xin lỗi, David. Ước gì em được ở đó cùng anh. Em có thể lái xe đến và ...", "Không, David nói, "chúng ta không còn cơ hội nào nữa. Hôm nay em đã đến bác sĩ chưa?".

"Rồi".

"Ông ấy nói gì?".

"Sắp rồi. Bất cứ ngày nào".

Mừng sinh nhật con, Jeffrey.

Jesse.Quiller gọi đến.

"Hỏng hết". David thở dài.

Cậu đã cố gắng hết sức rồi. Nhưng cậu đã chọn nhầm chánh án. Trước đó cậu đã làm gì khiến bà ta mếch lòng vậy?".

David trả lời. "Bà ấy muốn thương lượng về mục đích bào chữa. Bà ấy không muốn đưa vụ này ra tòa Lẽ ra tôi nên nghe bà ấy thì hơn".

Tất cả các kênh truyền hình đều tràn ngập tin tức về thất bại của David.

Anh ngồi nghe một chuyên gia luật bình luận về vụ án.

"Tôi chưa bao giờ thấy một luật sư nào quát tháo thân chủ của mình. Cả phiên tòa đã sững sờ thái độ đó. Đây là một sự lăng nhục ...".

David tắt phụt ti vi. Tất cả mọi sai lầm là ở đâu? Cuộc sống vốn chỉ mong chờ nhưng kết thúc có hậu cơ mà. Bởi vì mình đã phá hỏng tất cả, Ashley sắp chết, mình sắp bị khai trừ, đứa bé có thể ra đời bất kỳ lúc nào và mình thậm chí còn đang thất nghiệp.

Nửa đêm, David ngồi một mình trong căn phòng khách sạn, xung quanh là bóng tối. Khoảnh khắc của sự tuyệt vọng. Trong đầu anh chỉ tồn tại duy nhất hình ảnh của buổi xử án cuối cùng.

"Ồng không được phép thôi miên cô trong phòng xứ của tôi. Câu trả lời là không.".

Nếu bà ta cho mình dùng biện pháp thôi miên với Ashley, mình tin chắc rằng sẽ thiết phục được bồi thẩm đoàn. Quá muộn rồi. Tất cả đã kết thúc.

Chợt một giọng rất nhỏ, nhõng nhẽo, vang lên trong anh, Ai bảo mọi chuyện đã kết thúc? Tôi vẫn chưa nghe thấy bà mập hát.

Tôi không thể làm gì thêm nữa.

Thân chủ của ông vô tội. Ông định để cô ấy chết hay 5ao?

Hãy để yên.

Những lời của chánh án Williams vang vang trong đầu David. "Ông không được phép thôi miên cô ta trong phiên tòa của tôi".

Và những chữ cuối cứ lặp đi lặp lại, " trong phiên tòa của tôi".

Vào lúc năm giờ sáng, David gọi liền hai cú điện thoại. Anh gọi xong thì mặt trời cũng vừa hiện ra ở phía đằng đông. Đây là điềm báo trước, David nghĩ thầm, chúng ta sẽ chiến thắng.

Một lúc sau, David chạy vội xuống cửa hàng bán đồ mỹ nghệ.

Người bán hàng đến gần anh. "Xin hỏi ông cần mua gì?" Ông ta nhận ra David. "Ông Singer".

Tôi cần một tấm mành kiểu Trung Quốc.

"Ông có loại nào như vậy không?".

"Có, nhưng chúng tôi không có hàng thật ...".

"Lấy cho tôi xem".

Vâng". Ông ta đưa David đến chỗ treo hàng, chỉ vào một cái. "Cái này ...".

"Tôi lấy nó". David cắt ngang.

Vâng, thưa ông. Tôi phải gửi nó đến đâu?

Tôi sẽ mang nó đi ngay".

David tạt vào cửa hàng tạp phẩm, mua một con dao nhà binh của Thụy sĩ.

phút sau, anh đã chạy đến khu nhà tòa án với tấm mành trên tay. Anh nói với người phụ trách đói bảo vệ. "Tôi phải hỏi chuyện Ashley Patterson ngay. Tôi được phép sử dụng phòng làm việc của ngài thẩm phán Goldberg:

Hôm nay ông ấy không làm việc ở đây".

