Hẹn Hò Theo Kiểu Của Em (To Die For)

Chương 23



Cái xe chệch cả tay lái. Wyatt đưa nó quay trở lại làn đường và trợn trừng nhìn khắp người tôi. "Làm thế nào mà em moi ra được một cái kết luận kiểu thế?"

"Well, nếu không phải là do em, thì nó phải là do anh. Em là một người tốt, và em không có bất cứ kẻ thù mà em có thể nghĩ ra cả. Tuy nhiên, lần ám hại đầu tiên là vào khi nào? Ngay sau khi chúng ta trở về từ bãi biển. Có bao nhiêu người biết anh theo em đến đó? Sau cái cách mà anh hành động vào đêm thứ năm khi Nicole bị giết-"

"Cái cách mà anh hành động?" anh kinh ngạc nhắc lại.

"Anh đã nói với những đồng nghiệp của anh rằng chúng ta có dây dưa với nhau, đúng không? Mặc dù chúng ta không có. Em thấy cái cách họ nhìn em, và không một ai trong cái đám gần năm mươi gã cảnh sát đó chui ra để cứu em khi anh cư xử thô bạo với em. Vì thế em đoán là anh đã nói dối họ rằng chúng ta đang hẹn hò."

Răng anh xít lại "Anh không có cư xử thô bạo với em"

"Ngưng việc lan man vào những chi tiết không đáng chú ý ấy lại đi. Và anh có thô bạo đấy. Em đúng quá còn gì? Anh bảo họ là chúng ta đi lại với nhau ư?"

"Yeah. Bởi vì chúng ta đúng là thế."

"Điều đó còn phải thảo luận-"

"Chúng ta sống với nhau. Chúng ta ngủ với nhau. Làm thế quái nào mà còn phải thảo luận xem chúng ta có đi lại với nhau hay không?"

"Bởi vì chúng ta còn chưa từng bắt đầu hẹn hò, và đây chỉ là tạm thời. Anh có ngưng việc ngắt lời em đi hay không? Em đang muốn nói là, ai là người mà anh đang đi lại cùng rồi bỏ rớt như một cục khoai tây nóng để theo đuổi em?"

Anh nghiến răng lại trong một vài giây. Tôi biết thế vì tôi có thể nghe thấy tiếng của chúng. Rồi anh nói "Cái gì khiến em nghĩ là anh đang đi lại với người nào đó?"

Tôi đảo mắt. "Oh, làm ơn. Anh biết là anh là kiểu người mà phụ nữ sẵn sàng quỳ xuống dưới chân mà "xin chết". Anh có thể có một dãy đàn bà con gái xếp hàng dài."

"Anh không cần đàn bà con gái - Em nghĩ người ta sẵn sàng quỳ xuống chân anh xin chết , huh?"

Bây giờ giọng anh nghe thật thỏa mãn. Tôi muốn đập đầu vào cái bảng điều khiển quá, nhưng chỉ bởi vì nó sẽ đau, và bây giờ thì tôi đã đủ nhức nhối và đau đớn rồi. "Wyatt!" Tôi hét lên. "Anh đang hẹn hò với ai?"

"Không ai đặc biệt cả."

"Không cần phải là "đặc biệt"; chỉ cần là hẹn hò thôi. Bởi vì một vài phụ nữ vẫn có những mơ mộng thiếu thực tế, anh biết mà. Một buổi hẹn và họ sẽ cho ra ngay một đám cưới. Vì thế ai là người cuối cùng anh đã hẹn hò, và ai là người có thể nghĩ rằng sẽ có vài chuyện nghiêm túc diễn ra, rồi bị "cho đi tàu suốt" khi anh theo em đến bãi biển? Có phải anh đang ở chỗ hẹn đêm thứ năm trước, cái đêm mà Nicole bị giết không?" Chú ý xem tôi đã trượt tới điểm đó như thế nào, bởi vì tôi vẫn đang thắc mắc về chuyện này.

Đến đây thì chúng tôi đã về tới nhà anh rồi, và anh chầm chậm rẽ vào lối vào. "Không, tối đó anh đang dạy một lớp tự vệ cho nữ giới," anh nói lơ đãng, trước sự hài lòng tuyệt đối của tôi. "Anh nghĩ cái lý lẽ của em không vững vàng được đâu, bởi vì đã . . . Chúa ơi, gần hai tháng rồi anh không đi chơi với ai cả. Đời sống xã hội của anh không nóng bỏng như em cứ khăng khăng khẳng định vậy đâu."

"Thế người cuối cùng anh hẹn hò. Anh có đi chơi với cô ấy nhiều lần không?"

"Một đôi lần, yeah." Anh cho xe vào trong garage.

"Anh có ngủ với cô ta không?"

Anh đưa tôi một cái nhìn thiếu kiên nhẫn. "Bây giờ anh đã thấy cuộc thẩm vấn này đi đến đâu rồi. Không, anh không ngủ với cô ấy. Và, tin anh đi, bọn anh ko hợp nhau đâu."

"Anh không, nhưng cô ấy thì có thể có đấy"

"Không," anh nhắc lại. "Cô ấy không. Thay vì đào xới quá khứ của anh, em nên nghĩ về của em ý. Em là người hay ve vãn tán tỉnh, và một vài gã có thể đã tưởng em nghiêm túc-"

"Em không phải loại chuyên đi tán tỉnh! Ngưng ngay cái kiểu cố ném trả lại em thế này đi."

