Hẹn Yêu

Chương 28



Marie vừa ra tới bãi biển, dựng chiếc chân ba càng để đặt máy ảnh chuẩn bị chụp một số cảnh vật, thì thấy Michael xuất hiện. Anh từ trên một đụn cát bước xuống và tới đứng ngay trước ống kính máy ảnh của Marie, không cho nàng nhắm lấy cảnh. Anh nói:

- Tôi có chuyện muốn nói với cộ

- Tôi không muốn nghe!

- Như thế là rất bất nhã. Nhưng tôi vẫn phải nói với cộ Cô không có quyền rình mò đời tư của tôi, cô rõ chưa, và không có quyền bảo tôi là con người hay không phải là con người, như cô đã nói hôm quạ Cô đâu biết tôi là ai?

Những lời của Marie nói hôm qua đã dày vò Michael suốt cả đêm. Anh thấy rằng anh phải tìm Marie hỏi cho rõ lẽ. Anh gằn giọng với nàng:

- Cô có quyền gì mà phán đoán về tôi, mẹ kiếp?

- Tôi không thích những gì tôi chứng kiến, thì tôi phán đoán vậy, chứ không gì cả!

Marie giữ giọng nói bình tĩnh, vừa nói vừa sửa ống kính máy ảnh.

Michael gắt:

- Cô thấy, cô chứng kiến cái gì, ở đâu?

- Tôi thấy cả một cái vỏ trống rỗng. Một con người không biết gì khác ngoài công việc. Một con người không quan tâm đến ai cả, không yêu thương gì cả, không biết cho ai cái gì cả, một con người không ra gì cả.

- Cô là đồ chó cái, cô đếch biết gì, cô đếch biết tôi là ai, tôi xúc cảm gì, mà cô đi nói như vậy? Cô tưởng cô là cái gì ghê gớm lắm chắc?

Marie bước qua một bên, đứng nhìn về phía một đụn cát. Michael lồng lộn:

- Mẹ kiếp, cô phải nghe tôi nói!

Anh chụp lấy máy ảnh của nàng. Nhưng Marie nhìn thẳng mặt anh và bảo:

- Tôi yêu cầu anh tránh tôi ra, ông nghe không? Đồ đểu, nhà ngươi đã tránh ta từ hai năm nay, chó đẻ...

Anh run lên, giận dữ:

- Tôi không cần đến cộ Tôi chỉ cần những tác phẩm nhiếp ảnh của cộ Vậy thôi. Cô nghe rõ chưa? Tôi không cần đếch gì sự phán đoán của cô về con người tôi, về cuộc đời tôi, hay bất cứ gì khác. Tôi chỉ muốn mua mấy tấm ảnh hôi thối của cô thôi, cô nghe rõ chứ?

Marie bước tới chỗ túi xách của nàng, cúi tìm một tấm ảnh trong đó, rút ra một tấm, đưa cho Michael và bảo:

- Đấy. ông cầm lấy và làm cái quái gì thì mặc ông. ông để cho tôi yên!

Michael cầm tấm ảnh, không nói gì, quay lưng đi thẳng ra xe hơi của anh đậu ngoài lộ và phóng đi.

Marie không nhìn theo. Nàng chăm chú làm công việc của nàng, miệt mài, cho đến lúc trời tối mới thu xếp đồ đạc trở về nhà, ăn qua loa, rồi vào phòng tối để sang ảnh.

Hai giờ sáng nàng mới đi ngủ. Nghe điện thoại reo vang, nàng cũng mặc, không thèm nghe. Dù Peter gọi nàng cũng không thiết. Nàng không muốn nói chuyện với ai nữa cả. Nàng định hôm sau khoảng chín giờ sẽ trở ra bãi biển. Nàng để đồng hồ báo thức khoảng tám giờ. Và lao vào giường ngủ một mạch. Dù thù ghét Michael, nàng cũng đã mong gặp. Và gặp rồi, bây giờ Marie thấy nhẹ nhàng dứt khoát.

Sáng hôm sau, lúc thức dậy, nàng tắm rửa, thay áo quần làm việc, nhấp một tách cà phê, đọc báo, trước khi ra khỏi nhà. Nàng dẫn chú chó Fred đi theo.

Nhưng khi vừa xuống hết bậc tam cấp trước tòa nhà thì nàng chưng hửng. Bên kia đường, đối diện với nàng là một chiếc xe vận tải lớn đang đậu. Michael Hillyard ngồi ở tay lái. Trên xe dựng một tấm quảng cáo lớn.