Người phụ trách gật đầu. "Vâng, thưa ông.

Tôi sẽ đưa bị cáo đến. Bác sĩ Salem và một người nữa đang chờ ông ở đó".. "Cảm ơn".

Anh ta nhìn theo David câm tấm mảnh trước vào thang máy, lẩm bẩm. Đúng là đồ điên.

Văn phòng của thẩm phán Goldberg rất lịch sự với bàn làm việc và ghế quay hướng vé cửa sổ gần tường là một bộ đi văng và vai chiếc ghế đơn. Khi David bước vào thì bác sĩ Salem yà một người nữa đã đứng trong đó.

"Xin lỗi, tôi đã đến muộn". Đavid nói.

Bác Salem lên tiếng. "Đây là Hugh Iverson.

Ông ấy là người mà anh yêu cầu".

Hai người bắt tay nhau. "Bắt đầu mọi việc nhanh lên", Đavid nói, "Ashley đang đến đấy".

Anh quay sang Hugh Iverson và chỉ vào một góc phòng. "Chỗ đó được không?.

"Được".

David nhìn Iverson bắt tay vào việc. Vài phút sau, cánh cửa mở ra và Ashley đi vào cùng người phụ trách đội bảo vệ.

Tôi có trách nhiệm ở lại đây". Anh ta nói.

David gật đầu. "Được". Anh quay sang Ashley. Mời cô ngồi".

"Đầu tiên, tôi muốn ngỏ lời xin lỗi cô về những chuyện đã xẩy ra".

Nàng gật đầu, hoàn toàn mụ mẫm, "Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.

Chúng ta vẫn còn cơ hội".

Nàng nhìn anh với cặp mắt thêm tin tưởng.

Ashley tôi muốn bác sĩ Salem thôi miên cô thêm một lần nữa".

Không. Các người còn ...".

"Hãy giúp đỡ tôi. Được không?".

Nàng nhún vai.

David gật đầu với bác sĩ Salem.

Ông ta nói với Ashley. "Việc nay đã làm rồi, vậy cô cũng biết là chỉ cần nhắm mắt lại và thư giãn mà thôi. Hãy thư giãn. Thả lỏng toàn thân.

Tất cả những gì cô muốn làm bây giờ là ngủ. Cô đang cảm thấy vô cùng buồn ngủ ...".

Mười phút sau, bác sĩ Salem nhìn David và nói, "Anh có thể bắt đấu".

David đến gần Ashley, tim đập thình thịch.

"Tôi muốn nói chuyện với Toni".

Không có phản ứng gì ...

David nói to hơn. "Toni. Tôi muốn cô ra ngay.

Có có nghe tôi nói không? Alettẹ., Tôi muốn cả hai cô hãy nói chuyện với tôi".

Im lặng.

David quát lên. "Chuyện đến với các cô vậy?

Các cô sợ quá hay sao? Vì những gì xẩy ra trong phòng xử án, phải không?

Các cô có nghe bồi thẩm đoàn nói gì không? Ashley có tội kìa. Các cô sự phải xuất hiện à? Cô là đồ hèn, Toni!".

Họ nhìn Ashley. Vẫn không có phản ứng gì. David thất vọng nhìn bác sĩ Salem. Thất bại đến nơi rồi.

"Phiên tòa tiếp tục. Chánh án Tessa Williams làm chủ tọa".

Ashley ngồi ở bàn bị cáo bên cạnh Davld.

Một tay của. David quấn băng kín mít?

Anh đứng lên. "Tôi có thể nói chuyện riêng với bà chánh án không?".

"Được.

David đến gần bà ta, với Brennan theo sau.

Anh nói. "Tôi muốn đưa ra một bằng chứng mới cho vụ án này".

"Không được". Brennan phản đối.

