Hí Hồ

Chương 4



Loài người thường nói hồ ly vốn là loài động vật giảo hoạt nhất trên đời, mà ta cũng luôn luôn cho là như vậy. Bất quá bây giờ ta mới biết được trên thế giới còn có động vật so với hồ ly còn muốn giảo hoạt hơn, đó là một người tên là Ôn Ngọc. Hắn âm hiểm xảo trá, chỉ sợ dù là hồ tộc cấp thấp không phẩm chất cũng không theo kịp hắn…

“Thân thân, ngươi không nên đi nhanh như vậy a, chờ ta một chút!”

Ta là quỷ mới chờ ngươi, ta oán hận mà nghĩ, cái này đáng chết này lừa gạt ta, ta xem ngươi nên dứt khoát chuyển thành hồ ly đi, tróc yêu sư làm gì?

“Ngươi lại tức giận cái gì a?” Ôn Ngọc tăng cước bộ, chạy đến phái trước ngăn cản ta, vẻ mặt vô tội mà nhìn ta .

“Ta đã biến diện mạo thực của ngươi, ngươi không cần phải giả trang nữa” Nhìn bộ dáng của hắn thiên chân vô tà, ta sinh khí mà nói ra. Chính là khuôn mặt này, bộ dáng như là rất đơn thuần vô tội, kỳ thật bên trong vừa âm hiểm vừa hèn hạ.

“Nhân gia là bởi vì thích ngươi mới giả bộ rất ngu, nếu không ngươi đã sớm phất ống tay áo bỏ đi, ngươi đã đem trái tim của ta chôn xuống vực sâu vạn trượng.”

“Ta không cần ngươi thích!” Ta hít một hơi thật sâu, dùng bộ dạng bình thản nói, “Chuyện trước kia ta cũng không cùng ngươi so đo, dù sao chuyện không muốn cũng đã làm ra, bắt đầu từ bây giờ, chúng ta đường ai nấy đi, không cần gặp lại.”

“Không được!” Ôn Ngọc lớn tiếng nói, “Ta nói rồi, ta muốn cả đời cùng ngươi một chỗ.”

“Ta là hồ yêu.”

“Ta biết, như vậy thì thế nào.”

“Ta là nam.”

“Ta cũng vậy. có vấn đề gì sao?”

“Ngươi có từng nghe qua gay? Có từng nghe qua đồng tính sẽ bị khiển trách? Chúng ta tuyệt đối không có khả năng cùng một chỗ!”

“Hả, Nha Nha, ta vốn là nghỉ ngươi chỉ yêu ta có một chút mà thôi, bây giờ ta mới biết được, nguyên lai ngươi yêu ta so với thái bình dương còn muốn sâu hơn.”

“Ngươi lại nói bậy bạ gì đó, người nào yêu ngươi chứ?” Trời ạ, là hắn nghe không hiểu tiếng người hay là ta không hiểu tiếng người?

“Đương nhiên là ngươi rồi.” Ôn Ngọc nghiêm trang mà nhìn ta, “Yêu sẽ hấp thụ tinh khí người, ngươi sợ nếu ngươi cùng ta một chỗ, sẽ bất tri bất giác mà hại ta, hơn nữa hai người chúng ta đều là nam nhân, trong mắt người đời là chuyện bất bình thường, ngươi vì lo cho ta, sợ ta bị thế nhân thóa mạ, khinh bỉ, cho nên ngươi phải rời khỏi ta. Lúc ngươi nói muốn rời khỏi ta, kỳ thật trong lòng ngươi nhất định là rất đau a, ngươi suy nghĩ cho ta như vậy, ta rất cảm động a.”

“Ngươi nghĩ quá nhiều rồi…” Này có phải hay không là ông nói gà, bà nói vịt?

