Hãy Kể Giấc Mơ Của Em

Chương 8



Năm ngày sau, khi từ Quebec trở về, Ashley nhận được cú điện thoại của bố. Ông báo tin. "Bố vừa về đến nhà".

"Về?" Một phút để Ashley nhớ lại. Ở, bệnh nhân ở Argentina. Người đó thế nào ạ?".

"Sống.".

"Chúc mừng bồ".

"Mai con tới San Francisco ăn tối với bố được không?".

Nàng sợ gặp ông nhưng nghĩ không ra lí do từ chối.

"Vâng!".

"Nhà hàng Lulu. Tám giờ nhé".

Khi Bác sĩ Patterson đến nơi thì Ashley đã ngồi chờ sẵn ở đó. Và nàng lại thấy những ánh mắt dõi theo bố nàng. Ông vốn nổi tiếng mà. Liệu ông có dám hi sinh mọi thứ mình có để ...

Ông đã đứng cạnh bàn.

"Rất mừng gặp lại con, con yêu. Bố rất tiếc về vụ nghỉ Giáng sinh vừa rồi".

Nàng ép mình phải lên tiếng. "Con cũng vậy". Sau đó nàng dán mặt vào tờ thực đơn không đọc ra trong đó viết gì, cố gắng không nghĩ ngợi lung tung.

"Con muốn dùng gì?".

"Con ... con chưa đói lắm". Nàng trả lờii.

Cỏn phải ăn nhiều lên đi, Dạo này trông con gầy quá".

"Con muốn ăn thịt gà".

"Nàng nhìn bố gọi món và tự hỏi xem có nên mang chuyện đó ra nòi không?

"Quebec thế nào?".

"Rất thú vị". Ashley đáp. Đó là một miền đất đẹp.

"Sau này bố con mình sẽ có dịp cùng nhau đến đó".

Nàng quyết định nhanh và cố giữ giọng bình thường. "Vâng. Nhân tiện đây ...

hồi tháng Sáu con có đi họp lớp với các bạn học cũ ở Bedford.

Ông gật đầu. "Con có thấy thích không?".

"Không ạ". Nàng nói chậm,. cẩn thận chọn từng từ một. "Hôm mà bố con mình bay đi London, người ta tìm thấy ... xác của Jim Cleary. Anh ấy bị đâm chết và còn ... bị thiến nữa". Nói đến đó, nàng ngước mắt nhìn, chờ đợi phản ứng của bố.

Bác sĩ Patterson cau mày. "Cleary? Ờ, ừ. Bố nhớ rồi. Cái thằng cứ lẵng nhẵng bám theo con.

"Thế là bố đã cứu con khỏi tay nó, phải không?".

Thế nghĩa là gì? Có phải là thú tội không?

Ông đã cứu nàng bằng cách giết Jim Cleary?

Ashley hít mạnh và tiếp tục. "Dennis Tibble cũng bị giết như vậy. Anh ta cũng bị đâm chết và bị thiến". Nàng thấy ông cầm lát bánh mì và cẩn thận phết bơ lên đó.

Sau cùng ông lên tiếng. "Bố không hề ngạc nhiên, Ashley. Những người xấu thường có kết cục không tốt".. Và đó là một bác sĩ, người chuyên đi cứu vớt người khác. Mình chưa bao giờ hiểu bố cả, Ashley nghĩ. Và có lẽ là mình cũng không muốn hiểu.

Rồi khi bữa ăn kết thúc, Ashley vẫn chẳng rõ được thêm chuyện gì.

Toni lên tiếng. "Mình thật sự thích Quebec, Alette. Một ngày nào đó mình sẽ trở lại. Thế cậu chơi có vui vẻ không?".

Alette bẽn lẽn trả lời. "Mình chỉ thích các Viện bảo tàng thôi".

"Thế cậu đã gọi điện cho bạn trai ở San Francisco chưa?".

Anh ấy không phải bạn trai của mình".

"Mình cược là cậu muốn an ấy là bạn trai của cậu đấy":

"Có thể".

"Vậy sao còn không gọi anh ta?".