Thẩm phán Williams quay sang ông ta:

Nghiêm khắc. "Hãy để tôi quyết định, ông Brennan":

Rồi bà quay lại với David. "Phiên tòa đã kết thúc rồi. Thân chủ của ông đã bị kết án và ...".

"Nhưng đây là lý do về tâm thần", David nói.

"Tôi chỉ dám yêu cầu mười phút mà thôi".

Thẩm phán Williams giận dữ trả lời. Thời gian không có nghĩa gì với ông sao, ông Singer.

Ông đang làm lãng phí thời gian của tất cả mọi người đấy". Rồi bà bỗng quyết định. "Được. Tôi hy vọng đáy sẽ là đề nghị cuối cùng của vụ án này mà anh có thể đưa ra ở một tòa án nhả nước. Phiên tòa tạm nghỉ 10 phút".

David và Blennan đi theo bà thẩm phán về văn phòng.

Bà ta hỏi David. "Tôi cho, ông 10 phút. Có chuyện gì vậy, ông luật sư?".

"Tôi muốn cho bà xem một đoạn phim, thưa bà thẩm phán".

Brennan lên tiếng. "Tôi thấy không cần phải làm gì với ...".

Thẩm phán Williams ngắt lời ông ta:

"Tôi cũng vậy, Bà ta quay sang David.

"Ông còn 9 phút".

David vội vã mở cánh cửa dân ra hành lang. "Vào đi".

Hugh Iverson bước vào, mang theo một chiếc máy chiếu phim 16 ly và một màn ảnh xách tay.

"Tôi có thể đặt nó ở đâu?".

David chỉ vào góc phòng. "Ở kia".

Họ cùng nhìn anh tới lắp đặt thiết bị và cắm điện vào máy chiếu phim.

"Tôi tắt đèn nhé?" David hỏi.

Thẩm phán Williams cố ghìm cơn giận xuống.

"Được ông cử làm đi, ông Singer":

Bà ta nhìn đồng hồ. "ông còn 7 phút".

Máy chiếu phim hoạt động. Văn phòng của thẩm phán Goldberg hiện ra trên màn ảnh. David và bác sĩ salem đang nhìn Ashley ngồi trên ghế.

Trên màn ảnh, bác sĩ Salem nói. Anh có thể bắt đầu".

David đến gần Ashley. "Tôi muốn nói chuyện với toni ... Toni, tôi muốn cô ra ngay. Cô có nghe tôi nói không? Alette ... Tôi muốn cả hai cô ra nói chuyện với tôi".

Im lặng.

Thẩm phán Williams ngồi theo dõi đoạn phim với vẻ mặt lạnh lùng.

David quát lên. "Chuyện gì đến với các cô vậy?

Các cô sợ quá hay sao? Vì những gì xẩy ra trong phòng xử án, phải không?

Các cô có nghe bồi thẩm đoàn nói gì không? Aehley có tội kìa. Các cô sợ phải xuất hiện à? Cô là đồ hèn, Toni!".

Thẩm phán Williams đứng lên. "Thế là đủ rồi! Tôi đã được xem cái kiểu chữa bệnh này rồi. Hết giờ, thưa ông Singer":

Đợi đã", David nói. "Bà, không thể ...".

"Mọi chuyện đã kết thúc". Thẩm phán Williams nói và đi ra cửa.

Bất thình lình, một giọng hát vang lên, tràn ngập cả văn phòng. .....

Một xu một cuộn chỉ Một xu một cây kim Đó là cách tiêu tiền Bốp! Đi đời con chồn.

Bối rối, thẩm phán Williams quay lại. Bà ta nhìn vào những sự việc diễn ra trên màn ảnh.

Gương mặt của Ashley đã hoàn toàn thay đổi.

Đó là Toni.

Toni giận dữ nói. "Quá sợ hãi việc xuất hiện trước tòa? Bộ ông nghĩ rằng tôi sẽ ra theo lời gọi của ông sao? Ông nghĩ tôi là loại người gì hả con ngựa non kia?".

Thẩm phán Williams chầm chậm bước chiếc ghế kê giữa căn phòng, mắt vẫn không rời khỏi màn ảnh.

