Hệ Thống Sủng Phi

Chương 27



Một đường đi thẳng tới Lam Tĩnh Cung, Yến An Quân liền thấy quầng sáng đỏ rực rất lớn trên đầu Đoan Mộc Quân, trong lòng đã hiểu, xem ra chuyện lần này không thể nghi ngờ là Đoạn Mộc Quân gây nên.

Thiệu Tuyên Đế không nhận trà Đoan Mộc Quân dâng lên, chỉ lạnh lùng nói: “Đoan Mộc Tài Nhân, mưu hại Đại Hoàng Tử, hãm hại Yến Quý Nhân, ngươi thật to gan!”

“Tỳ thiếp không có…” Đoan Mộc Quân đang định giải thích, Thiệu Tuyên Đế mặt lạnh vẫy tay, thị vệ ngoài điện áp giải Đào Lý vào, Đào Lý hai mắt sưng đỏ, không dám ngẩng đầu nhìn Đoan Mộc Quân.

“Đoan Mộc Tài Nhân, nhìn cung nữ này đi, ngươi còn gì muốn nói?”

“Tỳ thiếp không còn lời nói để nói.” Đoan Mộc Quân nhắm mắt lại, quỳ trên mặt đất nói từng chữ: “Nhưng Hoàng Thượng, ngài không thể xử trí tỳ thiếp.”



“Yến Quý Nhân trở về… có nói gì nữa không?” Thiệu Tuyên Đế đứng trước cửa sổ Dưỡng Tâm Điện, bầu trời trước mắt rất mờ mịt, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn sắc trời.

An Đức Lễ cẩn thận từng li từng tí, ngẩng đầu nhìn Hoàng Thượng một cái, thấy ánh mắt như vậy trong lòng rét lạnh, vội vàng cúi đầu nói: “Yến Quý Nhân chưa từng nói gì, chỉ là… nhìn sắc mặt có vẻ tái nhợt.”

Bàn tay trong tay áo Thiệu Tuyên Đế hơi nắm chặt, một lát sau mới phân phó: “Soạn chỉ cho trẫm, Yến Quý Nhân thăng lên lục phẩm Lương Nghi, ban thưởng một đôi lư hương cửu chuyển sứ thanh hạc, một đôi trâm vân châu trân châu.”

“Vâng.” An Đức Lễ yên lặng đứng dậy, thầm nghĩ Yến Quý Nhân lần này chịu ấm ức rất lớn, chẳng trách ngay cả lư hương cửu chuyển cả khố chỉ có vẻn vẹn một đôi Hoàng Thượng cũng lấy ra ban thưởng.

“Về phần Đoan Mộc Tài Nhân…” Thiệu Tuyên Đế hừ lạnh một tiếng, giọng nói đầy giá rét: “Tự ngươi đi làm đi. Chuẩn bị dược, ban thưởng bạch lăng.”

An Đức Lễ run lên: “Chuyện này, Hoàng Thượng… Đoan Mộc Tài Nhân đang…”

“Nữ nhân hậu cung, người mang thai còn ít à?”

Trẫm còn chưa biết, thì ra phi tần hậu cung có thể dùng mang thai kiềm chế trẫm? Hài tử là trẫm ban ra, trẫm muốn thu hồi ai dám nói một chữ “không”?!

Suy nghĩ một chút, Thiệu Tuyên Đế trầm giọng nói: “Chuyện này làm nghiêm mật một chút, nhớ kỹ, nhất định không để tin tức truyền tới tai Thái Hậu.”

Không chỉ vì Đoan Mộc Quân mưu hại Đại Hoàng Tử hãm hại Yến Quý Nhân, cũng không chỉ vì Đoan Mộc Quân dùng đứa trẻ trong bụng bảo vệ bản thân, mà Đoan Mộc Quân thân là Công Chúa Đại Cật đã không thể sinh hạ Hoàng Tử Cao Thú. Hiện nay Đại Cật đã bị bắt về địa bàn Cao Thú, Công Chúa Đại Cật này ở trong cung cũng vô dụng, diệt trừ cho xong.

Tai họa ngầm, không cần tồn tại.

Cho tới giờ, hắn luôn lạnh lẽo như thế.

“Vâng.” An Đức Lễ khom người, trong lòng thở dài. Đoan Mộc Tài Nhân lần này chạm đúng điểm tận cùng của Hoàng Thượng. Về phần điểm tận cùng này…

Rốt cuộc là Đại Hoàng Tử hay Yến Quý Nhân, chỉ sợ chỉ có Hoàng Thượng mới rõ.

