Hỉ Doanh Môn

Chương 39: Gả nữ nhi (3)




Một đôi lược cài bạc được đặt nằm trên vải nhung màu đỏ (ở cổ đại lược là tên gọi chung), không lớn, nhưng hoa văn rất tinh mỹ, chế tác rất tinh xảo. Không phải rất quý giá, nhưng lại làm cho người ta nhìn thấy rất ưa thích. Minh Phỉ mơ hồ đoán được một chút, vẫn làm ra vẻ không hiểu nhìn Ngọc Bàn: "Ngọc Bàn tỷ tỷ, đây là?"

Ngọc Bàn cười nói: "Sau này Nhị tiểu thư xuất giá, các di nương tiểu thư trong nhà đều sẽ đi thêm trang cho nàng. Phu nhân sợ Tam Tiểu Thư tới vội vàng không có thời gian chuẩn bị, nên chuẩn bị trước cho người rồi. Cho ngay trước mặt những người khác, lại sợ bị nói linh tinh, nói phu nhân nặng bên này nhẹ bên kia, cho nên mới sai nô tỳ lặng lẽ cho người."

Đây chính là muốn mình đừng nói ra ngoài. Minh Phỉ cảm kích nói cảm tạ, lại hỏi Ngọc Bàn: "Thế Lục tiểu thư cũng phải cho à?"

Ngọc Bàn nói: "Đó là đương nhiên. Chỉ là Lục Tiểu Thư đã sớm chuẩn bị tốt đặt ở chỗ nhũ mẫu của nàng. Ý của phu nhân là nên cho sớm không nên chậm trễ, lúc này để người dẫn Lục Tiểu Thư cùng đi đến viện của Nhị tiểu thư."

Chỉ sợ là đã quá muộn rồi? Minh Phỉ gật đầu đồng ý, lại tiện tay lấy ba cái khăn đắp lên đôi lược bạc kia, gọi Kiều Đào đi vào bưng cái hộp, cùng nhau trở về phòng. Còn chưa đi tới cửa, đã nghe thấy tiếng Minh Ngọc khoan khoái cười ha ha xen lẫn tiếng kêu yếu ớt của chó con, còn có tiếng khổ sở khuyên can của Chu ma ma -  nhũ mẫu của Minh Ngọc: "Lục Tiểu Thư, như vậy không hợp quy củ. Nếu để Hoa ma ma thấy......"

Minh Ngọc đắc ý nói: "Hoa ma ma không có ở đây."

Đây là đang làm cái gì? Minh Phỉ bước nhanh hơn, tiểu nha hoàn canh giữ ở cửa vội vàng hành lễ, vén rèm muốn thông báo, Minh Phỉ phẩy tay với nàng, thả nhẹ bước chân đi vào.

Đợi thấy rõ tình hình trong phòng, Minh Phỉ không khỏi mỉm cười. Một đôi thật khả ái. Minh Ngọc đứng ở trước mặt Hỉ Phúc, mắt lớn trừng mắt nhỏ giằng co cùng Hỉ Phúc, Hỉ Phúc muốn đi qua phía bên trái, nàng liền nhảy qua bên trái ngăn lại, Hỉ Phúc đi qua phía bên phải, nàng lại nhảy qua bên phải. Hỉ Phúc kêu ư ư, xoay người lui về phía sau, Minh Ngọc học nhảy cóc, từ sau lưng Hỉ Phúc lướt qua đỉnh đầu của nó rơi thẳng ở trước mặt nó, Hỉ Phúc bị hoảng sợ thất kinh, liên tục lui về phía sau, phô trương thanh thế sủa điên cuồng một trận.

Suy cho cùng chỉ là đứa bé sáu tuổi, hành động như vậy rất bình thường. Nhưng bởi vì sinh trưởng ở trong gia đình như thế này, liền biến thành không hợp quy củ. Minh Phỉ dứt khoát ngồi xuống ở trên một chiếc ghế, nhìn Minh Ngọc cùng Hỉ Phúc đấu với nhau.

Chu ma ma nhìn thấy Minh Phỉ, đang muốn tiến lên hành lễ, Minh Phỉ nháy mắt với bà, đùa dai hô lên một tiếng: "Hoa ma ma, bà đã về rồi?"

