Heo Mập Cận Thị Và Quần Lót Rùa

Chương 38



Như Nguyệt lên lầu tắm rửa thay quần áo xong thì đi xuống dưới lầu , trong lòng vẫn đang bức bối vụ mình chảy máu cam. Có đánh chết cô cũng sẽ không kể ra chuyện xấu hổ này của mình.

Như Nguyệt vừa xuống đến thì thấy Như Ngọc và Hoàng Tuấn đang chụm đầu vào xem cái gì đó, cô tò mò tiến lại gần hai người hỏi:

– Nè, hai người đang làm gì vậy?

– Đang bói bài – Như Ngọc cười hì hì ngẩng đầu nhìn cô đáp.

– Ai bói. Nào giờ bà có biết bói bài đâu – Như Nguyệt trợn mắt nhìn Như Ngọc bảo.

– Thì ông Tuấn bói. Chính xác lắm đó, lần nào bói cũng trúng hết.

– Đàn ông con trai mà xem bói. 1 là đồng bóng, hai là lừa tình – Như Nguyệt nhìn Hoàng Tuấn phán một câu.

– Tui là men chính hiệu nha, thiếu gì con gái theo đuổi, xếp hàng dài cả con đường kìa. Làm gì phải lừa tình chứ – Minh Tuấn bĩu môi trợm mắt lườm Như Nguyệt nói.

– Bà, lại đây bói một quẻ luôn đi, xem coi ngày mai tốt hay xấu mà chúng ta còn tìm cách đối phó – Như Ngọc quảy tay gọi Như Nguyệt đến cùng chung vui với mình. Nhưng biết tính Như Nguyệt không tin vào ba cái chuyện bói toán này cho nên nói thêm vào – Bói vui cũng được mà. Biết đâu có thể trút hết bực tức và xui xẻo đi.

Nghe nói có thể trút bực tức, Như Nguyệt liền ngồi xuống chơi cùng. Tuấn đưa bài cho Như Nguyệt xào vài cái rồi bắt đầu giơ quẻ bói , bói mấy lần đều là ra bài đen. Hoàng Tuấn cười trên nỗi đau khổ của Như Nguyệt nhưng tỏ ra thông cảm mà nói:

– Chúc mừng chị, kiếp này xui xẻo vẫn tiếp tục .

Mặt Như Nguyệt như vừa bước qua lửa, Như Ngọc sợ có án mạng xảy ra cho nên vội vàng dàn hòa bằng cách lãng sang chuyện khác:

– Đừng bói cái này nữa, chuyển qua bói tình duyên đi. Cái này mình muốn xem lâu rồi đó, nha nha.

– Được, giúp hai người bói tình duyên vậy – Hoàng Tuấn cũng sợ Như Nguyệt nổi điên như lúc nãy thì nguy cho cậu, đánh không được mà không đánh thì bản thân là người chịu thiệt nhất, cho nên xuống giọng trước.

Lá bài của Như Ngọc là tình duyên đến vào thời điểm thích hợp.

– Lúc thích hợp là lúc nào? – Như Ngọc háo hức hỏi lại.

– Là lúc thích hợp chứ lúc nào, nếu nói ra thì còn là lúc thích hợp sao – Hoàng Tuấn cười cười nói , rồi nhìn Như Nguyệt bảo – Chúc mừng chị, tình duyên của chị đã đến rồi. Chị đã gặp người ta mà không biết.

– Vậy mà bảo bói chính xác lắm, sai tè le hết. Ngoài cái mặt mốc của mày ra, chị có quen ai đâu mà nói là tình duyên đã đến mà không biết – Như Nguyệt phá ra cười lớn, cô không tin cái vụ bói này chút nào.

– Không tin thì thôi. Đến lúc mà đúng rồi thì phải bao thằng em này đi ăn đó nha – Hoàng Tuấn nhún vai đáp.

– Để xem đã – Như Nguyệt hất mặt bảo, dù sao thì tâm trạng buồn bực của cô cũng đã lắng xuống rồi.

Ngày hôm sau, sau khi tan trường về, Như Ngọc bảo muốn mượn mấy quyển tiểu thuyết của thư viện nên bắt Như Nguyệt ngồi chờ. Như Nguyệt đang lấy điện thoại ra dọc dọc thì thấy một bóng đen đổ xuống người mình, Như Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên tưởng là như Ngọc, nào ngờ lại là Thiên Phong. Cô thoáng giật mình, thầm mắng trong lòng là tại sao lần nào ra về cũng bị gặp ông thầy sao chổi này. Mai mốt vừa ra về là cô về thẳng cổng trường, không đi lòng vòng trong trường nữa.

Cô cố gắng hết sức nặn ra nụ cười chào Thiên Phong. Thiên Phong cũng cười hiền lành đáp lại cô rồi hỏi

– Em tên là gì .

