Hệ Thống Sủng Phi

Chương 4



Không thể dùng điểm mị lực cho độ thân cận…

Yến An Quân đau đớn nhìn tấm bảng nửa trong suốt, ngoại trừ hạng này, bỏ thêm điểm mị lực vào chỗ khác cũng vô dụng thôi! Nàng vuốt ngực suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định thêm điểm mị lực vào “Âm thanh của tự nhiên”.

Lần này thật sự đánh bạc một phen, dùng hết mười hai điểm!

[Chúc mừng thân ái, sử dụng điểm mị lực thành công!]

Màn hình trước mặt làm mới một lần, trước mắt nàng thấy trị số của cột “Âm thanh của tự nhiên” đã tăng thành 34 điểm, mà nội dung hệ thống nhắc nhở đổi thành “cổ họng tái tạo sơ bộ, cái loa rách thành công tiến hóa lên thanh mát, pk* trị số ban đầu, toàn thắng!”.

*PK: viết tắt của Personal Killing, thường dùng trong game chiến đấu.

Yến An Quân thẳng sống lưng, trong nháy mắt quay đầu liền nở một nụ cười.

“Dân nữ bái kiến Hoàng Thượng.” Trong lúc nhún gối mềm mại phun ra mấy lời này, nàng bỗng có một loại cảm giác giống như đóa hoa tinh khiết họ Bạch gặp Long não tàn bên hồ Đại Minh năm đó.

Nàng nghĩ, cái loại điềm đạm đáng yêu, sóng mắt quyến rũ này nhất định bị nàng diễn càng thêm ấn tượng.

Khi Đông Thi cùng Tây Thi đồng thời ôm ngực, loại tương phản cực lớn này gây ra cảm giác chấn động thị giác. Ví dụ như so với thái độ trước đám binh lính vừa nãy với lúc nàng khom người hô vạn tuế lúc này, ấn tượng càng lớn hơn.

Khi ngẩng đầu, nàng hài lòng thấy trong mắt anh chàng mặc quần áo màu xanh lam trước mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Thân là Hoàng Đế tất nhiên không phải chưa từng thấy mỹ nhân, ngược lại, hắn gặp mỹ nhân nhiều đến dữ dội!

Chỉ là… Hoa nuôi trong nhà so thế nào được hoa dại?

Lúc này Yến An Quân còn mặc bộ quần áo rách nát lúc trước, nhưng xiêm y như vậy càng tôn lên da thịt tuyết trắng của nàng, vết đỏ hồng do xiềng xích phía trên còn rất rõ ràng. Hiện giờ nàng chỉ may mắn lúc trước đã được tắm, nên trên người không đến mức bốc mùi bùn đất thối hoắc, mà là mùi hương hoa thoang thoảng.

Thiệu Tuyên Đế chậm rãi nhếch khóe môi, hơi nâng cằm, nhìn nàng thản nhiên nói: “Nàng đi.”

“Chuyện này… Chuyện này sao được…” Nội thị bên cạnh hắn bối rối quỳ xuống: “Nữ tử này lai lịch không rõ, sợ rằng hầu hạ Hoàng Thượng không tốt, chi bằng để nô tài tìm tới mấy tiểu thư quan gia khác.”

Nụ cười nhếch mép của Thiệu Tuyên Đế chậm rãi nhạt đi, lạnh lùng nói: “Là trẫm chọn hay ngươi chọn?”

Nội thị này co ro, vội vàng dập đầu nói: “Là Hoàng Thượng, là Hoàng Thượng…”

Hắn chậm rãi đến gần Yến An Quân, một tay nâng cằm nàng để nàng ngẩng đầu, trong ánh mắt lóe lên cảm xúc khó hiểu: “Nếu ngay cả con gái của Yến Đạo Bình còn chưa coi là tiểu thư quan gia, Đại Cật này không còn nữ nhân nào có thể hầu hạ trẫm.”

Gương mặt điển trai của hắn dính sát vào nàng, giọng nói lại cực lạnh: “Giọng nói không tệ, coi như có chỗ hơn người.”

[Tinh! Độ thiện cảm của nhân vật mục tiêu là âm một, người chơi rất nguy hiểm. Đánh giá hữu nghị: [thổn thức] ngay cả giá trị âm cũng xuất hiện, bảo bối, chúng ta sắp phải nói tạm biệt rồi]

Nghe tiếng nhắc nhở của hệ thống, nàng bỗng phát hiện Hoàng Đế này, có vẻ không đơn giản đâu.