Minh Ngọc sợ hãi mông đập xuống đất, lấm lét nhìn xung quanh: "Hoa ma ma ở đâu?" Trong nhà này nàng sợ nhất chính là Thái lão gia cùng Minh Tư, tiếp theo chính là Hoa ma ma. Ngày hôm qua nàng nghịch ngợm, dùng nước trà tưới hai quyển sách, vì vậy Hoa ma ma dùng thước đánh bàn tay nàng, nàng khóc đi tố cáo với Thái Quang Đình, ngược lại bị Thái Quang Đình mắng một trận, nàng liền tự động xếp Hoa ma ma vào một trong những nhân vật không chọc nổi.

Các nha đầu ma ma đều che miệng cười lên. Minh Ngọc thế mới biết mình bị Minh Phỉ trêu, giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trong mắt dâng lên sương mù, tức giận nhìn Minh Phỉ: "Tam tỷ tỷ, tỷ không phải là người tốt, tỷ cũng ăn hiếp muội."

Minh Phỉ thấy nàng thật sự muốn khóc, vội qua kéo nàng: "Mèo thích khóc, chọc muội chơi thôi, như vậy mà cũng khóc?"

Minh Ngọc càng tức giận: "Muội mới không phải mèo thích khóc, muội nhiều nhất là làm chó thích khóc."

Minh Phỉ ngạc nhiên: "Tại sao?"

Minh Ngọc đỡ tay của nàng đứng dậy, bỉu môi nói: "Dù sao thì muội cũng không làm mèo."

Chu ma ma nhỏ giọng giải thích cho Minh Phỉ nghe: "Tứ Tiểu Thư nuôi một con mèo trắng lớn, rất hung dữ, quào Lục Tiểu Thư bị thương nhiều lần. Lục Tiểu Thư có chút sợ."

Mèo hung dữ ở chỗ nào, rõ ràng là chủ tử cố ý phóng túng. Ánh mắt Minh Phỉ u ám, ôm Minh Ngọc nói: "Được, Minh Ngọc làm chó thích khóc, không làm mèo thích khóc."

Minh Ngọc vẫn mất hứng: "Tam tỷ tỷ, ca ca cũng thiên vị." Thấy Minh Phỉ không hiểu, nàng chỉ vào Hỉ Phúc nói: "Ca ca có cái gì cũng chỉ cho một mình tỷ, không thể cho muội một con à? Ca ca thiên vị, tỷ và muội cùng đi mắng huynh ấy."

Minh Phỉ cười nói: "Đó là bởi vì trước kia tỷ tỷ đã từng nuôi một con chó, sau đó tỷ tỷ và nó tách ra rất đau lòng, ca ca sợ tỷ tỷ khóc, cho nên mới tìm Hỉ Phúc để an ủi tỷ tỷ mà."

Minh Ngọc sờ lỗ mũi, trầm tư một lát, nói: "Được rồi, muội không tức giận với ca ca nữa. Sau này tỷ cho muội cùng chơi với Hỉ Phúc được không?"

Minh Phỉ nói: "Muội thích cùng nó chơi đùa như thế nào cũng được. Nhưng phải chú ý đừng để nó cắn muội, cũng đừng làm đau nó." Nơi này cũng không có thuốc ngừa chó dại để tiêm vào cho chó trước, rất có thể là một phát trí mạng.

Minh Ngọc thỏa mãn gật đầu: "Muội bảo đảm sẽ không làm đau nó." Nói xong ngồi chồm hổm xuống chạm nhẹ vào đầu Hỉ Phúc: "Đừng sợ, ta sẽ không cắn ngươi." Bọn nha đầu lại phát ra một trận tiếng cười.

Minh Phỉ thương lượng với Chu ma ma: "Ta muốn cùng Lục Tiểu Thư đi thăm Nhị tiểu thư một chút."

Quả nhiên Chu ma ma đã sớm có chuẩn bị, vội lấy ra một cái hộp từ trong lòng ngực đưa tới cho Minh Phỉ xem: "Đã sớm chuẩn bị xong."

Minh Nhã và Minh Bội cùng ở trong một tiểu viện ở phía tây Thái phủ, bởi vì trong viện phía Tây trồng hải đường, lúc hoa nở rộ đầy sân như gấm thêu rực rỡ, cho nên viện được gọi là Ỷ Tú. Lúc này hải đường đã đâm chồi, nổi bật lên sức sống dồi dào khắp cả khu vườn.

