Heo Mập Cận Thị Và Quần Lót Rùa

Chương 47



Như Nguyệt còn đang thần thờ thì Viễn Hinh đã đứng chắn trước mặt cô cười khoái chí nói:

– Cô nhìn đủ chưa. Cô mà còn nhìn nữa, ba mẹ tôi sẽ bị mòn hết đó.

Giọng nói rõ ràng hoàn toàn khác với giọng nói lúc ba mẹ Viễn Hinh ở đây, thật chói tai đến khó nghe. Như Nguyệt bực tức nhếch môi cười giễu lại đồng thời cũng lên giọng đe dọa:

– Thật là muốn biết phản ứng của ba mẹ bạn khi biết con trai mình là loại người hai mặt như thế này.

– Sao hả, định tố cáo với ba mẹ mình à – Viễn Hinh khoanh tay , mày nhướn lên đầy thách thức nói với Như Nguyệt.

– Phải đó. Nhìn cái mặt ai đó đáng ghét nên muốn đi tố cáo đó, sao hả sợ à – Như Nguyệt hất mặt kênh kiệu không thua kém gì nói.

– Hờ, có người nhận quà của người ta rồi lại đi nói xấu con người ta – Viễn Hinh tỏ vẻ thở dài than một câu.

Một câu này khiến Như Nguyệt sặc chính nước bọt của mình mà ho sặc sụa. Nhìn cái vẻ đắc ý của Viễn Hinh, giờ thì cô đã hiểu rõ rồi, lí do vì sao mà hắn ta nắm tay cô tỏ vẻ thân mật, khi ba mẹ hắn nghĩ cô là bạn gái hắn cũng không phủ nhận. Hóa ra hóa ra…Như Nguyệt nuốt nước mắt vào lòng căm hận khi mình bị lừa trắng trợn như thế. Viễn Hinh rõ ràng sợ cô tố cáo tội trạng trước ba mẹ cậu ta, cho nên mới làm ba mẹ hiểu lầm cô là bạn gái của cậu ta. Nhìn cách ăn mặc và tính tình thì Như Nguyệt hiểu ba mẹ Viễn Hinh là người phóng khoáng, họ nhất định sẽ tặng cô một chiếc váy. Và hắn chỉ việc lại bắt cô nhận lấy món quà đó, đã nhận quà hối lộ tức là đồng nghĩ hạ thấp danh dự của mình. Nếu bây giờ cô đi tố cáo thì đúng là không ra gì.

Cô bèn nhét chiếc túi trong tay mình cho Viễn Hinh:

– Trả cho cậu đó. Ai thèm nhận quà hối lộ của mấy người chứ.

Nào ngờ Viễn Hinh không thèm liếc mắt một cái đã thả rơi tự do chiếc túi xuống:

– Ba mẹ mình tặng bạn, lấy hay không thì tùy bạn.

Như Nguyệt chết đứng tại chỗ sau câu nói của Viễn hinh, cô khóc ròng ra nước mắt. Cô hiện giờ là đang ở trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan, nhận thì mang tiếng, mà không nhận thì chẳng lẽ quăng bỏ nó ở đây. Chiếc túi này bên trong có chiếc váy mắc đến cắt cổ người, sao cô dám bỏ cơ chứ.

Như Nguyệt căm hận hít sâu một hơi:” Được rồi. Đã lỡ rồi thì chơi cho tới bến luôn. Hắn ta đòi trả tiền mà, cô phải để hắn trả chết luôn”

Như Nguyệt cúi xuống nhặt chiếc túi lên sau đó hét lên với nhanh viên:

– Chị à, em muốn mau đồ ạ.

Hai cô nhanh viên liền ngẩng đầu nhìn cô. Như Nguyệt liền chỉ tay vào Viễn Hinh và nói:

– Tên khốn này sẽ trả tiền.

Vì lúc nãy Viễn hinh đã bảo sẽ tự mình trả tiền cho Như Nguyệt , nhân chứng có đầy đủ, hắn ta sẽ không thể chối cãi được, nếu Viễn Hinh mà chối thì hắn ta sẽ rất mất mặt.

Hai cô nhân viên đưa mắt nhìn Viễn Hinh, chỉ thấy cậu nhếch môi tạo ra nụ cười nửa miệng cực kỳ thu hút nhã ra từng tiếng một:

– Được thôi.