"Tôi đã nghe hết những lời họ tự lường gạt bản thân rồi? Nàng giả giọng một người. "Tôi không nghĩ rằng căn bệnh rối loạn đa nhân cách là có thật.

Đúng là một bọn ngốc. Tôi chưa bao giờ ...".

Trước, mắt họ, gương mặt của Ashley lại thay đổi ông nàng có vẻ thoải mái trên ghê mặt hiện rõ sự xấu hổ. Bằng giọng Ý, Alette lên tiếng. "Ông Singer, tôi biết ông đã cố hết sức mình:

Tôi muốn ra trước tòa để giúp ông, nhưng Toni không cho?.

Gương mặt thẩm phán Williams ngây ra.

Vẻ mặt và giọng nói lại thay đối. Cô giầu lòng thương xót quá đấy. Tom nói.

David hỏi. Toni, cô có biết chuyện gì sẽ xẩy ra với cô nếu ba chánh án khép Ashley vào tội chết không?".

Bà ta sẽ không làm thế đâu. Ashley thậm chí còn không biết một người trong số các nạn nhân cơ mà. Ông có nhớ không?".

David trả lời. Nhưng Alette thì biết tất cả bọn họ. Và chính Alette đã gây ra các vụ đó. Cô ta quan hệ tình dục với họ sau đó đâm chết họ, rồi lại còn thiến họ ....".

Ông ngốc quá ! Ông chẳng biết gì cả, phải không? Alette đâu có đủ bản lĩnh làm những việc đó. Là tôi làm. Bọn chúng đáng chết mà. Chúng chỉ thèm muốn chuyện tình dục thôi"?

Nàng thở mạnh. chúng tôi đã bắt bọn chúng trả giá. Và không ai chứng minh được tôi đã làm chuyện đó. Cứ để cô Cứt sắt tội nghiệp nhận tất cả hậu quả đi.

Còn chúng tôi đã có một nơi ẩn nắp toni và ...".

Đằng sau bức mành Trung Quốc ở góc tường chợt vang lên tiếng lách cách.

"Toni quay lại. Cái gì đó?".

"Không? David nói nhanh. Chỉ là ...".

Toni đứng lên và chạy về phía máy quay cho đến khi mặt nàng choán hết cả màn ảnh. Nàng gạt mạnh tay làm khung hình nghiêng hẳn đi, một phần của bức mành kiểu Trung Quốc rơi trên màn ảnh. Ở giữa là một lỗ nhỏ được khoét rất khéo léo.

Các người đã đặt cái camera chết tiệt ở đây," Toni la lên. Nàng quay sang David. "Thằng con hoang, mày định làm gì vậy?Mày dám chơi tao à?".

Trên bàn có một con dao rọc giấy. Toni chộp lấy nó và chĩa vào David, mồm vẫn la lớn. Tao sẽ giết mày. Tao sẽ giết mày".

David cô giữ nàng lại, nhưng không nổi. Con dao rọc giấy phập vào tay anh.

Toni vung dao lên định đâm tiếp. Người phụ trách đội bảo vệ chạy đến giữ nàng lại. Tom đá anh ta ngã xuống sàn. Cửa phòng bật mở, một nhân viên mặc đồng phục chạy vào. Nhìn thấy sự việc, anh ta lao tới Toni. Nàng đá vào hang khiến anh ta quỵ xuống. Thêm hai nhân viên mặc đồng phục nữa xuất hiện. Phải đến ba người mới ấn được Toni ngồi xuống ghế. Nàng không ngớt mồm chửi mắng họ.

Máu từ tay David chảy ra đầm đìa. Anh nói với bác sĩ Salem, "Ơn Chúa, ông hãy gọi cô ấy dậy đi".

Ashley ... Ashley ... Hãy nghe tôi nói. Cô hãy ra đi. Toni đã đi rồi. Bây giờ đã an toàn rồi, Ashley. Tôi đếm đến ba nhé?

Thân hình Ashley ngừng động đậy và trở nên ngoan ngoãn trước mắt mọi người.

"Cô có nghe thấy tôi nói không?".