Kết cấu phòng ốc bên trong viện hiện lên hình chữ u, một gian ở giữa ba gian chánh phòng không có ai ở, làm thư phòng chung. Minh Nhã là tỷ tỷ, liền chiếm chánh phòng cùng một dãy sương phòng phía đông, Minh Bội chiếm gian phòng phía tây.

Minh Phỉ cùng Minh Ngọc mới vào viện liền đụng phải Tam di nương, Tam di nương nghe nói hai người tới thăm Minh Nhã, thật vui vẻ đón hai người vào, sai người ngâm trà ngon.

Minh Nhã nằm ở trên giường mĩ nhân, trên mặt cùng trên tay đều thoa đầy bột loãng (*) màu trắng thật dầy, tỏa ra một mùi thuốc bắc nồng nặc. Nghe có người đi vào, mở mắt ra nhìn thấy là Minh Phỉ và Minh Ngọc, liền muốn ngồi dậy, mới vừa lắc lư, bột trên mặt liền rơi xuống, không khỏi luống cuống tay chân một trận, lúng túng không thôi.

(*)糊糊Giống như một loại mặt nạ, làm bằng bắp, bột mì nấu cho kẹo lại.

Từ xưa đến nay nữ nhân đều thích làm đẹp, Minh Nhã đây cũng là vì hôn lễ sau này mà chuẩn bị. Minh Phỉ vội nói: "Nhị tỷ tỷ, tỷ không cần phải như thế, nằm là được rồi. Ta cùng Minh Ngọc chỉ tới thăm tỷ một chút, chúng ta nói chuyện cùng di nương là được."

Minh Nhã nói xin lỗi: "Thật là thất lễ với hai vị muội muội."

Minh Phỉ cười nói: "Nhị tỷ tỷ khách khí."

Minh Ngọc mặc kệ các tỷ tỷ khiêm nhường nhau, mình chỉ hiếu kỳ tiến tới, trước nhíu mũi ngửi một cái, sau đó đưa một ngón tay ra quẹt một chút bột ở trên mu bàn tay của Minh Nhã muốn bỏ vào trong miệng mình: "Đây là cái gì?"

Chu ma ma vội vàng kéo tay của nàng, cầm lấy khăn lau cho nàng: "Tiểu tổ tông, người muốn làm gì?" Cũng không quản ăn được hay ăn không được, cái gì cũng bỏ vào trong miệng, nếu để cho Đại công tử biết chẳng phải lột da của mình sao?

Minh Ngọc xem thường cười: "Sợ cái gì? Ta cũng chỉ muốn nếm thử xem là cái gì thôi mà. Một mùi thuốc nồng nặc, Nhị tỷ tỷ làm cái gì vậy? Tại sao phải lấy thuốc đắp ở trên mặt cùng trên tay vậy? Là không thoải mái sao? Đại phu nào kê  toa thuốc vậy? Kỳ quái như thế?"

Tam di nương vội nói: "Đồng ngôn vô kị, đồng ngôn vô kị. Nhị tiểu thư rất tốt."

Lỗ tai Minh Nhã bỗng chốc đỏ lên, cũng không tiện giải thích nói đây là phương thuốc Tam di nương tìm đến, nghe nói bôi lên mặt có thể làm cho da trở nên trắng noãn mịn màng, đợi đến hôm thành thân đó trang điểm sẽ ổn thỏa hơn, người cũng sẽ linh lợi xinh đẹp hơn.

Minh Phỉ âm thầm buồn cười, kéo Minh Ngọc đang quấy rối đến bên cạnh điểm một cái lên mũi của nàng: "Buổi sáng muội chưa ăn điểm tâm sao? Đói bụng đến mức muốn ăn bột thoa trên mặt Nhị tỷ tỷ?"

Minh Ngọc nhất quyết không buông tha nói: "Tam di nương, nói cho ta biết là cái gì vậy ạ, ta cũng muốn bôi."

Tam di nương không thể làm gì khác hơn là dụ dỗ nàng nói: "Cái này chỉ có người lớn mới có thể thoa, làm như vậy là để đắp trên mặt cho thoải mái. Lục Tiểu Thư còn nhỏ, không thể thoa."

