Heo Ngốc Của Ngôi Sao

Chương 7



Sau khi chắc chắn cô đã rời đi, hắn chạy lên phòng học của cô để tìm cách trả thù. Nhìn trong đống sách vở của cô cũng đủ để hắn biết môn học ưa thích của cô là môn Toán. Ngước nhìn cái thời khóa biểu của cô, chẳng hiểu sao hắn khẽ cười, khi nãy điện thoại cô đặt hình nền là hắn, giờ trong phòng cô, ngay cả cái thời khóa biểu cũng là hình hắn. Hắn không hiểu sao cô lại cuồng hắn như vậy nhưng lần đầu tiên hắn có cảm giác hãnh diện. Hắn lôi vở Toán ra, ngày mai cô không có tiết Toán cũng không sao vì ngày kia cô lại có. Hắn bắt đầu dùng bút bi vẽ vẽ tôi tô, khoảng 10 phút sau hắn mãn nguyện nhìn tác phẩm mình vừa hoàn thành, mang đậm tính nhân văn và đặc sắc. Hắn cất quyển vở lại chỗ cũ cho cô, lôi ra từ trong ngăn bàn cô toàn giấy vệ sinh, hắn bật cười, cô dã man thật, giấu sạch giấy vệ sinh để cho hắn khốn khổ. Hắn cười nham hiểm, có vẻ trả thù vậy hơi bị nhẹ nhàng, hắn lôi giấy vệ sinh quăng quật lung tung, ném khắp mọi nơi trong phòng cho đến khi cái phòng vệ sinh ngổn ngang toàn giấy vệ sinh mới khiến hắn cảm thấy hài long. Lục tủ của cô lôi ra cái quần sooc của bố cô cùng với áo phông của tên Trí Hiếu để lại, hắn vui vẻ đi vào Washington City thay quần áo. Lúc đó tại một nơi khác… Tôi hí hửng mua 3 suất cơm sườn rồi ngồi lên xe để con Phương chở về nhà.

- Em về rồi đây! – Tôi vui vẻ chạy vào cười tươi với hắn. Thấy hắn đã thay quần áo cũng không nói gì, dù sao hôm qua tôi làm khổ thần tượng của mình quá nhiều rồi.

- Ừm chào em. Phiền em quá. – Anh cười ấm áp với tôi làm tôi ngây ngất. Đúng là mật ngọt chết ruồi rồi.

Tôi sắp bát đĩa ra bàn, 3 người chúng tôi bắt đầu ăn. Sau khi ăn uống no nê, Phương phải về vì bố nó gọi, cuối cùng vẫn là tôi thu dọn. (Cảm tưởng mình giống oshin)

- Cô rất hợp làm oshin cho tôi đó – Giọng nói bỡn cợt của hắn vang lên làm tôi ngơ ngác. Sau một hồi đơ tại chỗ, tôi đã hiểu chuyện, hóa ra khi nãy hắn đóng kịch. Tôi cười cười cho qua, nhớ lại lúc trên sân thượng hắn cũng định lộ bộ mặt thật nhưng lại thôi, hắn cũng sắp về rồi, khi nãy giả bộ tử tế để được ăn ngon cũng không có gì lạ.

King koong.

Tôi đang rửa bát thì ngoài cửa có tiếng chuông, tôi vội rửa tay rồi đi ra mở cửa.

- Chào em, chị là Linh Đan, đại diện của nhóc Phong, nhóc Phong đang ở nhà em phải không? – Người con gái xinh đẹp trước mặt làm tôi choáng ngợp, cách chị phối đồ trông rất năng động nhưng trông chị rất giống thiên thần. Giọng nói chị rất hay, trong.

- Dạ em chào chị. – Tôi cúi đầu lễ phép.

- Chị tới sớm nhỉ? – Hắn ló đầu ra, nói.

- Sao? Thế này mà nhóc còn bảo là sớm ý hả? – Chị không hề thương tiếc cốc đầu hắn 1 phát.

- Ừ ừ. Giờ đưa em về được chưa? – Hắn xoa đầu, nói.

- Ô kê nhóc. Chị về nhé! – Chị cười vui vẻ cười với tôi rồi ra xe trước.

- Tôi phải về đây Đầu Heo. – Hắn cười cười chuẩn bị bước ra xe.

Tách. Tách.

Tôi đơ người, sự việc diễn ra quá bất ngờ khiến tôi không nắm bắt được. Hai âm thanh khi nãy nếu tôi không nhầm thì là máy ảnh. Hắn vội vàng lôi tôi ép vào tường rồi đóng sầm cửa lại. Tai tôi ù đi, chỉ nghe thấy hắn chửi:

- Chết tiệt! Phải gặp Đầu Heo cô dài dài rồi. – Sau đó hắn buông tôi ra bỏ về.

=====================================

Tôi rửa bát xong tắm rửa, liếc đồng hồ đã 8 giờ tối, tôi mới bò lên phòng. Tôi kinh hãi nhìn cái phòng như bãi chiến trường. Tôi vuốt mặt, vuốt mặt, lại vuốt mặt. Tự cảm thấy sao tôi lại ngu thế, giấu giấy vệ sinh ở đâu không giấu lại để dưới gầm bàn, chắc chắn tên cẩu tạp chủng kia do uất hận tôi mà làm việc này. Tôi nghĩ mà cứ thấy lộn ruột. Hầy… Dù sao tai họa cũng ập xuống rồi, tôi không dọn dẹp cũng không được. Cuối cùng tôi ghè lưng dọn dẹp bãi chiến trường đẹp mắt mà hắn gây dựng lên. Sau khi xong tôi cũng mệt lả người nằm lăn lên giường đánh một giấc, bài tập gì thì cũng kệ, dù sao tôi cũng làm hết rồi.