"Như thế có vẻ không đứng đắn lắm".

"Gọi đi".

Họ hẹn nhau ở bảo tàng De Young.

"Tôi rất nhớ cô". Richard Melton nói. "Quebec thế nào?".

"Nhiều thứ để xem".

"Ước gì tôi được đến đấy cùng cô".

Có thể một ngày nào đó. Alette hi vọng. "Công việc của anh ra sao rồi?".

"Cũng tàm tạm. Tôi vừa bán được một bức cho một nhà sưu tập nổi tiếng.

"Tuyệt". Nàng cảm thấy vui sướng thật sự.

Và nàng nghĩ, ở bên Richard, mình thật kỳ lạ quá. Nếu là người khác mình nhất định sẽ nghĩ, thằng ngu nào lại mất tiền mua tranh của anh vậy? Hoặc hàng trăm lời bình luận tồi tệ khác.

Nhưng mình đã không nghĩ vậy đối với Richard.

Chuyện này cho Alette một cảm giác lạ lùng về bản thân, như thể nàng đã tìm ra phương thuốc để trị căn bệnh nan y vậy.

Họ ăn trưa tại bảo tàng.

Em thích ăn gì?" Richald hỏi. "Thịt bò nướng ở đây khá lắm".

"Em ăn chay. Cho em một đa 8alạd. Cảm ơn".

"Được".

Một cô hầu bàn trẻ trung xinh đẹp tiến đến.

"Richard, chào".

"Chào Bernice" ...

Bất ngờ, Alette cảm thấy cơn ghen trào lên.

Phản ứng này khiến nàng ngạc nhiên.

"Anh đã chuẩn bị gọi món chưa?".

"Ừ, Cô Peters đây muốn một đa salad, còn anh một phần xanduych bò nướng".

Cô hầu bàn ngắm nhìn Alettẹ.Cô ta ghen với mình à? Nàng tự hỏi. Khi cô ta rời đi Alette nói. "Cô ấy trông thật đẹp. Anh có thân với cô ấy không? "Tự nhiên má nàng đỏ ửng lên. Giá mà mình đừng hỏi như vậy.

Richard mỉm cười. "Anh thường xuyên đến đây mà. Hôm đầu tiên tới đây, anh không có nhiều tiền. Anh chỉ gọi xanduych thôi nhưng Bernice đã cho anh ăn một bữa thịnh soạn. Cô ấy tốt bụng lắm".

"Cô ấy tốt thật". Alette nói. Và trong đầu thì nghĩ. Đùi cô ta to quá.

Sau đó họ quay sang nói chuyện về hội họa.

"Em ước một ngày nào đó được đến Giveruy".

Alette nói. "Nơi Monet đã từng vẽ".

"Thế em có biết Monet xuất thân là một nhà biếm họa không?".

"Không".

Sự thật là như vậy. Sau đó Monet gặp Boudin và nhận ông này làm thầy, rồi được khuyên nên thử thách ở lĩnh vực bích họa. Và Monet đã chuyển hẳn sang thể loại này. Ông có một bức tranh vẽ người đàn bà trong vườn trên một tấm vái cao đến 8 feed, phải dùng ròng rọc kéo mỗi khi muốn mở rộng ra hay cuộn nó lại. Bức tranh đó hiện vẫn được trưng bầy ở bảo tàng d'Orsay ở Paris".

Thời gian cứ êm đềm trôi qua.

Sau bữa trưa, Alette và Richard cùng nhau đi xem các vật trưng bày ở bảo tàng. Có đến 14.000 mẫu vật khác nhau, từ oác, đồ táo tác của thế giới Ai Cập cổ đại cho đến các bức danh họa Mỹ hiện đại.

Alette tràn đầy ngạc nhiên trước tình cảm của mình với Richard và sự biến mất của các ý nghĩ phủ định trước kia.

Một nhân viên trong bộ đồng phúc tiến về phía họ. "Richard, chào".

"A, Brian. Đây là bạn tôi, Atette Peters. Còn đây, Brian Hill".

Brian hỏi Alette. "Cô có thích Viện bảo tàng này không?