“Yên tâm, ta cũng không phải là người bình thường, không có việc gì. Về phần người khác nói như thế nào, cho dù toàn bộ thế giới có phản đối, toàn bộ vũ trụ kháng nghị, ta cũng sẽ bài trừ mọi khó khăn, cùng ngươi một chỗ.”

“Ai nói với ngươi như vậy, ta nói chính là…”

“Ta mặc kệ, dù sao ngươi ăn ta, ngươi phải chịu trách nhiệm!” Không đợi ta nói hết, Ôn Ngọc thoáng cái cắt đứt lời ta.

Ta ăn hắn? Nhớ tới chuyện phát sinh hôm qua, ta thoáng cái bốc hỏa, ta còn chưa tìm hăn tính sổ, cư nhiên hắn lại nói như vậy? Ta thở hỗn hển mà quát: “Ngươi đang nói chuyện ma quỷ gì, rốt cuộc là ai ăn ai hả?”

“Đương nhiên là ngươi ăn ta.”

“Ngươi…”

“Vốn chính là vậy.” Ôn Ngọc không biết từ nơi nào lấy ra một khối đường quả, nhét vào trong miệng ta, từ từ nói, “Nào, bây giờ trong miệng ngươi có đường quả, cho nên ngươi ăn đường quả, đúng không?”

Ta gật đầu.

“Còn nữa, ngày hôm qua là ta ở trong cơ thể ngươi, cho nên, là ngươi ăn ta!” Ôn Ngọc dương dương đắc ý với cái kết luận vừa nghĩ ra.

Ta đã tức giận đến nói không ra lời rồi, ta liều mạng áp chế tức giận của bản thân, trong lòng tự nói với mình, hắn chỉ là một con heo nói nhăng nói cuội! Ta hít một hơi thật sâu, cực lực khiến cho chính mình bình tĩnh trở lại, nếu cùng người hèn hạ âm hiểm này nói thêm gì nữa ta nhất định sẽ bị tức chết. Nhìn Ôn Ngọc một bộ dáng thiên hạ thái bình, ta lạnh lùng mà đối hắn nói: “Mặc kệ thế nào, ta sẽ không cùng ngươi một chỗ.”

“Tại sao?” Ôn Ngọc lại bày ra ánh mắt vô tội của hắn.

“Ta không muốn cùng một chỗ với người nhỏ hơn ta.” Lấy cớ này thật sự là thật tốt quá, ta thế nhưng lại lớn hơn ngươi ba ngàn tuổi, ngươi không phải muốn bài trừ muôn vàn khó khăn sao? Không cần nhiều phiền toái, một tuổi cũng được xem là khó khăn tốt nhất rồi, ba nghìn bốn trăm năm mươi bốn khó khăn này ta xem ngươi làm như thế nào?

“Tiểu?” Ôn Ngọc giật mình mà nhìn ta , nhìn một chút, sau đó thần bí cười mà kéo ta lại gần, “Ngươi không nên lớn tiếng như vậy, ta sẽ sợ lắm a.”

“Cái gì chứ? Ngươi không nên nói sang chuyện khác!”

“Ai nha, loại chuyện này sau khi chúng ta về nhà rồi lên giường chậm rãi thảo luận a, ở trên đường cái này, người khác nghe được sẽ không tốt.”

“Ngươi đang nói cái gì a?” Kỳ quái, tại sao ta nghe không hiểu.

“Hảo a… Hảo a, nói tại trên đường, chúng ta nói ngay lúc này.” Ôn Ngọc vẻ mặt ủy khuất, “Nguyên lai ngươi thích như vậy, nhưng mà bản chất cũng là trời sinh, cũng không cần nóng, thổi thổi sẽ lớn a. Chờ một chút ta sẽ đi mua cho ngươi một cây xoa bóp đặc biệt, bất quá ngươi cũng thật là, kích thước của ta cũng lớn mà, ngươi cư nhiên còn muốn lớn hơn nữa? Ta thật không hiểu a.”