Như Nguyệt nghe hai từ “ được thôi” mà bùng bùng cả lỗ tai. Tên khốn này bộ không ý thức được quần áo ở đây mắc cỡ nào sao. Nếu đã vậy thì cô sẽ cho hắn ta biết thế nào bão lũ quét về.

– Không hối hận?

– Tuyệt đối không hối hận.

– Bao nhiêu cũng được?

– Tùy thích.

Hỏi ngắn, trả lời ngắn khiến nhiệt huyết trong máu Như Nguyệt dâng cao. Cô hôm nay đại khai sát giới mua sắm một phen cho thỏa thích mới được. Khẽ liếc nhìn vẽ mặt bình thản của Viễn Hinh chẳng thấy có chút nào lo lắng, cô mắng thầm trong lòng :” Đồ phá gia chi tướng”

Cô nhanh chóng đi dạo hết một vòng cửa tiệm. Cứ ưng mắt bộ nào là mua bộ đó.

Viễn Hinh đi sau lưng cô nhàn nhã nhìn mấy bộ đồ cô chọn khẽ cau mày nhưng chẳng nói gì. Như Nguyệt thấy vậy thì cười thầm trong bụng. Lúc chọn đồ, cô cũng có nghía giá cả của bộ đồ đó rồi. Tuy phải nói là nó thua xa bộ váy mà cô được tặng, nhưng mà phải nói là số tiền không nhỏ đâu. Cô lựa nãy giờ cũng chục bộ rồi, con số tính lại cũng đủ khiến người ta ngất xỉu, có người cả đời làm lụm cũng chẳng có được nữa là.

Đi mỏi cả chân, Như Nguyệt cuối cùng cũng chán trò mua quần áo rồi, quần áo cô mua được hai nhân viên treo lên thành một sào. Trong khi đó Viễn Hinh an nhàn ngồi trên sofa chơi trò chơi trên điện thoại, một chút lo lắng cũng không. Cô mỏi mỏi chân ngồi xuống bộ ghế sofa dành cho khách , Viễn Hinh đứng lên nhìn một lúc toàn bộ quần áo trên sào mà cô chọn rồi nhăn mặt nói:

– Mình thật nghi ngờ trình độ thời trang của bạn, nói không chừng còn thua xa cả học sinh tiểu học.

Ý tứ chê quần áo cô chọn một cách rõ ràng, nhưng cũng khiến mấy cô nhân viên trong tiệm xanh mặt. Quần áo của họ toàn hàng hiệu sành điệu hợp thời vậy mà còn bị chê như thế. Trong khi đó, Như Nguyệt mắng thầm trong lòng:” Dám chê trình độ thời trang của chị đây sao. Em có biết người con gái em thích rất ngưỡng mộ trình độ thời trang của chị hay không hả?”

– Tính tiền đi. Nói nhiều quá – Như Nguyệt mở miệng hằn học nói kèm theo ánh mắt chờ xem kịch vui.

– Thử đồ đi – Viễn Hinh chẳng buồn chú ý đến lời của Như Nguyệt mà quăng một bộ cho cô ra lệnh.

– Không thích thử. Vừa rồi.

– Vậy thì bạn trả tiền cho số đồ này à?

– Haha, lộ rồi sao. Rõ ràng ai đó vừa nói không hối hận mà, chưa gì đã hối hận rồi sao? – Như Nguyệt châm chọc nói.

– Toàn bộ số đó mình sẽ mua – Viễn Hinh bèn nói – nhưng mua đồ cũng nên thử hàng chứ, ai lại nhắm mắt mà mua như bạn.

Viễn hinh nói Như Nguyệt khẽ ho một tiếng, đúng là cô có thói quen nhắm mắt mua đồ. Như chiếc váy lúc nãy còn chưa thử cô đã hăng hái muốn mau rồi. Giờ nghĩ lại, chiếc váy đẹp như vậy, giá đắt như vậy mà nếu cô mặc không vừa thì đúng là quá uổng phí.

– Tôi thử bộ này trước.

Nói xong, Như Nguyệt cầm túi chạy vào trong phòng thay đồ. Khi cô bước ra với chiếc váy vừa văn thân thể, tôn lên vóc dáng khiến mấy nhân viên khen nức nở. Như Nguyệt cũng bị lời khen làm nở mũi ra.

– Đẹp lắm – Viễn hinh khẽ tằng hắng một cái rồi khen.

