Hệ Thống Sủng Phi

Chương 74



Trong điện hoàn toàn vắng lặng, có người vươn đầu tới cố nhìn trang giấy kia, Thái Sử Lệnh Trương Phượng Minh liếc mắt nhìn lại, khi thấy thể chữ trên tờ giấy kia hai mắt tỏa sáng, miệng không ngừng tấm tắc, “Thể chữ này quả không tệ.” Dứt lời lại lắc đầu thở dài, thất vọng nói, “Đáng tiếc lại là một nương nương trong cung, nếu là nam tử, bản quan dù trói cũng phải nhận hắn làm đồ đệ.”

Ngôn Sơ Nam nhìn ông một cái: “Cuối cùng cũng có ý định rồi?”

“Có ý định cũng vô dụng, lần nào gặp đồ đệ có thiên phú thế thì lại vuột mất ngay trước mắt.”

Thái Sử Lệnh si mê thư pháp là chuyện ai ai cũng biết, trên thực tế Ngôn Sơ Nam cũng vô cùng bội phục nét chữ của ông. Có điều người này tính tình quái dị, không nhận đồ đệ, có người tự tiến cử nhập môn, ông thử trình độ xong lập tức đuổi đi, nói thiên phú không đủ, không đáng để dạy.

Có điều người chân chính có thiên phú trên đời cực kỳ hiếm hoi… Có thể nói là vạn người mới có một, còn chưa tính đến những nhân tố bên ngoài tác động.

“Đương nhiên, Thừa Tướng cũng cực kỳ có thiên phú, này… nếu… Thừa Tướng bằng lòng vào môn hạ của hạ quan…” Thái Sử Lệnh xoa tay, nhìn Ngôn Sơ Nam thèm nhỏ dãi.

Ngôn Thừa Tướng nghe vậy ngẩng đầu nhìn trời, bỗng uống cạn một chén rượu rồi đứng dậy nói: “Trương đại nhân, bản quan đột nhiên phát hiện hôm nay đã uống quá nhiều rượu, ngà ngà say, Trương đại nhân thứ lỗi, có lẽ bản quan phải đi trước đây.” Ngôn Thừa Tướng đẹp trai ngời ngời, áo mũ chỉnh tề “bỏ chạy”.

“Aiz… Ngôn Thừa Tướng này…” Trương Phượng Minh tay chỉ, miệng mấp máy.

Đời này ông tổng cộng gặp được hai mầm non tốt, một người có địa vị cao trong triều, tránh ông như tránh tà; một người khác được hoàng sủng long ân, bị vậy trong thâm cung, cho nên hai người này đều không thể có được, Trước đây ông khinh người không nhận đồ đệ, nay chỉ cảm thấy vì chuyện nhận đồ đệ này mà ông… ngứa ngáy trong lòng!



“Nương nương, sao ngài không ăn?”

“Bản cung nuốt không trôi, thôi, dọn xuống đi.” Nhàn Phi đặt chén trà trong tay xuống, trong đó còn hơn phân nửa, từ khi tiệc tối bắt đầu đến nay nàng mới uống non nửa chén trà, chưa từng dùng gì khác.

Cung nữ bên cạnh nàng nhíu mày: “Nương nương nuốt không trôi… Hay là vì hôm nay hơi nhiễm lạnh? Ngày mai nô tỳ mời Thái Y tới xem cho ngài nhé?”

“Không cần, bản cung không sao, chỉ thấy không ngon miệng thôi.”

Nhàn Phi nhàn nhạt liếc nàng một cái, giấu diếm tâm thần hoảng hốt, nàng vung tay áo đứng lên, cười lạnh nói: “Nếu Hoàng Thượng đi rồi thì bản cung không cần ở lại dây nữa.”

Tĩnh Phi ở xa xa nhìn nàng, cười duyên nói: “Sao Nhàn Phi muội muội không dùng thêm rồi hãy đi?”

