Hẹn Ước Dưới Vầng Trăng

Chương 19



Victoria nhắm mắt trước sự cay đắng của anh, nhưng cô không thể bịt tai mình lại. Những bước chân giận dữ vang khắp cả căn nhà, rồi được kết thúc bằng tiếng sập cửa chói tai từ phòng ngủ của anh. Cô dựa lên bức tường bếp. Cô đang e sợ điều gì? Cô không thể phủ nhận việc mình quan tâm đến Robert lâu hơn được nữa. Không thứ gì có sức mạnh nâng trái tim cô lên bằng một nụ cười của anh. Nhưng để anh làm tình với cô thì khác, nó sẽ thay đổi tất cả. Cô sẽ phải buông xuống cơn giận cô đã giữ chặt trong lòng suốt bao nhiêu năm qua. Theo góc độ nào đó thì giận dữ đã trở thành một phần của con người cô rồi, và không gì có thể khiến cô hoảng sợ hơn là đánh mất một phần bản thân mình. Đó là tất cả những gì cô có thể giữ lại khi cô còn là một gia sư. Tôi là Victoria Lyndon, cô sẽ tự nói với bản thân sau một ngày đặc biệt cố gắng. Không ai có thể tước đoạt nó khỏi tôi.

Victoria lấy hai tay che mặt và thở hắt ra. Đôi mắt cô vẫn nhắm chặt, nhưng tất cả những gì cô có thể thấy là nét mặt ấm áp của Robert. Cô có thể nghe được giọng nói của anh trong tâm trí, và anh cứ tiếp tục nói, hết lần này đến lần khác, câu “Anh yêu em”. Và rồi cô hít hà. Đôi bàn tay cô có mùi như của anh, tựa như mùi gỗ đàn hương và da thuộc. Quá lấn át.

“Mình cần ra khỏi đây”, cô lẩm bẩm, rồi băng qua căn phòng đến chỗ cánh cửa dẫn ra khu vườn sau nhà.

Khi ra đến nơi, cô hít vào một hơi thật sâu bầu không khí trong lành. Cô quỳ xuống thảm cỏ và chạm vào những bông hoa. “Mẹ à”, cô thì thầm, “Mẹ có đang lắng nghe không?”

Chẳng có chớp sáng nào giữa bầu trời, nhưng giác quan thứ sáu mách bảo cô quay trở lại, chính khi đó cô nhìn thấy Robert qua khung cửa sổ phòng anh. Anh ngồi lên bệ cửa sổ với tấm lưng đưa về phía cô. Tư thế của anh trông thật cô độc và hoang vắng.

Cô đã làm tổn thương anh. Cô cứ bám chặt lấy cơn giận dữ của bản thân vì đấy là tất thảy những gì cô có thể dựa vào, nhưng tất thảy những gì cô đang làm lại gây tổn thương cho người mà cô…

Bông hoa trong bàn tay cô bị xé thành hai nửa. Cô đã bao giờ định nói đến từ yêu chưa?

Vicroria cảm giác như được nâng lên bằng thứ sức mạnh vô hình nào đó. Lúc này trong trái tim cô còn hiện hữu điều gì khác nữa. Cô không chắc có phải tình yêu hay không, nhưng nó là một thứ tình cảm rất dịu dàng và tốt đẹp, và đã đẩy cơn giận dữ sang một bên. Cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết trong suốt những năm vừa qua.

Cô ngước nhìn lên cửa sổ. Đầu Robert vùi trong lòng bàn tay anh. Thật sai lầm. Cô không thể tiếp tục tổn thương anh theo cách này. Anh là người tốt. Tuy vẫn có những lúc còn đôi chút độc đoán, cô nghĩ với nụ cười run run, nhưng vẫn là người tốt.

Victoria trở lại ngôi nhà và lẳng lặng đi lên phòng mình.

Cô ngồi bất động trên giường khoảng một phút. Cô thực sự có thể làm chuyện này không? Cô nhắm mắt và gật đầu. Rồi, hít một hơi sâu, cô di chuyển bàn tay run rẩy lên những chiếc móc trên váy.

Cô chui vào chiếc váy ngủ màu xanh dương, trượt dọc đôi bàn tay theo chiều dài mượt như lụa của nó và cảm giác như đã đổi khác.