"Có. Nó rất hay".

"Richard đang dạy tôi vẽ đấy". Brian nói.

Alette nhìn Richard. "Thật à?".

Richard khiêm tốn trả lời, "Chỉ hướng dẫn chút chút thôi".

"Hơn thế nhiều, cô Aiette ạ. Tôi luôn muốn trở thành họa sĩ. Thế nên tôi mới xin làm việc trong bảo tàng này. Hơn nữa, Richard cũng hay đến đây vẽ. Nhìn Richard làm việc, tôi luôn nghĩ.

"Ước gì mình được như cậu ấy. Thế là tôi hỏi Richard có chịu dạy tôi vẽ không? Cậu ấy chịu liền. Cô đã xem nhiều tranh của Richard chưa?".

"Rồi. Nàng trả lời. "Tuyệt vời".

Khi họ sang phòng khác, nàng nói. "Anh thật là tốt bụng".

"Anh thích giúp đỡ mọi người". Và nhìn nàng.

Ra đến cổng bảo tàng, Richarđ lên tiếng "Tối nay bọn anh có buổi liên hoan nho nhỏ. Vậy sao em không ghé qua chỗ của anh nhỉ?" Anh cười.

"Anh có vài bức tranh muốn cho em xem".

Alette nắm chặt tay. "Chưa được, Richarđ".

"Tùy em thôi. Gặp em cuối tuần sau nhé".

"Vâng".

Anh không hề biết nàng mong chờ ngày đó đến đường nào.

Richard đưa Alette ra chỗ nàng để xe. Anh vẫy tay tạm biệt khi nàng cho xe lăn bánh.

Đêm đó Alette nghĩ, Cứ như chuyện cổ tích vậy Richard đã cứu vớt mình.

Rồi nàng chìm vào giấc ngủ sầu với những giấc mơ đẹp về Richard.

Hai giờ sáng, Gray, bạn cùng phòng của Richard Melton trở về từ cuộc vui sinh nhật. Cả căn nhà tối om. Anh ta bật đèn phòng khách lên. "Richard"?

Gray đi vào phòng ngủ. Cửa phòng mở toang.

Anh ta nhìn vào trong và thấy cơn buồn nôn bỗng tử đâu ập đến.

"Bình tĩnh nào, chàng trai". Viên cảnh sát điều tra Whitier nhìn những ngón tay lẩy bẩy đặt trên ghế. "Nào, lại một lần nữa nhé. Thế cậu ta có kẻ thù, hay có ai vì ghen ghét quá mức mà ra tay vậy không?".

Gary nuốt nước bọt. "Không.. Tất cả ... tất cả đều quý Richard".

Làm sao chắc chắn là tất cả được? Cậu và Richard ở chung nhà bao lâu rồi?".

"Hai năm".

"Các cậu có phải dân đồng tính không?".

"Chúa ơi", Gary kêu lên phẫn nộ, "không bao giờ. Chúng tôi là bạn tốt của nhau. Sống chung chẳng qua là lý do tài chính thôi".

Điều tra viên Whitiel nhìn quanh căn hộ nhỏ. "Chắc chắn là không bị mất", Ông ta nói. "Chẳng có gì để ăn trộm cả. Thế cậu ta có tình cảm thân thiết với ai không?".

"Không ... à có. Richard có thích một cô. Tôi nghĩ là cậu ta đã yêu cô ấy rồi".

"Có biết tên cô gái không."?

"Có. Alette. Alette Peters. Cô ta làm việc ở Cupertino".

Hai điều tra viên Whitier và Reynolds nhìn nhau.

"Cupertino?".

"Lạy Chúa", Reynolds nóị. Ba mươi phút sau, Whitier gọi điện cho đồn trưởng Dowling.

"Ông đồn trưởng, tôi nghĩ là ông sẽ rất thú vị khi biết rằng ở chỗ tôi vừa có một vụ án mà cách thức giống hệt vụ của các ông ở Cupertino- đâm chết bằng dao và sau đó xẻo luôn bộ phận sinh dục".

"Lạy Chúa".