– Dạ – Như Nguyệt ngơ ngác vì bị thiên Phong hỏi tên, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần hỏi – Có chuyện gì không thầy.

– Thầy không thể cứ gọi em là dàn ná mãi được – Thiên Phong giải thích.

“Nhưng em lại thích gọi thầy là sao chổi đó “ – Như Nguyệt nói thầm trong bụng. Nhưng cũng đành deo mặt nạ biết cười đáp lại Thiên Phong:

– Dạ em tên Như Nguyệt ạ.

– Sao em lại cam tâm đi phục vụ Viễn Hinh như thế, thầy thấy mấy cái trò chọc phá kia, chỉ cần em phủ nhận, thì dù Viễn Hinh biết là em cũng không ngang ngược đến mức bắt em đi phục vụ như vậy đâu. Cậu ấy bắt được thóp gì của em à.

Như Nguyệt nghe hỏi thì cuối đầu, nhớ lại thời khắc lúc đó, thật sự là hận mình chết được luôn. Nhưng là tội lỗi, cô đâu dám kể cho ai khác biết, nhất là người đó là là thầy giáo chứ.

Thấy Như Nguyệt im lặng, Thiên Phong mới ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh rồi khẽ khàng nói:

– Thầy chỉ muốn giúp em thôi, không có ác ý gì hết. Dù sao em cũng là con gái, Viễn Hinh làm vậy cũng có chút quá đáng. Nhưng thầy chỉ có thể bảo vệ em trước mặt thôi, nhưng sau lưng thì hơi khó. Viễn Hinh cũng khá bướng.

– Em …em…- Như Nguyệt mếu máo nhìn thiên Phong, đương nhiên đây là cơ hội để giúp cô giải thoát khỏi cái tên khốn đó, cô phải tận dụng chứ. Cho nên cô tỏ vẻ đáng thương kể lại cho Thiên phong nghe mọi chuyện.

Ghét ai thì ghét cả đường đi lối về là chuyện tất nhiên, cho nên từ mái tóc quần áo, giày dép và chiếc xe của viễn Hinh, như Nguyệt đều ghét. Quần áo toàn hàng hiệu đi thì không nói, nhưng chiếc xe đó theo thông tin của Hoàng Tuấn, nó còn mắc hơn cả 1 chiếc xe hơi nữa chứ. Chỉ mới là sinh viên thôi vậy mà có thể chạy một chiếc xe như thế vào trường học thì đúng là quá ngông cuồng.

Thấy ánh mắt mọi người nhìn chiếc xe đầy ngưỡng mộ, như Nguyệt cũng âm thầm rủa xã chiếc xe ngày ngày bị trầy xướt đến xấu xí hết vẻ láng bóng này nọ.

Cho nên hôm đó, cô ra bãi gửi lấy xe, nào ngờ thấy xe viễn Hinh đậu ngay gần xe cô. Chiếc xe cồng kềnh to lớn đậu sát bên xe cô khiến chiếc xe của cô vô cùng nhỏ bé đến đáng thương. Nhưng mà cái lớp vỏ xe cái màu đen huyền hoặc và sang trọng của chiếc xe đã bị bay đi một mảng. Trông như chiếc áo rách nát bị chú mèo con cào lên vậy, rất thảm thương.

Đương nhiên nhìn vào cũng biết ngay là bị ai đó dùng gạch đá cào cho xướt rồi. Đúng là người ăn ở không tốt bị người ta ghét là phải, chỉ tội chiếc xe bị liên lụy. Như Nguyệt thở dài một hơi, nên cũng nhân cơ hội mà trút giận lên chiếc xe một chút, dù sao thì chiếc xe cũng phải đi sơn lại thôi. Người như hắn ta không đời nào chịu để chiếc xe như thế mà đi. Cô chỉ là làm cái công việc thúc đẩy việc thay bộ áo mới cho chiếc xe nhanh hơn thôi.

Nào ngờ khi cô vừa mới nhặt hòn đá, hý húi chuẩn bị gạch cào xướt lớp sơn xe thì bị Viễn Hinh bắt gặp còn chụp hình lại nữa chứ. Tang chứng vật chứng rất rõ ràng, Như Nguyệt chưa làm gì cũng không thể mở miệng cãi lại, đành ngậm nỗi oan khuất mà làm cu ly cho tên này.

Loại xe đua mắc tiền của Viễn Hinh, khi thay nước sơn mới rất mắc tiền chứ chẳng rẻ gì. Thật ra Như Nguyệt vẫn có khả năng trả tiền thay lớp sơn mới cho Viễn Hinh mà không cần nhờ vả ba mẹ. Nhưng đó là số tiền cô dành dụm trong mấy tháng quyết tâm đối mặt với sách vở, không ăn chơi gì hết để thi đậu kỳ thi đại học, và sau đó tha hồ lên thành phố ăn chơi vui vẻ. Nhưng mà cô vẫn tiếc số tiền mình đã dành dụm kia, tự nhiên phải cho không viễn Hinh khi mà cô chưa kịp làm trầy xe của hắn ta.