Nghe Viễn Hinh khen, Như Nguyêt hĩnh mũi bĩu môi ngắm mình trong gương thích chí.

Sau đó cô lần lượt thử đồ tiếp, cứ tháo ra mặc vô mãi, Như Nguyệt mệt hết cả hơi. Thật sự là mấy bộ cô chọn lại không đẹp như bộ được tặng. nếu cô không mặc bộ kia trước thì sẽ thấy mấy bộ này rất đẹp, nhưng thật đáng tiếc hiện giờ cô lại chẳng thấy bộ nào đẹp bằng nó. Cuối cùng chịu không nổi nữa, cô không đùa cùng viễn hinh nữa.

– Em chỉ mua mấy bộ em thử rồi thôi. Nhưng bộ khác để lần sau vậy.

Mấy cô nhân viên đang hí hửng giúp cô thay đồ nghe vậy thì buồn thui. Nhưng họ cũng nhanh chóng đem mấy bộ cô thử ra quầy tính tiền. Như Nguyệt quay sang nhìn nét mặt của Viễn hinh, cô xòa bàn tay ra nắm lại thể hiện động tác cấp số nhân và nói:

– Xin lỗi nha. Mua sắm lên đến con số này rồi.

Viễn Hinh lấy bóp tiền moi ra một cái thẻ đưa cho cô nhân viên gần đó:

– Quẹt thẻ giúp tôi.

Cơ mặt Như Nguyệt giật giật, không biết nói gì hơn. Cô cảm thấy mình quá ngu ngốc, loại người như tên này đương nhiên là dùng thẻ chứ không dùng tiền mặt. mà thẻ này từ đâu ra, từ ba mẹ hắn ra. Nếu ba mẹ hắn phải chi số tiền này và hỏi hắn nguyên nhân thì liệu người bạn gái giả mạo là cô nên che mặt mũi ở đâu.

Cho nên Như Nguyệt cố sống cố chết bật dậy nếu kéo với mấy cô nhân viên không mua mấy bộ váy nữa khiến mấy cô nhân viên vất vả giúp cô đi lựa quần áo thay đồ ngất xỉu tại chỗ.

Như Nguyệt ủ ê xuống xe Viễn Hinh xách cái túi áo được tặng đi vào nhà.

– Thật là ngoan. Biết tiết kiệm quá – Viễn Hinh xoa xoa đầu cô cười cười nói.

Cô rất hận, thật không còn mặt mũi nhìn đời nữa. NHớ đến ánh mắt oán hận không nói thành lời của mấy chị nhân viên, Như Nguyệt thật muốn chết đi cho rồi.

– Dù sao bộ váy này cũng rất đẹp, rất thích hợp. Nhớ mặc nó đi dự tiệc.

– Dự tiệc gì – Như Nguyệt khó hiểu nhìn Viễn Hinh, nhưng cậu đã lên xe đi mất rồi.

Như Nguyệt vào nhà, việc đầu tiên là gọi điện cho ba mình là Thiên phong hỏi:

– Ba à, ba có nhiều tiền không ạ?

– Con hỏi để làm gì? – Thiên Phong dịu dàng trả lời con gái.

– Liệu ba có thể để con mua sắm 1 lần cả trăm triệu hay không ạ?

– Vấn đề này phải tham khảo ý kiến của mẹ con.

Một câu nói diệt gọn tiềm thức của Như Nguyệt, hỏi mẹ thì mẹ sẽ cạo đầu khô cô mất. Cô vội cười ha ha bảo mình đùa rồi định cúp máy:

– Khi nào con rảnh thì về nhà chơi. Dạo này công ty bận, ba chẳng thể ghé qua xem con thế nào cả. Mẹ con cứ nhằn mãi.

– vâng, khoảng hai tuần nữa con được nghĩ mấy ngày, con sẽ về nhà.

Nói thêm vài câu cô cúp máy, Như Ngọc giúp cô lấy một ly nước lọc mát lạnh tình nguyện làm bia cho cô than thở. Như Ngọc nghe cô kể đến ba mẹ Viễn hinh bèn đứng bật dậy:

– Trời ơi, hóa ra cậu đã gặp được tình yêu bất duyệt trong truyền thuyết rồi sao.

Như Nguyệt ngớ người, hèn chi lúc cô gặp hai người đó, cứ nghĩ mình quên mất điều gì đó. Cô ôm đầu gào lên:

– Ôi trời ơi, sao mình ngu quá vầy nè.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.