Cuối cùng cô cũng tự thừa nhận điều mình đã biết suốt bấy lâu - cô muốn Robert. Cô muốn anh, và cô muốn biết rằng anh cũng muốn cô. Câu hỏi về tình yêu vẫn còn quá đáng sợ để cô có thể đối diện, ngay cả trong tâm trí, nhưng khát vọng của cô quá mạnh mẽ và không tài nào phủ nhận được. Với lòng kiên quyết đến không ngờ, Victoria bước đến cánh cửa dẫn sang phòng anh và xoay tay nắm.

Anh khóa cửa.

Miệng cô trễ xuống. Cô thử xoay tay nắm lần nữa để xác định. Nó rõ ràng đã bị khóa.

Cô suýt sụp xuống đất vì thất vọng. Cô đã ra một trong những quyết định trọng đại nhất đời, còn anh thì bỏ đi và khóa cái cửa chết dẫm ấy lại.

Victoria định quay người và trở về phòng, nơi cô có thể hờn dỗi một mình. Anh sẽ không bao giờ biết anh đã bỏ lỡ cái gì, tên đàn ông phải gió. Nhưng rồi cô nhận ra chính cô cũng sẽ không bao giờ biết. Và cô thì muốn được cảm nhận rằng mình được yêu thêm lần nữa.

Cô đưa tay gõ cửa.

Đầu Robert ngẩng phắt lên vì ngạc nhiên. Anh nghĩ mình vừa nghe thấy tiếng tay nắm cửa kêu lạch cạch, nhưng anh cho rằng đó chỉ là âm thanh kẽo kẹt của một ngôi nhà cũ thôi. Ngay cả trong những giấc mơ hoang đường nhất anh cũng không tưởng tượng nổi Victoria sẽ tự nguyện đến với anh.

Nhưng rồi anh lại nghe thấy tiếng gì đó khác. Tiếng gõ cửa. Cô có thể muốn gì nữa đây?

Anh băng qua phòng bằng những sải chân dài, nhanh nhẹn và kéo mở cửa ra. “Em định làm…” Anh hít vào một hơi. Không biết mình đang trông đợi điều gì, nhưng chắc chắn không phải thế này. Victoria mặc bộ váy ngủ quyến rũ anh tặng cô, và lần này cô không choàng tấm mền nào lên người nữa. Lớp lụa xanh ôm lấy mọi đường cong của cô, đường viền cổ trễ xuống để lộ khe rãnh thanh tú, và có thể thấy rõ một chân của cô qua đường xẻ tà dài thật dài.

Cơ thể Robert ngay lập tức căng thẳng. Không hiểu sao anh phải rất cố gắng để thốt lên tên cô. Thật không dễ dàng khi miệng anh trở nên khô như ngói.

Cô đứng trước mặt anh, biểu cảm tự hào nhưng đôi tay thì run rẩy. “Em quyết định rồi”, cô trầm giọng nói.

Anh nghiêng đầu, không tin tưởng bản thân để cất tiếng nói.

“Em muốn anh”, cô nói. “Nếu như anh vẫn muốn có em.”

Gương mặt cô chùng xuống. “Em xin lỗi”, cô nói, hiểu sai phản ứng bất động của anh. “Em mới thiếu giáo dục làm sao. Làm ơn tha lỗi cho em…”

Phần còn lại của câu nói mất hút khi Robert ép người cô vào với anh, đôi bàn tay anh điên cuồng lang thang lên xuống khắp cơ thể cô. Robert muốn ngấu nghiến cô - anh muốn hòa mình vào cô và không bao giờ buông ra. Vì vậy trong phạm vi phản ứng của anh, anh e rằng niềm khao khát của anh sẽ khiến cô hoảng sợ.

Cô ngước lên nhìn anh với đôi mắt xanh biếc to tròn và thắc mắc.

Anh nặn một nụ cười run run. “Anh vẫn muốn có em”, anh nói.

Cô mất một thoáng không phản ứng. Rồi cô bật cười. m thanh gần như du dương, với chính linh hồn anh hơn bất cứ nhà thờ nào trên nước Anh này từng sở hữu. Anh đón gương mặt cô trong tay với sự dịu dàng đầy tôn kính. “Anh yêu em, Torie”, anh nói. “Anh sẽ mãi mãi yêu em.”

