Hệ Thống Sủng Phi

Chương 57



Nội điện Dưỡng Tâm Điện.

Bảo Phi chỉ mặc quần áo lót ôm chăn nằm trên giường không ngừng giãy dụa. Thiệu Tuyên Đế đi vào nội thất không khỏi khẽ cười một tiếng, lắc đầu, Bảo Nhi quả là suối nguồn vui vẻ của hắn… Bộ dạng giương nanh múa vuốt cực kỳ giống mèo nhỏ, Thiệu Tuyên Đế nhẹ chân từ phía sau ôm lấy tiểu nữ nhân luôn lộn xộn không ngoan này.

Gương mặt Yến An Quân đỏ bừng, nhìn rất đáng yêu, làn da phấn nộn mềm mại khiến người ta yêu thích không buông tay, Thiệu Tuyên Đế hôn lên má nàng, co giãn nhẵn mịn khiến hắn không nhịn được cắn nhẹ một cái: “Bảo Nhi thật sự càng ngày càng mê người.”

Yến An Quân không lộn xộn nữa, con mắt chuyển vài vòng, dịu dàng nói: “Nếu Bảo Nhi của Hoàng Thượng mê người như vậy thì sao Hoàng Thượng còn không mau ăn nàng đi?”

Thanh âm mềm mại uyển chuyển thật khiến Thiệu Tuyên Đế nghe mà thú huyết sôi trào, mái tóc nữ nhân dài đen như nhung trải trên chăn gấm, Thiệu Tuyên Đế bắt lấy hai cánh tay nàng đè trên tóc đen, đầu cúi mạnh xuống hung hăng hôn, ngón tay trượt thẳng đến cổ áo, kéo một cái liền mở tung vạt áo ra.

Yến An Quân ngẩng đầu cắn lên yết hầu hắn, Thiệu Tuyên Đế khom người, giọng nói khàn khàn: “Cho trẫm.”

Phải biết rằng trong một tháng Yến An Quân “sảy thai” tu dưỡng hắn không hề chạm vào nữ nhân khác. Thứ nhất vì nữ nhân trong lòng quá yếu ớt, hắn sợ có kẻ cố ý nói lung tung với nàng; hai là trong lòng hắn có Bảo Nhi, đối với nữ nhân khác đã không còn loại nhiệt tình về thân thể, dù sao linh hồn cùng thể xác kết hợp mới là hoà hợp chân chính…

Giọng nữ yêu kiều hô một tiếng, quần áo trên người đã bị lột sạch, một thân thể cường tráng hừng hực ép tới, Yến An Quân nhéo cái ngực cứng rắng của người phía trên vài cái, đầu gối đè lên bộ phận phia dưới hắn cọ xát, thứ này quả nhiên hùng mạnh ngẩng đầu lên đánh lên đầu gối nàng.

Yến An Quân vô tội chớp mắt mấy cái.

Trong mắt Thiệu Tuyên Đế bùng lên ngọn lửa, cắn điểm hồng cao vút của nàng, nghe tiếng nàng yêu kiều kêu vài tiếng mới buông ra, hắn đỡ vòng eo càng dẻo dai hơn lúc trước, hơi nâng mông nàng lên, một cảm giác xuyên thủng lập tức ùa tới.

Yến An Quân không kịp phản ứng nhắm chặt hai mắt, khẽ rên một tiếng, hai tay ôm chặt lưng hắn. Mồ hôi tuôn rơi từ trên người hai người, Yến An Quân cúi đầu thở hổn hển, chỉ cảm thấy cây gậy trong thân thể vẫn không ngừng phình lớn, muốn đẩy ra không được, ngược lại hành lang nhỏ lại càng kẹp chặt theo thói quen.

[Tinh! Xin hỏi người chơi có sử dụng “Thẻ Thánh Mẫu” không?]

“…A.”