Michael nhìn nàng và mỉm cười. Nàng thì ngồi ngay xuống bậc thềm cuối, và cũng cười lớn. Michael quả là một tên điên. Anh đã dùng tấm ảnh quảng cáo vĩ đại, dựng trên xe tải và lái đến đấy chờ nàng!

Michael xuống xe và đi qua phía nàng. Nàng vẫn cười lớn. Anh ngồi xuống cạnh nàng và hỏi:

- Sao cô thấy thế nào?

- Anh làm chuyện buồn cười quá!

- Đúng rồi, nhưng cô thấy có đẹp không? Cô cứ suy nghĩ xem, tất cả các tác phẩm khác của cô sẽ được phóng đại như vậy, treo ở các tòa nhà chính trong trung tâm y khoa chúng tôi. Tuyệt không?

Tuyệt thì tuyệt. Nhưng Marie không muốn đồng ý.

Michael bảo:

- Nào, bây giờ chúng ta đi ăn sáng và bàn công chuyện.

Sáng nay Michael quyết định là phải làm cho Marie nhận lời hợp tác. Thấy sự cương quyết của Michael, nàng cũng hơi xúc động. Nên nàng không định chống lại với anh ta nữa. Nàng chỉ nói:

- Đáng lẽ tôi không bàn luận gì với ông nữa cả. Nhưng thôi, có lẽ đi ăn sáng.

- Tốt lắm. Tôi chở cô đi nhé?

Nàng chỉ qua chiếc xe vận tải và cười lớn.

- Trên cái xe vận tải ấy à?

Michael bảo:

- Đúng rồi. Bộ không được à?

Hai người bèn trèo lên cabin xe, và Michael lái về phía bến tàu Fisherman để tìm quán điểm tâm.

Sau khi vui vẻ ăn uống và dùng cà phê, Michael có vẻ tự tin, nói:

- Nào, tôi làm như vậy cô chịu chưa?

- Cũng vui. Nhưng dĩ nhiên là vẫn không thể hợp tác.

- Tôi thì không thích những chuyện nhỏ nhặt. Tuy nhiên, hôm nay cô có thể cho tôi một dịp để giải thích phần tôi chăng? Dù sao cô cũng nói đúng đấy. Tôi là người chỉ biết lo công việc.

- Sao? Ngoài công việc ra, không còn thứ gì khác trong cuộc đời của ông à?

- Thực tế như vậy. Những người nào thành công trong đời thì hầu hết là như vậy. Có thì giờ đâu lo chuyện khác.

- Không đúng. ông không cần phải đổi cuộc đời mình để lấy sự thành công, nhiều người họ được cả hai đấy!

- Cô có được như vậy chăng?

- Không hẳn. Nhưng một ngày kia tôi sẽ được như vậy. Tôi biết là có thể được như thế.

- Có thể. Tình trạng của tôi hiện nay thực ra không phải như trước đây của tôi. Cuộc đời tôi chỉ thay đổi là trong vòng vài năm trở lại đây thôi. Tôi dự trù một tương lai khác kia. Nhưng rồi không thực hiện được... Tuy vậy, tôi cũng được một vài đền bù.

Chẳng hạn như trở thành chủ tịch hãng Cotter-Hillyard. Song Michael thấy không tiện nói ra như thế.

Marie hỏi dò:

- Tôi hiểu ra rồi. Và tôi chắc ông chưa lập gia đình?

- Đúng vậy. Không có thì giờ. Không thích.

Như thế bây giờ rốt cục cả Michael lẫn Marie chưa ai lập gia đình cả. Marie thấy xúc động. Nàng nói:

- Nghe ông nói có vẻ ông dứt khoát và khô khan quá!

- Hiện nay thì vậy. Còn cổ

- Tôi cũng chưa lập gia đình.

- Như thế, cô thấy không, cô kết tội lối sống của tôi, mà cô thì có khác gì mấy đâu nào? Cô cũng đam mê công việc của cô, như tôi mê công việc của tôi thôi. Cô cũng một mình, cũng chìm đắm trong thế giới riêng của cô, vậy thôi! Thế mà, sao cô lại chửi mắng tôi? Rõ ràng là không đúng.

Giọng anh có vẻ trách móc. Marie nói:

- Tôi rất tiếc!