Thành Kiều Châu mất ba ngày mới đánh hạ thật sự ngoài dự đoán của Thiệu Tuyên Đế, hắn vốn cho rằng Đại Cật hiện nay như cung điện thiếu móng, đẩy cái liền đổ, không ngờ trong lần ra trận cuối cùng hắn còn gặp được một đại trung thần kiêm năng thần. (năng trong năng lực, tài cán)

Yến Đạo Bình, người này ngăn quân đội của hắn tròn ba ngày!

Thiệu Tuyên Đế thân là Hoàng Đế Cao Thú đương nhiên không có cảm tình gì hay ho với trọng thần Đại Cật, vì vậy ngay cả thấy Yến An Quân cũng càng bực bội. Nếu không phải cha con bọn họ một hỏi một đáp ở thành Kiều Châu khi đó, quân đội Kiều Châu sao có thể chống đối không biết sống chết, như tre già măng mọc như vậy?

Trăng sáng trên đỉnh đầu, Yến An Quân ngồi trong xe ngựa, mắt to trừng mắt nhỏ với ba cô nương.

Ở đây có một cô con gái nhỏ của Thượng Thư bộ Binh, tên Tống Ngọc Nhi, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, khi nàng nhắm mắt càng yên lặng thanh nhã như tiểu kiều lưu thủy. Một người là Phương Tốc cháu ngoại của một quan to nhất phẩm, cũng có cảm giác lạnh nhạt như nước. Người cuối cùng chính là Công Chúa Đoan Mộc Quân của Đại Cật, tuy mặc một bộ váy áo đỏ, vẻ mặt lại có chút xám xịt.

Nàng trong lòng không chỉ đố kị với diễm phúc của đế vương, còn không ngừng bốc men chua. Men chua này không phải vì nàng yêu Hoàng Đế hay gì gì đấy, mà vì nàng đang nghiên cứu tâm tình lúc này của một sủng phi, tất nhiên phải xót xa cõi lòng.

Vì vậy nàng biểu hiện rất chi là xót xa.

“Tỷ tỷ, có phải ngươi muốn đi ngoài không?” Tống Ngọc Nhi nhìn chằm chằm nàng một lát rồi bỗng nôn nóng hỏi.

Nôn nóng như thế… đại khái vì nàng ta sợ nàng không nhịn được, đi ngoài trên xe ngựa cũng nên.

Nàng yên lặng thu hồi biểu cảm xót xa cõi lòng, vô cảm nói: “Không có gì, vừa rồi ta ngủ gật, đại khái là gặp ác mộng gì đấy.”

Tống Ngọc Nhi một tay che miệng, tỏ vẻ không thể tin: “Ngươi… Có thể ngủ mở mắt?”

Công Chúa Đại Cật Đoan Mộc Quân ở bên cười khẩy một tiếng, quay đầu đi.

“Ngủ mở mắt cũng không có gì to tát, có điều nếu muốn làm được có chút khó khăn, dù sao phải có thiên phú mới được.” Nàng tiếp tục thản nhiên nói, không thèm nhìn Đoan Mộc Quân lấy một cái.

Hoàng thất Đại Cật đã mất, còn ra vẻ Công Chúa cái gì, rõ là không có đầu óc.

Thời buổi này, tiểu cô nương ngoài cung rất dễ lừa, nàng nói vậy Tống Ngọc Nhi cũng tin, hoàn toàn không nghi ngờ. Vì vậy mỗi khi nàng ngủ là lúc nàng ta chịu khó nhìn nhất.

Yến An Quân không biết Hoàng Đế Cao Thú tới Kiều Châu làm gì, nếu nói hắn tới vì sưu tầm tiểu mỹ nhân thì nàng không tin, cho dù hắn thật sự dẫn theo bốn cô gái kể cả nàng về nước. Nhưng nàng cảm thấy Hoàng Đế có giọng nói lạnh lùng như vậy tuyệt đối không phải loại người vì sắc đẹp mà mặc kệ đại sự trong triều.

Lần này đoán chừng Hoàng Đế cải trang du lịch nước ngoài, khi vào cung đoàn người bọn họ đi cửa hông, tiếp ứng trước sau chỉ có hai công công. Khi bốn người bọn họ xuống xe ngựa đã thấy màn xe đằng trước được người ta vén lên, Thiệu Tuyên Đế ôm một cô gái trong lòng xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Thiệu Tuyên Đế mặc trang phục gấm màu vàng hoàng kim, bên trên thêu ngũ long đồ tinh mỹ chỉ ở góc vạt áo, màu sắc như vậy càng thể hiện cảm giác cao quý. Cô gái trong lòng hắn rất đẹp, có một loại cảm giác không dính khói lửa nhân gian, cô gái này quả thật đẹp hơn bốn bọn họ nhiều.

Yến An Quân rõ ràng thấy một tia lửa ghen tị bắn ra từ trong mắt Đoan Mộc Quân.