“Ngươi… Ngươi…”

“Bất quá, ta một chút cũng không nhỏ, không tin về nhà chúng ta thử xem.”

“Ngươi là sắc quỷ! Ngươi là đang nghĩ đến cái gì, ta nói chính là tuổi!”

“Tuổi hả, cái này cũng thật phiền toái…” Nhìn Ôn Ngọc cau mày, vẻ mặt phiền não, ta thở phào nhẹ nhõm, nói không chừng có thể thoát khỏi người điên này.

“Nha Nha, ngươi bao nhiêu tuổi?” Ôn Ngọc cúi đầu nghĩ một chút, đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt lại bắt đầu lóa ra quang mang tính kế.

“Ba nghìn bốn trăm… Uh, ba nghìn bốn trăm tuổi.” Ngươi như thế nào lại không biết, ta cũng không tin ngươi có thể đem mười bảy tuổi cho là lớn hơn ba nghìn bốn trăm mười bảy tuổi!

“Mặc dù năm nay ta chỉ có mười bảy tuổi, nhưng mà tuổi thật sự của ta so với người lớn hơn!”

“Ngươi đang nói chuyện quái quỷ gì, mười mấy tuổi của ngươi so với địa linh còn nhỏ hơn, cư nhiên có thể lớn hơn ta?” Ta khinh thường mà nhìn hắn.

“Đương nhiên rồi!” Ôn Ngọc một bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng mà nói, “Ngươi là hồ, lấy tu vi của ngươi có thể sống đến ba vạn năm, cho nên tuổi của ngươi mới chỉ được một phần mười. Mà ta là người, giả thiết ta chỉ có thể sống đến tám mươi lăm tuổi, ta hiện tại đã sống qua một phần năm rồi. Nếu như chúng ta dùng phần trăm để tính, ngươi năm nay mới mười tuổi, mà ta đã hai mươi tuổi rồi. Cho nên, tuổi của ta so với ngươi lớn hơn!”

Trên đời này có chuyện như vậy sao? Nhìn vẻ mặt cây ngay không sợ chết đứng của Ôn Ngọc đầu của ta lại bắt đầu đau, trời ạ, ai tới cứu ta! Gặp bộ dạng cười đến đắc ý của hắn, ta liền muốn cho hắn một nan đề: “Hảo, không nói tuổi, ta không muốn cùng một chỗ với người lùn hơn ta!”

“Lùn? Ta chỉ lùn hơn ngươi hai cm!”

“Một chút cũng xem như là lùn rồi, huống chi hai cm?”

“Ta mới mười bảy tuổi, lại đang trong thời kỳ phát triển, rất nhanh sẽ cao hơn ngươi”

“Chờ ngươi cao hơn rồi hãy tới tìm ta!” Khi đó ta tuyệt đối sẽ không cho tên ôn thần nhà ngươi tìm được!

“Như vậy có thể nói là, nếu như bây giờ ta có thể cao hơn ngươi, ngươi sẽ không đi, sẽ cùng ta một chỗ?” Ôn Ngọc cẩn cẩn dực dực hỏi ta.

“Đúng vậy!” Ta trên dưới đánh giá hắn vài lần, có chút đắc ý nói, “Đáng tiếc, xem ra ta không đi là không được rồi.”

“Chờ một chút!” Ôn Ngọc kéo ta, trên mặt lộ ra giảo hoạt tươi cười, “Chúng ta đến đây xem.”

“Không cần, dù sao bây giờ ngươi vẫn là lùn hơn ta.”

“Không được!”

“Ngươi muốn sao.” Ta không nhịn được mà nhìn hắn một cái, mặc kệ như thế nào hắn cũng không có khả năng cao được hai cm, để cho hắn hết hy vọng cũng tốt.

“Ta nói trước, nếu ta có thể cao hơn ngươi, ta không cho ngươi chạy trốn, trái lại từ nay về sau phải cùng ta một chỗ.” Ôn Ngọc trịnh trọng mà tuyên bố.