Anh vòng sang và mở cửa xe cho tôi, nghiêng người nhấc tôi lên bằng cả hai tay để những cơ bắp cứng quèo và đau nhức của tôi không phải nỗ lực để trèo ra khỏi xe, rồi nhẹ nhàng đặt tôi đứng xuống. " Em là một kẻ tán tỉnh," anh nói một cách dữ dội. "Em không thể làm gì với nó. Đó là bản chất rồi."

Anh đã sử dụng quá nhiều chữ "f" để miêu tả tôi, và tôi sắp trở nên chán ngấy vì nghe chúng. Ừ, thì thỉnh thoảng tôi có bỡn cợt trêu ghẹo, nhưng nó không khiến tôi trở thành một ả tán tỉnh (flirt). Tôi cũng không phải là một cô nàng đỏm dáng (fluffy). Tôi không nghĩ mình lại là loại người hạ cấp như thế, và Wyat khiến tôi nghe như cái thể loại ngu đần phù phiếm (frivolous) vô tích sự biết đi hạng nhất - lại một chữ "f" khác.

"Và bây giờ em lại đang hờn dỗi," anh nói, chà xát ngón tay cái của mình lên môi dưới của tôi, cái đã đang bĩu ra chỉ một chút tí xíu xIU Rồi anh cúi xuống và hôn tôi, một nụ hôn chậm, ấm áp mà vì sao đó đã thực sự khiến tôi ẩm ướt, có thể bởi tôi biết anh sẽ chẳng có cách nào để tiến xa hơn với nó, và anh cũng biết điều ấy, thế có nghĩa là anh đang hôn tôi chỉ để hôn mà thôi, không phải để lôi tôi lên giường.

"Thế này để làm gì chứ?" tôi hỏi với chút ít hờn dỗi, để giấu đi cái sự thật là tôi đã ẩm ướt, khi anh rời môi khỏi tôi.

"Bởi vì em đã có một ngày tệ hại," anh nói, và lại hôn nữa. Tôi thở dài và thả lỏng tựa vào anh, bởi vì, ừ, tôi đã có một ngày rất tệ hại. Khi nụ hôn kết thúc, anh ôm tôi thật gần một lát, má anh tựa lên đỉnh đầu tôi. "Hãy để cho cảnh sát làm việc của họ," anh nói "trừ khi em đột nhiên nhớ ra một kẻ thù chết người đã từng đe dọa giết em, trong trường hợp đó, anh hoàn toàn muốn lắng nghe về chuyện đó"

Tôi đẩy người ra sau và quắc mắt nhìn anh. "Nghĩa là em kiểu như một mụ tóc vàng hoe ngốc nghếch đến nỗi không nhớ ra được những chuyện như vậy ngay tức thì à?"

Anh thở dài. "Anh không nói thế. Anh sẽ không nói điều đó vì em không ngốc nghếch. Em có rất nhiều phẩm chất, nhưng ngốc nghếch không nằm trong số đó."

"Oh, yeah? Thế em có những "phẩm chất" gì nào?" Tôi cảm thấy hăng máu, vì tôi bị đau đớn và sợ hãi, tôi phải trút nó lên đầu ai đó, đúng chứ? Wyatt là một anh chàng to xác, anh có thể xoay sở được.

"Đáng nản," (Frustrating) anh nói, và tôi gần như đã đá cho anh một phát, bởi vì anh lại kết luận bằng một chữ "f" khác. "Phiền nhiễu. Cứng đầu. Mưu mẹo, vì em cứ diễn cái vở tóc vàng hoe ngớ ngẩn khi em nghĩ nó sẽ giúp em đạt được điều mong muốn, và anh đoán là nó vẫn luôn hiệu quả. Cách em nghĩ làm anh sợ chết khiếp. Hấp tấp. Khôi hài. Quyến rũ. Đáng ngưỡng mộ." Anh vuốt ve má tôi, bàn tay anh dịu dàng. "Hoàn toàn đáng ngưỡng mộ. Và tất cả chuyện này không phải là tạm thời."

Đàn ông, Tôi không phải là người duy nhất mưu mẹo ở quanh đây, đúng không? Tôi đang bị chọc tức đến gần phát điên lên, và rồi anh hạ gục tôi bằng những cái từ cuối cùng đó. Vậy là anh thấy tôi đáng ngưỡng mộ, huh? Biết được thế thật là vui, vì thế tôi quyết định lờ đi cái phần về chuyện không phải là tạm thời. Anh cúi xuống và lại hôn tôi, rồi thêm vào, "và anh sẵn sàng xin chết dưới chân em."

Tôi chớp mắt nhìn anh. "Đấy là kiểu nói của con gái. Các anh chàng không nên nói thế."

Anh đứng thẳng lên. "Tại sao không?"

"Như thế quá ẻo lả. Anh nên nói cái gì đó nam nhi khí khái, như kiểu 'Anh sẵn sàng nhận một viên đạn vì em.' Thấy sự khác nhau chưa?"

Anh đang tự đấu tranh với một vẻ dữ tợn. "Hiểu rồi. Lại đây, Ta vào trong thôi."

