Hệ Thống Sủng Phi

Chương 98



Nếu Tô Văn Ca không thể thủ đô thành Cao Thú… Yến An Quân ngẩn ngơ ngồi trên giường, Cao Thú quan trọng với Thiệu Tuyên Đế nhường nào nàng đương nhiên biết, là quê hương của hắn… là vinh quang của hắn! Không kẻ nào có tư cách cướp đi! Đại quân hai mươi vạn thì sao? Nàng chỉ cần niềm tin vững chắc nhất định sẽ thành công!

Yến An Quân mở màn hình hệ thống, đèn đỏ lóe lên, trực tiếp vào hệ thống siêu thị tầng thứ hai, bên trong rực rỡ muôn màu, trên giá cao nhất là Đoái Hoán Tinh trị giá mười vạn điểm mị lực.

Yến An Quân gõ nhẹ ngón tay mở phân loại vật phẩm trong siêu thị, bỗng mở miệng nói: “Hệ thống quân… hình như ta nhớ…” Vẻ mặt nàng khó hiểu, dường như có suy nghĩ gì đó đang chập chờn. Nhớ lúc đó khi hệ thống siêu thị vừa xuất hiện, nàng thấy giá quân sự dường như có đại pháo gì gì đó…

[Ực… [rất căng thẳng]]

“Hệ thống quân? Ngươi có kiến nghị gì tốt không?”

Yến An Quân trực tiếp chọn đến vật phẩm có liên quan đế quân sự trong siêu thị, tập trung nhìn vào mới thấy vật phẩm trong đó có thể nói là đủ loại: Hai vạn điểm mị lực một khẩu đại bác hồng (sử dụng có thể khiến quân địch trong vòng một dặm xung quanh viên đạn toàn thân mềm yếu, ở gần sẽ tằng tịu với nhau; thời gian có hiệu lực: một canh giờ), một vạn năm nghìn điểm mị lực một mũi tên câu hồn (bất kể khoảng cách bao xa đều có thể từ xa truyền tới mũi tên hình đôi môi hồng nhạt bắn vào ngực đối phương; thời gian có hiệu lực: vĩnh cửu)…

“Mũi tên hồng nhạt… hình đôi môi”?

Lẽ nào giữa không trung sẽ xuất hiện một đôi môi hồng phấn, bay giữa không trung bắn lên người quân địch, sau đó “chụt” một cái bắn thủng tim quân địch… Sởn gai ốc. Thứ này thật sự hợp với chiến trường sao?

Yến An Quân đỡ trán, mệt mỏi nói: “Trong hệ thống siêu thị… có vật phẩm nào bình thường chút không?” Hệ thống quân, xin chỉ cho nàng thấy rốt cuộc hệ thống siêu thị giá trị ở chỗ nào!

[Bởi vì mấy thứ này đều do bản hệ thống quân tự mình chọn [ngồi xổm góc tường], vì vậy… Tiểu Quân Quân nếu muốn thứ khác có thể tìm trong cơ sở dữ liệu, rồi dùng Đoái Hoán Tinh tạo thành.]

Thì ra những thứ này đều theo khẩu vị của hệ thống quân, chẳng trách đều như thế… Yến An Quân bỗng hiểu ra, ước chừng chỉ có hệ thống quân mới thích những thứ quái đản thế này.

Thế nhưng, nếu bảo nàng dùng Đoái Hoán Tinh hợp thành… không ngờ thứ đầu tiên dùng đến sau khi mở hệ thống tầng thứ hai sẽ là Đoái Hoán Tinh, nàng thật sự rất đau lòng đấy. Nhỡ sau này lại có chuyện xảy ra, không có Đoái Hoán Tinh bảo đảm nàng khó tránh khỏi bất an. Yến An Quân tỉ mỉ tìm trong mục quân sự lần nữa, cuối cùng bỏ cuộc sau khi nhìn thấy đủ loại vật phẩm kỳ quái.

“Dùng Đoái Hoán Tinh đi.”

[Tinh! Người chơi có xác định dùng “Đoái Hoán Tinh” không? Mời người chơi chú ý: Đoái Hoán Tinh không thể sử dụng lại.]

“Xác định.” Yến An Quân gật đầu, Thiệu Tuyên Đế xa ở Tây Cương, nàng nhất định phải ra một phần sức thủ thành chờ hắn về.

[Tinh! Người chơi sử dụng “Đoái Hoán Tinh” thành công, mời miêu tả đặc điểm của vật phẩm sắp chuyển đổi, để hệ thống tra cứu trong cơ sở dữ liệu.]

