Heo Mập Cận Thị Và Quần Lót Rùa

Chương 51



Ngày được nghỉ, ba Phong lái xe đến đón cô và Như Ngọc về quê, Hoàng Tuấn cũng xin về quê chơi. Như Nguyệt ngồi lên xe im lặng, ba Phong hỏi thì cô mới lên tiếng trả lời, vẻ mặt buồn hiu khiến Như Ngọc và Hoàng Tuấn chỉ biết đưa mắt nhìn nhau rồi thì thầm to nhỏ.

Kết quả tỏ tình của Diệp Hân với Thiên Phong thế nào, Như Nguyệt cũng không biết. Bởi vì cô giả bệnh đón xe taxi về sớm, bỏ Như Ngọc và Hoàng Tuấn ở lại buổi tiệc. Như Nguyệt về cuộn người thật chặt ở trong chăn mặc cho Như Ngọc và Hoàng Tuấn hỏi xảy ra chuyện gì, cô đều chọn im lặng.

– Hôm nay con sao vậy, chẳng thấy con vui vẻ gì khi được về nhà hết – Ba Phong thấy con gái ngồi im nên quay sang hỏi.

– Bả đến ngày rồi đó dượng – Như Nguyệt chưa kịp trả lời thì Hoàng Tuấn đã nhanh nhảu lên tiếng đáp thay cho Như Nguyệt.

Nếu như bình thường, Như Nguyệt nhất định nhào qua đánh cho Hoàng Tuấn một trận nên thân, nhưng nghĩ lại dù sao cái miệng lẻo mép của Hoàng Tuấn cũng giúp cô qua mắt ba Phong, nên Như Nguyệt tạm tha, nhưng cô cũng phải trừng trị cái miệng đó một chút bèn giở thói lưu manh nói:

– Có tin chị giùm băng vệ sinh trám miệng mày hay không?

Hoàng Tuấn muốn giúp người, không ngờ bị nói thế thì trợn mắt tức giận định lên tiếng mắng thì Như Ngọc vội vàng bịt miệng cậu lại, sau đó nói khẽ :

– Bình tĩnh, bình tĩnh. Thông cảm đi thông cảm đi…

Hoàng Tuấn nghe vậy thì đành im lặng, ba Phong nhìn bọn trẻ chỉ lắc đầu không hỏi gì thêm. Như Nguyệt nhìn ra bên ngoài, đã về gần tới nhà rồi, tâm trạng cũng tốt lên. Cô ngồi thẳng ngồi thở hắt ra một hơi xua đi hết cái buồn, dù sao đó chỉ là một chút vu vơ mà thôi, không đáng để nghĩ tới mãi.

Về đến nhà đúng là không còn gì bằng, chăn đêm quen thuộc, được mẹ nấu ch toàn móng yêu thích, hơn nữa dưới quê yên tĩnh hơn so với thành phố ầm ĩ, khí hậu trong lành khiến tinh thần sảng khoái. Cô không cần ngày ngày uể oải thức dậy đi học, điều đặc biệt hơn nữa là không cần nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của tên Quần lót rùa nữa.

Mấy đứa bạn cũng hẹn trước nên đồng lọat về nhà, cả nhóm tụ tập lại nói chuyện rất vui vẻ, kể lại chuyện học ở trường mới của nhau nghe, từ chuyện vui đến chuyện buồn, rồi cùng nhau mắng mấy kẻ khốn khiếp khiến bạn bè buồn….làm nỗi buồn của Như Nguyệt thoáng chốc bay biến. Cô nhanh chóng đá quăng Thiên Phong và Viễn Hinh ra khỏi đầu, tận hưởng mấy ngày nghỉ vui vẻ.

Đáng tiếc, quen thức dậy sớm, nên dù mẹ cho phép cô ngủ thêm thì Như Nguyệt cũng không ngủ được nữa. Cô quyết định thức dậy sớm đi đón ánh bình minh lâu rồi không được ngắm.

Sáng sớm ở dưới nông thôn quả là khác xa một trời một vực với thành phố, yên tĩnh và mát mẻ, đời sống chậm chạp chứ không ồn ào hối hả như trên thành phố.

Nhìn mấy con vịt sáng sớm đã tung tăng bơi lội dưới bờ hồ, Như Nguyệt thấy khoan khoái trong lòng, cô vươn vai hít thở thật sâu:

– Đúng là trong lành quá đi mất. Mình yêu cảm giác này nhất.

Như Nguyệt vung tay, không ngờ chiếc vòng tay bằng đá Diệp Hân tặng cô bị vuột khỏi tay rồi rơi tỏm xuống mặt hồ, vướn vào một cánh bèo lớn bên dưới. Như Nguyệt thấy vậy bèn cởi áo khoát, rồi bỏ đôi dép ở chân ra, quyết định xuống hồ vớt chiếc vòng lên. Sáng sớm, giữa hồ lạnh, Như Nguyệt có chút rùng mình lưỡng lự vì sợ lạnh, nhưng nghĩ đến đây là quà tặng của Diệp Hân cho nên Như Nguyệt đành quyết tâm vớt cho được chiếc vòng.

– Này, đồ ngốc…

Như Nguyệt tưởng mình bị ám nên mới nghe thấy giọng nói của Viễn Hinh, cô nghĩ gió lạnh khiến tai ù đi. Như Nguyệt khom người định trườn xuống bên dưới.

– Này heo mập cận thị.