Yến An Quân trở lại Tú Ngọc Cung có chút đè nén, dù đã dùng “Thẻ Hiểu Rõ” của hệ thống, dù đã cấp tốc tìm được hung thủ, nhưng không thể trả thù, cực kỳ không sảng khoái!

Sắc mặt Yến An Quân tái nhợt, vì bị tức!

Xem ra Đoan Mộc Quân đã sớm biết mình có thai, chỉ là dấu giếm không báo, thậm chí còn lợi dụng con bài chưa lật này, không kiêng nể gì hại Đại Hoàng Tử để hãm hại nàng!

Lộc Nhi cẩn thận liếc nhìn chủ tử nhà mình: “Chủ tử, không sao mà, đừng vì người ngoài mà giận thương thân, hơn nữa Hoàng Thượng… nhất định sẽ trả lại sự công bằng cho chủ từ.”

Yến An Quân ngồi trên ghế mềm, Hoàng Thượng có trả lại sự công bằng hay không không quan trọng, nàng chỉ để ý làm thể nào để xả giận, bị hãm hại còn không cho phản kích à? Nàng hít sâu một hơi, lấy lại lý trí. Không được, trong lúc Đoan Mộc Quân mang thai, nàng không thể ra tay phản kích, đề phòng bị người ta nói ra nói vào, nhịn chút đi.

“Thánh chỉ đến — Yến Quý Nhân tiếp chỉ đi.”

Đôi chủ tớ đang phiền muộn đến cào tường trong trắc điện Tú Ngọc Cung, một đạo thánh chỉ mang theo làn gió mát đến, cung nữ quỳ lạy đầy trắc điện, cho đến khi Yến An Quân sắc mặt cổ quái đi ra. Rõ ràng vừa chia tay không lâu, Hoàng Thượng lại hạ thánh chỉ làm gì thế?

An Đức Lễ cười tủm tỉm mở thánh chỉ: “Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu viết, Yến Quý Nhân hiền lương thục đức, tú ngoại tuệ trung, rất được lòng trẫm, hiện thăng tới lục phẩm Lương Nghi, ban thưởng một đôi lư hương cửu chuyển sứ thanh từ, một đôi trâm vân châu trân châu. Khâm thử.”

Yến An Quân căng cổ họng, vội tiếp thánh chỉ: “Làm phiền An công công.”

Lộc Nhi hưng phấn dâng lên một túi phần thưởng, An Đức Lễ đưa tay nhận lấy, nhưng không rời đi mà tới gần vài bước, cười nói: “Yến Lương nghi an tâm, Hoàng Thượng nhất định sẽ trả lại sự công bằng cho ngài.”

Yến An Quân chớp mắt mấy cái, còn công bằng cái gì? Đoan Mộc Quân có con của hắn, chẳng lẽ hắn còn có thể mặc kệ con nối dõi của mình, biếm Đoan Mộc Quân vào lãnh cung hay sao? Chỗ lãnh cung kia, ngay cả người chăm sóc cũng không có, nếu Đoan Mộc Quân thật sự đến đấy, sợ rằng không ai hại thì đứa trẻ trong bụng cũng không đảm bảo được.

“Yến Lương Nghi sau này sẽ biết, nô tài không nhiều lời nữa.” An Đức Lễ vẻ mặt hiền lành đi xa.

[Tinh! Hệ thống đã thống kê công tác nhiệm vụ hoàn tất, tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ sửa thành 40%. Đánh giá hữu nghi, thân ái, tiến độ của bạn đã sáng mù mắt chó titanium của hệ thống quân ~”

Được rồi, mắt chó titanium, ngươi có thể vĩnh viễn ngủ yên.

Yến An Quân thở dài, tuy không báo thù được nhưng chuyện này so với tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ chỉ là bụi thôi, nói tóm lại, mình vẫn buôn bán có lãi…

“Chủ tử…” Lộc Nhi sợ hãi bưng thứ An công công đem đến lại đây, hai cái lư hương cửu chuyển sứ thanh từ và hai thanh trâm tua dài vân châu trân châu rất đẹp, tuy Thiệu Tuyên Đế cũng thường ban thưởng vài thứ, có điều so với mấy thứ này vẫn chưa đủ bắt mắt.

“Những thứ này làm sao?” Yến An Quân cầm lấy một cái lư hương, hoa văn trên đó rất đẹp mắt, cầm trong tay như ngọc lưu ly, có điều đối với Yến An Quân đã nhìn thấy kim cương, thủy tinh thì không có gì lạ mắt hết.