Đặc điểm…

“Vật phẩm quân dụng thủ thành.” Yến An Quân suy nghĩ một lát rồi bỏ thêm một câu: “Uy lực càng lớn càng tốt.”

[Tinh! Hoàn thành sưu tầm tư liệu, người chơi đã tìm thấy “Thẻ Thủ Thành” và “Thẻ Bảo Quốc” trong Thất Tinh, xin hỏi người chơi muốn đổi thành loại nào trong hai loại này?]

Đối với chuyện tư liệu có vật phẩm phù hợp với yêu cầu của mình, Yến An Quân rất mừng, có điều theo đó mà đến là chọn để đổi giữa hai vật này.

“Thẻ Thủ Thành” tên như ý nghĩa, chính là có thể bảo vệ một tòa thành nào đó, mỗi lần quân địch công thành sẽ tiêu hao một nghìn điểm mị lực của người chơi, giống như điểm ma lực bên trong trò chơi, khi điểm ma lực không còn Thẻ Thủ Thành sẽ vô hiệu. Mà “Thẻ Bảo Quốc” có uy lực hơn Thẻ Thủ Thành nhiều, có năng lực tự phản kích, điểm tiêu hao cũng cao hơn Thẻ Thủ Thành mười lần, mỗi lần quân địch tấn công sẽ tiêu hao của người chơi một vạn điểm mị lực.

Nói cách khác, nếu Yến An Quân chọn Thẻ Thủ Thành thì chỉ có thể sai người truyền tin cho Thiệu Tuyên Đế, chờ quân đội của Thiệu Tuyên Đế tới cứu viện, chính nàng cũng phải ở đây tiêu điểm mị lực kéo dài Thẻ Thủ Thành một thời gian, cho đến khi điểm mị lực của nàng gần như không còn quân địch sẽ công phá thành, nếu lúc phá thành Thiệu Tuyên Đế còn chưa tới, đô thành sẽ khó giữ được. Thẻ Thủ Thành này nhìn như hữu dụng nhưng kém rất nhiều những gì Yến An Quân nghĩ.

Nay Thiệu Tuyên Đế xa tại Tây Cương không dễ chia quân về, huống hồ sai người truyền tin thì thư chưa nhất định có thể đến tay Thiệu Tuyên Đế, nàng không muốn mạo hiểm như vậy.

Nếu không thể chọn “Thẻ Thủ Thành”, thì chỉ còn lại “Thẻ Bảo Quốc”.

Nói thật, khi “Thẻ Bảo Quốc” vừa xuất hiện, Yến An Quân đã có hứng thú rất lớn với nó.

Một khi dùng Đoái Hoán Tinh đổi lấy “Thẻ Bảo Quốc” là có thể bảo vệ một quốc gia bình an. Quan trọng nhất là nó không chỉ giúp đô thành dễ phòng thủ hơn, còn có thể tiện thể giúp Thiệu Tuyên Đế ở Tây Cương, chỉ cần là chiến tranh quốc nội, nó sẽ có tác dụng.

Yến An Quân nhíu mày, Thẻ Bảo Quốc tự mang hiệu quả phản kích, thật sự thực dụng hơn Thẻ Thủ Thành biết bao nhiêu lần, có điều… nó thật sự quá háo điểm mị lực, mỗi lần quân địch khởi xướng một lần tiến công là tiêu hao một vạn điểm mị lực, nay trên người nàng chỉ có bảy vạn điểm, nếu trong một chiều tiêu hết ngay cả nàng cũng thấy bản thân là đồ táng gia bại sản.

Thế nhưng… còn biện pháp nào khác sao?

“Hệ thống quân, ta chọn đổi Đoái Hoán Tinh lấy Thẻ Bảo Quốc.”

[… Tiểu Quân Quân, ngươi thật sự chắc chắn rồi? Mỗi lần tiến công sẽ tốn một vạn điểm đấy.]

“Ta chắc chắn.” Điểm mị lực còn có thể có, nhưng Thiệu Tuyên Đế chỉ có một, dù bên Thiệu Tuyên Đế không xảy ra chuyện gì nàng cũng quyết định dùng “Thẻ Bảo Quốc” để yên tâm.

[Tinh! Người chơi đã chọn đổi Đoái Hoán Tinh thành Thẻ Bảo Quốc.]