Có? Đó là giọng Ashley, nghe xa vắng như từ cõi nào vậy.

Cô sẽ tỉnh dậy khi tôi đếm đến 3. 1 ...2 ...3 ... Cô cảm thấy thế nào?".

Cặp mắt nàng mở ra. "Tôi mệt quá. Tôi có nói gì không.".

Màn ảnh trong văn phòng thẩm phán Williams đã trở về màu trắng toát.

David đến bên cạnh tường và bật đèn lên.

Brennan lên tiếng. "Được ! Diễn hay lắm. Nếu người ta có trao giải Oscars cho vai diễn ...".

Thẩm phán Williams quay sang ông ta. "Ông im ngay".

Breunan sững sờ nhìn bà.

Căn phòng bỗng trở nên yên lặng. Thẩm phán Williams nhìn David. "Ông luật sư ...".

"Vâng?".

Bà ngập ngừng. "Tôi nợ ông một lời xin lỗi".

Ngồi ở ghế chủ tọa, thẩm phán Williams tuyên bố. "Cả hai bên công tố viên và bào chữa đều đồng ý chấp nhận ý kiến của một nhà tâm thần học đã khám cho bị cáo, bác sĩ Salem. Kết luận của tòa án trong phiên xử này là bị cáo không có tội vì lý do thần kinh không ổn định. Bị cáo sẽ được đưa đi điều trị ở bệnh viện tâm thần. Phiên tòa chấm dứt".

David đứng lên, kiệt quệ. Vậy là xong, anh nghĩ. Cuối cùng cũng xong. Anh và Sandra sắp được bắt đầu lại cuộc sống của mình.

Anh nhìn thẩm phán Williams và nói một cách hạnh phúc:

"Tôi sắp được làm bố rồi".

Bác sĩ Salem nói với David. "Tôi"muốn khuyên anh một điều. Tôi không biết có làm được không nhưng nếu anh thu xếp nổi thì sẽ rất có lợi cho Ashley".

"Cái gì vậy?".

"Bệnh viện tâm thần Connecticut đã điều trị bệnh nhân bị MPD nhiều hơn bất cứ nơi nào trên khắp cả nước. Một người bạn của tôi, bác sĩ Otto Lewison, phụ trách ở đó. Nếu anh có thể sắp xếp cho Ashley đến đấy thì rất tốt".

Cảm ơn", David trả lời. "Để tôi xem tôi có thể lo được không".

Bác sĩ Patterson nói với David. "Tôi ... tôi không biết phải cảm ơn cậu thế nào đây".

David mỉm cười. "Không cần đâu. Đây là công việc miễn phí mà. Ông còn nhớ không?".

Cậu đã hoàn thành nó thật xuất sắc. Có những lúc tôi đã sợ rằng ...".

"Tôi cũng vậy".

"Nhưng luật pháp đã tỏ ra công bằng. Con gái tôi nhất định sẽ khỏi bệnh".

"Tôi tin chắc như vậy", David nói. "Bác sĩ Salem đã giới thiệu cho tôi một bệnh viện tâm thần ở Connecticut. Các bác sĩ ở đấy đều có kính nghiệm với căn bệnh MPD".

Bác sĩ Patterson trầm ngâm giây lát. Cậu biết đấy, Ashley không đáng phải chịu đựng những việc đó. Nó vốn là một đứa con gái tốt bụng".

Tôi hiểu. Tôi sẽ thương lượng với thẩm phán Williams".. Thầm phán Williams tiếp anh trong văn phòng. "Tôi có thể giúp gì ông, ông Singer?".

"Tôi muốn xin bà một đặc ân".

Bà ta mỉm cười. "Hy vọng là được. Đó là điều gì vậy?

David trình bày cho bà thẩm phán nghe những gì bác sĩ Salem đã nói với anh.

Đây đúng là một yêu cầu đặc biệt. ở Califomia cũng có vài bệnh viện tâm thần cơ mà".

David trả lời. "Vâng. Cảm ơn, thưa bà chánh án". Anh quay ra cửa, lòng đầy thất vọng.

