Hết Đường Nói - Ta Yêu Nàng!

Chương 7



Quay lại khoảng thời gian cách đây 2 năm trước , ngày đó , trời mưa như trút nước , tiếng sấm sét xé toạc cả bầu trời . Tôi ngồi chờ Văn Kiệt , ngay lúc đó ,tôi cảm thấy rất lo lắng , ngoài trời mưa to rả riết , vậy mà Văn Kiệt vẫn ở đâu đó ngoài kia , tôi lo cậu ấy bị cảm ... Một mình tôi trong căn nhà rộng lớn , một mình tôi đợi chờ . Văn Kiệt , cậu rốt cục đang ở đâu ???

Tôi ngồi từ tối đến tận sáng ngày hôm sau , cơn mưa kéo dài không ngừng , tôi buồn bã tựa người vào khung cửa sổ , đưa bàn tay nhỏ nhắn hứng lấy từng giọt nước mưa lạnh lẽo , lòng tôi cũng lạnh lẽo như vậy , tôi giống như hồn ma , cả người hòa mình vào màn đêm cô độc .

Đến khi trời hửng sáng , cậu ấy cũng trở về , cơ thể Văn Kiệt lạnh toát , từ trên xuống dưới đều ướt nhẹp vì ngấm mưa . Tôi chạy đến như đứa trẻ mà ôm chặt lấy cậu , dùng cơ thể nhỏ bé của mình truyền hơi ấm cho cậu , nhưng cậu ấy lại đẩy tôi ra , còn nghiêm nghị nói " Đồ ngốc , đêm qua không ngủ được sao , hai mắt thâm xì như gấu trúc rồi kìa " , sau đó lại mỉm cười xoa đầu tôi dỗ dành " Ngoan , mau đi ngủ đi , người tôi ướt như vậy , không trừng sẽ làm cậu cảm lạnh mất "

Tôi gật đầu đồng ý , cho đến khi Văn Kiệt bước vào phòng vệ sinh , tôi mới chớp mắt tiến về phòng ngủ , cả đêm hôm qua chờ đợi , nên giờ rất mệt mỏi . Nhưng tôi còn chưa kịp nhắm mắt , chiếc điện thoại của Văn Kiệt lại đổ chuông , màn hình hiện lên dãy số lạ . Tôi liền bắt máy , chưa nói một lời thì đã nghe thấy tiếng nói trong trẻo của một người con gái , cô ta nói " Văn Kiệt , cảm ơn tối qua đã đưa em về , anh nghỉ ngơi đi , đừng để bị cảm lạnh , em thực sự rất lo lắng cho anh " .

Thì ra đêm qua , Văn Kiệt ở chung với người phụ nữ khác , vậy nên mới bỏ mặc tôi ở lại một mình , tôi đã vô cùng tức giận , lòng bàn tay xiết chặt lấy chiếc điện thoại , như thể muốn bóp nát nó . Văn Kiệt bước ra , cậu ấy đưa tay bế tôi ngồi vào lòng , bàn tay luồn qua bụng ôm chặt lấy tôi , cậu ấy tỏ ra như thể chưa có chuyện gì xảy ra vậy . Trong khi tôi lo lắng đến không ngủ được , thì cậu ta lại vui vẻ bên người phụ nữ khác , nghĩ đến điều này , trong lòng không chỉ đơn thuần là giận dữ mà còn ghen ghét .

" Văn Kiệt , tối qua cậu đi đâu vậy ? "

Văn kiệt khẽ mỉm cười , những ngón tay thon dài chạm vào bờ má của tôi , khẽ vuốt ve như thể nghịch ngợm một con búp bê .

" Tối qua trời mưa lớn nên không về nhà được , tôi tìm một khách sạn qua đêm , đợi đến khi ngớt mưa mới trở về , sao vậy , cả đêm qua mất ngủ cũng vì không có tôi sao ? "

Đến nước này rồi , cậu ấy vẫn không chịu thừa nhận quan hệ với người phụ nữ kia , cậu ấy thực sự không coi tôi ra gì sao ?

Cậu ta dùng những lời nói dịu ngọt dỗ dành tôi , tưởng rằng tôi sẽ ngoan ngoãn trong lòng cậu ta , tin tưởng cậu ta hay sao , không thể nào , lòng tin của tôi đã có chút lung lay , tôi nhất định phải tìm ra người phụ nữ đó , nhất định phải dạy dỗ lại cô ta , bắt cô ta phải tránh xa người đàn ông của tôi ra , bất cứ ai cũng không được phép tiếp cận Văn kiệt , bởi vì cậu ta , duy nhất chỉ thuộc về một mình Lý An Nhi này .

Và rồi , tôi đã tìm hiểu về người phụ nữ đó , thì ra , cô ta tên là Phạm Băng , người phụ nữ dơ bẩn bám víu lấy đàn ông để thỏa mãn dục vọng lẫn tiền bạc . Tôi đã không hề sợ hãi mà hẹn cô ta ra gặp mặt , lặng lẽ quan sát cô ta , đánh giá từ trong ra ngoài , chỉ cần có một chút sơ sót , tôi nhất định lôi ra bằng được , dùng những lời lẽ không hay mà chửi thẳng vào mặt cô ta . Cho đến khi cả hai không thể chịu thêm được nữa , Phạm Băng dám ra tay đánh tôi , cái tát đó khiến tôi muốn giết chết cô ta. Là do cô ta có lỗi với tôi trước, tôi không hề có lỗi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.