Thiệu Tuyên Đế mãnh liệt thúc đẩy lần nữa, Yến An Quân chống tay lên ngực hắn, không nhịn được ngửa cô hô một tiếng, cần cổ duyên dáng vẽ lên một độ cong hoàn hảo, Thiệu Tuyên Đế híp mắt, dưới thân càng chuyển động nhanh hơn.

[Tinh! Tự động coi “A” là cách dùng từ đồng ý sử dụng, thêm vào trang thứ một trăm lẻ chín trích lời người chơi, xin người chơi chú ý kiểm tra. Đánh giá hữu nghị: [nín thở nhìn lén] Hóng hót cũng là một loại thái độ nhé, thân ái.]

Tư liệu:

Một, hoa nhường nguyệt thẹn dưỡng thành thế nào:

Chưa đầy một nắm (thắt lưng): 60 [Mục tiêu cuối cùng: uốn thân không trở ngại]

Ngọc nhũ nõn nà (da): 100 [Mục tiêu cuối cùng: da như sữa bò]

Âm thanh của tự nhiên (giọng nói): 50 [Mục tiêu cuối cùng: quanh quẩn ba ngày, không dứt bên tai]

Phẩm quan quần phương (nhan sắc): 100 [Mục tiêu cuối cùng: sáng mù mắt cẩu Hoàng Đế]

Hai, tài nữ thường hiếm có:

Hành vân lưu thủy (cầm): 0%

Phá tẫn tàn cục (kỳ): 5%

Trâm hoa chữ nhỏ (thư): 73%

Hồn nhiên thiên thành (họa): 2%

Ps: —

Độ thân cận cùng mục tiêu: 100 [Đã hoàn thành mục tiêu cuối cùng: câu được con rồng vàng]

Điểm mị lực còn lại: 0 (có thể phân phối)

Phần thưởng đặc biệt của hệ thống: Hồi Hồn Đan (đã sử dụng), Thẻ Biết Trước (đã sử dụng), Thẻ Hiểu Rõ (đã sử dụng), Thẻ Thánh Mẫu (đã sử dụng), Thẻ Giữ Thai.

Kỹ năng hệ thống đặc biệt thưởng cho: Kim long hộ thể (Khi có Hoàng Đế bên cạnh, pk có thể toàn thắng bất cứ thế lực quân địch nào trong cung)

Tỉ lệ hoàn thành nhiệm vụ: 40% (một khi hệ thống đánh giá nhiệm vụ chưa hoàn thành, tắc xóa bỏ [rắc rắc])

“Sẽ… sẽ bị thấy…”

Nghe thấy tiếng hệ thống nói, Yến An Quân bắt đầu nói năng đứt quãng theo tần suất của Thiệu Tuyên Đế, may mà nhấn từng chữ rõ ràng nên Thiệu Tuyên Đế vẫn nghe được.

Hắn ghé bên tai Yến An Quân, hơi thở ấm áp chậm rãi áp sát: “Không ai dám vào, nếu có kẻ nhìn thấy thân mình Bảo Nhi, trẫm sẽ khiến hắn không làm nam nhân được nữa. Cho nên Bảo Nhi, phải tập trung một chút…”

Hệ thống quân ẩn mình cùng An Đức Lễ ngoài cửa đồng loạt rùng mình một cái. An Đức Lễ rụt cổ, Hoàng Thượng ở trong kích tình bắn tứ phía, nô tài ở nơi này canh gác dự thính cũng không sao… Nhưng vì sao thời tiết đột nhiên thay đổi thất thường, trận gió lạnh bỗng chốc từ đâu thổi tới?

Đám công công bên ngoài ngáp gió lạnh gác đêm, không khí trong phòng thì không ngừng bốc lên.

Chăn mềm lại phập phồng, mơ hồ có thể nhìn thấy bóng một nam một nữ không ngừng chuyển động.