Tôi thở dài. Tôi phải làm hai phần bánh Bread Pudding, và tôi không thực sự thấy có hứng, nhưng hứa là hứa. Không, những người ở sở cảnh sát không biết về việc tôi sẽ làm bánh, nhưng tôi đã có một lời hứa trong tâm tưởng với họ, thế nên bạn phải làm thôi.

Wyatt lấy bánh vòng và sữa đặc ở ghế sau, rồi mở cốp xe anh và lấy ra một túi bố có thò ra những nhánh màu xanh. Anh đóng cốp lại, cau có với cái bao bố đó.

"Cái gì đó?" Tôi hỏi.

"Anh bảo anh sẽ mua cho em một bụi cây. Đây rồi này."

Tôi nhìn trừng trừng vào chỗ cây bẩn thỉu tội nghiệp. Những nhánh màu xanh đã thành những cành dây teo tóp rũ lả. "Em sẽ làm gì với một bụi cây?"

"Em nói trong ngôi nhà này chẳng có tí cây nào, như kiểu làm thế nào có thể sống nổi hay cái gì gì đó. Vì thế cây của em đây."

"Nó không phải một cái cây trồng trong nhà! Nó là một bụi cây um sùm. Anh mua một bụi um sùm về cho em ư?"

"Cây là cây. Đặt nó vào trong nhà nó sẽ là cây trồng trong nhà."

"Anh quá là ngang ngược," Tôi nói cáu kỉnh, với tới nhấc cái thứ tội nghiệp khỏi anh. "Anh đã để nó trong cốp cả ngày với cái nhiệt độ này ư? Anh đã nấu chín nó. Nó Có thể chết mất. Dù vậy em có thể làm nó sống lại, với một chút TLC (Tender love & Care = dịu dàng yêu thương và chăm bẵm). Anh sẽ mở cửa chứ? Anh cũng đã mua thức ăn cho nó rồi đúng không?"

Anh mở khóa trước khi trả lời tôi với vẻ cẩn trọng, "Cây biết ăn hử?"

Tôi ném cho anh một cái nhìn thiếu tin tưởng. "Tất nhiên cây biết ăn. Bất cứ cái gì sống được, nó phải biết ăn." Rồi tôi nhìn xuống cái cây đang cầm và lắc đầu. "Dù là cái cây tôi nghiệp này có thể vĩnh viễn không bao giờ ăn được nữa."

Vết thương trên cánh tay tôi đang kêu gào chống đối việc phải đỡ sức nặng của cái cây, cho dù tôi đã hầu như dùng tay phải để đỡ cái khối nặng đó và chỉ dùng tay trái để giữ cho cái cây khỏi nghiêng ngả. Tôi có thể đưa cái cây cho Wyatt, nhưng tôi không có đủ tin tưởng để giao cho anh. Anh đã vừa tự chứng minh là mình có khả năng tàn phá cây cối nghiêm trọng.

Trong khi anh mang cái túi của tôi vào, tôi đặt cái cây vào bồn, nhẹ nhàng rẩy lên nó chút nước lạnh với nỗ lực hồi sinh nó. "Em cần một cái xô," Tôi bảo anh. "Cái nào mà anh không cần dùng đến nữa ý, vì em sẽ phải đục vài cái lỗ ở dưới đáy."

Anh đang tiến tới buồng giặt là để lấy cho tôi cái xô nhựa xanh đựng giẻ lau nhà thì khựng lại tức thì khi tôi nói xong. "Tại sao em lại phải đi hủy hoại một cái xô đẹp đẽ hoàn hảo vậy?"

"Bởi vì anh đã đối xử tàn tệ với cái cây này đến mức nó có thể sẽ không sống nổi nữa. Nó cần nước, nhưng rễ nó không cần ngập rũ trong nước. Và vì thế - nước cần phải được làm cho chảy đi. Nếu anh không có một cái chậu trồng cây với những cái lỗ thoát nước bên trong, em đã ngờ là thế vì anh chưa bao giờ trồng cái cây cảnh nào trong nhà, thì em sẽ phải đục những cái lỗ vào cái định dùng để trồng cây."

"Thấy đó, đây là lý do vì sao đàn ông không trồng cây trong nhà. Chúng quá nhiều vấn đề, và kéo theo những thứ phức tạp chết tiệt."

"Chúng khiến một ngôi nhà đẹp hơn, cảm giác rất tuyệt, và chúng cũng giữ cho không khí trong sạch. Em chưa bao giờ nghĩ mình sống trong một ngôi nhà mà không có cây."

Anh thở dài. "Được rồi, được rồi. Anh sẽ đục lỗ vào cái xô."

Người hùng của tôi.

Anh dùng cái tô vít dài để chọc xuyên qua lớp nhựa, và chỉ trong chớp mắt cái bụi cây lùm xùm đã yên vị trong cái xô ở trên bồn trong phòng giặt, cái bầu rễ đã ướt đẫm và được thoát nước. Tôi hy vọng đến sáng ra, nó sẽ có thể tươi tỉnh trở lại một chút. Rồi tôi quay ra cái lò nướng đôi của anh và bắt đầu nhặt nhạnh những thứ đồ cần thiết để làm bánh Bread pudding.