Thì ra nợ nước thù nhà cũng không thể khiến một Công Chúa bỏ qua tình yêu sao?

Nàng nghĩ, nếu nàng thật sự là Yến An Quân, nếu cha nàng thật sự là Yến Đạo Bình, lúc này nàng tuyệt đối sẽ đâm một dao vào ngực Hoàng Đế, mà không phải đố kị nhìn cố gái được hắn ôm trong lòng.

Cô Công Chúa Đoan Mộc Quận này rất không xứng với chức vụ.

Thiệu Tuyên Đế ôm sát cô gái kia vào lòng, lại thầm khinh thường, nữ nhân dù có đẹp cũng chỉ là công cụ ấm giường mà thôi. Ánh mắt hắn lạnh nhạt đảo qua bốn người đang đợi mình, khi thấy Đoan Mộc Quân, ánh mắt hơi ngừng một lúc, sau đó dùng khóe mắt liếc sang người cuối cùng…

Yến An Quân.

Sau ngày hôm đó, quả thật hắn luôn nhớ đến nữ nhân này.

[Tinh! Độ thiện cảm của nhân vật mục tiêu tăng ba điểm, độ thiện cảm của nhân vật mục tiêu sửa thành hai điểm. Thưởng điểm mị lực có thể phân phối +3. Đánh giá hữu nghị: [kinh ngạc] bạn gặp vận cứt chó à?]

Khốn kiếp! Hệ thống quân, ngươi mới gặp vận cứt chó…

Đôi mắt đen kịt của Thiệu Tuyên Đế đảo qua bốn người, vung tay áo dẫn đầu vào cung.

Trong không trung bay tới một câu không mặn không nhạt: “Ngày mai, Đoan Mộc Công Chúa tới thị tẩm.”

Đoan Mộc Quân mặc đồ đỏ giật mình, ánh mắt tràn ngập vui mừng trong chớp mắt.

Yến An Quân bước qua Công Chúa Đại Cật mừng rỡ không biết trời đất, lẳng lặng đuổi theo phía sau những người khác, trong lòng than thở vô số. Trình độ kiêu ngạo của Hoàng Đế này… thật khiến người ta giận sôi!



Nếu nói phủ thành chủ là phòng trưng bày tư nhân, thì hoàng cung chính là bảo tàng Versailles. Trước kia tuy nàng từng tham quan cố cung Trung Quốc, nhưng chưa bao giờ thật sự thấy một cung điện sống, loại màu sắc hoàng kim đắm chìm trong ánh mặt trời này không để lộ cảm giác lịch sử nặng nề, mà là mãn nhãn xa hoa.

Thì ra đây là hoàng cung.

[Tinh! Thành công tiến vào hoàng cung, nhận được điểm mị lực có thể phân phối +10. Đánh giá hữu nghị: [ngoáy mũi]]

Hệ thống, biểu cảm của ngươi có thể đừng sinh động thế không… Nàng sẽ có áp lực rất lớn.

“Mời các vị tiểu chủ theo ta ~” Phúc công công đi giày bát bảo dùng dáng vẻ đãi khách đi về hướng chúng ta.

Thiệu Tuyên Đế hiển nhiên quen thuộc với hoàng cung, vừa rồi khi đi tới một góc hành lang liền vứt bỏ tiểu mỹ nhân trong lòng, không thấy bóng người, nghe công công vừa tới nói, Hoàng Đế quay về Dưỡng Tâm Điện xử lý chính vụ.

Nơi bọn họ ở lại lúc này gọi là Tú Ngọc Cung, trong đó phần lớn là tú nữ, tiểu thư quan gia mất nước như nàng lúc này không nhiều, đương nhiên, Công Chúa mất nước như Đoan Mộc Quân thì không có lấy một người.

Nàng nghĩ, sở dĩ Thiệu Tuyên Đế gọi Đoan Mộc Quân thị tẩm đầu tiên tất nhiên vì uy hiếp những thần tử không an phận của Đại Cật: nhìn đi, Công Chúa nước các ngươi ta cũng ngủ rồi, các ngươi còn ở đấy ồn ào cái gì? Nghe lời có thể xử lý nhẹ, không nghe lời dù ta chém cũng không ai nhặt xác cho ngươi!

Nàng đoán không sai.

Ban đêm Đoan Mộc Quân bị gọi đi thị tẩm, một loạt chính lệnh ngày hôm sau không khác gì trong suy nghĩ của nàng, nói không chừng nàng có thể đi làm chính khách.

Thế cho nên hôm nay, cuối cùng hệ thống cũng nói một câu tiếng người:

[Đánh giá hữu nghị: đừng có sơ suất phát huy ý nghĩ chính khách của bạn vào cạnh tranh tình cảm đấy nhá!]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.