Hệ Thống Sủng Phi

Chương 65



Từ Phúc Thái Hậu đi về cõi tiên, triều đình và dân chúng chấn động.

Chuyện năm đó không ít thần tử lớn tuổi vẫn có thể thám thính một hai, trước kia không hiểu vì lý do gì Hoàng Thượng luôn bị Từ Phúc Thái Hậu kiềm chế, nay Từ Phúc Thái Hậu đã chết, chẳng phải Hoàng Thượng đã nắm toàn quyền trong tay? Các đại thần trước kia từng thông qua Từ Phúc Thái Hậu thi hành chiến thuật vu hồi với Hoàng Thượng nay đều lòng đầy hoảng sợ.

“Hoàng Thượng, công việc tang ma cho Thái Hậu vi thần đã sắp xếp ổn thỏa.” Hôm nay Ngôn Sơ Nam mặc một bộ xiêm y mộc mạc, hạ triều cũng không mặc triều phục biểu thị sự tôn trọng Thái Hậu.

Thật ra khi tin tức Thái Hậu qua đời truyền ra, trong lòng hắn cũng vui sướng cực kỳ, một đế vương nếu không hoàn toàn nắm quốc gia trong tay mình mà bị phân quyền, thì khi thực thi quyết sách sẽ gặp nhiều bất tiện. Thân là một Thừa Tướng, hắn chỉ lo người nắm quyền có đủ để mình mượn lực hay không mà thôi. Nay cây đại thụ Từ Phúc Thái Hậu ngã trong một đêm, nói cách khác, Hoàng Thượng đã ra tay ư?

“Thái Hậu về cõi tiên, trẫm cũng đau đớn vạn phần, tức khắc soạn chỉ cho trẫm, Từ Phúc Thái Hậu lo việc nội chính nhiều năm, hiền thục đáng khen, dùng lễ nghi Thái Hậu đưa vào hoàng lăng hợp táng với Tiên Đế.” Ngữ khí của Thiệu Tuyên Đế tuy nặng nề nhưng nét mặt không có gì thay đổi, Ngôn Sơ Nam lĩnh mệnh tiếp nhận giấy bút của Thiệu Tuyên Đế, ghi lại những điều hắn vừa nói.

Thiệu Tuyên Đế đứng lên bước xuống bậc thang, ánh mắt nhìn thoáng qua một bóng người trong chỗ tối. Ánh mắt hắn sáng lên, trong lòng đã hiểu, môi khẽ nhếch lên, đi tới dùng một tay ôm vào trong lòng mình: “Vì sao Bảo Nhi không vào? Lộc Nhi không ở bên à?”

“Thần thiếp thấy trong điện của Hoàng Thượng có người liền không vào.” Yến An Quân kiễng chân hôn một cái lên môi hắn, “Mấy ngày nay Lộc Nhi quá căng thẳng thần kinh, chăm sóc thần thiếp quá mệt mỏi, thần thiếp bảo nàng về nghỉ ngơi, cung nữ khác lại dùng không quen nên chỉ có một mình thần thiếp tới… Chỉ là vài bước chân thôi, Hoàng Thượng đừng lo lắng, thần thiếp không phải là trẻ con đâu.”

Thiệu Tuyên Đế cười khẽ một tiếng, nhéo cái mũi nhỏ của nàng nói: “Trong lòng trẫm, nàng vẫn là một đứa trẻ.”

Ngôn Sơ Nam soạn chỉ theo thánh dụ, giờ mới ngẩng đầu lên, gần như lập tức phát hiện Hoàng Thượng nhà mình đang ôm một vị nương nương nói chuyện, ánh mắt Ngôn Sơ Nam trầm xuống, từ tháng trước nghe nói Bảo Phi ở trong Dưỡng Tâm Điện của Hoàng Thượng, vị hôm nay hẳn chính là Bảo Phi nương nương.

Ngôn Sơ Nam bỏ lại thánh chỉ trong tay tiến đến gần, cúi đầu quỳ một gối hành lễ, “Vi thần Ngôn Sơ Nam bái kiến Bảo Phi nương nương.”

“Ngôn Thừa Tướng mời đứng lên, Thừa Tướng đa lễ.” Giọng nói này không thể nói là quyến rũ nhưng mềm mại ấm áp nghe rất mê người, Ngôn Sơ Nam nghĩ thầm, không hổ là sủng phi của Hoàng Thượng, chỉ riêng giọng nói đã vượt trội hơn bất cứ người phụ nữ nào trong cung, ít nhất trong đời hắn chưa từng nghe được giọng nói êm tai như thế.