Anh siết vai tôi và nhẹ nhàng đẩy tôi xuống ghế. "Ngồi đi" anh nói, hoàn toàn không cần thiết, vì hiển nhiên là anh đã bắt tôi làm thế xong rồi. "Anh sẽ làm bánh Bread Pudding. Chỉ cần bảo anh phải làm những gì thôi."

"Sao lại thế? Anh chưa bao giờ chịu nghe lời cả." Ngay bây giờ, liệu có cách nào để tôi có thể cưỡng lại câu nói này không nhỉ?

"Anh sẽ cố gắng," anh nói khô khốc. "Chỉ một lần này."

Anh rộng rãi quá nhỉ? Điều tối thiểu anh có thể làm, khi đã cân nhắc đến chuyện những gì tôi đã phải trải qua ngày hôm nay, là hứa trang trọng rằng bây giờ anh sẽ chú ý lắng nghe những gì tôi nói.

Vì thế tôi ngồi giám sát việc làm bánh Bread pudding, làm nó thực ra rất dễ, và trong khi anh tách số bánh vòng ra thành từng khoanh, anh hỏi, "Giải thích cho anh chút đi. Những người mà mẹ em đã kể ấy: người đàn ông cố gắng làm vài chuyện tốt đẹp cho vợ, và bà ấy lại quay ra cố giết ông ta, thế thì tại sao cả nhà em lại đứng về phía bà vợ?"

"Vài chuyện tốt đẹp?" Tôi lặp lại, nhìn chăm chăm vào anh vẻ ghê rợn.

"Ông ấy đã thuê trang trí lại phòng ngủ của họ một cách chuyên nghiệp để làm quà tặng vợ. Sao lại bà ấy lại không cảm ơn chồng vì ý tưởng ấy, cho dù thậm chí có không thích phong cách đó đi chăng nữa?"

"Anh nghĩ chuyện thậm chí họ đã cưới nhau được ba lăm năm rồi mà dượng ấy hầu như không chú ý chút nào tới vợ, đến nỗi không biết dì ấy đã cố công bao lâu và gian khổ đến mức nào để có được cái phong ngủ thực sự đúng kiểu, và dì ấy yêu cái phòng ngủ ấy đúng như nó vẫn đang như thế, là một chuyện tốt đẹp à? Một vài đồ cổ dì ấy có, và đã bị bán trước khi dì có thể cố cứu lại chúng, là những vật gia bảo và không thể thay thế được."

"Dù bà ấy yêu quý nó thế nào chăng nữa, đó chỉ là đồ nội thất. Ông ấy là chồng; em không nghĩ ông ấy xứng đáng được đối xử tốt hơn là việc bị bà ấy cố dùng xe đâm vào à?"

"Dì ấy là vợ," Tôi đáp trả. "Anh không nghĩ dì xứng đáng được đối xử tốt hơn là bị phá hủy đi những đồ mà dì yêu thích, và lấp vào đó những món mà dì hoàn toàn ghét à? Sau ba lăm năm, anh không nghĩ ít nhất dượng ấy cũng nên có khả năng bảo với người thiết kế là dì Sally ghét thép và kính à?"

Vẻ mặt anh, dù không nói ra, cho thấy bản thân anh cũng chẳng quan tâm gì đến chuyện mấy thứ đồ đạc tối tân đó, dù anh đã ko diễn đạt theo cách ấy. "Và thế là bà ấy điên lên vì ông ta không chú ý đến cái style mà bà ấy thích?"

"Không, dì ấy bị tổn thương vì nhận ra dượng đã hoàn toàn không chú ý chút nào đến dì. Dì phát điên lên vì dượng ấy đã bán đồ của dì đi."

"Đó không phải cũng là đồ của ông ấy ư?"

"Dượng ấy có bỏ hàng tháng trời để lùng tìm từng món một không? Dượng ấy có tự tay hoàn thiện chúng không? Em có thể khẳng định chúng là đồ của dì"

"Okay. Thế vẫn không đáng để cố gắng giết ông ta."

"Well, anh biết mà, dì ấy không cố gắng giết dượng ấy. Dì ấy chỉ muốn trả lại dượng phần tổn thương như dì đã bị thôi."

"Rồi sau đó, như em nói, bà ấy đáng ra thì nên lái một cái máy xén cỏ hơn là một cái xe ô tô. Bất chấp chuyện bà ấy tổn thương như thế nào, nếu bà ấy giết được ông chồng thì anh sẽ phải bắt bà vì tội giết người."

Tôi ngẫm nghĩ về nó, rồi trả lời, "Có một vài chuyện phải làm, dù bị bắt cũng đáng" Cá nhân tôi sẽ không đi xa đến mức như dì Sally, nhưng còn lâu tôi mới nói với Wyatt điều đó. Phụ nữ thì phải sát cánh bên nhau, và tôi cũng nghĩ đó là bài học tốt cho anh : Đừng có làm rối tung lên với những đồ đạc của phụ nữ. Nếu anh có thể hướng ra ngoài chuyện luật pháp một chút thôi, tôi chắc anh sẽ nhìn ra lý do. "Những thứ đồ đạc xung quanh một phụ nữ luôn rất quan trọng đối với cô ấy, như phụ tùng dụng cụ quan trọng đối với đàn ông vậy. Liệu có bất cứ cái gì mà anh thực sự quí như vàng không, như cái gì đó của bố anh, hoặc có thể là một cái ô tô - " Tôi thình lình nhận ra. Nhìn anh chằm chằm, kinh ngạc "Anh không hề có cái ô tô nào!" Cái xe duy nhất ở trong garage là chiếc Crown Vic, nó thuộc sở hữu của thành phố và luôn hét lên rành rành, Cảnh sát đây!