“Cầm Vận Cung còn có việc chờ bản cung xử lý, tỷ tỷ không cần quan tâm.” Nhàn Phi trả lời cẩn thận.

Tĩnh Phi che miệng cười: “Nay Bảo Phi muội muội có thai, chúng ta nên tìm thời gian rảnh tới tặng vài thứ mới được, tình cảm tỷ muội còn đây, không tiện không tới thăm để bị người trong cung nói ra nói vào.”

“Tỷ tỷ nói rất đúng.” Nhàn Phi cùng Tĩnh Phi nhìn nhau, đều mỉm cười.

Nhìn bóng lưng Nhàn Phi đi xa, ánh mắt Tĩnh Phi lạnh xuống lần nữa.

Tố Tân ở bên ghé sát vào nói: “Vị Nhàn Phi nương nương này là người không thích tranh giành, không biết đã bao lâu Hoàng Thượng không tới chỗ nàng ta, nương nương cần gì phải kết bè với một Nhàn Phi không được sủng?”

“Không tranh? Hừ, trong cung này cũng có nữ nhân không tranh?”

Tĩnh Phi cười lạnh nói: “Người không tranh đã chết lâu rồi, có thể sống đến bây giờ có kẻ nào còn chưa thành tinh? Trước mặt thì thế này, sau lưng không biết sẽ thế nào đâu. Bản cung kết bè với Nhàn Phi cũng chỉ vì cô ta có thể giúp bản cung nổi bật trước mặt Hoàng Thượng mà thôi. Bất kể sau lưng cô ta có bộ dạng thế nào, chỉ cần cô ta luôn mang bộ mặt này thì bản cung không sợ cô ta trèo lên đầu bản cung.”

“Nương nương nói đúng.” Tố Tân hơi cúi đầu.



[Tinh! Đấu trí với tình địch, nhận được 10 điểm mị lực có thể phân phối.]

Thoải mái làm ổ trong lòng Thiệu Tuyên Đế, khi Yến An Quân nghe được tiếng hệ thống thông báo thì hai người đã về tới Dưỡng Tâm Điện, nàng vui vẻ hôn lên mặt Thiệu Tuyên Đế, “Chụt ~~” một tiếng thanh thúy vang lên trong điện.

Lộc Nhi thấy cảnh này yên lặng xoay người, thè lưỡi đóng cửa điện, ngón tay còn đặt trên nắm cửa, đầu hơi dựa vào bản lề, ngoài cửa có vài ba ngôi sao, nàng nhìn một lúc rồi bất giác cười thành tiếng, nàng chưa từng nghĩ chủ tử của mình sẽ được Hoàng Thượng ân sủng đến vậy.

Ở hậu cung, độc sủng là hy vọng xa vời, nhưng chủ tử nhà nàng làm được. Có lẽ Hoàng Thượng đã thật lòng yêu thương chủ tử, nàng ở trong cung nhiều năm nhìn thấy cũng nhiều, Hoàng Thượng cẩn thận từng ki từng tí thế kia chỉ thấy được ở chỗ Bảo Phi nương nương, mà Bảo Phi nương nương vì Hoàng Thượng cũng khiến nàng đau lòng cảm động.

Hai người này, có lẽ chính là “duyên” trong phật ngữ chăng. Duyên sâu, tình càng sâu, loại ràng buộc thật sâu này chắc chắn không thể giải được.

“Mèo con, sao hôm nay đột nhiên chủ động thế?” Yết hầu Thiệu Tuyên Đế giật giật, hắn đặt nàng lên giường, bản thân cũng nằm lên, nâng mặt nàng tinh tế hôn.

Hai tháng nay, mỗi ngày hắn chỉ có thể dựa vào cách này để giảm bớt sự kích động trong thân thể, hôn càng sâu hơi thở càng dồn dập, nhưng hắn không thể phóng túng, Bảo Nhi đang có thai, Thái Y dặn ba tháng đầu không thể làm chuyện phòng the. Thiệu Tuyên Đế khẽ cắn môi, rời khỏi đôi môi non mịn của nàng.