Tôi vừa liên lạc với FBI. Theo hồ sơ của. họ thì đã có ba vụ như vậy. Vụ đầu tiên là ở Bedford, Pennsylvania, 10 năm trước. Vụ thứ hai là Dennis Tibble của ông, vụ thứ ba ở Qec và đây là vụ thứ tư.

"Pennsylvania ... Cupertino ... Quebec ... San Francisco ... Có quan hệ gì nhỉ." ...

"Chúng tôi đang cô tìm kiếm đây. Muốn sang Quecbec thì phải có hộ chiếu:

FBI đang kiểm tra tất cả những người đi Quebec quanh kỳ Giáng sinh này xem có sự trùng hợp ngẫu nhiên hay cố ý nào không?

Khi đám phóng viên đánh hơi được chuyện gì đang xảy ra, lập tức xuất hiện những hàng tít lớn trên báo chí toàn thế giới.

Báo Mỹ TRUY TÌM TÊN GIẾT NGƯỜI HÀNG LOẠT Báo Pháp:

BỐN NGƯỜI ĐÀN ÔNG BỊ GIẾT VÀ BỊ HÀNH HẠ THÔ BỈ Báo Đức.

MỘT KIỂU CHẾT DÀNH CHO BỐN CON NGƯỜI TẠI BỐN ĐỊA ĐIỂM Báo Italia:

RIÊNG TỪNG NẠN NHÂN - CHUNG MỘT HẬN THÙ?

Còn trên mạng Internet, các nhà tâm lý học được đà lên mặt ra sức phân tích các vụ án.

" ...Và tất cá nạn nhân đều là đàn ông. Việc họ bị đâm và bị thiến càng chứng tỏ đây là sản phẩm của bọn đồng tính luyến ái ...".

" ... Vì thế, nếu cảnh sát tìm thấy mối liên quan giữa các nạn nhân, họ sẽ dễ dàng nhận ra đây là do bàn tay của một người tình bị các nạn nhân này ruồng rẫy ...".

Sáng thứ bảy, điều tra viên Whitier gọi điện cho đồn phó Blake từ San Francisco.

"Ông đồn phó, tôi có tin mới cho ông đây".

"Tin gì vậy?".

"Tôi vừa nhận được một thông tin của bên FBI. Có người ở Cupertio đã qua Quebec vào đợt Giáng sinh vừa rồi".

"Hay quá. Tên gã là gì?".

"Đàn bà. Patterson. Ashley Patterson".

Sáu giờ chiều hôm đó, đồn phó Sam Blake bấm chuông nhà Ashley Patterson. Ông nghe thấy giọng nói thận trọng của nàng sau cánh cửa. "Ai vậy?".

Đồn phó Blake. Tôi muốn nói chuyện với cô một chút. Cô Patterson".

Cánh cửa từ từ mở ra. Ashley đứng đó, nhìn ông cảnh giác.

"Tôi vào được chứ?".

"Vâng. Dĩ nhiên". Về bố mình à? Mình phải cẩn thận mới được. Ashley mời Blake ngồi. "Tôi có thể giúp gì cho ông?".

"Xin cô vui lòng trả lời vài câu hỏi của tôi".

Ashley quanh co một cách thiết tự nhiên.

"Tôi ... không biết ... Bộ tôi bị nghi ngờ vì sao?".

Nụ cười của ông ta làm nàng yên tâm hơn.

"Khơng phải thế, cô Pattersơn. Chỉ là thủ tục thôi mà. Chúng tôi vẫn đang điều tra về tên sát nhân".

"Nhưng tôi chẳng biết gì về tên sát nhân nào cả" Nàng nói nhanh. Có nhanh quá không?

"Nghe nói cô mới ở Quebec về?".

"Vâng".

"Cô có quen Jean Claude Parent?".

"Jean Claude Parent?" Nàng nghĩ một lúc.

"Không. Tôi chưa bao giờ nghe nói đến cái tên này. Anh ta là ai vậy?".

"Là chủ một cửa hàng trang sức ở Quebec".

Ashley lắc đầu. "Tôi đâu có mua trang sức gì ở Quebec".