Cô không nói gì trong một lúc lâu. Cuối cùng cô kiễng chân và khẽ khàng hôn lên môi anh. “Em vẫn chưa thể nói đến cụm từ “mãi mãi” được”, cô thì thầm. “Làm ơn đừng…”

Anh hiểu, và anh giúp cô khỏi phải hoàn thành câu nói bằng cách chiếm giữ miệng cô thêm lần nữa giữa một nụ hôn chiếm hữu mãnh liệt. Anh không quan tâm cô chưa sẵn sàng cho cụm “mãi mãi”. Rồi chẳng mấy chốc cô sẽ sẵn sàng thôi. Anh sẽ chứng minh cho cô thấy tình yêu của họ là thứ cảm xúc kéo dài đến muôn đời. Anh sẽ dùng chính đôi tay, làn môi và từ ngữ để làm điều ấy.

Hai bàn tay anh trượt xuống cơ thể cô, lớp lụa váy hằn thành nếp dưới những ngón tay anh. Anh có thể cảm nhận được từng đường cong của cô qua lớp vải mỏng manh ấy. “Anh sẽ chỉ cho em thấy tình yêu là gì”, anh thì thầm. Anh cúi người xuống và áp môi lên làn da mịn màng trên bầu ngực cô. “Anh sẽ yêu em ở đây.”

Anh rà môi lên cổ cô. “Ở đây.”

Đôi tay anh siết lấy mông cô. “Và ở đây.”

Cô rên lên đáp lại, âm thanh khàn khàn, nhục cảm thoát ra từ tít sâu trong cuống họng.

Robert đột nhiên nghi ngờ khả năng tiếp tục đứng vững được của anh. Anh cuốn cô vào vòng tay và bế cô về phía chiếc giường. Khi anh đặt cô xuống, anh nói: “Anh sẽ yêu em ở khắp mọi nơi.”

Victoria hít vào một hơi. Đôi mắt anh thiêu đốt trong đôi mắt cô, và cô cảm giác bị phơi bày tất thảy, như thể anh có khả năng nhìn thấu tâm hồn cô. Anh nằm xuống bên cạnh, cô lạc trong hơi nóng từ cơ thể anh cùng nỗi khát khao từ giây phút này. Anh thật cứng cáp và mạnh mẽ, nóng bỏng và lấn át. Tri giác của cô lặn đi đâu mất.

“Em muốn chạm vào anh”, cô thì thầm, khó có thể tin được sự táo bạo của chính mình.

Anh siết bàn tay cô và đưa nó lên ngực anh. Làn da anh bỏng rát, cô có thể cảm nhận được trái tim anh đang đập bên dưới những ngón tay cô. “Cảm nhận anh đi”, anh lẩm bẩm. “Cảm nhận những gì em tác động đến anh.

Nỗi tò mò đã chiến thắng, Victoria ngồi dậy và quỳ gối. Cô nhìn thấy vẻ thắc mắc trong đôi mắt anh, và khẽ “suỵt”.

Cô để những ngón tay trượt theo làn da căng thẳng trên bụng anh, như bị mê hoặc bởi những múi cơ của anh trỗi dậy trước đụng chạm của cô. Cô nhận thấy anh đang dùng đến một sức kiểm soát phi thường. Biết rằng cô có thể khiến anh như vậy quả là loại cảm giác đầy quyền năng tuyệt vời, hơi thở của anh nặng nề và rời rạc, từng múi cơ trên người anh kéo căng và cứng ngắc.

Victoria mạnh bạo hơn nữa. Cô có cảm giác thật dữ dội và táo bạo. Cô muốn cả thế giới, và cô muốn nó ngay trong chiều nay. Cô uyển chuyển nhoài lên trước, trêu chọc anh bằng sự cọ xát gần gũi của cô, rồi lui lại, cảm thấy choáng váng và mất cân bằng. Tay cô trượt xuống thấp hơn cho đến khi chạm phải cạp quần anh.

Robert thở dốc, tay anh lao vụt đến phủ lên tay cô. “Chưa được”, anh dữ dội nói. “Anh không thể kiểm soát… Chưa được.”

Victoria nhấc tay lên. “Nói cho em biết phải làm gì đi”, cô nói. “Bất cứ điều gì anh muốn.”

Anh nhìn cô không chớp, hoàn toàn không thốt nổi một từ.

Cô lại nhoài lên. “Bất cứ điều gì anh muốn”, cô thì thầm. “Bất cứ điều gì.”

