Hệ Thống Sủng Phi

Chương 9



Thiệu Tuyên Đế không hôn nữ nhân, cho dù nữ nhân có đẹp thế nào hắn cũng không thèm dùng miệng hôn, bởi vì hắn là Hoàng Thượng, là Đế Vương, tất cả mọi người nên đặt hắn lên đầu. Thế nhưng lúc này nhìn nữ nhân áo rách quần manh trên giường, cổ họng hắn giật giật, ánh lửa trong mắt bùng cháy.

Yến An Quân nâng người, chậm rãi kéo áo trong mỏng xuống, bàn tay nhỏ bé non mềm run run bắt lấy ống tay áo của nam nhân, đôi mắt như phủ một tầng hơi nước mỏng như cánh ve, mơ màng lại xinh đẹp. Thiệu Tuyên Đế dời bước chân đến gần, ánh mắt tuy nhiễm tình dục lại vẫn muốn chế nhạo: “Trước đây chưa từng xem bí hí đồ? Hử?”

“Giờ học rồi dùng luôn được chưa?” Nàng nghiêng người đi, bĩu môi: “Lẽ nào Hoàng Thượng không thích?” Trong lòng lại lẩm bẩm, nhất định kẻ đáng giết nghìn đao nào đó nói chyện nàng chưa từng xem đông cung đồ cho người này biết, vừa rồi người này bảo nàng hầu hạ rõ ràng muốn xem nàng xấu hổ, may là tuy nàng chưa từng xem đông cung đồ lại xem mấy thứ video nào đó có sức học tập lớn hơn nhiều.

Dùng thân thể để mê hoặc sắc dục thôi ấy mà, ai chẳng biết.

“Trẫm rất thích.” Thiệu Tuyên Đế nhìn nàng chằm chằm, xoay người lên giường, trực tiếp đặt nàng bên dưới, hơi thở nóng bỏng phả ra trên cổ nàng tạo thành một hình tròn đỏ hồng.

Yến An Quân cầm tay hắn, hàm răng ấn lên đấy một dấu răng mờ mờ.

Người kia là Hoàng Thượng, từ nhỏ được hầu hạ đã quen, nếu thật sự hầu hạ hắn theo quy củ hắn sẽ không cảm thấy thú vị, hơn nữa nàng cũng không thích. Nàng không muốn đêm đầu tiên của mình rụt rè sợ hãi như thế, nàng một câu “mong quân thương tiếc”, chàng hung hăng phát tiết là xong. Vì vậy bất kể xuất phát từ tâm tư gì, hai người đều có thể tận hứng là không thể tốt hơn.

Thiệu Tuyên Đế kinh ngạc nhìn dấu răng trên tay, hơi mờ, rất nhỏ, cũng không đau, lại khiến hắn ngứa đến trong lòng, hắn nhéo da thịt non mọng của người dưới thân một cái, hô hấp càng thêm gấp. Nến trong trắc điện càng đốt càng sáng, hắn xé mở sa y chướng mắt, lọt vào tầm mắt là dáng người lả lướt gợi cảm, thân thể thiếu nữ này… hương vị ngọt ngào ngon miệng đến kinh người.

“Được lắm.” Hắn vuốt ve bộ ngực đầy đặn, đè hạ thân xuống mở đôi chân mềm mại thẳng tắp, cách lớp vải màu vàng chỗ kia nóng lại cứng đến thần kỳ.

Nàng giật mình, tò mò vươn cái chân xinh xắn đá chạm vào chỗ đang phồng lên kia, quả nhiên nghe được người nào đó phía trên rên lên.

“Đừng lộn xộn.” Bàn tay Thiệu Tuyên Đế mạnh mẽ bắt được chân nhỏ của nàng, đẩy lên trước ngực, chèn ép hai nắm bạch ngọc hơi biến hình.

Không có sa mỏng che, nơi thiếu nữ nửa khép nửa mở dưới chân càng hiện ra vẻ mềm mại.

Thiệu Tuyên Đế khàn giọng nói: “Cởi quần áo cho trẫm.”

Nàng dịu dàng cười, gương mặt xinh đẹp toát ra vẻ mị hoặc: “Chỉ cần Hoàng Thượng không chê tỳ thiếp tay chân vụng về là tốt rồi.”

Trên thực tế, so với cung nữ mà nói, nàng có thể xem như vụng về, có điều lúc này, tay cung nữ cùng bàn tay mơn trớn của nàng có hiệu quả hoàn toàn khác biệt… Mỗi một viên cúc áo bị cởi ra, người phía trên đều có xu hướng bị trêu chọc đến phát điên, cho đến khi nàng chậm chạp cởi cúc áo cuối cùng.