Nhìn bộ dáng bình tĩnh của hắn, trong lòng ta đột nhiên có dự cảm bất hảo, hình như là dự cảm lần này sẽ thất bại. Không có khả năng, trong lòng ta tự cổ động, hắn không có khả năng đột nhiên cao hơn, ta lấy lại bình tĩnh: “Hảo, ta đáp ứng ngươi.”

“Đến đến đến.” Ôn Ngọc kéo ta đến chỗ rẽ lên lầu của cầu thang, nhìn chung quanh một chút xem có người hay không.

“Này, ngươi kéo ta đến nơi đây để làm chi.”

“Để cho người khác chứng kiến sẽ không tốt.”

Hắn có cần phải nhàm chán như vậy hay không, chỉ đo chiều cao mà thôi, sẽ khiến người khác sợ hãi sao? Ta tức giận mà trừng mắt liếc hắn một cái: “Ở chỗ này không tốt, bên kia đường có bãi đổ xe, tới đó đi “

“Không cần không cần, người nào cao người nào lùn liếc mắt một cái có thể thấy được, không cần phải phiền toái như vậy.” Ôn Ngọc bày ra bộ dáng nắm chắt thắng lợi.

Hắn lại làm cái quỷ gì? Nhìn Ôn Ngọc cười đến hết sức quỷ dị, ta có cảm giác chột dạ, vừa nghĩ muốn mở miệng hỏi hắn như thế nào, chỉ thấy Ôn Ngọc vươn tay tới trước ngực ta ấn một cái, ta chỉ cảm thấy ngực đau xót, lập tức khuếch tán đến toàn thân, nhất thời toàn thân vô lực, xụi lơ trên mặt đất.

Một lúc sau, ta liền phát hiện chính mình đã hiện ra nguyên hình hồ ly quỳ rạp trên mặt đất, mà tên hung thủ thì đang ngồi trên mặt đất nhìn ta, cười hì hì nói với ta: “Ta đã nói liếc mắt một cái là có thể nhìn ra, có đúng hay không a, Nha Nha thân ái?”

Âm hiểm hèn hạ hạ lưu vô sỉ xấu xa! Ta đối với hắn nhe răng nhếch miệng, hận không thể một trảo hủy đi tươi cười của hắn.

Ôn Ngọc cười nắm tay của ta – sửa chữa, hẳn vốn là nắm hai cái chân trước của ta mới đúng — làm cho ta đứng thẳng đứng lên: “Ngươi nói có phải không nào, ngươi đứng lên như vậy, cũng chỉ tới thắt lưng ta. Cho nên rất rõ ràng, ngươi so với ta lùn hơn!”

Ta đã tức giận đến ngay cả nói cũng không nói được, Ôn Ngọc đem ta ôm vào trong ngực, một bên vuốt đầu ta, một bên dùng ngữ khí than thở nói: “Nha Nha, ta là lần đầu tiên thấy nguyên hình của ngươi, ngươi hảo đáng yêu a, lông của ngươi sờ thật nhuyễn thật thoải mái a.”

Đáng yêu cái đầu ngươi! Ngươi là cái tên Vương bát đản đáng chết, cư nhiên lại không biết xấu hổ dùng thủ đoạn như vậy! Ta liều mạng lắc lắc thân thể, muốn ly khai khỏi lòng ngực hắn, nhưng hết lần này tới lần khác hắn lại ôm ta thật chặt, ta căn bản không có biện pháp giãy, ta ngẩng đầu hung hăng mà trừng mắt nhìn hắn, dùng ánh mắt nói với hắn: mau buông ta ra!

“Thân thân, nói chuyện phải giữ lời a, ngươi đã nói nếu ta so với ngươi cao hơn ngươi sẽ ở lại bên cạnh ta, nơi nào cũng sẽ không đi, vĩnh viễn ở cùng ta! Được rồi được rồi, không nên xoay tới xoay lui, để cho ta ôm một cái a.”

