Hệ Thống Sủng Phi

Chương 16



Thiệu Tuyên Đế quả thật không chờ nổi, hiện giờ một giây hắn cũng không chờ nổi!

Nếu vừa rồi ở Chiêu Dương Cung hắn còn nhịn được kích động, giờ thấy tiểu mỹ nhân ngay trước mặt, thân thể không khỏi có phản ứng cực kỳ thành thật. Hắn cảm thấy hạ thể lập tức biến thành quả chuối màu vàng chanh kia, vô cùng khát vọng cái lưỡi đinh hương của người trong lòng.

“Trẫm tắm cho ngươi.” Bàn tay Thiệu Tuyên Đế vốn đặt trên bộ ngực nhô cao của nàng, từ trên cổ áo luồn vào trong theo vạt áo, hô hấp cực nóng phả bên tai Yến An Quân, nhẹ nhàng vang lên: “Được không?

Hoàng Thượng ngài đã bắt đầu động tay rồi… còn cần hỏi ý kiến của nàng chắc.

Áo trong thấm nước dính sát trên người Yến An Quân bị cởi ra, nước ấm hâm nóng da thịt, tự nhiên tăng vài phần hồng nhạt tươi mới.

Thiệu Tuyên Đế đặt nàng bên cạnh bể, nằm trên lưng nàng như con báo, lồng ngực cứng rắn nam tính dính liền với sống lưng nhẵn nhụi nữ tính.

Hai tay Yến An Quân chống trên thành bể, thân thể chìm dưới nước, thấp giọng thở dốc. Đôi tay Thiệu Tuyên Đế như có ma lực chạy trên cái bụng phẳng lì của nàng, chậm rãi lướt xuống dưới, bỗng nhiên ngừng.

“A… Ưm… Hoàng Thượng?”

Người phía sau rất lâu không tiếp tục, Yến An Quân hơi quay đầu, lại nghe giọng nói đè nén vang lên trên đỉnh đầu: “Phương pháp thổi tiêu của ngươi hôm nay, trẫm thấy rất thích.”

“…”

Yến An Quân chớp mắt mấy cái, cười tủm tỉm giả ngu: “Hả? Phương pháp gì cơ ạ?”

Ánh mắt Thiệu Tuyên Đế bắt đầu tối, nhếch môi cười, bắt được một tay đang chống cạnh bể kéo vào trong nước, lòng bàn tay chạm phải nguồn nhiệt cứng: “Có cần trẫm giúp ngươi nhớ lại không?”

Yến An Quân vươn ngón trỏ đặt trên đỉnh vật kia, cau mày vờ khó xử nói: “Nhưng mà tỳ thiếp đang tắm, sợ là không tiện…”

Người phía sau bắt đầu tỏa khí lạnh, thô lỗ cởi búi tóc cho nàng, thẳng lưng một cái cọ xát giữa hai cánh mông, bụng dưới của Yến An Quân bắt đầu tuôn ra một luồng nhiệt nóng, hai chân bất giác khép chặt, cảm nhận từng đợt chấn động, khẽ thở ra một hơi.

Cũng may, nàng còn chưa quên thêm điểm vào hệ thống nàng cần…

[Tinh! Chúc mừng thân ái, sử dụng điểm mị lực thành công!]

Thêm điểm thành công, Yến An Quân cảm thấy trên người hơi ngứa, không khỏi hừ ra tiếng, âm thanh này còn mất hồn hơn cả trước kia, Thiệu Tuyên Đế phía sau bỗng cúi đầu cắn cần cổ nàng: “Thoải mái thì kêu ra tiếng, để trẫm nghe.”

Nước dần lạnh, Thiệu Tuyên Đế rút hạ thể ra, xách Yến An Quân trong nước lên ôm vào lòng, thiếu hơi nước mù mịt, mặt mày nàng càng rõ nét, càng bắt mắt hơn khi còn trong bể, thậm chí dung mạo này còn… đã không kém phần Mộc Dung Cơ cùng Dung Phi?

Nha đầu này… Hay là nảy nở?