Thiệu Tuyên Đế mặt lạnh cầm một ống tay áo, giơ tay ném đi, ngoại sam màu vàng hoàng kim bay tán loạn trong phòng như bướm, bao trùm lên cả huân hương trong phòng.

“Ngươi đúng là yêu tinh chuyên giày vò người khác.” Hắn nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt như hận không thể ăn sống nàng. Nàng hất mấy lọn tóc lả tả, xoay người lăn sang một bên, ấm ức không gì sánh được: “Nếu Hoàng Thượng không thích tỳ thiếp thì tỳ thiếp ngủ một mình vậy.”

“Ngươi cho là hiện giờ ngươi còn lựa chọn khác sao?” Hắn cầm tay nàng đặt lên nguồn nhiệt dưới thân hắn, đôi mắt vốn sâu như hồ nước hiện lên vẻ mê hoặc nào đó, hắn dụ dỗ: “Ngoan, sờ nó chút đi.”

“Sờ một chút có thưởng gì không?” Yến An Quân bĩu môi, tay tuy cầm tính mạng hắn lại không chịu chuyển động, mặc cho thứ trong tay càng ngày càng lớn.

“Sờ một chút trẫm sẽ thăng vị cho ngươi.” Thiệu Tuyên Đế cười lạnh một tiếng, thân thể tuy động tình nhưng trong lòng rất tỉnh táo, nữ nhân bên cạnh hắn không phải đều như vậy sao, chắc hẳn người dưới thân cũng không ngoại lệ.

Nàng lắc đầu, bất mãn nói: “Ta không thèm thăng vị.” Đêm đầu tiền không muốn khiến bản thân tiếc nuối, một khi tình dục đi liền với lợi ích sẽ không còn thuần khiết, nàng ngây ngô nhìn về phía hắn: “Ta sờ một chút ngài liền hôn ta một cái được không?”

Hắn ngẩn ra, nhìn nàng thật sâu: “Được.”

Nàng không biết tâm tình trong mắt hắn là gì, cũng không rõ suy nghĩ trong lòng hắn, chỉ tận sức muốn lấy lòng người phía trên. Bởi vậy có thể tưởng tượng, kết quả rất khả quan. Nàng dựa theo kinh nghiêm đã thấy cẩn thận vuốt ve vật trong tay, Thiệu Tuyên Đế mừng rỡ than, quả nhiên cúi xuống bắt đầu hôn nàng, bắt đầu từ ngực, sau đó là cổ, rồi đến đôi mắt.

Tay nàng mỏi nhừ, hắn lại càng lớn hơn. Cách áo trong, nàng thấy rõ thứ phồng lên kia đã lướt qua tay nàng, chậm rãi để sát vào giữa hai chân nàng.

Nàng khẽ cắn môi, tách hai chân ra, giơ lên quấn lấy thắt lưng nam tử, dùng bắp đùi mềm mại ma sát khởi nguồn dục vọng của hắn. Áo trong của hắn nhăn nhúm hết sức, có điều không hề giảm bớt mỹ cảm, người này hiển nhiên là thiên chi kiêu tử, ngay cả trên giường cũng cao quý đến khó tin. Đôi môi mỏng của hắn hé mở, trong đó tràn ngập hương trà thoang thoảng, nàng nâng gương mặt để sát vào hắn, ngửi hương vị kia: “Thơm quá.”

“Ngươi…” Thiệu Tuyên Đế tròn mắt bị đôi môi mềm mại đánh lén, hắn đột nhiên phát hiện môi hôn môi cũng không phải một việc khó tiếp nhận…

Vì vậy, Hoàng Đế đại nhân dám nghĩ dám làm vừa dùng nguồn nhiệt ma sát phía dưới, vừa dùng một tay nâng cái gáy thiếu nữ, làm sâu hơn cái hôn này. Đầu lưỡi hai người chạm nhau, thiếu nữ nhúc nhích cái lưỡi thơm mềm càng khơi lên hứng thú nồng hậu của Thiệu Tuyên Đế.

Dưới giường đã chất đống phần lớn quần áo bị xé rách, Thiệu Tuyên Đế cũng cởi sạch từ lúc nào, thân thể trần của đàn ông còn gợi cảm hơn cả lúc mặc quần áo, nàng dùng hàm răng trắng bóc cắn bờ vai của hắn, cảm nhận bắp đùi không ngừng bị ma sát, bất mãn thì thầm một tiếng.

Tiếng kêu như tiếng mèo kêu khiến nam nhân ngứa ngáy trong lòng, hận không thể phát tiết toàn bộ cất chứa trong thân thể ra.