Yến An Quân nhìn màn hình trước mặt hóa thành một cái chảo sắt thật lớn, nước màu tím cuồn cuộn bên trong, một viên ngọc sáng như sao đột nhiên xuất hiện, sau đó dựa theo quỹ tích ban đầu rơi xuống chảo sắt, nước màu tím sôi dục bốc lên những bong bóng lớn, màu sắc dần biến thành xanh lam, cuối cùng ngưng kết thành một tấm thẻ bên trên vẽ hình chòm sao.

Yến An Quân cầm lấy tấm thẻ màu xanh lam bay tới lòng bàn tay, rốt cục thở nhẹ ra một hơi. Thẻ Bảo Quốc đã tới tay, chỉ mong điểm mị lực của nàng đủ để chống lại lần tiến công lần này của địch, đừng để thất bại trong gang tấc mới được.

[Tinh! Thẻ Bảo Quốc (khi sử dụng cần người chơi đứng ở vị trí cao nhất trên tường thành, xác thực địa điểm có tác dụng của Thẻ Bảo Quốc)]



Bên ngoài Tây Cương.

Đã hai ngày kể từ khi cô gái xa lạ đột nhiên xuất hiện ngoài doanh trại, sau khi Mã Thế An chứng thực cô gái này không đeo mặt nạ, vẻ mặt Thiệu Tuyên Đế hết sức đặc sắc. Lẽ nào là người nhà của Bảo Nhi? Không thể nào, Yến Đạo Bình chỉ có một người con gái, sao có thể xuất hiện người thứ hai, còn ở tận Tây Cương?

Thiệu Tuyên Đế càng nghĩ càng thấy không đúng.

Thời gian cô gái này xuất hiện cộng thêm gương mặt tương tự kinh người khiến Thiệu Tuyên Đế vững tin tất cả những chuyện kỳ quái liên quan đến chuyện này… không có chuyện nào không hướng về hắn. Có điều hắn còn chưa biết nàng ta có chủ ý gì, nhưng hắn biết tới nay các quốc gia Tây Cương chưa có nửa điểm dị động.

Thiệu Tuyên Đế trên người mặc quân giáp, bên trong mặc bào phục màu đen, ngã ngửa xuống giường trong trướng bồng ngủ say. Cửa sổ không đóng chặt, còn để lại vài khe hở, cho đến khi tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, bước chân chậm như mèo hoang dừng trước cửa sổ, Thiệu Tuyên Đế mở mắt ra, ánh mắt sáng ngời hoàn toàn không giống vừa tỉnh ngủ.

Mũi chân hắn chạm vào giường, thân thể nhẹ nhàng nhảy đến bên cạnh cửa sổ, từ ngoài thò vào một cây mê hương đã bị châm, trong mắt Thiệu Tuyên Đế hiện lên một tia sáng lạnh, hắn chộp lấy cổ tay người ngoài cửa, cánh tay trái dùng sức trực tiếp kéo người kia vào.

“Ưm…” Giọng nữ mờ ám rên khẽ vang bên tai, trước mặt Thiệu Tuyên Đế phủ một tầng sương, thân thể hắn hơi dừng, nhìn lại mới thấy cô gái trong tay mặc một thân cung trang, gương mặt kiều diễm chính là dáng dấp của Bảo Nhi.

“Hoàng Thượng, người làm đau thần thiếp…”

Ánh mắt Thiệu Tuyên Đế lạnh lẽo, đánh lên hai cổ tay của nữ nhân này, một tiếng hét thảm vang lên, nữ tử trước mặt ngã ngồi xuống, cửa sổ còn mở rộng, gương mặt nàng ta dưới ánh trăng gần như nhăn nhúm lại.

“Ngươi thật sự cho rằng bản thân ngụy trang giống Hoàng Hậu thì trẫm sẽ không nhận ra? Hừ, dù mặt mày giống thế nào chăng nữa thì trong lòng cũng không giống.” Thiệu Tuyên Đế cười lạnh nhìn nàng ta: “Nếu Hoàng Hậu đến quân doanh lúc này chắc chắn sẽ không mặc cung trang như ngươi.” Nếu vậy… Nếu Bảo Nhi xuất cung tìm đến hắn, nàng nhất định sẽ mặc trang phục thái giám giống tiểu tử Nhị Thập Cửu kia len lén chuồn ra.

Thiệu Tuyên Đế quả là hiểu tính nết của Yến An Quân.