Một đôi giày thêu hoa chậm rãi tới gần trước mặt hắn, Ngôn Sơ Nam giật mình, lúc này mới phát hiện vừa rồi mình hơi thất thần. Hắn đứng lên nhìn, thấy cô gái bên cạnh Thiệu Tuyên Đế tuy không trang điểm mà tướng mạo đã đẹp kinh người, nếu Dung Phi nương nương trước kia vừa xuất hiện đã khiến lục cung thất sắc, thì vị Bảo Phi nương nương này chính là…

Hắn hình dung không nổi.

Có điều thấy một người phụ nữ thế này hắn lại vui vẻ không nổi. Ngay cả người không hề hứng thú với phụ nữ như hắn lần đầu gặp mặt đã bị hấp dẫn, thì ngày ngày làm bạn như Hoàng Thượng… khó tránh khỏi sẽ chiều chuộng vô cùng, có điều trong hậu cung sao có thể xuất hiện nữ nhân độc sủng?

Ngôn Sơ Nam không khỏi nhíu mày.

Chuyện hậu cung hắn không muốn quản, chỉ sợ Hoàng Thượng…

Yến An Quân nhướng mày, Ngôn Thừa Tướng này vì sao thấy nàng lại nhíu mày? Không phải coi nàng là yêu cơ họa quốc đấy chứ? Nhìn dáng vẻ đẹp trai ngời ngời của Ngôn Thừa Tướng này, khuôn mặt đẹp như Phan An này… trong lòng Yến An Quân thật tức giận, dù có đẹp trai cũng không thể như vậy chứ!

Ngôn Sơ Nam bỏ qua cái nhìn nghiên cứu của Yến An Quân, chỉ chắp tay nói với Thiệu Tuyên Đế: “Hoàng Thượng, nếu Bảo Phi nương nương đến, vi thần cáo lui trước.”

“Ừ, ngươi lui trước đi.”

Thiệu Tuyên Đế gật gật đầu, chuyện cần phân phó hắn đều đã phân phó, tư cách để hạ táng cùng Tiên Đế tuy vốn thuộc về Nguyên Hậu, nhưng hắn không muốn mẫu hậu của mình dù đã chết vẫn bị phụ hoàng kiềm chế, nếu phụ hoàng sủng ái Từ Phúc Thái Hậu đến vậy, sủng ái đến mức mặc tay bà ta dính đầy máu của phi tử cùng nhi tử mình, thì nay để bọn họ chết cùng huyệt coi như tròn đạo hiếu của hắn đi.

Nếu nói Thiệu Tuyên Đế không oán là không thể nào, có điều hắn vốn không mong chờ gì ở Tiên Đế, nên sau này cũng không thất vọng, trong lòng hắn chỉ càng thêm bình tĩnh. Nguyên Hậu đã chết, nay hắn tính kế Từ Phúc Thái Hậu coi như báo thù cho mẫu hậu.

Thiệu Tuyên Đế xoay người, chậm rãi tới bên cạnh Yến An Quân, ôm nàng lên long ỷ, đầu tựa nhẹ vào bụng nàng: “Tiểu tử thối, có nhớ phụ hoàng không?”

Khóe môi Yến An Quân cong lên: “Bé cưng giờ còn chưa lớn hết đâu, nào biết Hoàng Thượng là phụ hoàng? Sợ rằng lúc này ngay cả mẫu phi như thần thiếp còn không biết nữa kìa.”

Thiệu Tuyên Đế hơi ngừng, ngồi bên cạnh nàng đột nhiên nói: “Ngôn Thừa Tướng là một quan tốt.”

Yến An Quân nghi hoặc nhìn hắn một cái, chuyện trong triều sao lại nói với nàng? Bất kể thế nào, Ngôn Thừa Tướng có phải quan tốt hay không, không phải chuyện nàng bình luận được, dù sao hậu cung cũng không thể tham gia vào chính sự.

“Nàng rất tốt, không cần quan tâm cái nhìn của hắn, tuy hắn là một quan tốt nhưng chính vì hắn là một quan viên nên phương hướng suy nghĩ ước chừng đều liên quan đến lợi ích, nàng không cần để bụng.”

Vẻ mặt Yến An Quân vui mừng: “Thần thiếp sẽ không.”

Có lẽ Hoàng Thượng cũng nhìn thấy động tác nhíu mày vừa rồi của Ngôn Thừa Tướng. Có điều đối với nàng mà nói, Ngôn Thừa Tướng chỉ là một người xa lạ, nàng buồn bực thoáng cái rồi thôi, qua mấy canh giờ sẽ không còn nhớ rõ, dù sao người nàng sống cùng là Thiệu Tuyên Đế, Ngôn Thừa Tướng có khó chịu thế nào cũng không thể vượt mặt Hoàng Thượng được.