Thiệu Tuyên Đế khẽ cười một tiếng, bàn tay đỡ gáy nàng hơi dừng: “Chờ không được? Trẫm còn rất lâu nữa cơ.”

Yến An Quân nhếch môi cười: “Thật sao?” Nàng nâng mông lên, vùi nguồn nhiệt của hắn vào càng sâu giữa hai chân: “Thế này thì sao?”

Thiệu Tuyên Đế thở hổn hển, cắn một điểm trước ngực trái của nàng: “Đây là nghiêm phạt.” Hắn bị trêu chọc lần nữa khiến thật sự không nhịn được.

Hắn nâng mông nàng, da thịt chạm vào tay trắng mịn đến kinh người, Thiệu Tuyên Đế bình tĩnh tâm thần, tay trái đỡ hạ thân nhắm vào đóa hoa, đụng mạnh vào. Nàng nức nở một tiếng, trên mạng nói không sai, lần đầu tiên đau chết được. Cảm nhận dưới thân chảy ra chất lỏng, cơn đau khiến chỗ xử nữ dưới thân nàng bất giác co rút, có điều ở giữa xem vào một vật cứng, nên càng co rút chỗ kia lại càng chặt.

Tiếng đập cửa “bụp bụp” vang lên, giọng nói của An công công đột nhiên xuất hiện, chỉ nghe hắn run rẩy nói: “Hoàng Thượng, Vinh Dung Phi nương nương trong ngực khó chịu, cung nữ của Dung Phi nương nương mời Hoàng Thượng qua xem.”

Yến An Quân nghe được tiếng ngoài cửa nhất thời hừ một tiếng, mạnh giật thân thể lại, xoay người sang một bên, không để ý đến hắn.

“Cút!”

“Vâng.” Giọng nói của An công công lập tức vang lên.

Thiệu Tuyên Đế nghẹn một hơi, chuyện ngoài cửa vào tai phải ra tai trái, Dung Phi? Một nữ nhân chỉ biết đến lợi ích mà thôi! Dung Phi sinh bệnh thì đi tìm Ngự Y, tìm hắn làm gì?!

Nữ nhân hậu cung tranh đấu hắn tuy mặc kệ nhưng không có nghĩa hắn không biết, tranh giành tình cảm mà thôi, hôm nay hắn chỉ sủng hạnh một Tiểu Chủ, Dung Phi đúng là chuyện bé xé ra to.

Thiệu Tuyên Đế nhìn cô bé trắng mịn dưới thân dùng cái mông đối diện mình, trong lòng nhất thời mềm mại, thấp giọng an ủi: “Đêm nay ai gọi trẫm cũng không đi.”

Lúc này Yến An Quân mới bĩu cái miệng nhỏ, chậm rì rì quay lại.

Thiệu Tuyên Đế lần thứ hai cầm súng ra trận, sảng khoái chuyển động trong đóa hoa ấm áp, mỗi lần đụng vào chỗ sâu nhất, ngẩng đầu, mồ hôi sẽ nhỏ giọt trên mặt nàng.

Nghỉ một lát, hắn lại lật thân thể nàng, chuyển động càng thêm mãnh liệt, vòng eo nàng cũng di chuyển theo hắn, trong cổ họng không khỏi kêu hai tiếng, sau đó âm thanh càng lúc càng lớn, tiếng nam nhân gầm nhẹ quanh quẩn trong điện thật lâu.

Nghe nói đây gọi là “gọi giường”.



An công công ngoài cửa che miệng ngáp, hắn chuyển phất trần từ tay trái sang tay phải, nhìn sắc trời, trong lòng rất nghi hoặc. Bình thường lúc này Hoàng Thượng nhất định đã đi ra, hôm nay… nghe tiếng gầm truyền ra từ trong điện, An công công sờ cằm, Hoàng Thượng đối với vị Yến Tiểu Chủ này quả thật bất đồng.

“An công công… Chuyện kia… Hoàng Thượng nói sao?” Cung nữ Bích Châu của Dung Phi nôn nóng đứng ngoài cửa.

“Hoàng Thượng nói “Cút!”, ta nói ngươi này cung nữ, không phải chúng ta trách gì ngươi, nhưng lúc này dám tới quấy rối Hoàng Thượng, ngươi có mấy lá gan thế hả? Đừng tưởng có Dung Phi nương nương ở sau là ngươi có thể không để ý trường hợp, Dung Phi nương nương này đến cùng còn phải dựa vào Vạn Tuế gia chúng ta kia kìa.”

An công công thản nhiên nói: “Được rồi, ngươi đi xuống đi, cứ về bẩm báo thật với Dung Phi nương nương là được.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.