Mà thôi, vì thân thể của nàng, nhịn chút cũng có sao?

“Hoàng Thượng, thần thiếp rất vui.” Yến An Quân hiển nhiên không chịu tha cho Thiệu Tuyên Đế lửa dục đốt người, đôi mắt hạnh của nàng nheo lại, mũi quỳnh cũng thân thiết cọ trên người hắn, “Rất vui, rất vui, rất rất vui.”

“Vì sao vui?”

Yến An Quân giật mình.

Bởi đấu trí với tình địch, được hệ thống thưởng…

Hay là, nguyên nhân vui vẻ… chính vì Thiệu Tuyên Đế?

Yến An Quân cảm thấy bản thân có chút bị mê hoặc. Rõ ràng là Hoàng Đế, là gã đàn ông chẳng khác gì ngựa đực, lại khiến nàng an tâm thần kỳ, giống như đêm nay, nếu không có hắn ở sau dung túng đến cực điểm, nàng kiên quyết sẽ không nổi giận với Công Chúa Minh Linh Quốc như thế.

Thứ như tính tình chẳng phải được chiều mà ra sao.

“Hoàng Thượng, nếu người làm hư thần thiếp thì làm sao bây giờ?”

Đây rõ ràng là được hời mà còn khoe mẽ, nhưng phát ra từ cô gái này lại đặc biệt đáng yêu, Thiệu Tuyên Đế nghe xong cũng thấp giọng cười: “Vậy thì hư đi, biến thành mèo hoang cũng không tệ, dù sao có trẫm bên cạnh nhất định sẽ không cho phép người khác ức hiếp nàng.”

Yến An Quân cắn yết hầu hắn, rầm rì hai tiếng, hiển nhiên rất hưởng thụ câu nói này.

Ánh mắt Thiệu Tuyên Đế bắn ra lửa, giơ tay thoáng chốc đã mở vạt áo nàng, cảm nhận được làn da non mềm chạm vào môi, thoải mái than một tiếng: “Bảo Nhi ngoan, để trẫm nếm thử xem…”

Lúc này Thiệu Tuyên Đế vòng tay ôm bụng nàng, nửa người nằm trên giường, khuỷu tay chống bên vai nàng, hắn vươn người lộ ra vòng eo khỏe mạnh, cái mông ở dưới vừa cong vừa mượt.

Hắn hôn một đường thẳng xuống, đi qua bộ ngực đầy đặn bỗng hơi ngừng, trong mắt như có điều gì chợt nảy ra, đột nhiên cắn điểm hồng phía trên mút hai cái. Yến An Quân bị đau lùi về phía sau, tội nghiệp nhìn dấu hồng trên ngực: “Hoàng Thượng…” Làm cái gì vậy?

Thiệu Tuyên Đế nhìn nàng, mặt không đổi sắc, trầm ngâm nói: “Trẫm muốn xem nơi này có sữa không.”

Hắn suy nghĩ chốc lát, cảm thấy nói vậy sẽ bị Bảo Nhi coi là con sói háo sắc, vì vậy lại bổ sung thêm một câu: “Nghe nói nữ nhân có thai sẽ có sữa, trẫm muốn nếm thử mùi vị cho con trai chúng ta trước.”

Giúp con nếm thử trước… Đường hoàng lắm… Yến An Quân bất mãn hừ một tiếng, tỏ vẻ khó chịu với cách nói của Thiệu Tuyên Đế: “Rõ ràng chính Hoàng Thượng muốn ăn thì đừng có dùng cục cưng làm lý do.”

“Bảo Nhi, thân thể nàng chỗ nào trẫm cũng muốn ăn, rất muốn ăn…” Thiệu Tuyên Đế hôn mạnh nàng một cái lấy lại bình tĩnh, giờ mới nâng người lên cởi áo choàng. Yến An Quân giương mắt nhìn qua, thấy trong quần hắn đã như dựng lều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.