Hệ Thống Sủng Phi

Chương 61



Vương Như Bách hoài nghi theo Hoàng Thượng ra khỏi nội thất, lão cúi đầu, cảm thấy đôi giày điểm ngọc của Hoàng Thượng đi thật cấp tốc, trong lòng lão lo sợ, lẽ nào Hoàng Thượng… không hài lòng về thành quả của lão? A, đúng rồi, nay Bảo Phi nương nương có thai, còn tiếp tục khiến trong cung biết chuyện lúc trước Bảo Phi sảy thai sợ là điềm xấu.

Vương Như Bách lau mồ hôi, chuyện này không phải do lão không chế. Trước kia Hoàng Thượng ngài bảo trâu đi hướng đông, giờ lại đuổi trâu đi hướng tây, “dấu chân” một đường giậm ra kia không phải nói tiêu hủy là tiêu hủy ngay được…

Thiệu Tuyên Đế chầm chậm ngồi xuống long ỷ, tay phải nhấc lên một cái bút, An Đức Lễ thấy vậy vội vàng chạy tới, nghiêm trang nghiền mực. Vương Thái Y thầm nghĩ An công công này quả là biết nhìn ánh mắt Hoàng Thượng, chỉ bằng phần lanh lợi này cũng không khó hiểu vì sao được chọn làm cận thị của Hoàng Thượng.

“Nói đi.”

Thiệu Tuyên Đế chấm vào nghiên mực hai cái rồi mới giương mắt nhìn Vương Thái Y.

Vương Như Bách không rõ, nuốt nước bọt nói: “Dạ? Hoàng Thượng bảo thần nói cái gì?”

“Bảo Phi có thai, nói cho trẫm trong lúc này… có chuyện gì cấm kỵ?”

Khi nói những lời này, sắc mặt Thiệu Tuyên Đế không hề đỏ lên dù chỉ một chút, ánh mắt nhìn chằm chằm Vương Thái Y, vẻ mặt vẫn lạnh giá như trước, có điều một thoáng dịu dàng tình cảm lướt qua khóe môi vẫn bị Vương Như Bách chuẩn xác bắt được.

Nghe Thiệu Tuyên Đế nói vậy Vương Như Bách mới yên lòng, thì ra là chuyện này, xem ra Hoàng Thượng thật lòng với Bảo Phi nương nương?

Vương Thái Y hai tay túm thắt lưng ngọc, rung đùi đắc ý chuẩn xác nói: “Hoàng Thượng, nữ tử có thai có thể nói là hung hiểm vạn phần.”

Sắc mặt Thiệu Tuyên Đế lạnh đi.

Vương Như Bách vội vàng đổi giọng, nghiêm trang rụt cổ nói: “Đương nhiên, có vi thần, Bảo Phi nương nương tuyệt đối sẽ không xảy ra vấn đề, Hoàng Thượng không cần lo lắng.”

“Đầu tiên, nữ tử có thai, ba tháng đầu tiên nhất thiết không được làm chuyện phòng the, sau ba tháng cũng không thể, điểm ấy Hoàng Thượng phải nhớ kỹ.”

Bởi Thiệu Tuyên Đế chưa từng tìm hiểu những chuyện trong thời gian mang thai nên lắng nghe rất chăm chú, còn ghi lại cẩn thận, có điều… sắc mặt không cách nào nói là dễ nhìn… Vương Thái Y mở miệng là nhấn mạnh “không thể làm chuyện phòng the” là có ý gì?

Ý nói Hoàng Đế của bọn họ rất háo sắc sao?

“Còn nữa…”

Không thể uống rượu…

Ăn ít đồ lạnh, phải tránh đồ sống… Chú ý giữ ấm…

Thiệu Tuyên Đế ghi đầy một trang giấy, sau đó hạ bút thản nhiên nói: “Sau này, cách hai ngày đến Dưỡng Tâm Điện thỉnh mạch, thân thể Bảo Phi trẫm giao cho ngươi, đừng khiến trẫm thất vọng.” Thiệu Tuyên Đế hơi ngừng rồi lại thấp giọng nói: “Trẫm rất mong chờ đứa trẻ trong bụng Bảo Phi.”