“Phụt… Ha ha ha… Nhột…”

Nơi nhạy cảm của Yến An Quân bị Thiệu Tuyên Đế khiêu khích hết lượt, cảm thấy toàn thân nhột vô cùng, lại không dám cười quá mức sợ bụng đau, Yến An Quân đành dở khóc dở cười, đôi mắt đỏ rực đáng thương làm nũng: “Hoàng Thượng, thần thiếp biết sai rồi, Hoàng Thượng tha cho thần thiếp đi…”

“Gọi trẫm là gì?”

“Tuyên…”

Thiệu Tuyên Đế đụng lên, ngón tay bồi hồi ở nơi mẫn cảm của nàng, nhẹ giọng nói: “Có cần trẫm giúp Bảo Nhi nghĩ lại cẩn thận không?”

“Gọi Tử Ngự, gọi Tử Ngự được chưa…”

“Bảo Nhi ngoan lắm.” Thiệu Tuyên Đế cảm thấy mỹ mãn ăn sạch sành sanh tiểu mỹ nhân, chỉ cảm thấy khắp thiên hạ này khó tìm được nữ nhân nào từ tình cảm đến thân thể lại phù hợp với mình như thế, Bảo Nhi của hắn hoàn toàn xứng đáng là trân bảo trong tay hắn.

Hai người lăn lộn đến nửa đêm, đều đầm đìa mồ hôi.

Thiệu Tuyên Đế vuốt ve xương quai xanh tinh xảo của nàng, chỉ cần ngày lại ngày đều cố gắng thế này sẽ lại có đứa nhỏ. Không ai biết rốt cuộc hắn để ý đứa bé đã mất kia đến thế nào, ngay cả cận thị như An Đức Lễ cũng không rõ tâm trạng hắn lúc đó, Thiệu Tuyên Đế nhắm mắt lại, “Nha đầu ngốc.”

“Tử Ngự ngốc…”

Yến An Quân mơ mơ màng màng ma xui quỷ khiến đột nhiên tiếp lời một câu như vậy.

Niềm thương cảm với đứa bé không có duyên phận trong mắt Thiệu Tuyên Đế nhất thời tiêu tan, hắn liếc nàng một cái buồn cười, hôn lên môi nàng: “Vẫn là một nha đầu ngốc.”

“Ưm…”

An Đức Lễ bị Hoàng Thượng gọi vào dọn dẹp nội thất, nhìn đám cung nhân bận rộn qua lại thu dọn trong lòng lại xấu hổ không biết trốn vào đâu. Đối thoại ngây thơ của Hoàng Thượng ngài và Bảo Phi nương nương… bảo nô tài sau này phải dùng vẻ mặt thế nào với ngài đây… Vẫn sùng bái ngài như trước hay biểu hiện sáng ngời đầy sức sống, ngạc nhiên vô hạn vì tương lai của ngài và Bảo Phi nương nương?

Lau khô thân mình trở về giường, Yến An Quân kéo góc chăn phủ lên người mình, tuỳ tiện chui vào một góc, toàn thân quấn thành hình con nhộng. Nàng nhíu mày loáng thoáng nhớ hình như vừa rồi mình đã sử dụng “Thẻ Thánh Mẫu” kia thì phải…

Nàng ngồi bật dậy, tất cả cảm giác buồn ngủ bay biến hết.

Thiệu Tuyên Đế gối lên một cánh tay, khoé môi nhếch lên, một tay ôm lấy thắt lưng nàng, đặt cái đầu nhỏ của nàng lên ngực mình: “Có trẫm ở đây sẽ không gặp ác mộng.”

“Ừm.”

Yến An Quân trằn trọc xoay mình vài lần cuối cùng ngoan ngoãn nằm sấp, có điều tư tưởng sớm đã đặt lên tấm Thẻ Thánh Mẫu. Nàng suy nghĩ chốc lát mà vẫn không xác định được mình có thể mang thai hay không?

Vì sao cảm thấy lúc này thật là căng thẳng nhỉ…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.