“Trẫm nghe nói phụ nữ có thai phải giữ tâm trạng vui vẻ, sau này xảy ra chuyện gì phải nói với trẫm, trẫm là phu quân của nàng, có thể che gió chắn mưa cho nàng.”

Ánh mắt Thiệu Tuyên Đế lấp lánh, hắn hôn lên trán nàng, “Bảo Nhi ngoan, hiện giờ trẫm xa nàng một khắc cũng thấy lo lắng.” Vài lần xảy ra chuyện trước đó khiến Thiệu Tuyên Đế sợ, nếu giờ Bảo Nhi còn gặp chuyện gì nguy hiểm chính là một thi hai mạng, Thiệu Tuyên Đế thề rằng hắn chịu không nổi.

“Hả? Hoàng Thượng có vẻ hiểu về phương diện này quá nhỉ… Hay là trước đây nương nương khác có thai, Hoàng Thượng học hỏi được nhiều kinh nghiệm chăng?” Yến An Quân nâng cằm hắn, vuốt lên mấy sợi râu mới mọc của hắn. May mà Thiệu Tuyên Đế không để ria mép, nếu không người đầu tiên nhảy dựng lên phản đối chính là Yến An Quân.

Thiệu Tuyên Đế đen mặt, trong lòng có điểm bất đắc dĩ, từ đầu đến cuối trong lòng hắn chỉ nhớ Bảo Nhi mà thôi, người phụ nữ khác mang thai có ai có tư cách khiến hắn tốn công ghi lại như thế? Có điều dáng vẻ vô tội của Bảo Nhi khiến hắn không nói ra được, đành thở dài một hơi: “Nha đầu ngốc… Trẫm chỉ vì… mới biết được.”

Vừa dứt lời, đôi môi mềm cong cong của Yến An Quân đã dính lên: “Thần thiếp biết, thần thiếp đều biết…”

Thiểu Tuyên Đế ôm eo nàng, đè thấp thân mình mãnh liệt hôn cắn, Thiệu Tuyên Đế đã cấm dục không ít ngày hiện nay giống một thùng thuốc nổ, có điều miếng thịt béo đến miệng lại không thể cắn nuốt vào bụng, chỉ có thể ngửi hơi khiến “động vật ăn thịt” Thiệu Tuyên Đế khổ không nói thành lời, vừa đau đớn vừa sung sướng.

Yến An Quân kéo vạt áo hắn thở hổn hển, hai mắt mông lung nhìn về phía hắn, tay thì rút ra một trang giấy, ánh mắt Thiệu Tuyên Đế dừng trên đó, khóe miệng hơi giật giật: “Bảo Nhi… thấy rồi.”

Khi nói lời này, Thiệu Tuyên Đế có chút xấu hổ, dù sao một đế vương làm chuyện như vậy có phần “không làm việc đàng hoàng”, trước nay hắn luôn kiêu ngạo, một câu nói ban xuống bất cứ lúc nào cũng có người vội vàng chạy tới nghe lệnh.

Chỉ có chuyện của Bảo Phi mới khiến hắn thích tự mình làm, giống như chiếc hà bao mới thêu phân nửa của Bảo Phi, dù có chỗ thiếu hụt hắn vẫn muốn cướp tới tay.

Có đôi khi tấm lòng càng quan trọng hơn kết quả.

Hắn có tấm lòng, hắn yêu nàng.

Yến An Quân mở trang giấy ra nhìn một lúc lâu rồi nâng mặt lên nói: “Vì sao Hoàng Thượng không muốn để thần thiếp nhìn thấy.”

Đôi mắt nàng mở thật to, Thiệu Tuyên Đế nghiêm mặt, động tác duy nhất chỉ có thể ôm nàng ngồi trên đùi.

Nàng lắc đầu cười khổ: “Nếu không phải đêm qua thần thiếp tỉnh lại thấy Hoàng Thượng lại đọc trang giấy này, thần thiếp còn không biết Hoàng Thượng làm nhiều chuyện cho thần thiếp như thế. Hoàng Thượng cũng biết, thần thiếp chỉ muốn một phần chân tình của Hoàng Thượng, mà Hoàng Thượng lại không cần báo đáp làm nhiều cho thần thiếp như thế….”

“Trẫm tự tay viết, thấy yên lòng.” Thiệu Tuyên Đế trầm giọng nói, cảm thẩy hô hấp không thông, chỉ muốn dành mọi thứ tốt đẹp nhất thế gian cho người con gái ở trong lòng.

Thiệu Tuyên Đế chói mắt thế nào chăng nữa, là quân vương nắm trong tay nghìn vạn tính mạng người Cao Thú thế nào chăng nữa…

Nay cũng chỉ là một người đàn ông yêu vợ mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.