Thiệu Tuyên Đế nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một cách giải thích này, hắn đột nhiên phát hiện… hình như mình nhặt được bảo bối.

“Bảo bối” hiển nhiên không phải một thứ yên lặng nghe lời, Yến An Quân khoát tay lên thắt lưng nam nhân, rầm rì: “Hôm qua tỳ thiếp… thân thể còn chưa khỏe, Hoàng Thượng đừng lại…”

“Đừng lại thế nào?” Thiệu Tuyên Đế hiển nhiên tâm tình tốt, đặt nàng lên chăn nhung, da thịt tuyết trắng hơi phát sáng, lóa hai mắt hắn.

Đôi tay hắn chạm tới, cảm thấy như nước chảy qua tay, chỉ mới chạm một cái thôi toàn thân đã khô nóng không chịu nổi.

Hai người trên giường lại quấn lấy nhau, tiếng nước chùn chụt nghe rất lọt tai.

Một lúc lâu sau, giữa giường mơ hồ vang ra giọng nói mông lung của Thiệu Tuyên Đế: “Trẫm nể tình hôm qua là ngày đầu tiên ngươi hầu hạ, hôm nay tạm thời tha cho ngươi một lần.”

Giường lớn không ngừng lay động, không lâu sau lại truyền đến tiếng thiếu nữ nửa chống cự nửa mời gọi.

“… Hoàng Thượng sao lại gạt người như thế, chẳng phải nói sẽ tha cho tỳ thiếp một lần sao!”

“Yến Quý Nhân quả thật khiến trẫm yêu thích không nỡ buông tay, nói cho trẫm, làn da của ngươi làm thế nào dưỡng được?” Thiệu Tuyên Đế nằm ngửa trên giường, nhéo tiểu nữ nhân đang mềm mại nằm úp sấp trên người, tay kia đè trên lưng nàng, như rất sợ tiểu mỹ nhân mềm như không xương này bị gió thổi đi.

“Hừ! Tỳ thiếp không thèm nói cho Hoàng Thượng, nếu Hoàng Thượng nói cho nương nương khác, sợ rằng sẽ không đến chỗ tỳ thiếp nữa.” Cái mũi nhỏ của Yến An Quân hướng lên trời, ngón tay thon nhỏ vuốt gương mặt tuấn mỹ của hắn, vươn lên hôn cái “chụt” một tiếng.

Thiệu Tuyên Đế đương nhiên không bỏ qua cơ hội tốt như thế, dù ngay từ đầu hắn không dùng môi hôn ai bao giờ, có điều Yến An Quân thì khác. Trên môi nàng luôn có hương hoa quả thoang thoảng, ngọt dính người, hắn giữ cái gáy nàng, môi mỏng không ngừng dịch chuyển tận hưởng cảm giác tuyệt mỹ không thể tả.

Tần Quan nói đến cảnh này, tự nhiên là – Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thằng khước nhân gian vô sổ*. “Ngọc lộ” lúc này đã hóa thành một bãi bùn mềm không thể động đậy, chỉ có thể để mặc nước bọt trong miệng cấp tốc tuôn ra, rồi bị người ta cướp đoạt, như vậy hai, ba lần, Yến An Quân trực tiếp nhắm mắt… vứt bỏ trách nhiệm mà ngủ.

*Hai câu thơ trong bài “Thước Kiều Tiên” của Tần Quan. Dịch nghĩa: gió vàng sương ngọc một khi gặp nhau, hơn hẳn bao lần ở cõi nhân gian.

Thiệu Tuyên Đế mở to hai mắt, bất đắc dĩ nhìn nữ nhân ngủ trên người mình.

Hoàng Đế là hắn vì sao mỗi lần gặp Yến Quý Nhân, uy nghiêm đều không còn sót lại chút nào thế này?

Đùa đến bây giờ, người sắp cùng hắn “tới một thể” lại khiêu khích xong rồi ngủ, hiếm có là còn ngủ rất say nữa cơ.