“Chủ tử, nhưng thứ này đều từ trong khố ra.” Lộc Nhi thầm giật mình. Phải biết những lần trước Hoàng Thượng ban thưởng đều lấy từ Phủ Nội Vụ, lấy từ trong khố ra ban thưởng tuy có không ít tiền lệ, nhưng chủ tử nhà mình một không sinh long tử, hai mới lên tới lục phẩm, sao Hoàng Thượng lại nhớ tới mấy thứ trong khố phòng này?

“… Mấy thứ này rất quý?” Yến An Quân nhìn hồi lâu, trầm ngâm nói: “Nếu quý thế thì để trong rương đi, đỡ cho đụng vỡ lại đau lòng.”

Nụ cười của Lộc Nhi hoàn toàn cứng lại: “Cái gì… để trong rương?”

Lộc Nhi đang thầm rít gào, chủ tử à, người có biết nếu là những phi tử khác đã vội vàng đặt mấy thứ này ở chỗ bắt mắt không? Sao đến chỗ ngài lại cắt trong đáy hòm?!

Không biết Hoàng Thượng nghe được có phiền muộn hay không…

Lộc Nhi yên lặng nhỏ lệ, đêm hai cái lư hương vô giá giấu dưới đáy hòm, theo tính cách của chủ tử nhà mình, ước chừng hết kiếp này cũng đừng mong gặp lại bọn chúng.



Trong đông trắc điện vắng vẻ của Lam Tĩnh Cung, môt cung nữ hoang mang rối loạn đụng ngã hai bồn hoa, Đoan Mộc Quân trong phòng nghe được âm thanh liền nhíu mày, nàng đang tỉ mỉ vẽ một hoa điền màu tím, vắt cung sa rơi xuống đầu vai lên vai, khẽ quát: “Đụng đụng chạm chạm, còn ra thể thống gì!”

“Chủ tử, An công công tới…” Cung nữ vẻ mặt tái nhợt quỳ xuống, há miệng định nói thêm gì đó, lại cảm thấy cổ họng nghẹn ứ.

“An công công?” Khóe mắt Đoan Mộc Quân liếc đến cung nữ đang quỳ, nha đầu Đào Lý không còn ở bên cạnh, quả là dùng ai cũng không thuận tay. Cung nữ này hốt hoảng như thế tương lai sao có thể chịu được trọng trách?

Chỉ tiếc lần này không kéo đổ Yến Quý Nhân, Đào Lý mất mạng vô ích. Nói đến cùng vẫn là Đào Lý chưa đủ kinh nghiệm. Sớm biết vậy… không nên sớm ra tay như thế, nên bồi dưỡng người dưới xong rồi hãy nói.

Đoan Mộc Quân rất kiêu căng, nàng thân là công chúa, mẫu hậu của nàng tuy chưa từng giáo dục nàng ở chung với nam nhân thế nào, nhưng từ nhỏ đã nói cho nàng biết làm thế nào tiêu diệt nữ nhân bên cạnh trượng phu của mình, có đôi khi, một nữ nhân không bắt mắt lại là một uy hiếp rất lớn.

Ví dụ như — Yến Quý Nhân.

Nếu không phải tối hôm đó nàng không ngủ được, đi dạo tới trắc điện Tú Ngọc Cung, sợ rằng còn chưa biết Hoàng Thượng thường xuyên nghỉ ở chỗ Yến Quý Nhân.

Rốt cuộc Yến Quý Nhân có bao nhiêu hấp dẫn? Có thể khiến đế vương thiên chi kiêu tử trầm mê vì nàng! Nàng không cam lòng, rõ ràng nàng mới là Công Chúa Đại Cật, còn Yến Quý Nhân chỉ là con gái một thần tử Đại Cật, dựa vào cái gì Hoàng Thượng sẽ tìm Yến Quý Nhân mà không tìm nàng? Rõ ràng khi ở Đại Cật nàng là công chúa vạn người theo đuổi.

Đối với một cô gái từ nhỏ sống trong hoa tươi cùng tiếng vỗ tay, bị người mình coi thường mới là tổn thương lớn nhất, vì vậy nàng tức giận, nàng căm hận, mà sau đó, nàng kinh ngạc phát hiện mình… có thai.

Có thai ngay sau lần đầu tiên thị tẩm, đã gần một tháng, hài tử rất khỏe mạnh.

Đoan Mộc Quân cầm lấy một miếng son, điểm lên môi mình, đuôi mắt nàng hơi nhếch lên, lần này An công công đến đây không phải thăng vị cho nàng đấy chứ? Dù sao hiện tại nàng… là người mang long loại đấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.