“Ngươi… Vì sao không trúng mê hương?” Gân tay của nữ tử này đã bị Thiệu Tuyên Đế chặt đứt, lúc này đã đau đến trán toát mồ hôi lạnh. Có điều một câu này nói ra khiến Thiệu Tuyên Đế phân biệt rõ ràng làn điệu dị quốc.

Hắn đoán không sai, quả là người Tây Cương.

“Trẫm đã từng trúng thứ này một lần, làm gì có chuyện trúng lần thứ hai?” Lần đầu tiên trúng mê hương là ở Chiêu Dương Cung khi đó Lô Hoàng Hậu cố ý chuẩn bị cho hắn, khiến giờ nhớ lại hắn vẫn còn muốn tự tay xé xác nữ nhân kia. Hiện giờ ở đây lại có một ả muốn cho hắn dùng loại mê hương này, nhất là người này còn có một gương mặt cực kỳ giống Bảo Nhi!

Thiệu Tuyên Đế âm trầm nhìn nàng ta: “Nói cho trẫm, ngươi là ai? Thân phận của ngươi trẫm đại khái có thể đoán ra được, nếu không nói thật trẫm lập tức sẽ giết ngươi.”

“Ta là vu nữ đời tiếp theo của Trác Vân Quốc.”

Đan Yên nhìn người trước mặt trong lòng vạn phần hối hận, nàng thật sự không nên ra tay vội vàng như thế. Cơ hội chỉ có một lần, nàng nên chờ một chút, ít nhất phải chờ quân đội Cao Thú tiến vào Tây Cương đã. Vừa nghĩ tới mình đã bị chặt đứt gân tay… nàng thầm cắn răng, chỉ bằng dáng dấp bây giờ, loại thân thể không hoàn mỹ này trở về cũng chỉ còn một con đường chết.

Thân là vu nữ Trác Vân Quốc phải bảo đảm thân thể tinh thuần, nay hai tay nàng không thể dùng nữa, thân thể coi như cũng không xong, cùng cấp với bị dơ bẩn, thứ đợi nàng chỉ có thể là nghiêm hình.

Nàng không phải không kế hoạch chu toàn, nàng nghĩ đã rất nhiều lần, mê hương trong tay vạn kim khó cầu, không có cách riêng là hoàn toàn không mua được, ngay cả nàng có được mấy cây cũng chỉ do ngẫu nhiên mà thôi. Vốn tưởng rằng Thiệu Tuyên Đế trúng mê hương, lại thấy nàng có gương mặt tương tự với Hoàng Hậu của hắn tất sẽ trầm mê, không ngờ rằng… hắn đã sớm có đề phòng.

“Hoàng Đế Cao Thú, ta không có ý định hại ngươi, ta tới đây chỉ muốn bàn một cuộc làm ăn với ngươi, ta giúp ngươi ép các nước Tây Cương lui, ngươi giúp ta chạy trốn khỏi sự truy tìm của Trác Vân Quốc. Ta biết có lẽ Hoàng Đế bệ hạ không cần sự trợ giúp của ta, thế nhưng chớ vội từ chối…” Thân là vu nữ Trác Vân Quốc, trong cơ thể nàng từ nhỏ đã có một mùi thơm lạ lùng, vì vậy dù nàng có dịch dung thành người khác, muốn chạy trốn vẫn khó như lên trời.

Vẻ mặt Đan Yên có chút tàn nhẫn, gương mặt xinh đẹp hiện lên một tia mâu thuẫn, cuối cùng như hạ quốc tâm, nàng ngập ngừng rồi mới nắm chặt tay nhìn thẳng vào mắt Thiệu Tuyên Đế nói: “Ta có địa đồ của cung đạo dưới đất của Tây Cương cổ quốc.”

Ban đầu, các nước Tây Cương đều thuộc về Tây Cương cổ quốc, sau đó Tây Cương cổ quốc bị chia thành bốn nước, thế nhưng những người biết về cung điện ngầm truyền thừa đã lâu của hoàng thất lại đột nhiên biến mất. Nếu có địa đồ của cung đạo ngầm của Tây Cương cổ quốc, trận đánh này không chỉ thắng lợi áp đảo, thậm chí còn có thể thu bốn tiểu quốc này về tay.

Đối với phần lễ vật này, Thiệu Tuyên Đế quả thật động lòng.

Thế nhưng động lòng với địa đồ không có nghĩa hắn không thèm để ý một số việc!