Tôi đã nói không đâu, ông Singer". David dừng lại. "Đây quả là một yêu cầu đặc biệt, nhưng vụ án này cũng là một vụ án đặc biệt".

Anh chờ đi.

Tôi nghĩ là tôi có thể thu xếp cho cô ấy được chuyển đi.

"Cảm ơn, thưa bà thẩm phán. Tôi vô cùng biết ơn quyết định của bà".

Trong phòng giam, Ashley nghĩ, Họ đã khép mình và tội chết. Một cái chết từ từ trong bệnh viện của những người điên, Họ giết chết mình lúc này còn tốt hơn. Nghĩ đến những năm tháng vô vọng, dài dàng dặc phía trước, nàng gục xuống nức nở.

Cánh cửa phòng giam bật mở và bố nàng xuất hiện. Ông đứng sững nhìn nàng, vẻ mặt đầy đau khổ.

"Con ... Ông ngồi xuống, đối diện nàng. Con sống rồi". Ông nói, Nàng lắc đầu. "Con không muốn sống nữa".

Đừng nói như thế. Con đang mắc bệnh, nhưng rồi sẽ khỏi thôi. Nhất định sẽ khỏi. Khi nào tinh thần của con khá hơn, con sẽ đến ở với bố và bố sẽ chăm sóc cho con. bố con mình sẽ mãi bên nhau cho dù bất cứ chuyện gì xẩy ra. Họ không thể chia cắt bố con mình được".

Ashley ngồi yên, không nói gì.

"Bố rất hiểu cảm giác của con lúc này, nhưng hãy tin bố đi, mọi việc sắp thay đổi rồi. Con gái của bố sẽ hạnh phúc và trở về bên bố. Ông chậm rãi đứng lên. Đã đến lúc bố phải về San Francisco" Ông đợi Ashley nói điều gì.

Nàng vẫn im lặng.

"David nói với bố rằng con sẽ được chuyển đến một trong những bệnh viện tâm thần tốt nhất trên thế giới. Bà sẽ đến thăm con thường xuyên. Con có thích thế không?".

Nàng gật đầu, vô cảm. "Có. Tốt lắm, con ngoan. Ông ôm và hôn lên má nàng. Hy vọng là con sẽ sớm khỏi bệnh. Bố chỉ muốn con về bên bố mà thôi".

Ashley nhìn, theo ông và nghĩ thầm Tại sao mình không thể chết được? Tại sao họ không cho mình chết đi?

Một giờ sau, David vào thăm nàng.

Ồ vậy là đã xong", anh nói. Anh nhìn nàng với vẻ quan tâm. "Cô không sao chứ?

Tôi không muốn vào nhà thương điên đâu.

Tôi muốn chết, Tôi không thể chịu nổi cuộc ống như thế này nữa. Giúp tôi đi, David. Xin anh hãy giúp tôi".

"Ashley, cô sắp được giúp đỡ rồi. Quá khứ đã qua. Bây giờ là tương lai của cô. Cơn ác mộng đã hoàn toàn chấm dứt". Anh nắm lấy tay nàng.

"Xem này, cô đã tin tưởng tôi biết nhường nào. Hãy tiếp tục tin tôi. Cô nhất định se trở lại với cuộc sống bình thường".

Nàng không nói gì.

Hãy nói, "Tôi tin anh, David".

Nàng hít một hơi thở sâu. "Tôi, tôi tin anh, David".

Anh cười to. "Ngoan lắm. Đây sẽ là một khởi đầu mới của cô".

Tất cả các phương tiện truyền thông như phát cuồng lên khi lời tuyên án được chánh án Williams phát ra. Đêm đó, Darid trở thành người hùng.

Anh đã nhận một vụ án dường như bất khả thi và anh đã chiến thắng.

Anh gọi điện cho Sadra. "Em yêu, anh..,".

"Em biết rồi, anh yêu, em biết rồi. Em vừa mới xem ti vi xong. Tuyệt quá phải không anh. Em rát tự hào về anh".