Lúc này Minh Ngọc mới thôi, rốt cuộc không kiềm nén được lòng hiếu kỳ, chạy đến bên cạnh Minh Nhã nhìn nàng chằm chằm, thấy thế toàn thân Minh Nhã cảm giác giống như có rất nhiều tiểu trùng tử đang bò, cũng không được tự nhiên chút nào.

Nếu để cho Minh Ngọc tiếp tục như vậy, vậy chuyến này không phải đến thăm người mà ngược lại là tới thêm phiền rồi. Minh Phỉ vội để Kiều Đào lấy cái hộp ra đưa cho Tam di nương: "Tam di nương, đây là một chút tâm ý của ta cho Nhị tỷ tỷ. Ta không biết nàng thích gì, trong tay cũng không có vật gì tốt, tạm thời biểu lộ một chút lòng thành mà thôi."

Chu ma ma thấy thế cũng vội vàng lấy phần lễ của Minh Ngọc đưa lên, là một đôi bông tai bạc khảm đá mắt mèo.

Tỷ muội các nàng tặng đồ cũng không phải là vật quý trọng gì, nhưng chế tác đều rất tinh mỹ, nhìn ra được là tỉ mỉ lựa chọn, vô cùng thích hợp đeo lúc thường ngày. Tặng lễ quan trọng nhất chính là một phần tâm ý, Tam di nương cũng biết tình huống đặc thù của hai tỷ muội, liền vui vẻ nhận lấy, lại thay Minh Nhã nói rất nhiều lời khách khí.

Tất cả mọi người không quen, dần dần không tìm được lời có thể nói, trước lúc không khí trở nên lúng túng, Minh Phỉ đứng dậy cáo từ, Tam di nương giả vờ giữ lại, đưa tỷ muội hai người ra cửa.

Minh Bội dẫn theo hai nha đầu mười ba mười bốn tuổi ngồi ở dưới hành lang thêu khăn tay, thấy hai tỷ muội Minh Phỉ đi ra, liền cười híp mắt chào hỏi hai người, muốn mời hai người đi vào chơi. Minh Phỉ còn chưa kịp mở miệng, Minh Ngọc liền len lén kéo kéo tay áo của nàng, ra hiệu nàng đừng đi. Vốn Minh Phỉ cũng không định đi, thấy thế càng thêm không muốn đi, chỉ cười nói: "Cảm tạ ý tốt của Ngũ muội muội, chỉ là công khóa Hoa ma ma bố trí còn chưa có làm xong, đi trễ sẽ chịu phạt."

Minh Bội ra vẻ kinh ngạc: "Hoa ma ma nghiêm nghị như vậy? Không thể nào, bình thường bà ấy thấy ta cùng Ngũ tỷ rất hòa khí. Vậy tỷ học những thứ gì? Tỷ học như thế nào rồi? Nếu không hiểu ta có thể dạy tỷ."

Kiều Đào nghe vậy vô cùng mất hứng, nghĩ thầm, ngươi là cái quái gì! Cũng dám bò lên trên đầu đích tiểu thư à? Còn dám nói mình dạy đích tiểu thư? Ai dạy ai còn không biết đâu.

Nụ cười trên mặt Minh Phỉ không thay đổi, cũng không cùng nàng nhiều lời, hàm hàm hồ hồ nói: "Chính là học quy củ. Ngũ muội muội, chúng ta đi đây, ngươi có rãnh rỗi đi chỗ ta chơi."

Minh Bội ném châm tuyến trong tay xuống, chạy tới kéo Minh Phỉ: "Đừng mà, Tam tỷ tỷ, tỷ từ nông thôn trở lại, tỷ muội chúng ta còn chưa có cơ hội nói chuyện thật tốt, đừng như vậy không thú vị chút nào, ngồi một chút được không?"

Minh Phỉ cười kéo tay của nàng ra: "Hôm khác đi, sau này có nhiều cơ hội mà."

Minh Bội thử thăm dò nói: "Sau này có nhiều cơ hội? Tỷ không đi nữa à?"

Minh Phỉ cười cúi đầu: "Ta hết thảy đều nghe theo phụ mẫu an bài."