Thiệu Tuyên Đế đốt đèn, rút trường kiếm bên hông, cổ tay vừa chuyển mũi kiếm lạnh lẽo lập tức kề sát mặt Đan Yên. Trong khoảng khắc, một giọt máu chảy từ mũi kiếm xuống thân kiếm, Thiệu Tuyên Đế mặt không đổi sắc, hắn nheo mắt lại lạnh lùng nói: “Làm sạch cái mặt của ngươi đi, nếu còn dám dùng gương mặt của Hoàng Hậu, trẫm không ngại lập tức rạch nó thay ngươi.”

Đan Yên đông cứng nhếch môi: “Đây là một loại nước thuốc thay đổi hình dạng người khác cho ta, chính ta không rửa được, trừ khi có một loại nước thuốc khác tương khắc mới thay đổi được khuôn mặt này.”

Thiệu Tuyên Đế nghe vậy trong lòng thoáng lạnh, “Nói cho trẫm, ai cho ngươi thuốc.” Mũi kiếm chuyển sang đâm vào cổ nàng ta uy hiếp: “Trẫm không tin ngươi, vì vậy tốt nhất ngươi nên nói thật.”

“Ta cũng không biết nàng ta là ai, chỉ biết là một nữ nhân. Mười ngày trước nàng ta đến tìm ta, nói chỉ cần ta có thể mê hoặc Hoàng Đế Cao Thú là có thể thoát khỏi Trác Vân Quốc. Lúc đó ta đương nhiên mừng như điên, nào còn nghĩ được cái khác? Vì vậy còn chưa nghĩ kỹ đã để nàng ta dịch dung cho ta thành khuôn mặt này.”

Đan Yên sợ hãi nhìn về trường kiếm mà Thiệu Tuyên Đế đặt trên cổ mình, nuốt nước miếng nói: “Hoàng Đế bệ hạ yên tâm, đợi lần sau gặp nàng ta nhất định sẽ đổi gương mặt về như ban đầu.”

Không thể không nói, Hoàng Hậu Cao Thú thật sự đẹp tới cực điểm, dù hình dạng trước kia của nàng cũng kém rất xa, Đan Yên có chút nuối tiếc gương mặt này, có điều hiện nay Hoàng Đế Cao Thú chính miệng lên tiếng, trong lòng nàng dù có suy nghĩ khác cũng không dám nói ra.

Đường cung màu bạc thoáng qua trước mặt, Đan Yên thở nhẹ ra một hơi.

Thiệu Tuyên Đế thu hồi trường kiếm gọi quân sĩ giáp đen từ ngoài vào, lần này trói toàn thân vu nữ Đan Yên lại. Kẻ biết rõ tướng mạo Bảo Nhi chắc chắn từ trong cung ra. Là ai… Rốt cuộc đang mưu đồ cái gì? Trong đầu Thiệu Tuyên Đế nghĩ tới một loạt cung nhân có ấn tượng, nhưng không có phát hiện gì.

Luôn cảm thấy hiện nay… như gió thổi trước cơn giông tố. Hy vọng Bảo Nhi ở trong hoàng cung không có chuyện gì, Thiệu Tuyên Đế dập tắt ngọn đèn, bỗng chống trán cười, bên cạnh Bảo Nhi có ảnh vệ hắn phái đi, đương nhiên sẽ không gặp chuyện không may.



Trên tường thành cao cao, Tô Văn Ca toàn thân là máu đứng ở trung ương, ba vạn tinh binh đóng trên tường thành, chống cự tròn một ngày một đêm, các tướng sĩ đã có hiện tượng kiệt sức. Tô Văn Ca xoay người, trước mắt đầy máu, trên tường thành chỉ có tiếng rên và sự tĩnh mịch.

Binh lực của Minh Linh Quốc và Tham Lang Quốc đã lui về nghỉ ngơi hồi phục, chỉ sợ bọn chúng cũng không ngờ miếng thịt Tô Văn Ca này lại khó nhai đến vậy, thân là một tướng lĩnh tiến công mà còn có thể thủ thành? Chỉ có thể nói đó chính là thiên phú.

Trong lòng Tô Văn Ca một mảnh cay đắng, hắn chưa bao giờ thủ thành, chỉ học lại cách của Yến Đạo Bình. Thề sống chết bảo vệ đô thành, hắn có thể làm được, hắn cũng nhất định khiến binh sĩ thủ hạ hắn đều làm được. Phía sau tường thành là người nhà của bọn họ. Hắn không có người nhà, hắn chỉ có tín ngưỡng, vì vậy hắn càng phải giữ vững.

