Heo Ngốc Của Ngôi Sao

Chương 5



Chương Biệt Danh Cho Nhân Vật Nam Và 2 Nữ Chính
0
Thiên Phong: tạm thời hqua bỏ quên mất anh ý

Thiên Băng : heo (con Phương nó gọi là cẩu dâu ạ ==")

Phương: mèo mũi hề

Tuấn: vịt đít đỏ

Thiên: vịt bầu

Thanh Phong: vịt quay

Huy: mỏ vị tiểu thư

Hiếu: khỉ đít đỏ

Nhật Duy: khỉ mông xanh

Nam: khỉ đột

Lâm: khỉ đầu chó

Dương: chuột cống

Quân: sịp

Hoàng: hà mã

Vũ: gà mái

Khánh: tinh tinh

Tuấn Anh: tanh

Vương: thái hành

Kiệt: nhái

Nhất Trung: tạm thời chưa nghĩ ra

Sau việc đó hắn cũng chẳng còn hứng thú gì với việc ăn uống nữa. Đành một mình tôi chiến đấu hết 2 bát mì cho đỡ tức. Thấy bộ dạng ăn uống khủng bố của tôi, hắn lắc đầu nói:

- Cô không phải thể hiện sự tức giận như thế đâu. Tôi sẽ gửi tiền sửa chữa cho cô. – Hắn nói xong câu đó tốc độ ăn uống của tôi cuối cùng cũng giảm đi.

Trưa…

King koong.

Chuông cửa nhà tôi vang lên, tôi uể oải ra mở cửa. Lạy thánh! Tôi đang bị sốc, suýt thì lăn ra xỉu. Tôi vội ngó ra ngoài xem hang xóm có ai thấy đám người trước cửa không, thở phào vì không có ai. Tôi trợn tròn mắt nhìn đám người trước mặt gồm khoảng hơn 20 người mặc toàn đồ đen, che ô đen, đeo kính đen, trông không khác gì mấy thằng mafia.

- Băng yêu dấu của chị! – Anna bỏ kính chạy vào ôm tôi làm tôi giật mình.

- Chị Băng! – Bé Minh cũng chạy vào ôm tôi.

Tôi thì suýt ngạt thở bởi 2 cô nương này ôm chặt quá. Thiên thấy tôi như vậy cũng… thương nên nháy mắt với Huy, 2 ông anh lôi vợ yêu của mình ra. Tôi thở, thở như chưa bao giờ được thở, thở như có ai đang tranh không khí với mình ý. Mấy ông vệ sĩ cũng biết điều lui đi, mấy ông anh bà chị yêu dấu xông thẳng vào nhà tôi, Tuấn thì lôi tôi xềnh xệch theo sau.

- Ai vậy? – Giọng trầm của hắn vang lên.

- Dạ đây là anh chị họ của em. – Tôi vội giải thích cho hắn.

- Hình như tôi rất may mắn, được gặp toàn những người máu mặt. - Hắn cười cười.

- Công tước ma cà rồng đây mà. - Anna cười.

- Siêu mẫu Anna, hân hạnh! Còn cả Alice và Ariel nữa chứ. Toàn đàn chị cả. - Hắn cười híp mí. - A! Đây là Min phải không? Em hát rất hay đó. - Hắn cười với bé Minh làm bé ngượng. (chú ý: Đây không phải Min St319, mà là Trần Hà Minh)

Tôi liếc xuống cái giống 2 chân Thiên đang cầm mà giật mình:

-Anh... Mua gì đấy? - Tôi nuốt nước bọt đánh "Ực".

- Vịt. - Trả lời hồn nhiên.

- Thiên ơi là Thiên! Anh mua vịt về làm thịt ư? - Tôi trợn tròn mắt nhìn ông anh đẹp trai phong độ trước mặt mình.

- Ừ! - Thiên gật đầu cái rụp. Mấy bà chị dâu của tôi cười đầy ẩn ý.

Tôi vuốt mặt. Bà thím Thiên này sao hôm nay ngu thấy sợ. Hắn nhìn bọn tôi mà chẳng hiểu mô tê gì cả.

- 21 tuổi rồi mà anh vẫn ngu u như kỹ Thiên ạ! - Tôi cười khinh bỉ. Anh vẫn đơ mặt ra nhìn tôi.

- Thịt vịt ngon mà. - Thiên vẫn không hiểu gì, cười rất tươi.

- Ai da! Anh không những muốn ăn còn khen thịt đồng loại của mình ngon nữa. Đúng thật là... Đáng sợ quá! - Tôi giả vờ sợ hãi. Giờ thì chẳng ai nhịn nổi nữa mà ôm bụng lăn ra phá lên cười. Cái bản mặt thộn ra của Thiên quả thật là rất tức cười, tới những "tảng băng di động" nhà tôi cũng phải cười lớn.

- Anh em ta làm thịt heo đi! - Trong lúc mọi người cười vui vẻ, Tuấn Anh hồn nhiên nói ra cái sáng kiến của mình.

Quác... Quác... Quác...

Thấy mọi người tự nhiên dừng cười, Tuấn Anh nói thêm:

- Sao thế? Heo nướng rất ngon nhé! Cho cả con lên nướng cũng... - Tuấn Anh đang nói dở thì xanh mặt im bặt. Con dao nhỏ của tôi bay sượt qua mặt anh.