"Tất nhiên là anh có xe," anh nói điềm tĩnh, nhìn xuống hai cái tô lớn đựng bốn tá bánh vòng mà anh đã chia ra, được tách thành những khoanh cỡ vừa ăn. "Bây giờ anh phải làm gì?"

"Đập trứng. Em không nói về chiếc xe của thành phố" tôi trả lời "Chuyện gì đã xảy ra với chiếc Tahoe vậy?" Khi tôi hẹn hò với anh hai năm trước, anh vẫn còn lái chiếc Tahoe lớn màu đen.

"Đổi nó." Anh nhanh chóng đập hai quả trứng, rồi tách đôi chúng vào những tô nhỏ riêng biệt, và lại đập tiếp.

"Lấy cái gì? Chẳng có gì trong garage cả."

"Một chiếc Avalanche. ( Chub - cũng 1 dạng xe bán tải, địa hình, xe Chevrolet Avalanche màu đen trông mê lắm) Anh lấy nó ba tháng trước. Nó cũng màu đen."

"Thế nó đâu?"

"Chị anh, Lisa, mượn nó dùng trong lúc xe của chị ấy để ở hãng hai tuần trước." Anh nhíu mày. "Anh đã tưởng là đến hôm nay chị ấy phải trả lại xe rồi chứ nhỉ." Anh nhấc cái điện thoại không dây, quay số, và kẹp nó vào giữa cằm và vai. "Hey, Lise. Em chợt nhớ là chị giữ cái xe của em. Xe chị vẫn còn ở hãng à? Có chuyện gì mà lâu vậy?" Anh lặng nghe một chốc. "Okay, không vấn đề gì. Em vừa nói đấy, chỉ chợt nhớ ra thôi." Anh ngưng lại, và tôi có thể nghe thấy giọng phụ nữ, nhưng không chắc được chị ấy nói gì. "Mẹ nói thế á? Có thể." Rồi anh cười to "Yeah, thật đấy. Em sẽ kể chi tiết cho chị khi bọn em giải quyết xong chuyện này. Okay. Yeah. Gặp chị sau."

Anh nhấn nút ngắt và đặt điện thoại trở lại bàn, rồi trở lại xem xét những gì anh đang làm. "Tiếp theo là gì?"

"Một lon sữa đặc cho mỗi tô." Tôi nhìn chằm chằm anh một cách ngờ vực "Cái gì 'thật' cơ ?"

"Chỉ là một vấn đề anh đang tính thôi."

Tôi có một linh cảm mình chính là vấn đề anh đang tính, nhưng tôi cần phải gài số sẵn sàng đã để tăng tốc giành chiến thắng trong cuộc tranh cãi với anh, vì thế tôi kệ nó đấy đã. "Khi nào xe chị ấy xong?"

"Chị ấy hy vọng là thứ sáu. Dù anh đang nghi là chị ấy thích lái cái xe của anh. Nó trông được lắm." Anh nháy mắt với tôi. "Vì em cũng thích lái xe bán tải, em sẽ yêu cái xe của anh thôi. Em sẽ đáng yêu đến chết trong cái xe ấy mất."

Nếu tôi mà không được như thế, thì tôi sẽ cần phải nghiêm túc xem xét lại hình ảnh của mình. Vì tôi đã đỡ đi nhiều, nên tôi tự mình bỏ thêm cho những nguyên liệu còn lại: muối, quế, thêm sữa, và một tẹo hương vani. Anh trộn tất cả với nhau, rồi đổ mỗi tô trải đều ra khay nướng. Lò đã được bật nóng sẵn, vì thế anh nhét cả hai khay vào để nướng và đặt thời gian ba mươi phút. "Thế thôi à ?" anh hỏi, nhìn tò mò vì nó đơn giản quá.

"Thế thôi. Nếu anh không có ý kiến gì nữa thì em sẽ đi đánh răng và đi ngủ. Khi nó báo hết giờ, lấy cái khay ra, phủ đồ bọc lên và cho vào tủ lạnh thôi. Em sẽ làm sốt bơ lạnh vào sáng mai." Tôi lê chân mệt mỏi. Thấy cơ thể hầu như đã đạt đến giới hạn cuối cùng rồi.

Biểu hiện của anh dịu đi, không một lời nào nữa, anh bế bổng tôi lên trên cánh tay mình.

Tôi ngả đầu vào vai anh. "Anh làm chuyện này nhiều quá," tôi nói khi anh mang tôi lên lầu. "Bế em đi loanh quanh, ý em là vậy"

"Một vinh hạnh đấy. Anh chỉ ước nó không xảy ra trong hoàn cảnh này." Biểu hiện dịu nhẹ lại nhạt dần, trả lại nét dữ tợn trên gương mặt anh. "Em cứ bị đau khiến anh phát ốm lên được ấy. Anh muốn giết chết tên con hoang khốn khiếp đã làm chuyện này với em."