Cảnh sắc trước mắt bị máu tươi đầm đìa chia cắt. Hắn chống trường kiếm xuống ngồi bệt dưới đất, ngửa đầu tựa vào tường thành, thần kinh kéo căng một ngày một đêm cuối cùng có thể trùng xuống. Ngón tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, dù là ba vạn đối mặt với hai mươi vạn cũng nhất định không thể thua.

Hắn tuyệt đối không chịu thua.

Suy nghĩ của Tô Văn Ca có chút hỗn loạn.

“Tướng quân, tướng quân…”

Bên cạnh có người đẩy hắn, Tô Văn Ca mở mắt, tơ máu trong mắt có thể thấy rõ ràng, “Chuyện gì?”

Người kia là một quân sĩ người đầy máu, cánh tay phải bị băng bó vài chỗ. Vẻ mặt Tô Văn Ca ôn hòa hơn, binh lính thủ hạ của hắn quả nhiên đều tốt. Máu trên người cậu ta rất nhiều, chắc chắn đều là máu quân địch, giết rất tốt!

“Tướng quân, Hoàng Hậu nương nương tới! Nhưng mà… Nhưng mà Hoàng Hậu nương nương nói người muốn đứng trên tường thành, nhìn cho đến khi quân địch lui lại!” Người kia khổ nhăn mặt, gần như muốn vò rụng tóc. Nơi này rõ ràng là chỗ cho nam nhân bọn họ thủ thành, Hoàng Hậu nương nương tới làm gì?! Nghĩ đến chuyện vừa phải toàn lực nghênh địch vừa phải bảo vệ Hoàng Hậu nương nương… Sợ rằng không mấy người có sức làm được.

Ông trời của hắn à…

Tô Văn Ca nghe vậy chỉ thấy trước mắt tối sầm, hắn nhấc kiếm lên lập tức chống thẳng thân thể, trong lòng không biết là vội hay là giận: “Quả là càn quấy! Càn quấy!”

Một nữ nhân như vậy đứng trên tường thành, thủ hạ của hắn thật sự có thể thủ thành? Sợ rằng những người này đến lúc đó đều nhìn mỹ nhân mới đúng! Chỉ cần khuôn mặt, dáng người kia của Hoàng Hậu để ở đây, chẳng phải càng khơi dậy dục vọng chiếm hữu của quân địch?! Tô Văn Ca sa sầm mặt đi nhanh về phía trong thành.

Quân sĩ giáp đen trước mặt hắn mặt mày trắng bệch, thân thể hắn bị sợ đến mức không nhúc nhích được, nói thẳng Hoàng Hậu nương nương tới càn quấy… Lá gan của tướng quân ngài cũng to quá đi.

Đối với Tô Văn Ca tức giận ngăn cản, Yến An Quân một chút cũng không sợ hãi, nàng mặc một bộ trang phục đỏ, càng tôn lên vẻ kiều diễm như hoa: “Bản cung sẽ tự bảo vệ mình thật tốt, Tô tướng quân không cần lo lắng.”

“Yên tâm đi Tô tướng quân, cũng không cần phái người tới bảo vệ nương nương, có tạp gia ở đây sự an toàn của nương nương không cần quan tâm.” Trong ánh mắt kỳ quái của An Đức Lễ, Ảnh Nhị Thập Cửu dõng dạc tự xưng mình là “tạp gia”. Sự thực chứng minh, dù ngay trước mặt công công chính quy, Ảnh Nhị Thập Cửu vẫn có thể nói dối mặt không đỏ tim không đập nhanh.

“An công công, dẫn Hoàng Hậu nương nương về.” Tô Văn Ca thấy hai người phía trước bất động liền nháy mắt ra hiệu với An Đức Lễ, An Đức Lễ mặt nhăn mày nhó, nên khuyên hắn đều khuyên cả rồi.

Hắn thở dài: “Nương nương nói, người muốn đứng ở đây chờ Hoàng Thượng trở về.” An Đức Lễ sụt sịt mũi, dùng tay áo lau nước mắt: “Nô tài biết cảm nhận trong lòng nương nương thế nào, Tô tướng quân đừng khuyên nữa, để nô tài đi cùng nương nương một đoạn đường. Chỉ là… Khi thành phá, nếu Tô tướng quân còn sức lực, nhất định phải cứu nương nương mới được, Hoàng Thượng ngài ấy…. Aiz.”

“Ta hiểu.” Tô Văn Ca trầm giọng nói.

Hắn xoay người nhìn bóng lưng màu đỏ yểu điệu kia, thu mạnh kiếm vào vỏ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.