“Anh muốn lại được cảm nhận tay em trên người anh”, cuối cùng anh cũng xoay sở được để nói. “Cả hai tay.”

Cô vươn tay, nhưng rồi ngừng lại khi chỉ còn cách bờ vai anh khoảng hai phân. “Ở đây?”

Anh gật đầu, hít một hơi lúc đôi tay cô trượt từ vai xuống bắp tay anh. Cô ôm tay mình bao lấy phần cơ bắp ở đó. “Anh thật mạnh mẽ.”

“Em khiến anh mạnh mẽ”, anh nói. “Mọi thứ ở anh đều tuyệt vời - bởi vì em. Với em, anh trở nên tốt đẹp hơn chính anh rất nhiều.” Anh nhún vai bất lực. “Không phải anh đang lý giải. Anh không biết giải thích sao cả. Anh không biết dùng từ ngữ nào.”

Những giọt nước mắt đong đầy trong đôi mắt Victoria, và những cảm xúc cô không muốn cảm nhận đang ép chặt trái tim cô. Cô dịch bàn tay ra sau gáy anh. “Hôn em đi.”

Anh nghe theo. Ôi, xem cách anh hôn này! Đầu tiên là dịu dàng, tàn nhẫn trêu chọc cô, khiến cơ thể cô càng căng thẳng hơn nữa. Và rồi, chỉ khi Victoria chắc chắn mình không thể chống cự thêm một giây trò tra tấn đầy nhục cảm này nữa, hai cánh tay anh đã trườn ôm lấy lưng cô và áp chặt cô trong một gọng kìm cứng như thép.

Anh trở nên hoang dại, những cử động của anh không còn được kiểm soát. Anh kéo làn váy lụa của cô lên cao cho đến khi chúng dồn lên bụng cô. Dùng một trong hai bắp đùi đầy sức mạnh, anh tách chân cô ra, và Victoria có thể cảm nhận được lớp vải quần anh đang chà xát lên phần nữ tính của cô. Cảm giác đó hùng hổ đến mức cô chắc chắn mình sẽ ngã nhào nếu anh không ôm sát cô như vậy.

“Anh muốn em”, anh rên rỉ. “Chúa ơi, anh muốn em xiết bao.”

“Làm ơn”, cô cầu xin.

Anh tiếp tục kéo cao chiếc váy lụa cho đến khi nó trượt qua đầu cô và nằm thành một đống bị bỏ quên trên sàn nhà cạnh giường. Victoria đột ngột bị sự thẹn thùng tấn công, cô quay đi, không thể nào nhìn anh quan sát cô. Cô cảm giác những ngón tay anh chạm lên cằm cô, anh nhẹ nhàng xoay đầu cô cho đến khi cô lại đối diện với anh.

“Anh yêu em”, anh nói, giọng anh trầm nhưng nóng bỏng.

Cô lặng yên.

“Rồi em sẽ nói với anh sớm thôi”, anh nói, kéo cô vào vòng tay anh và ngả người cô xuống. “Anh không lo lắng. Anh có thể đợi. Vì em, anh có thể đợi mãi mãi.”

Victoria không chắc anh làm cách nào, nhưng trong vòng vài giây cô không còn thấy chiếc quần ống túm của anh ngăn cách hai người nữa. Lần này chỉ là da sát làn da, và cô có cảm giác tan chảy khi gần sát với anh.

“Lạy Chúa, em đẹp quá”, Robert thốt, chống tay nâng người lên để nhìn xuống cô.

Cô chạm vào má anh. “Anh cũng vậy.”

“Đẹp ư?”, anh hỏi, giọng thoáng cười.

Cô gật đầu. “Anh biết không, em vẫn thường mơ về anh. Trong suốt những năm đó.”

“Vậy sao?”

Victoria khó nhọc nuốt vào khi bàn tay anh ôm lấy bầu ngực cô và siết lại. “Em không thể ngăn được”, cô thừa nhận. “Và rồi em nhận ra mình không muốn ngăn.”

Robert rên lên một tiếng rã rời từ sâu trong cuống họng. “Anh cũng từng mơ về em. Nhưng chưa bao giờ thế này, chưa bao giờ tuyệt thế này.” Anh cúi đầu cho đến khi môi anh chỉ cách ngực cô chút ít. “Anh không thể nếm em trong những giấc mơ của anh.”