Nàng thấy là khó tranh luận với Michael chỗ này. Nàng trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng nàng cảm thấy tay Michael cầm lấy tay nàng. Marie bất giác thấy tim mình như bị một lưỡi dao đâm vào. Nàng rút tay về có vẻ nghiêm trọng. Michael không vui, nói:

- Cô là một phụ nữ rất khó hiểu.

- Có lẽ vậy. Tôi có nhiều điều không giải thích được.

- Cô cứ thử nói đi. Tôi không phải là một con quái vật như cô tưởng đâu.

- Dĩ nhiên ông không phải thế.

Lúc này Marie chỉ muốn khóc. Nàng đã biết những gì nàng cần biết. Nhưng có thể là biết để rồi dứt khoát cho qua luôn. Nàng thở dài. Nàng nhìn đồng hồ tay và nói:

- Có lẽ tôi phải đi làm việc.

- Như vậy là coi như tôi đã gần đạt được sự đồng ý hợp tác của cô chứ?

- Tôi e rằng không phải như vậy đâu ông ạ!

Michael chán ngán, thấy là đành phải bỏ cuộc thôi. Cái cô này thật không thể nào đổi ý. Tất cả cố gắng của anh chỉ bằng không. Thật là một phụ nữ khó khăn. Tuy nhiên anh thấy có điểm ưa thích. Nơi người phụ nữ này vẫn tiềm ẩn một sự dịu dàng khả ái nào đó, mà anh chưa thấy nơi người phụ nữ nào khác. Anh nói:

- Cô Marie, tôi có thể mời cô dùng bữa tối được không? Coi như để đền bù cho tôi sự từ chối hợp tác của cổ

Nàng cười lớn và vỗ nhẹ lên tay anh ta:

- Có lẽ được, nhưng lúc nào khác, chứ hôm nay không thể được. Tôi có việc phải đi xa thành phố ít lâu.

Mẹ kiếp, thế là Michael thua hết keo này đến keo khác. Anh hỏi:

- Cô đi đâu?

- Trở qua bên miền Đông, có vài chuyện riêng.

Quyết định này nàng chỉ vừa nảy ra trong trí. Nhưng nàng thấy là phải đi. Không phải là để chôn kín luôn quá khứ. Mà là chữa lành hẳn quá khứ như Peter đã từng nói. Peter đã rất có lý. Michael bảo:

- Như vậy để lần sau, tôi trở qua bên San Francisco nầy, tôi sẽ gọi lại cho cộ Hy vọng lúc đó tôi sẽ gặp may mắn hơn bây giờ.

Có thể. Và cũng có thể lúc ấy tôi đã là bà Peter Gregson rồi đấy ông ơi. Nếu lúc ấy tôi đã chữa lành hẳn vết thương quá khứ. Thì sẽ không còn vấn đề gì nữa. Chẳng còn gì cả!

Hai người yên lặng trở ra chỗ xe vận tải. Rồi Michael chở nàng về lại nhà nàng. Nàng chẳng nói gì. Chỉ cám ơn bữa ăn sáng, bắt tay Michael, và bước lên nhà. Michael coi như đã thua hẳn. Anh nhìn theo nàng, buồn bã. Anh có cảm tưởng là đã đánh mất một cái gì thật đặc biệt. Anh không rõ là cái gì. Một cuộc thương lượng? Một người phụ nữ? Một người bạn? Một cái gì đó. Bỗng anh thấy cô đơn vô hạn. Lần đầu tiên trong hơn hai năm nay anh cảm thấy như thế. Anh buồn bã lái xe về khách sạn. Trong lúc đó Marie lên phòng nàng và gọi điện thoại cho Peter, nói muốn gặp ông tối hôm naỵ Peter bảo:

- Tối nay à? Anh có một cuộc họp, bận lắm.

- Thì sau khi họp xong anh lại em. Quan trọng lắm. Ngày mai em đi rồi.

Peter có vẻ lo lắng:

- Ủa, đi đâu? Đi bao lâu?

Marie bảo:

- Đi đâu thì gặp anh em sẽ nói cho biết. Tối nay nhá.

- Được rồi! Khoảng mười một giờ. Nhưng mà anh thấy em hơi điên điên đấy, Marie! Bộ không đợi lúc khác được sao?

- Không!

- Thôi được. Anh sẽ gặp em tối naỵ

ông vội vã gác máy. Marie liền điện thoại qua hãng hàng không để dặn chỗ, và điện thoại qua sở thú y thu xếp việc gởi chú chó Fred.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.