"Cô đã làm việc với Dennis Tibble".

Ashley cảm thấy nỗi sợ hãi đột ngột xuất hiện. Thế là về bố nàng rồi. Nàng thận trọng trả lời "Tôi không làm việc với anh ta. Chúng tôi chỉ làm việc cùng trong một Công ty thôi".

Dĩ nhiên. Thỉnh thoảng cô cũng đi San Francisco phải không?".

Ashley không hiểu ông ta định dẫn câu chuyện đến đâu. Cẩn thận. "Thỉnh thoảng".

"Cô có gặp một họa sĩ nào tên là Richard Melton không?".

"Không. Tôi chẳng biết ai có cái tên như vậy cả".

Đồn phó Blake nhìn Ashley, thất vọng. "Cô Patterson, xin cô vui lòng đến chỗ chúng tôi làm một cuộc trắc nghiệm nho nhỏ. Nếu muốn, cô có thể gọi luật sư của mình và ...".

Tôi không cần luật sư. Tôi sẵn sàng chấp nhận trắc nghiệm".

Chuyên viên trắc nghiệm nói dối tên là Keith Rosson và là một trong những người cừ nhất ở lĩnh vực này. Dù phải bỏ một cuộc hẹn nhưng anh ta vẫn rất vui lòng giúp đỡ Sam Blake.

Ashley ngồi đối diện với chiếc máy phát hiện nói dối. Rosson đã nói chuyện gẫu với Ashley 4 phút trước đó để nắm bát các thông tin và trạng thái tâm lí, tình cảm của nàng. Bây giờ, thì mọi thứ đã sẵn sàng.

"Cô thấy dễ chịu chứ?".

"Vâng".

"Tốt. Chúng ta hãy bắt đầu?" Anh ta nhấn một cái nút. "Tên cô là gì?".

"Ashley Patterson".

Cặp mắt Rosson đảo qua đảo lại giữa Ashley và cái máy.

"Bao nhiêu tuổi?".

"28".

"Cô sống ở đâu?".

"Số l0964 phố cụt Via Camino Cupertino".

"Cô có đi làm không?".

"Có".

"Cô có biết Richald Melton không?".

"Không".

Vẫn không có gì thay đổi ở cái máy.

"Cô làm việc ở đâu?".

"Công ty tin học Global Graphics".

"Cô có thích công việc của mình không?".

Có "Cô làm việc 5 ngày một tuần?".

"Vâng".

"Cô đã bao giờ gặp Jean Claude Parent chưa?".

"Chưa".

Cái máy vẫn thế.

"Sáng nào cô cũng ăn sáng chứ?".

"Vâng".

"Cô có giết Dennis Tibble không?".

"Không".

Buổi kiểm tra còn kéo dài thêm 30 phút nữa và lặp đi lặp lại ba lần theo các cách khác nhau.

Khi xong việc Keith Rosson đến phòng Sam Blake và trao cho ông ta báo cáo kết quả. "Trong như tiếng gió vậy, không có đến một phần trăm dối trá. Các vị nhầm người rồi". Anh kết luận. Không hiểu sao anh bỗng thấy thật vui vẻ, nhẹ nhõm.

Ashiey rời khỏi đồn cảnh sát, xây xẩm hết mặt mày. Ơn Chúa, mọi việc đã xong. Nàng chỉ lo họ sẽ hỏi các câu liên quan đến bác sĩ Patterson, bố nàng.

Nhưng may mắn là chuyện đó đã không xảy ra. Không ai có thể lôi bố mình vào được nữa.

Ashley đỗ xe vào bãi và đi thang máy lên nhà. Nàng mở khóa bước vào rồi cẩn thận khóa cứa lại. Lúc đó nàng mới cảm thấy nhẹ nhõm và đôi chút phấn chấn. Tắm cái đã Ashley nghĩ.

Nàng đi vào buồng tắm và đứng chết lặng. Trên tấm gương trong phòng tắm, ai đó đã dùng thỏi son môi của nàng viết nguệch ngoạc dòng chứ MÀY PHẢI CHẾT.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.