Hông cô cong lên khỏi giường khi miệng anh khép lại quanh nụ hoa của cô, yêu cô với sự tỉ mẩn trêu ngươi. Không nhận ra mình định làm gì, những ngón tay cô lùa vào trong mái tóc dày của anh. “Ôi, Robert”, cô rên rỉ.

Anh thì thầm điều gì đó trên ngực cô. Cô không đoán ra, và rồi cũng chẳng còn quan trọng. Lưỡi anh vạch thành nhiều hình thù trên làn da cô, hơi thở của anh run rẩy và cám dỗ vô cùng. Anh lê miệng dọc theo cổ cô, rì rầm, “Anh muốn nữa, Torie. Anh muốn tất cả.”

Anh tách chân cô mở ra, và cô có thể cảm giác anh đặt mình vào giữa cô. Anh cứng rắn và nóng bỏng, đáng sợ nhưng cùng lúc lại mang đến sự thoải mái lạ thường. Hai tay anh nằm dưới người cô, siết lấy mông cô và kéo cô lại gần hơn với anh.

“Anh muốn thật chậm rãi”, anh thì thào. “Anh muốn thật hoàn hảo.”

Victoria nghe thấy thứ xúc cảm gồ ghề trong giọng nói của anh, và lập tức biết rằng điều gì đòi hỏi anh thốt ra những lời đó. Cô vươn tay và dùng hai ngón cái xoa đôi chân mày của anh. “Không còn cách nào khác trừ hoàn hảo”, cô thì thầm. “Dù anh có làm gì đi nữa.”

Robert nhìn chăm chú xuống cô, cơ thể anh run run bởi ham muốn và gần đến điểm nổ tung vì tình yêu. Anh không thể tin nổi sao cô lại cởi mở chấp nhận anh vào vòng tay của cô đến thế. Cô chân thành, phóng khoáng và là hết thảy những gì anh từng muốn, không chỉ ở một người phụ nữ mà là suốt cuộc đời.

Chết tiệt, cô là cuộc sống của anh. Và anh cũng không quan tâm có ai biết điều đó không. Anh có cảm giác muốn ngửa mặt hét vang lên trời, ngay lúc ấy, ngay trước khi anh biến cô thành của anh. Tôi yêu người phụ nữ này”, anh muốn hét lên. Tôi yêu cô ấy!

Anh đặt mình vào nơi viền phần nữ tính của cô. “Có thể sẽ đau một chút”, anh nói.

Cô chạm tay lên má anh. “Anh sẽ không làm tổn thương em.”

“Anh không muốn, nhưng anh…” Anh không thể hoàn thành hết câu. Anh đẩy mình vào trong cô - chỉ được một chút, nhưng có cảm giác hoàn hảo đến mức khả năng nói của anh biến mất.

“Ôi, trời ơi”, Victoria thở hắt.

Robert chỉ lầm bầm. Đó là tất thảy những gì anh có thể thực hiện. Khả năng nói lưu loát rõ ràng đã ở ngoài vòng kiểm soát của anh. Anh buộc bản thân mình bất động, đợi đến khi cảm nhận được các cơ bắp của cô buông lỏng quanh anh trước khi đẩy vào sâu hơn nữa. Chết tiệt, không tài nào anh lui lại được khi tất cả dây thần kinh trong anh đều gào thét đòi giải thoát. Phải nghiến chặt răng, siết chặt cơ bắp, siết chặt tất cả mọi thứ để kìm nén niềm đam mê của anh, nhưng anh đã làm được.

Tất cả bởi vì anh yêu cô. Đó là thứ cảm xúc thật tuyệt vời.

Sau cùng anh dịch vào đến phần cuối cùng và rùng mình trước khoái lạc trọn vẹn và tuyệt đối. Đó là một trong những vòng ôm ngọt ngào nhất. Anh lạc lối vì nỗi khát khao mãnh liệt nhất trong đời, thế nhưng cùng lúc đó anh lại cảm giác được bảo vệ và toại nguyện. “Giờ chúng ta đã hòa làm một”, anh thì thầm, gạt dải tóc đẫm mồ hôi khỏi trán cô. “Em và anh. Giờ chúng ta đã nhập thành một.”