- Anh nói lại xem... - Tôi nghiến răng, trừng mắt lên với anh.

Tuấn Anh nuốt nước bọt, mặt tái mét. Mọi người thầm thương cho Tuấn Anh, sao hôm nay lại ngu thế! Thịt gì không muốn ăn lại đòi ăn thịt heo. Hắn nhìn cô không nói gì chỉ nhếch môi cười.

- Ăn mực được chứ? Mực xào rất ngon. - Giọng nói trầm của hắn cất lên thu hút sự chú ý của mọi người.

- Được đấy! - Dương đồng tình.

- Anh Thiên đi mua nha! - Chi nháy mắt ủng hộ chồng.

- Anna ơi... - Thiên quay sang cầu cứu vợ.

- Băng ơi! Không có mực để ăn thì chị em mình đem luôn con vịt bầu lên quay nhé! - Anna không quan tâm tới ánh mắt cầu khẩn của Thiên, quay sang cười nói với tôi. Giọng nói của chị rất nhẹ nhàng và trong trẻo nhưng có sức sát thương vô cùng lớn với ai đó.

- Ô sờ kê con dê! - Tôi nháy mắt. Phải nói là Anna quá thâm và hiểm.

Thiên ném luôn con vịt đi, chạy ngay ra ô tô phóng tới siêu thị để lại mọi người cười nghiêng ngả.

* * *

Thiên thực hiện trọng trách được giao rất tốt,còn mua thêm cả ghẹ nữa.

- Về rồi đây! - Phương cười cười bước vào. Mấy ông anh bà chị tôi cười nói với nó rất vui vẻ, chỉ có mình tôi lườm nó xém cháy mặt. Nó nhìn lại tôi với ánh mắt như muốn nói: "Đi hẹn hò là vô tội, mày đừng điên."

Mọi người bắt đầu ngồi vào bàn. Mực xào được bày ra trên bàn. Cua với ghẹ hấp thơm ơi là thơm. Cua, ghẹ chín đỏ bày lên bàn khiến mọi người nhìn mà rớt nước miếng.

- Càng nhé Băng? - Tuấn cười dịu dàng.

- Anh lo cho vợ anh đi Tuấn. - Dù được quan tâm nhưng tôi vẫn hết sức đá đểu.

- Vợ yêu ơi càng này! - Câu nó lập tức làm mọi người rùng mình, rợn óc, ớn lạnh. Cái giọng ngọt tới bùn nun. Đây có phải là Tuấn trầm tính, lạnh lùng hàng ngày không?

- Bà xã ơi mực. - Thiên cũng không kém cạnh.

- Phu nhân ăn nhiều cua vào nha. - Phong cũng gắp cua đã bỏ vỏ vào bát cho chị Nhi.

- Nữ hoàng của anh, ghe có ngon không? A... cái nào! - Tuấn Anh gắp thịt ghẹ chấm chút tương ớt bón cho Vi.

- Vợ thấy chồng đẹp trai không? Mực nè ăn đi! Ngon nhỉ?! - Huy cũng cười híp mí gắp mực cho bé Minh. Tôi thộn mặt ra nhìn.

- Chẳng liên quan gì hết, cái thằng nhóc này! / cái ông anh củ chuối này! - Tôi với con Phương đồng thanh.

Bên này cặp đôi Dương - Chi không hề để ý đến xung quanh vẫn gắp cho nhau ăn. Mọi người da gà da vịt cứ thế mà vùng dậy, tóc tai dựng đứng hết cả lên. Đây là cuộc chiến của các ông chồng thì phải! Ăn cơm thế này có mà quá cực hình, buồn nôn chết được! Mấy bà chị dâu của tôi thì đỏ mặt xấu hổ không che nổi nhưng có vẻ rất hạnh phúc.

- Khụ! Khụ! - Tôi nghẹn vì mấy ông anh sến súa quá. Lập tức mấy chục con mắt hướng về phía tôi.

- Có sao không? - Đồng thanh

- Từ từ thôi, sao ho ghê vậy? - Đồng thanh tập 2.

- Mau uống nước! - Đồng thanh tập 3. Lần này tất cả cùng đứng lên. Hắn ngồi gần bình nước nên lấy giúp tôi một cốc. Tôi vừa uống nước lại được hắn quan tâm nên hết nghẹn luôn.

- Bia không mày? - Nó lắc lắc lon bia trước mặt tôi.

- Mày biết uống bia từ bao giờ thế? - Tôi liếc nó bằng nửa con mắt.

- Thì dịp đông vui thế này, lại còn có đồ ăn ngon thì cũng phải uống chút chút làm màu chứ! - Nó cười vui vẻ.

- OK chơi luôn! - Tôi cũng lấy 1 lon. Lúc đầu cũng đắn đo vì nó không biết uống bia rượu, chứ tôi thì thoải mái luôn, bia rượu gì chơi tất! Tôi vui vẻ uống liền 3 lon, tôi với nó uống say, quậy nát cả căn nhà. Sau 2 tiếng quậy, tôi đã bớt say, kêu nó đi ngủ, tôi thì đi tiễn khách.

============================================================

's Karthniel nhé. Chương này ai giật tem trước thì chương sau Jep tặng người đó. Ai giật tem thì cmt đi nha! Iu mọi người lắm. Tiếp tục ủng hộ Jep nha! Từ chương sau cuối mỗi chương Jep sẽ giới thiệu nhân vật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.