Lần này giọng hét lớn hơn, gần hơn và có chút hoảng hốt hơn. Như Nguyệt giật mành đứng thẳng lưng quay người lại nhìn kẻ đang chạy đến trước mặt mình. Lần này cô xác định tai mình nghe không lầm, trước mặt cô rõ ràng là tên Quần Lót Rùa chẳng sai một li nào, đang kinh ngạc không hiểu vì sao tên này lại xuất hiện ở đây thì bất ngờ cô bị trượt chân, sau đó chới với ngã tỏm xuống hồ.

Sau đó là một tiếng tỏm tiếp theo vang bên tai của cô. Tiếp đó cô cảm thấy một bàn tay chạm vào ngực của cô, trong đầu cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ cô bị tên khốn này sàm sỡ, cho nên ra sức đập tay thật mạnh vào Viễn Hinh. Cô càng vùng vẫy dưới nước, thì tay Viễn Hinh càng cố giữ chặt cô hơn, động chạm càng nhiều hơn, khiến Như Nguyệt tức giận, dù trong nước vẫn cố đạp thật mạnh vào bụng Viễn Hinh. Cuối cùng thì cô đã có thể thoát khỏi Viễn Hinh rồi, nhanh chóng lao lên bờ.

Cô lên bờ ho khan mấy cái quay lại định mắng cái tên khốn sà sỡ thì thấy vẻ mặt nhăn nhó của Viễn Hinh có chút khác lạ. Sau đó thấy Viễn Hinh từ từ chìm xuống mặt hồ. Linh tính mách bảo cú đạp dưới nước của cô lúc nãy không hề nhẹ, Như Nguyệt vội vàng lao xuống hồ vớt Viễn Hinh lên.

Thân Viễn Hinh nặng biết bao nhiêu, Như Nguyệt phải gồng hết sức mới lôi được Viễn Hinh lên bờ. Cô thở dốc nhìn Viễn Hinh nằm dài trên bờ hồ, cô vừa thở vừa mắng:

– Dám gọi mình là heo mập. Nhìn xem, ai mới là heo mập, năng chết đi được.

Thấy Viễn Hinh nằm im bất động, Như Nguyệt bèn dùng tay tát lên má Viễn Hinh lay gọi.

– Này.

Cô tát mà Viễn Hinh vẫn nằm yên bất động khiến Như Nguyệt hoảng sợ vô cùng. Cô hốt hoảng lay người cậu, miệng khẽ gọi:

– Này, này tỉnh lại đi.

Hai tay đặt lên ngực ấn mạnh vài cái nhưng vẫn nằm im bất động.

– Không xong rồi, phải hô hấp nhân tạo thôi.

Nói xong, Như Nguyệt hít một hơi thật sâu , tay giữ chặt mũi viễn Hinh, rồi cúi người xuống định làm hô hấp cho cậu, nào ngờ cô vừa cúi xuống thì Viễn hinh đã nhổm đầu lên và hôn thật nhanh lên môi cô. Như Nguyệt bất ngờ nên hóa đá tại chỗ, Viễn Hinh ngồi bật dậy phá ra cười nắc nẻ.

Nghe tiếng cười, Như Nguyệt tỉnh trí, cô tức giận đến đỏ cả mặt, cô chỉ tay vào Viễn Hinh run rẩy nói không nên lời:

– Đồ…đồ… khốn…

Viễn Hinh đứng bật dậy vẫn cười nắc nẻ:

– Cái đó gọi là trả thù trí thức đó. Ai bảo dám đá mình.

Trả thù trí thức cái gì chứ. Như Nguyệt tức giận đứng bật dậy muốn đuổi theo đánh Viễn Hinh, cậu vừa bỏ chạy vừa trêu cô:

– Nè, không phải hôn mình bị ghiện nên đuổi theo hôn tiếp phải không?

– Hôn tiếp cái đầu bạn, mau đứng lại ình, đừng để mình bắt được nếu không đừng trách – Bình thường cô có thể sợ Viễn Hinh, nhưng có câu hổ xuống đồng bằng chẳng khác mèo. Đây là lãnh địa của cô, cho nên Như Nguyệt chẳng cảm thấy sợ Viễn Hinh, chỉ một lòng xé xác cậu ra để bù đắp nụ hôn vừa rồi.

Như Nguyệt đuổi một đoạn thì thấy Viễn Hinh dừng lại, cô bắt được cậu vui mừng reo lên:

– Bạn chết chắc rồi.

Nào ngờ lại nghe Viễn Hinh hắt xì thật mạnh, còn hắt xì liên tục, Viễn hinh nhăn nhó nhìn Như Nguyệt trách móc:

– Xem đi, có lòng tốt nhảy xuống sông cứu bạn, chẳng những bị bạn vừa đánh vừa đạp khiến mình bị cảm lạnh rồi, giờ còn bị bạn rượt đánh nữa. Bạn đúng là người vô lương tâm.

Như Nguyệt nghe lời Viễn Hinh nói bất giác rùng mình. Nhưng nhanh chóng hùng hổ nói:

– Tại bạn hại mình rơi xuống sông chứ ai.

– Ờ, tại mình nghỉ bạn định nhảy xuống đó – Viễn Hinh gải đầu gãi tai bối rối nói – Lần trước thấy bạn xém chết đuối nên đâu nghỉ là bạn biết bơi.

– Mình định vớt chiếc vòng đánh rơi bên dưới thôi – Như Nguyệt liếc nhìn chiếc vòng bị chìm đâu mấ tiêu mà nổi cáu – Giờ thì hay rồi, nhờ ơn bạn mà cái vòng mất tiêu.

– Mình tưởng bạn vì thất tình nên muốn tự tử chứ bộ – Viễn Hinh trong lúc bị mắng muốn biện minh mà lỡi lời, nói xong thì mặt tái méc quay mặt đi không nhìn Như Nguyệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.