Victoria gật đầu và hít một hơi sâu. Cô có cảm giác thật lạ lẫm. Lạ lẫm, và không hiểu sao lại hoàn thiện cùng lúc. Robert đang ở bên trong cô, sâu đến mức cô không thể thăm dò được. Đó là cảm giác lạ lẫm nhất, thế nhưng cũng tự nhiên nhất mà cô từng trải nghiệm. Cô cảm thấy như thể mình chắc chắn sẽ vỡ òa nếu anh chuyển động dù chỉ khoảng nửa centimet nữa thôi, ấy vậy mà cô vẫn khao khát thứ gì đó nhiều hơn nữa.

“Anh có làm đau em không?”, anh thì thào.

Cô lắc đầu. “Nó thật… kỳ quái.”

Anh bật cười. “Sẽ thoải mái hơn. Anh hứa.”

“Ôi, không tệ lắm đâu”, cô nói, cố gắng cam đoan với anh. “Làm ơn đừng nghĩ…”

Anh lại cười khúc khích khi dịu dàng áp ngón tay lên môi cô. “Suỵt. Chỉ cần để anh chỉ cho em thôi.” Anh thay thế những ngón tay bằng miệng mình, phân tán cô để cô không phát hiện khi anh bắt đầu di chuyển trong cô.

Cô nhận ra. Lần ma sát khẽ khàng đầu tiên khiến cô hô khẽ, và trước khi cô kịp làm quen thì cô đã vòng chân quanh người anh.

“Ôi, Victoria”, anh rên rỉ. Nhưng đó là tiếng rên vô cùng hạnh phúc. Anh lại đẩy vào trong, rồi rút lui, chậm rãi tạo nên một nhịp điệu tuyệt đẹp như chính hành động ban sơ này vậy.

Victoria chuyển động hòa nhịp cùng với anh, bản năng dẫn dắt cô đến những nơi mà kinh nghiệm không có khả năng chỉ lối. Thứ gì đó bắt đầu cao dần trong cô - thứ áp lực leo thang. Cô không biết đó là đau đớn hay khoái cảm, và giờ phút đó cô cũng chẳng quan tâm. Tất cả những gì cô biết là cô đang trên đường đến nơi nào đó, và nếu cô không đến sớm, cô chắc chắn sẽ bùng nổ.

Và rồi cô đến nơi lẫn bùng nổ cùng lúc, lần đầu tiên trong đời cô hoàn toàn lĩnh hội được cảm giác tuyệt đối bình yên như thế này.

Những chuyển động của Robert trở nên mãnh liệt hơn, rồi sau đó anh thét lên giải thoát và đổ sụp xuống người cô. Vài phút trôi qua trước khi ai đó trong số họ có khả năng lên tiếng.

Robert lăn người sang một bên, kéo Victoria theo cùng với anh. Anh dịu dàng hôn lên môi cô. “Anh có làm em đau không?”

Cô lắc đầu.

“Anh có nặng quá không?”

“Không. Em thích cảm nhận sức nặng của anh.” Cô đỏ mặt, thấy mình thật suồng sã. “Sao anh lại khóa cửa?”

“Hửm?”

“Cánh cửa. Nó bị khóa.”

Anh quay sang nhìn cô, đôi mắt xanh dương của anh ấp áp và suy tư. “Thói quen, anh nghĩ thế. Anh luôn khóa cửa phòng mình. Anh chắc chắn không định ngăn em ở bên ngoài.” Đôi môi anh giãn ra thành một nụ cười lười biếng và thỏa mãn. “Anh thích được ở bên em.”

Cô cười khúc khích. “Phải rồi, em tin là anh đã chứng minh điều đó rồi.”

Gương mặt anh trở nên nghiêm túc. “Sẽ không có thêm bất cứ cánh cửa khóa nào giữa chúng ta nữa. Các rào cản không có chỗ trong mối quan hệ của chúng ta, hay những cánh cửa, dối gạt và cả hiểu lầm.”

Victoria nuốt khan, xúc động không nói nên lời. Tất cả những gì cô làm là gật đầu.

Robert gác một chân lên người cô, và kéo cô lại gần hơn.

“Em sẽ không đi, đúng không? Anh biết giờ đang là giữa ngày, nhưng chúng ta có thể chợp mắt một chút.”

“Vâng”, cô dịu dàng nói. Rồi cô cuộn mình trong vòng tay anh, nhắm mắt, và trôi dần vào giấc ngủ yên bình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.