"Ah-ha! Giờ thì anh đã biết dì Sally cảm thấy như nào rồi," tôi reo lên hoan hỉ. Mọi thứ đã trúng đích, dù, nói chung, tôi chẳng cần bắn phát đạn nào, chỉ một cái tai nạn xe đã giải quyết xong chuyện ấy. Mặt khác, vì những thứ đó đã xảy ra, tại sao lại không tận dụng nó cơ chứ? Thật ngớ ngẩn khi phải tung ra con bài chủ, dù là bạn đang có gì trong tay đi nữa.

Tôi đánh răng; rồi sau đó anh giúp tôi cởi quần áo và thực tế là nhét tôi vào giường. Tôi ngủ thiếp đi trước khi anh rời khỏi phòng.

Tôi ngủ cả đêm, thậm chí cũng không thức dậy khi anh vào giường. Tôi tỉnh giấc khi chuông báo thức của anh reo, và ngái ngủ với qua để vuốt ve một bên người anh khi anh rướn lên để tắt báo thức. " Sáng nay em cảm thấy thế nào?" anh hỏi, ngả lưng trở lại và quay đầu về phía tôi.

"Không tệ như em tưởng. Khá hơn tối qua. Tất nhiên, em chưa muốn cố trèo ra khỏi giường đâu. Mắt em có thâm không?" Tôi nín thở, chờ câu trả lời.

"Không hẳn," anh nói, xem xét kĩ tôi. "Vết thâm đó không còn tệ như tối qua nữa đâu. Tất cả những thứ tà thuật bọn em với mẹ đã làm ở trong bếp nhà em chắc hẳn đúng là có tác dụng."

Cảm ơn Chúa. Hôm nay tôi sẽ lại đắp túi đá, chỉ để phòng xa. Tôi chẳng thích thú gì cái gương mặt vằn vện gấu trúc đâu

Anh không ra khỏi giường ngay, và tôi cũng vậy. Anh vươn người, ngáp, rồi lại nằm dài ngái ngủ. Có một cái thú vị đang dựng đứng thành lều ở ngay dưới eo của anh, và tôi muốn kiểm tra nó chút đỉnh, nhưng thế thì hình như quá tàn nhẫn với quan điểm vững chắc về chuyện không làm tình của tôi. Không, thế là không đúng; nó không phải là thứ tôi không muốn làm, nhưng là thứ tôi biết chúng tôi không nên làm, cho đến tận khi có thật nhiều thứ được hình thành giữa hai đứa. Dù thế, tôi thực sự, thực sự, muốn thử chuyện đó.

Trước khi không thể chống cự nổi với sự cám dỗ - một lần nữa - tôi bắt sự chú ý của mình tránh ra xa và cần thận ngồi dậy. Ngồi dậy khá là đau. Đau rất nhiều. Cắn chặt môi, tôi trượt chân mình xuống một bên giường, đứng lên, và bắt đầu bước một bước. Thêm bước nữa. Còng lưng và tập tễnh như một bà già lụ khụ, tôi cứ thế lết vào phòng tắm.

Tin xấu là, các cơ bắp của tôi hôm nay thậm chí còn đau tệ hại hơn đêm qua, nhưng cái đấy cũng có thể dự đoán được. Tin tốt là, tôi biết cách giải quyết vấn đề này. Ngày mai nó sẽ khá hơn thôi.

Ngâm mình trong bồn nước ấm trong lúc Wyatt chuẩn bị bữa sáng cũng có ích. Thêm cả vài viên ibuprofen, một chút cử động dãn gân cốt nhè nhẹ, và tách cà phê đầu tiên. Cà phê trợ giúp cho phần cảm giác của tôi nhiều hơn là cho phần cơ bắp, nhưng cảm giác cũng rất quan trọng, đúng không nhỉ?

Sau bữa sáng tôi làm sốt bơ để rưới lên bánh Bread pudding. Rất nhanh và đơn giản, chỉ một khoanh bơ và một hộp đường hạt, với vị rượu Rum. Phần đường phải tan hết đã, nhưng chỉ mới nghĩ đến miếng cắn đầu tiên miệng tôi đã tứa nước miếng. Wyatt không chối từ sự cám dỗ; sốt bơ chưa kịp lạnh anh đã múc một thìa đầy từ cái đĩa đựng chỗ sốt và nhét luôn vào miệng. Anh nhắm hờ mắt và hậm hừ chút âm thanh đầy tán thưởng . "Trời, ngon quá này. Anh sẽ giữ lại cả hai phần."

"Nếu anh làm thế, em sẽ loa ầm lên."

Anh thở dài, "Được rồi, được rồi. Nhưng em sẽ làm cái này cho anh vào sinh nhật hàng năm chứ, okay?"

"Nhưng tự anh biết làm rồi còn gì," Tôi đáp lại, mắt mở to, nhưng tim thì rộn ràng sung sướng một chút với ý nghĩ sẽ được ở bên anh tất cả các ngày sinh nhật, năm này qua năm khác. "Chính xác thì khi nào là sinh nhật anh?"

"Mồng ba tháng mười một. Em thì khi nào?"