Như Nguyệt cũng tức giận mà không quên nguyền rủa cái đứa đã cào xe kia, hại cô bị liên lụy.

– Em bị oan đó thầy ơi, em chỉ muốn dời cục đá ra để dẫn xe cho dễ mà thôi – Tuy có kể, nhưng Như Nguyệt đâu ngu dại gì kể hết sự thật cơ chứ – Nào ngờ bạn ấy lại nghi oan cho em. Dù em nói thế nào, bạn ấy cũng không tin, và khăng khăng nếu em không làm cu ly cho bạn ấy, bạn ấy sẽ nói với trường đuổi học em. Nếu như là trường bình thường, em cũng không sợ, nhưng nghe bảo là trường này là do nhà cậu ấy lập ra, em tiêu là cái chắc. Cho nên đành cúi đầu chấp nhận số phận bi thương mà thôi.

Trong lúc nói, Như Nguyệt lén lút dùng tay nhéo hông mình thật là đau để nước mắt có thể trào ra, cái này gọi là hy sinh vì nghiệp lớn.

– Thầy biết không? Để thi vào đây, em đã học ngày học đêm vất vả biết bao nhiêu, đâu có được sung sướng như bạn ấy chứ. Khỏi thi cũng có thể vào học – Khi hai mắt sắp rơi nước mắt, Như Nguyệt nhìn thiên Phong tỏ ra thảm thương.

– Không đâu. Viễn Hinh dù là người thừa kế ngôi trường này, nhưng mẹ Viễn hinh xưa nay rất nghiêm khắc, cậu ấy là cũng phải học hành nghiêm túc mới thi đậu, nếu cậu ấy không thi đậu, sẽ bị mẹ đưa ra nước ngoài học. Trường này cũng có quy định rất nghiêm ngặc, dù em có tiền, mà thành tích quá tệ cũng không thể vào đây đâu – thiên Phong bèn giải thích để Như Nguyệt không thành kiến với ngôi trường tư nhân thế này.

– Biết thế em không thèm thi vào đây làm gì – Như Nguyệt uất ức dậm chân nói.

Thiên Phong thấy vẻ mặt và hành động của cô khá tức cười, anh cười cười hỏi:

– Sao em lại thi vào đây, thầy xem bảng điểm, thấy em thi rất à.

– Vì em nghe đồn, trường này từng xảy ra một truyện tình rất cảm động, ai vào đây cũng có thể tìm ình một tình yêu mãi mãi. Em không thích đàn ông lăng nhăng, em không muốn phải nói lời chia tay, nên em quyết tâm thi vào đây để tìm ình một tình yêu không thay đổi.

Thiên Phong nghe Như Nguyệt hăng hái nói thì phá ra cười, thật ra khi cô không giả vờ yếu đuối thú vị hơn nhiều. Như Nguyệt trong lúc nhất thời đã kể hết lý do mình vào trường cho Thiên Phong nghe, cô cảm thấy có chút xấu hổ, nên ngượng ngùng bảo:

– Thật ra, em chỉ muốn biết tình yêu kia có là thật hay không mà thôi. Em rất ngưỡng mộ hai người đó, thật muốn biết họ là ai, họ có thật hay không?

– Là thật đó. Nếu em muốn gặp mặt họ thì e là phải gặp Viễn Hinh thường xuyên hơn, vì họ là ba mẹ Viễn Hinh.

– Hả? – Như Nguyệt há hốc miệng đến đờ người không tin vào tai mình trước lời Thiên Phong nói.

Thiên Phong chỉ cười dịu dáng rồi đứng xoa đầu Như Nguyệt mà nói:

– Được rồi, đừng lo nữa. Thầy sẽ nói chuyện với Viễn Hinh, không để em ấy làm khó em nữa. Tiền sơn đó cứ để thầy chịu cho, em cứ yên tâm mà học đi nhé.

Thiên Phong cười rất dịu dàng, vẻ mặt anh lại rất đẹp, nhất là phản phất ánh nắng phía sau lưng anh, cứ như tỏa hào quang vậy, khiến Như Nguyệt nhìn thấy bất chợt hẫng một nhịp. Còn cái xoa đầu rất dịu dàng đó nữa, và còn lòng tốt mà anh đối với cô nữa, sao anh lại tốt với cô như thế.

Như Nguyệt buột miệng hỏi:

– Thầy ơi, thầy tên gì?

– Thiên Phong.

Thiên Phong đáp rồi bỏ đi, chỉ để Như Nguyệt dõi mắt nhìn theo miệng khẽ thốt ra cái tên đó :” Thiên Phong”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.