Lúng túng cầm bàn tay non mềm của tiểu mỹ nhân ấn trên hạ thân mình, thời gian nửa chén trà sau, Thiệu Tuyên Để ngửa cổ gầm thấp một tiếng, sau đó thân thể rung động một lúc mới bình tĩnh lại. Nghĩ Thiệu Tuyên Đế hắn, đường đường Hoàng Đế Cao Thú, vậy mà có ngày phải tự mình động thủ cơm no áo ấm.

“Ưm… Hoàng Thượng, Hoàng Thượng…” Tiểu giai nhân khẽ nhăn mày liễu như nằm mơ thấy cái gì, nức nở thấp giọng gọi, như con mèo nhỏ bị ức hiếp, khóe mắt còn có một giọt lệ.

Thiệu Tuyên Đế nhìn nao nao, nâng tay xóa đi giọt nước mắt lưng tròng, lòng bàn tay ướt át, đồng thời vẻ mặt cũng trầm tĩnh lại, hắn nhẹ nhàng vỗ lưng Yến An Quân, ôm chặt nàng hơn một chút: “Trẫm ở đây.”

Nàng hô hấp ổn định, mạch hơi yếu, là trạng thái ngủ say.

Không phải nói mơ vì tranh giành tình cảm, đây là nói mơ thật sự…

Thiệu Tuyên Đế đặt trán lên trán Yến An Quân, Yến Quý Nhân… Nàng thời thời khắc khắc muốn nhìn thấy hắn vậy sao? Thậm chí nằm mơ cũng thấy hắn?

Càng có thể… nữ nhân này, thật ra thương hắn hơn hắn tưởng tượng.

Lấy phu vì thiên, nàng mới chân chính là lấy phu vì thiên. Thiệu Tuyên Đế nhắm mắt lại, trong đầu điểm qua tần phi trong cung một lượt, rốt cuộc có ai thương hắn không hề giữ lại cho bản thân như Yến Quý Nhân không? Đáng tiếc, không có.

Dù nữ nhân ở trên vị trí Hoàng Hậu kia cũng coi hắn là biểu tượng của quyền lực và phú quý, nàng không coi hắn là trời, đồng thời ánh mắt thường xuyên lộ ra vẻ tính toán.

Hắn không thích, cũng không quản.

Những người kia muốn đạt được lợi ích nào đó từ hắn, thì nên chuẩn bị sẵn bị hắn cắn lại một miếng lớn.

Trong mắt Thiệu Tuyên Đế hiện lên lãnh ý, một cánh tay ngọc lại đặt bộp lên mặt hắn. Thiệu Tuyên Đế ngẩn ra, mò chăn bên cạnh đắp lên mình và người trong lòng đang quấn lấy nhau, hắn kéo cánh tay ngọc nghịch ngợm kia xuống miệng cắn một lúc lâu mới đè được cảm giác bốc lửa trên người xuống, nặng nề ngủ.

Khi sắc trời hơi trắng, An công công nhẹ tay nhẹ chân tiến lên: “Hoàng Thượng, nên lâm triều rồi ạ.”

“Tiểu An Tử, hôm qua trẫm luôn ở Dưỡng Tâm Điện. Ngươi đã hiểu chưa?” Hoàng Đế ngồi dậy, hắn mở mắt ra, trong mắt chỉ có giá lạnh.

Tiểu An Tử run rẩy một trận.

Hiển nhiên Hoàng Thượng không muốn bị người ta biết hành tung, hoặc là… Không muốn bị người ta biết hôm nay hắn ngủ ở chỗ Yến Quý Nhân.

Dù sao, một nữ nhân mới ở chính thất phẩm Quý Nhân, một tháng có cơ hội thị tẩm một lần cũng đủ rồi, nếu liên tục hai lần trở lên, tự nhiên sẽ bị người ghen ghét.

“Vâng, vâng… Nô tài đi làm ngay, nhất định sẽ khiến đám bên ngoài ngậm chặt miệng, bảo đảm không lộ ra nửa chữ.” An công công bồn chồn trong lòng, dù sao nhiều năm qua đây là lần đầu tiên Thiệu Tuyên Đế ngủ cùng một giường với cung phi đến sáng sớm mới tỉnh.

Vị Yến Quý Nhân này, ước chừng cực kỳ được sủng ái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.