Sáng... Tôi lết thân vào trường, trường tôi đang tụm năm tụm bảy ầm í cái gì đó. Tôi thì chẳng thèm quan tâm, dư luận đối với tôi giờ không quan trọng, quan trọng bây giờ là sự nghiệp ngủ của tôi thì đúng hơn. Xung quanh có những ánh mắt dò xét dành cho tôi, tôi lướt mắt một lượt quanh trường, họ vội vàng quay đi. Tôi không hieru hôm nay họ ăn nhầm cái gì mà lại đi chú ý đến tôi. Tôi nghĩ vậy cũng dễ hiểu mà, bình thường tôi luôn lọt thỏm giữa bao người thì việc bị chú ý đúng là không ngờ được.

- Ê cẩu dâu! – Vừa đặt mông xuống bàn con Phương đã chạy đến vỗ vai tôi.

- Sao? – Tôi ngáp dài một cái hỏi nó một cách chán nản.

- Tình yêu của mày chuyển vào trường mình học đấy! – Nó trả lời thản nhiên.

- Sao?! – Tôi đứng bật dậy đập bàn, âm lượng và tông giọng hoàn toàn thay đổi. Tôi đang cực kì kinh ngạc, tại sao hắn lại chuyển tới đây? Thật không thể tin được!

- Lớp 11A1 đó! – Nó không lấy làm lạ với thái độ của tôi.

Tôi sốc. Hắn chỉ hơn tôi có 1 tuổi thôi sao?

- Vậy... hóa ra sáng giờ trường ầm í là vì...

- Là vì Phong. – Nhỏ Thu An chen ngang câu nói của tôi. Nhỏ nhìn tôi, ánh mắt vẻ khinh thường và khiêu khích. Tôi thấy ngứa mắt vô cùng với con nhỏ này. - Bất ngờ không Băng? Anh ấy về đây là vì tôi đó. Cô nên làm fan bình thường thì hơn. – Con nhỏ vênh mặt.

- Cô thôi tung mấy cái tin nhảm đấy đi. Cô nghĩ người như anh ta sẽ để ý tới loại người như cô sao? - Nó cười bộc lộ rõ sự khinh bỉ dành cho nhỏ.

- Kệ bà nó đi! Ảo tưởng sức mạnh ý mà. - Tôi ngứa mắt, bỏ ra ngoài. Tôi thật sự rất ghét nhỏ, lúc trước thì nói tôi la liếm thằng Hoàng. Không biết giờ nhỏ lại nói xàm gì về tôi đây.

Nó cũng bước ra theo tôi. Đứng ở hành lang cầu thang mà tôi sợ kinh hồn bạt vía, cảm tưởng như sắp long trời lở đất. Từ cầu thang tầng 1 đến tầng 3 toàn lũ fan club như "Chân Voi" chạy rầm rầm. Tôi sợ muốn rụng tim rồi lại tức muốn lộn ruột vì dẫn đầu là tên cẩu tạp chủng Lưu Thiên Phong ung dung, thoải mái bước tới trước mặt tôi.

- Giới thiệu với mọi người đây là trợ lí mới của tôi. - Tên cẩu tạp chủng rất tự nhiên quàng vai tôi ra vẻ thân thiết.

- Hả?! - 3 cái miệng đồng thanh, đồng há hốc. Đương nhiên 3 cái miệng đó không phải lũ fan mà là tôi, nó và nhỏ Thu An. Sự tình thật khó chống đỡ này làm tôi ngây như phỗng.

- Trên mạng đang lan truyền mối quan hệ của anh em mình có gì đó mờ ám đó. Họ hiểu lầm, mình cũng phải làm rõ chứ Băng nhỉ? - Hắn cười với tôi nhưng lại huých tôi 1 cái.

- Đúng! - Bị huých làm tôi bất ngờ, vội trả lời hắn.

Hắn cười hài lòng. Tôi cáu! Tôi sôi máu! Cười cái con khỉ! Đúng cái con khỉ! Ta trù ẻo ngươi! Ta hận không thể băm vằm ngươi ra!

- Tao còn tưởng ảnh đùa, hóa ra là thật kìa!

- Èo! Cái con này có gì xinh đâu mà anh ấy lại để nó làm trợ lí nhỉ?

- Đúng đó! Đeo kính dầy cộp, người thì kẹp lép, sao ảnh có thể chấp nhận được nó nhỉ?

- Anh Phong ơi chị Boona đâu rồi? (Boona là trợ lí cũ của hắn) ...............

Tôi lập tức trở thành trung tâm của sự chú ý, nhưng đa số họ đều mắng chủi tôi không xứng với vinh dự này. Giờ tôi mới thấm cái câu: "Phải gặp Đầu Heo cô dài dài rồi." của hắn để lại hôm qua.

==================================================================Giới thiệu nhân vật:

Tên: Lưu Thiên Phong

Tuổi: 17

Giới tính: Nam

Biệt danh: Công tước ma cà rồng (của dư luận thôi). Cẩu tạp chủng (của Băng)

Ngày sinh: 31/10

Cung hoàng đạo: Bảo Bình

Gia đình: loading...

Tặng bạn Pé's Karthniel

Nhân vật Trần Thiên Băng có một bí mặt mà ít ai biết, Jep đố mọi người đoán được đó

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.