"Anh không thể nói được anh vui đến mức nào khi vụ này kết thúc, Anh sẽ về với em ngay đêm nay. Anh không thể chờ thêm ...".

"David ...?".

"Gì cơ em?".

"David ... oooh ...".

"Anh đây? Có chuyện gì vậy?".

" ... Oooh ... Con sắp ra đời rồi ...".

"Đợi anh với! David la lên.".

Jeffrey Singer, nặng 3,9 kg là đứa bé sơ sinh đẹp nhất mà David từng thấy.

"Trông nó giống anh quá, David". Sandra nói.

"Thật không?" David cười rạng rỡ.

"Em rất mừng là mọi việc đả trở nên tốt đẹp".

Sanđra nói. David thở dài. "Đã có nhiều lúc anh không còn đủ lòng tin ở mình nữa".

"Em không bao giờ đặt nhầm niềm tin nơi anh cả".

David ôm chặt lấy Sandra và nói. "Anh sẽ về với mẹ con em ngay. Anh phải đến Công ty thu dọn vài thứ đã".

Khi David đến Kincaid, Turuer, Rose & Ripley, anh được đón tiếp bằng những lời chào nồng nhiệt.

"Chúc mừng cậu, David ...".

"Làm tốt lắm ...".

"Cậu thật sự là đã dạy cho họ ....".

David đi về bàn làm việc của mình. Holly không có ở đó. Anh bắt đầu cất dọn đồ đạc trên bàn.

"David ...".

Anh nhìn lên. Đó là Joseph Kincaid.

Ông ta đến gần và nói. "Anh đang làm gì vậy?".

"Tôi thu dọn. Ông thấy rồi đấy. Tôi đã bị đuổi việc mà".

Kincaid mỉm cười! Đuổi việc. Dĩ nhiên là không. Không, không! không!

Hình như là có chuyện gì lầm lẫn đây thì phải". Ông ta cười tươi hơn. "Cậu sẽ là thành viền chính thức của Công ty, cục cưng của tôi ạ. Thực ra tôi đã chuẩn bị một buổi họp cho cậu ở đây vào lúc l5 giờ".

David nhìn ông ta. "Thật chứ?".

Kincaid gật đầu. "Chắc chắn như vậy".

"Vậy thì ông nên hủy nó đi". David trả lời.

"Tôi đã quyết định quay lại ngành luật hình sự rồi. Tôi đã nhận được lời mời của Jesse Quiller. Ít nhất thì khi làm việc với ngành luật này người ta còn biết ái đó thật sự là tội phạm. Nên, Joey nhóc con, đem nhét cái thành viên chính thức đó vào nơi nào không có ánh sáng mặt trời đi.".

Anh cười, bước nhanh đi.

Jesse Quiller nhìn quanh căn nhà, nói. "Tuyệt lắm. Rất thích hợp với hai người".

"Cảm ơn", Sandra trả lời, Nàng nghe thấy tiếng động trong cũi. "Để em đi xem con đã". Rồi vội vã chạy sang phòng bên cạnh, Jesse Quiller thích thú ngắm nhìn cái khung ảnh bằng bạc nguyên chất với tầm hình đầu tiên của Jeffrey trong đó. "Trông dễ thương quá. Nó ở đâu ra vậy?".

"Thẩm phán Williams gửi tặng đấy".

"Jesse nói. Rất vui mừng vì cậu đã quay lại, đồng nghiệp".

"Tôi cũng rất mừng vì đã được quay lại, Jesse. Có lẽ bây giờ cậu cần có chút thời gian để thư giãn. Gắng nghỉ ngơi cho khỏe ...".

Đúng. Chúng tôi đang định đưa Jeffrey lên Oregon thăm ông bà ngoại nó và ...".

"Nhân tiện, sáng nay chúng ta vừa nhận được một vụ rất thú vị đấy, David.

Người đàn bà này bị buộc tội giết hai đứa con của mình. Song tôi lại có cảm giác là bà ta vô tội. Rất không may là tôi sắp phải đi Washington lo một vụ khác. Nên nghĩ rằng cậu có thể đến gặp bà ta và xem xem ...".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.