An Đức Lễ cúi đầu, trong lòng đã có định sẵn, nay Bảo Phi nương nương được lòng Hoàng Thượng, sau này nếu Bảo Phi nương nương sinh hạ Hoàng Tử, sợ là thăng chức càng cao.

Mà vị trí kia… Dù không phải phượng vị Hoàng Hậu cũng không kém phượng vị là bao, so sánh với bất cứ nữ nhân nào trong cung cũng là tôn quý không gì sánh được.



Yến An Quân trở qua trở lại trong bọc chăn, chậm rãi tỉnh lại, nàng khẽ ngửi ngửi, cảm thấy mùi thơm ngào ngạt thường thấy trong phòng đã biến mất không còn dấu vết.

“Chủ tử, cuối cùng ngài cũng tỉnh, ngài có muốn dùng bữa không ạ?” Ngay từ đầu Lộc Nhi đã luôn ở bên cạnh Yến An Quân, lúc này ở Dưỡng Tâm Điện làm đến vị trí Đại cung nữ, vì vậy Bảo Phi có thai, người bận rộn nhất ngược lại thành Lộc Nhi.

Hôm nay Lộc Nhi ăn mặc rất mộc mạc, thậm chí trang điểm cũng không.

Yến An Quân ngồi dậy, lười biếng duỗi thắt lưng một cái khiến Lộc Nhi hết hồn, khi quay người lại đã thấy nàng chỉ mặc áo lót đi chân trần đứng trên thảm lông dê, chậm rãi đi về phía bàn trang điểm mở hộp trang sức ra, thoáng chốc ngây dại.

Lộc Nhi tiện tay cầm lấy một đôi giày, vội vã chạy tới: “Chủ tử, sao ngài lại đi chân trần khắp nơi… Hiện giờ ngài không giống bình thường đâu!”

“…”

Yến An Quân nhìn qua nhìn lại bản thân vài lần, nàng có chỗ nào khác thường đâu?

“Chủ tử, hiện giờ ngài đang có thai, không thể như bình thường được nữa.”

Lộc Nhi đi giày vào cho nàng, luôn miệng cằn nhằn, trong lòng lại mừng thầm chủ tử nghe được tin tức này có khi nào… đầu tiên không thể tin… sau đó nhảy cẫng lên… Tựa như Hoàng Thượng sáng sớm nay mặt mày vui mừng đi tới đi lui bên giường vậy.

“…À.”

Yến An Quân gật đầu, quả thật ngoan ngoãn không lộn xộn nữa.

Có điều… Lộc Nhi quái dị nhìn Yến An Quân, vì sao chủ tử nhà nàng lại bình tĩnh thế nhỉ?

Yến An Quân đương nhiên bình tĩnh. Trong lòng nàng đã chuẩn bị sẵn tình huống có thể mang thai sau khi dùng “Thẻ Thánh Mẫu”, có điều không ngờ phát hiện ra sớm như vậy mà thôi… Nàng nhìn nhìn cái bụng bằng phẳng của mình, tay ngượng nghịu sờ sờ, cảm giác thì không thấy gì nhưng tâm tình lại khác thường.

“Bảo Nhi.”

Thiệu Tuyên Đế vừa vào liền thấy Bảo Nhi nhà mình ngồi trước gương vuốt bụng ngẩn người, thân thể mảnh mai chỉ mặc một bộ đồ lót, trong lòng Thiệu Tuyên Đế bốc hơi ấm, đứa ngốc này… biết mình có thai, sợ rằng lúc này không biết nên phản ứng thế nào phải không?

Yến An Quân ngẩng đầu, chớp mắt mấy cái.

Thiệu Tuyên Đế ngồi xổm trước mặt nàng, cách áo lót hôn lên bụng nàng, cho dù nay còn chưa lộ ra hắn đã cảm thấy trái tim mềm nhũn… Đứa trẻ trước hắn không bảo vệ tốt, lần này hắn nhất định phải thấy đứa trẻ bình an chào đời, đây là đứa trẻ mà nữ nhân hắn yêu nhất sinh cho hắn.