"Mười lăm tháng tám." Oh, tuyệt. Không phải là tôi tin vào tử vi hay gì cả, nhưng Hổ cáp - Scorpio với Sư tử - Leo và một sự kết hợp bùng lên dữ dội. Cả hai đều cứng đầu và nóng tính, mặc dù tôi thì vượt ra ngoài cái tiên đoán đó, tôi không nóng tính chút nào. Nhưng tôi lại có thể đứng top 5 trong số những người cứng đầu.

"Nhăn mày cái gì thế?" anh hỏi, nhẹ nhàng chà xát khoảng giữa hai lông mày tôi.

"Anh là Hổ cáp - Scorpio."

"Sao? Là bọ cạp, đúng không?" Anh đặt tay lên eo tôi và kéo tôi lại gần, tì người xuống để hôn dưới tai phải tôi "Muốn xem ngòi độc của anh không?"

"Anh không muốn biết những nhược điểm của người cung Hổ cáp à? Dù em không tin lắm vào tử vi."

"Nếu em không tin vào nó, thì sao anh lại phải biết về những nhược điểm của người cung Hổ cáp?"

Sao tôi ghét anh suy nghĩ logic thế. "Để cho anh biết những gì sẽ xảy ra với anh."

"Anh biết chuyện gì xảy ra với mình." Anh khum ngực tôi lại và cắn nhẹ vào một bên cổ tôi. "Đó là một cô nàng vàng hoe 5 feet 4, có dáng dấp, một cái miệng duyên dáng, một cặp mông tròn, căng mẩy lên khiến anh phát điên."

"Mông em không căng mẩy," tôi nói, lập tức đầy căm phẫn. Tôi đã rất cố gắng hoạt động để giữ mông tôi chắc gọn. Tôi cũng phải rất cố gắng hoạt động để giữ vững sự căm phẫn, vì những gì mà anh đang làm với cổ tôi.

"Em không thể nhìn thấy nó từ phía sau khi em bước đi."

"Well, duh."

Tôi cảm thấy nụ cười của anh trên trên cổ tôi. Không biết sao mà đầu tôi lại đã nghiêng hẳn ra sau và tôi đang tì siết lên vai anh, tôi đã quên hẳn mất việc cử động thì đau như thế nào. "Nó nẩy lên xuống như hai quả bóng mẩy ấy. Em chưa bao giờ quay lại và để ý thấy những gã đàn ông chùi nước dãi rớt xuống cằm à?"

"Well, yeah, nhưng em tưởng đấy là do tiến hóa chưa đầy đủ."

Anh cười lục khục. "Có thể. Chết tiệt, anh ước em không bị đau và bầm dập đến thế."

"Anh sẽ muộn giờ làm đấy." Tôi chẳng buồn phản đối rằng tôi sẽ không để anh làm tình với mình, bởi vì tôi đã được chứng tỏ cho thấy rằng phải thưc sự có chút tự chủ ở chỗ nào anh có dính dáng đến. Tôi có thể thử, nhưng-

"Yeah, và rồi nhìn vào cái nụ cười ngoác đến tận mang tai của anh, mọi người đều sẽ biết anh đã làm gì"

"Và rồi thật tốt là em bị thâm tím, đau đớn, vì em thực sự ghét đi làm muộn." Và nếu khả năng tự kiềm chế của tôi không hoạt động được để chống lại anh, thì tôi có thể chơi trò những-thứ-đau-đớn-và-bầm-tím-này hết sức mình. Ừ, đó cũng có tí chút mánh khóe đấy, nhưng đây là cuộc chiến-và anh đang có thế thắng.

Anh nhấm nhấm cổ tôi lần nữa, chỉ để cho tôi biết mình đang bỏ lỡ cái gì, phòng trường hợp tôi cần nhắc lại. Tôi không cần. "Hôm nay em sẽ làm gì khi anh đi?"

"Ngủ. Có thể tập chút yoga, để kéo giãn và thả lỏng cơ bắp. Lảng vảng rình mò mọi thứ quanh quanh nhà anh. Sau đó, nếu có thời gian, em có thể sắp xếp các hộp đồ của anh theo vần từ A -Z, sắp xếp lại tủ quần áo của anh, và cài đặt cái điều khiển của anh để tivi mở kênh Lifetime bất cứ khi nào được bật lên." Tôi không biết có làm được điều đó không, nhưng sự đe dọa này nghe thật tuyệt.

"Chúa nhân từ." Giọng anh đầy vẻ kinh hãi. "Mặc quần áo vào. Em sẽ đến sở với anh."

"Anh không thể tránh né mãi được đâu. Nếu anh nài nỉ em ở đây, anh phải chịu hậu quả thôi."

"Bây giờ anh đã thấy nó là thế nào rồi." Anh nhấc đầu lên và chiếu cái nhìn xuống tôi, nheo mắt lại. "Được rồi, cứ làm những điều tệ bạc đi. Đêm nay anh sẽ trả thù."

"Em đang bị thương, không nhớ à?"

"Nếu em có thể làm tất cả những thứ đó, thì có khi tình trạng em tử tế hơn những cái em đang thể hiện đấy. Đoán về chuyện anh sẽ khám phá tối nay xem, thế nào?" Anh xoa nhẹ mông tôi. "Anh trông đợi tối nay." Oh, anh ta quá tự cao.