Người xấu xa là ngươi? Ghê tởm, nhìn Ôn Ngọc một bộ dáng tươi cười, ta giận dữ hé miệng hướng cánh tay của hắn mà cắn xuống .

Ta rõ ràng mà cảm giác được răng của ta trong cơ thể hắn, lưỡi ta rất nhanh nếm được mùi máu tươi, nhưng mà trên người ta thế nhưng một chút cũng không cảm giác được hắn sẽ buông tay. Là ta cắn quá nhẹ sao? Ta lại tăng thêm lực đạo, nhất thời máu từ trên tay hắn chảy ra, nhưng hắn vẫn như trước đem ta ôm thật chặt.

Hắn là ngây dại choáng váng, hay là hôn mê? Ta dừng lại, ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng lại phát hiện hắn rất có tinh thần, bất quá chỉ là nhăn mày lại, tươi cười trên mặt cũng có chút cừng ngắt, xem bộ dáng hắn có lẽ ta cắn cũng không nhẹ. Hừ, đáng đời! Ta đem đầu xoay chỗ khác, không hề nhìn hắn.

“Được rồi được rồi, ngươi không nên tức giận, ta buông ra ngươi là được” Ôn Ngọc đem ta thả trên mặt đất, lấy tay nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu ta.

Ta lui ra phía sau hai bước, nhanh chóng biến thành hình người, hung tợn mà trừng mắt nhìn hắn, vốn định mắng hắn vài câu, nhưng là nhìn thấy hắn miễn cưỡng tươi cười cùng với cánh tay phải tràn đầy vết máu, trong khoảng thời gian ngắn ta cũng không biết nên nói cái gì.

“Nha Nha, bây giờ chúng ta về nhà? Hay là đi cửa hàng?”

“Cửa hàng?” Ta ngẩn ra.

“Đúng vậy, lúc nãy ta đáp ứng sẽ mua cho ngươi một cây xoa bóp.” Ôn Ngọc cau mày, vẻ mặt hoang mang, “Bất quá, ngươi thật sự muốn mua sao? Nếu thật sự, cái kia có phải hay không ta đã không có biện pháp thỏa mãn ngươi, ta đây có hay không thật mất mặt?”

Tại sao lúc nãy ta cắn tay hắn, mà không phải là cổ họng của hắn a? Ta yên lặng mà tự nhủ với lòng, áp chế tức giận của chính mình, ta phát hiện, từ hki ta nhận thức tên ôn thần này, tính tình ta càng ngày càng bất hảo, tức giận cùng tính kế càng thường xuyên hơn. Ta thực chẳng muốn để ý tới hắn, quay đầu đi.

“Nha Nha, ngươi làm sao vậy? Ngươi không nên đi mua a, ta đi một mình thì được rồi.” Ôn Ngọc như là phát hiện sắc mặt ta cực kỳ khó coi, tự giác ngậm miệng lại, chỉ là yên lặng mà đi sát phía sau ta.

Sau khi đếm tới một trăm bảy mươi bốn ngàn, ta đã hoàn toàn bình tĩnh, ta dừng cước bộ, thản nhiên mà nói: “Ta nếu đáp ứng, sẽ không thất hứa, ngươi không nên đi theo ta, ta muốn yên lặng một chút.”

“Không quan hệ, đi theo ngươi một chút cũng không khổ cực, ta thích cùng tản bộ với ngươi.”

loài người âm hiểm này nhất định là đến khiêu chiến sự kiên nhẫn của ta, trong lòng ta yên lặng mà đếm từ một tới mười, ta hít sâu một hơi, xoay người lại gầm nhẹ: “Ngươi thật sự nghe không hiểu tiếng người?”