Bờ môi ướt át, cảm giác nhồn nhột khiến Yến An Quân cười khẽ ra tiếng, nàng vươn tay nâng đầu Thiệu Tuyên Đế lên, cười hì hì nói: “Hoàng Thượng thật nghịch ngợm, ngài càng ngày càng giống trẻ con rồi đấy.”

“Trẫm đây là phụ hoàng của hài tử, để lại chút uy nghiêm cho trẫm chứ.”

Hiển nhiên Thiệu Tuyên Đế cảm thấy chỉ hôn lên bụng không thể bình ổn tâm trạng kích động của hắn, vì vậy hắn một đường thẳng về phía trước, ngăn lại cái miệng nhỏ nhắn đang cười nhạo mình, một lát sau mới rời khỏi, hắn trầm giọng nói: “Trẫm sẽ bảo vệ hai mẹ con.”

“Vâng…” Yến An Quân mềm mại tựa trong lòng hắn, bỗng nhớ tới tấm thẻ thứ tư hệ thống thưởng cho.

Thân ở hậu cung, hiện nay nàng mang thai nhất định nguy hiểm vạn phần, dù có Thiệu Tuyên Đế bảo vệ cũng khó đề phòng nhiều bàn tay nữ nhân trong hậu cung như vậy. Hẳn hệ thống cũng đã suy nghĩ tới vấn đề này, nên tấm thẻ thứ tư chính là “Thẻ Giữ Thai” được thưởng cùng với “Thẻ Thánh Mẫu”.

[Tinh! Người chơi có xác nhận muốn dùng “Thẻ Giữ Thai”?]

“Sử dụng.”

[Tinh! Chúc mừng người chơi sử dụng thành công. Đánh giá hữu nghị: Thân ái, nhằm cảm nhận được tình yêu sâu sắc của phụ nữ có thai với trẻ nhỏ, bản hệ thống quyết định mặc kệ tất cả những phản ứng bình thường trong thời gian mang thai, không cần cảm ơn đâu ~ [vẫy khăn tay]]

“…”

“Bảo Nhi có đói bụng không?”

Thiệu Tuyên Đế thấy nàng ngẩn người, khẽ cắn vành tai ướt át của nàng: “Mỗi ngày dùng nhiều đồ ăn một chút, trẫm nhìn mới thấy an tâm.” Dứt lời, hắn đứng thẳng dậy cau mày nhìn quần áo mỏng manh trên người nàng, giơ tay lấy một chiếc áo lông khoác lên người nàng.

Yến An Quân đặt tay lên vai hắn, trong đôi mắt đẹp chỉ có hình ảnh phản chiếu của hắn, nàng bĩu môi làm nũng: “Mệt quá, Hoàng Thượng ôm thần thiếp đi đi.”

Thiệu Tuyên Đế cúi đầu gặm nàng một cái: “Vật nhỏ yếu ớt.”

“Thần thiếp mang thai con của Hoàng Thượng, vốn rất yếu ớt ~ Trong cung nhiều người dịu dàng thiện lương như vậy, nếu thần thiếp không yếu ớt Hoàng Thượng còn nhớ được thần thiếp nữa không?” Yến An Quân bất mãn hừ một tiếng, nếu ở hiện đại, chồng nhà ai vợ mang thai còn có thể danh chính ngôn thuận được mỹ nữ vờn quanh? Chỉ có Hoàng Đế cổ đại mới thế, mang thai con hắn còn không được ăn dấm chua.

“Trẫm không cần dịu dàng thiện lương, trẫm chỉ thích yếu ớt.” Thiệu Tuyên Đế đặt tay trái sau lưng nàng, tay phải đỡ khuỷu chân, nhẹ nhàng dùng sức liền ôm nàng vào lòng, bước chân vững vàng bước vào phòng trong.

Ánh nến sáng tối, trong phòng tĩnh lặng, ấm áp yên bình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.