Tôi theo anh lên tầng và ngắm anh tắm, cạo râu, rồi ngồi trên giường trong khi anh thay quần áo. Lựa chọn của ngày hôm nay là một bộ comple màu xanh lính thủy, áo sơmi trắng, cà vạt màu vàng có những vệt đỏ xanh thủy thủ mờ. Anh là một người ăn mặc bảnh bao, điều mà tôi rất thích ở một người đàn ông; rồi khi anh đeo xong mấy thứ trang bị cảnh sát, bao súng khoác vai và phù hiệu chỗ thắt lưng, đó hầu như là quá nhiều cho sự tự chủ của tôi. Tất cả sự uy quyền và sức mạnh ấy khiến tôi bị kích thích, nói vậy thì nghe có vẻ tôi chả nữ tính chút nào, nhưng kệ chứ, quỷ ạ. Bạn sẽ nhận ngay ra điểm đã thu hút mình khi bạn thấy nó và Wyatt là của tôi-dù anh có mặc cái gì đi chăng nữa.

"Anh sẽ mang bánh Bread pudding của em cho các anh chàng và cô nàng ở đó - nó sẽ khiến họ sung sướng - rồi anh sẽ đi xem xét chồng cũ của em," Anh nói khi xỏ vai vào áo jacket.

"Chỉ phí thời gian thôi."

"Có thể, nhưng anh muốn tự mình kiểm tra."

"Sao MacInnes và Forester không nói chuyện với anh ta? Bọn họ sẽ cảm thấy như thế nào về việc anh nhúng mũi vào nhiệm vụ của họ?"

"Anh đã cứu họ khỏi vài vụ phải công cán xa, và thêm nữa, họ biết đây là chuyện cá nhân, vì thế họ nhắm mắt cho anh ở một vài chỗ."

"Những người khác có thấy khó chịu khi anh được thăng tiến cao hơn họ không?"

"Tất nhiên họ có. Quái quỷ, họ sẽ không còn là người nếu họ không thế. Anh cố để không dẫm đè lên chân họ, nhưng cùng lúc ấy, anh là sếp của họ và họ biết điều ấy."

Và anh không lo lắng xem liệu anh có bắt buộc dẫm lên chuyện của họ không. Anh không nói ra, nhưng anh không cần phải thế. Wyatt sẽ không quan tâm bất cứ chuyện tào lao gì từ họ cả.

Tôi đi cùng anh xuống chỗ garage, và anh hôn tạm biệt tôi ở cửa. "Đừng ném đi bất cứ cái gì em kiếm được khi đi rình mò lảng vảng đấy, biết chưa?"

"Biết rồi. Trừ khi nó là những bức thư từ một cô bạn gái cũ hay gì đó; và rồi em có thể tình cờ thả cho chúng một mồi lửa. Anh biết là những thứ như thế tình cờ xảy ra như thê nào mà." Anh nên biết; anh đã chuẩn bị xét hỏi Jason như một nghi can giết người có chủ đích vì anh đã nghe thấy tin nhắn Jason để lại trong máy trả lời tự động của tôi còn gì.

Anh cười nhăn nhở. "Không có bức thư nào hết" và trả lời khi chui vào trong xe.

Tôi nhìn ngắm ngó nghiêng, tất nhiên. Một ngày đang lặng lẽ trải dài ra trước mắt tôi; tôi chẳng phải đi đâu hay làm gì, chẳng nói chuyện với ai. Có quá nhiều thời gian trong tay, tôi phải ngó ngiêng thôi. Dù vậy tôi cũng chẳng định sắp lại tủ quần áo của anh hay xếp những hộp đồ vì nó đòi hỏi phải di chuyển và cử động.

Thay vào đó hôm nay tôi tự nuông chiều mình. Tôi xem ti vi; tôi đánh một giấc. Tôi chất thêm một đống đồ giặt và chuyển cái cây ra đâu đó gần cửa sổ để nó có thể nhận được chút ánh nắng. Cái đó cũng đòi hỏi phải cử động và di chuyển, nó đau, nhưng dù sao thì tôi cũng phải làm vì cái bụi cây cần tất cả sự chăm sóc cần thiết. Tôi cũng gọi vào máy di động của Wyatt và để lại cho anh một tin nhắn để mang về chút thức ăn cho cây.

Anh gọi vào giờ ăn trưa. "Em thấy thế nào rồi?"

"Vẫn nhức, vẫn đau, nhưng ổn cả."

"Em đã đúng về Jason."

"Em đã nói rồi mà."

"Anh ta có một bằng chứng ngoại phạm chết tiệt: Sếp Gray. Chồng cũ của em và ông Sếp đã ở trong nhóm chơi golf bốn người ở Câu lạc bộ Little Creek Country vào chiều Chủ Nhật, vì thế anh ta chẳng thể nào có khả năng bắn em. Anh nghĩ là em không nghĩ ra thêm bất cứ ai có thể có khả năng giết em?"

"Không một manh mối." Tôi cũng đã đang nghĩ về nó, nhưng vẫn chưa nảy ra được cái gì. Tôi đã đi đến một kết luận rằng một ai đó đang cố giết tôi bởi vì một lý do mà tôi chẳng biết gì sất. Và điều đó chẳng tuyệt chút nào hết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.