Ôn Ngọc như là bị kinh hách, sau đó gục đầu xuống, một bộ dáng đáng thương: “Ta chỉ … Chỉ là nghĩ muốn đi theo ngươi…”

Lại tới nữa lại tới nữa, hắn lại giả trang ngu ngốc rồi, hay căn bản diện mạo thật của hắn chính là ngu ngốc? Ta muốn hảo hảo mắng hắn vài câu, nhưng lại giật mình  phát hiện sắc mặt hắn trở nên tái nhợt, mà dòng máu đỏ tười dọc theo tay phải của hắn không ngừng chảy xuống.

“Này, tay ngươi chảy máu.” Nhìn bộ dáng sắp ngất xỉu của hắn, ta đột nhiên cảm giác được có chút không yên tâm, dù sao đó cũng do ta cắn.

“Ta biết.” Ôn Ngọc đáp lời ta, “Đau quá a.”

“Một đại nam nhân, không nên luôn giả bộ đáng yêu, ngươi cho rằng ngươi mới có bảy tuổi sao?”

“Nhưng là, trời sinh nhân gia chính là đáng yêu như vậy.”

Nhìn vẻ mặt cây ngay không sợ chết đúng của Ôn Ngọc, ta thật sự có ý nghĩ muốn đâm đầu chết, trời ạ, tại sao ta lại xui xẻo như vậy, lại gặp một người như hắn, một người mà nếu có thể dùng tất cả từ ngữ cũng không thể hình dung?

Nếu còn nói thêm về đề tài này nữa thì ta nhất định sẽ trở thành hồ ly đầu tiên bị con người làm cho tức chết, mà còn chưa nói đến lúc đó tên của ta là hồ ly ngu xuẩn cùng với con người giảo hoạt, chuyện đó sẽ truyền lưu trong hồ tộc cho đến trăm năm sau. Cho nên ta đem đề tài chuyển về phía cánh tay của hắn, “Ngươi cần phải tùy tiện băng bó một chút a?”

“Đây là ngươi cắn, ta không nỡ băng lại.”

“Ngươi…” Nguyên lai cái đề tài này cũng không an toàn, cũng có khuynh hướng khiến ta tức chết.

“Hả, Nha Nha, ngươi có phải hay không lo lắng cho ta? Ta hảo cảm động a.”

Người này nếu như không tróc yêu hắn cũng sẽ không chết đói, bằng vẻ mặt giả bộ người giống người, quỷ giống quỷ, bản lãnh giả ngu ngốc nhược trí của hắn, cho dù nếu không thể trở thành ảnh đế, làm một ảnh tinh có thực lực cũng tuyệt đối không thành vấn đề. Nếu không thì, lấy suy nghĩ cùng bản lãnh của hắn, đi làm một tác gia cũng rất có tương lai. Ta thật sự rất muốn quay đầu đi, nhưng chứng kiến sắc mặt hắn càng ngày càng tái nhợt, trên mặt đất máu cũng càng ngày càng nhiều, ta bất đắc dĩ mà thở dài: “Đưa tay ra đây.”

Ôn Ngọc rất nghe lời mà duỗi tay ra, ta nhấc tay hắn lên, đưa tay hắn áp vào trái tim của ta, niệm một chú ngữ chữa thương, vết thương kia trong nháy mắt biến mất. Ta bỏ tay hắn ra, lạnh lùng nói: “Nếu là ta cắn, ta liền thuận tay mà chữa cho ngươi, ngươi không nên nghĩ nhiều.”

“Nha Nha, ngươi thật là lợi hại a” Ôn Ngọc cúi đầu nhìn tay mình, “Một chút dấu vết cũng nhìn không thấy.”

Nhàm chán, nói như thế nào ta cũng có ba ngàn năm đạo hạnh, nếu với chút vết thương đó ta cũng không có biện pháp, không bằng ta cứ đâm đầu chết đi cho rồi.

Thấy Ôn Ngọc cẩn thận đoan trang nhìn tay hắn, ta thuận tiện cũng nhìn thoáng qua, nhưng lại phát hiện trên tay hắn rõ ràng để lại một loạt dấu răng, hơn nữa là dấu răng động vật rất rõ ràng. Kỳ quái, như thế nào có thể lưu lại dấu răng? Ta khó hiểu, liền cầm lấy tay của Ôn Ngọc, lại đọc chú một lần nữa, nhưng dấu răng kia vẫn thanh thanh sở sở. Không có khả năng? Tại sao lại như vậy?

“Nha Nha, ngươi đang làm gì “

“Cái dấu răng này…”

“Cái này hả? Không phải do ngươi cắn, cái này dấu răng là sau khi ta sinh ra thì có rồi.”

“Thật sư?” Thì ra là thế, ta còn tưởng rằng pháp thuật của mình mất linh rồi.

“Bất quá hảo khéo a, vừa rồi ngươi cắn ta cũng trùng với dấu này.” Ôn Ngọc dường như nhớ tới cái gì, “Nha Nha, ta nghĩ, nói không chừng dấu răng này là do kiếp trước ngươi cắn ra, lưu lại đến kiếp này, chính là để ta nhận thức lại ngươi. Hảo lãng mạn a, chúng ta có hay không là tình duyên cách thế?”

Ta lạnh lùng mà liếc mắt nhìn hắn: “Có phải hay không cách thế giới tình duyên ta không biết, bất quá khẳng định là không phải ta cắn. Bất quá nếu ta biết kiếp trước là hồ yêu nào cắn ngươi, ta nhất định sẽ không tha hắn.”

Hai tròng mắt của Ôn Ngọc thoáng cái trở thành hình trái tim: “Hả, nghĩ không ra ngươi đã yêu ta rồi, cư nhiên ngay cả hồ ly kiếp trước cắn ta cũng không buông tha. Bất quá, cũng là chuyện thật lâu trước kia rồi, ta cũng không nhớ rõ, ngươi có lòng cũng khiến ta rất cảm động.”

Ta hừ lạnh một tiếng: “Ngươi nghĩ rằng ta là muốn thay ngươi rửa hận sau? Ta nói cho ngươi, ta nếu biết là hồ ly nào cắn ngươi, sao hắn lại không làm cho ngươi hồn phi phách tán, vĩnh viễn không siêu sinh, thật sự là vô dụng a!”

“Ngươi, ngươi, ngươi như thế nào có thể như vậy… Nhân gia còn tưởng rằng… Còn tưởng rằng ngươi rốt cục đã bị ta làm cho cảm động rồi, nghĩ không ra…” Vừa nói trong mắt đã phiếm hồng.

“Nước mắt của ngươi đã không đáng tiền rồi!” Ta khinh thường mà quay đầu đi.

“Ta đây hôn ngươi?”Ôn Ngọc đột nhiên trên môi ta hôn một chút, lúc ta còn chưa phản ứng có nên trở mặt hay không, hắn đã đem đầu tựa vào vai ta, dùng thanh âm phi thường yếu ớt nói, “Ta thật sự rất mệt, ngươi đỡ ta về nhà có được hay không?”

Ta thở dài, nhìn Ôn Ngọc hữu khí vô lực, biết rõ rất có khả năng hắn là đang dối gạt ta, nhưng là không biết như thế nào ta lại không đành lòng đẩy ra. Quên đi, coi như đời trước ta thiếu nợ hắn đi.

Chậm rãi dìu Ôn Ngọc vào nhà, ta có chút bất đắc dĩ mà nghĩ, dựa vào tình huống trước mắt, nếu muốn rời khỏi người này đã là không thể rồi, dù sao chỉ có người trước mắt này mới có thể khiến có có cảm giác, ta cứ tạm thời ở lại bên người hắn, về phần muốn ở tới khi nào, ta đây từ từ rồi tính… 

HOÀN

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.