Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 15: Bản thảo của tử khiêm – số 15



“Cộc cộc cộc…”

Trăng vắng sao thưa, bốn phía Hoàng thành im lìm lặng lẽ, Tiểu Vương gõ cồng chiêng tre, vừa ngáp vừa đi dọc theo con phố Đông Hoa, con đường này hắn đi đã hơn mười năm rồi, cho dù có nhắm mắt cũng có thể lượn quanh ba vòng.

Hắn vừa đánh chiêng vừa ngủ gật… đột nhiên, “vút” một tiếng, thứ gì đó nhoáng qua trước mắt hắn, một khối màu trắng, giống một chiếc khăn lụa.

Tiểu Vương cũng cảm thấy khi thứ đồ trắng sáng đó xuất hiện thì có một trận gió lạnh thổi qua, khí lạnh âm trầm từ dưới chân lan tỏa lên, lạnh đến độ hắn giật cả mình, tỉnh ngủ hẳn.

Mở to mắt nhìn về phía trước, lại thấy giữa làn sương mù dày đặc ở cuối phố, có một người đứng đó.

Dưới ánh trăng, bóng người màu trắng chậm rãi di chuyển về phía trước, có thể nhìn thấy rõ ràng, mái tóc đó chính là một cô nương.

Tiểu Vương ngẩn người, vô thức nuốt vào một ngụm nước bọt, dụi mắt nhìn lại, lại thấy con phố phía trước trống trơn, nhìn lại thêm chút nữa… làm gì có ai!

“Phù…”. Tiểu Vương thở dài một hơi, vỗ ngực, thầm nghĩ may quá là may, chắc là tối uống nhiều rượu nên hoa mắt mà thôi.

Tự mình trấn định đi tiếp, Tiểu Vương vẫn tự an ủi mình – Con đường này tiểu gia đi những mười năm rồi, có gặp thứ không sạch sẽ nào bao giờ đâu, nhất định là nhìn nhầm rồi!

Vừa đi được hai bước lại cảm thấy bả vai mình bị vỗ “bộp” một cái, có thứ gì đó đặt trên vai.

Tiểu Vương nơm nớp lo sợ, ghé mắt nhìn qua, là một bàn tay người thon dài tái nhợt…

Chỉ trong nháy mắt, Tiểu Vương đã cảm thấy da đầu tê dại, lạnh toát nửa người.

Lúc này lại nghe thấy một giọng nữ ghé vào tai hắn nói: “Ở đâu? Hắn ở đâu rồi…”.

Tiểu Vương thở ra một luồng khí lạnh, tự trấn định chính mình! Bị quỷ áp vai nhất định không được quay đầu lại, vừa quay đầu lại là sẽ bị bắt đi luôn đó.

Tiểu Vương niệm “A di đà phật, Bồ Tát phù hộ” xong là xông thẳng về phía trước, nhưng mà “vút” cái, một trận gió thổi qua, chiếc đèn lồng giấy trong tay hắn “phụt” một cái… vụt tắt.

Chỉ trong nháy mắt bốn phía xung quanh đều tối đen, Tiểu Vương lo lắng nên không phân biệt rõ phương hướng được, nhanh chóng tìm dụng cụ đánh lửa, trong lúc luống cuống tay chân thì dụng cụ đánh lửa đã “bạch” một cái rơi xuống đất mất rồi, cứ thế lăn về phía sau.

Tiểu Vương sụp xuống đưa tay nhặt lấy, vừa mới quay đầu lại… thì thấy một đôi giày vải màu trắng, vạt váy trắng phất phơ trong gió…

“Má ơi…”. Tiểu Vương vừa nhìn thấy cái chân này đã bị dọa sợ đến tè cả ra quần rồi, bởi vì cái chân này không hề đứng trên mặt đất, mà đang trôi lơ lửng giữa không trung.

Tiểu Vương lau lệ khẩn cầu: “Qủy nương nương tha mạng, ta… ta trên còn có mẹ già, dưới còn con trẻ, cả đời cũng chưa từng làm chuyện xấu…”.

Tiểu Vương còn đang khóc than thì lại cảm thấy có thứ gì đó đang tiến đến gần, vô thức ngẩng đầu lên… một khuôn mặt nữ nhân tái nhợt, đôi mắt đầy những tơ máu trông chẳng khác nào mắt cá chết đang nhìn hắn chằm chằm, mái tóc đen rất dài phất phơ trong gió, y như rắn vậy.

Tiểu Vương không thở nổi nữa… chính lúc muốn ngất mà không thể ngất ngay này, lại nghe thấy nữ quỷ kia u ám hỏi: “Bạch Hiểu Phong ở đâu? Bạch Hiểu Phong đâu rồi? Ta muốn hắn phải đền mạng…”.

Giọng nói của vị “nữ quỷ” này chưa kịp truyền được đến tai Tiểu Vương thì Tiểu Vương nghĩ rằng mình sắp bị ăn thịt đến nơi rồi, sợ hãi ngất luôn.

***

Bên trong phòng ngủ ở biệt viện tại Thư quán Hiểu Phong.

Sách La Định trở mình, hắt hơi một cái, tiện tay kéo cái chăn. Mấy hôm nay trời đột nhiên trở lạnh, lại còn có mưa nữa, không biết đám ngựa con mới sinh trong quân doanh kia có bị lạnh không.

Sách La Định tiếp tục trở mình, sáng mai phải nhớ đi thêm chút cỏ khô cho chuồng ngựa mới được.

“Nha a! Có quỷ!”.

Sách La Định mở mắt, tiếng kêu này thật là thảm thiết, thật là to à nha, nhưng mà nghe qua cũng biết cách rất xa, không biết là truyền từ phố nào đến nữa.

Sách La Định ngáp một cái, rất bất bình, bĩu môi: “Sợ ma thì nửa đêm đừng có ra đường, gọi hồn à.”.

***

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng Sách La Định đã dậy rồi, chạy đến quân doanh kiểm tra tình hình của ngựa con, may là trong chuồng ngựa vẫn rất ấm áp, binh lính trông coi cũng rất cẩn thận.

Dẫn theo mấy chú ngựa con đã có thể chạy dạo quanh mã tràng mấy vòng xong, Sách La Định về Thư quán Hiểu Phong, chuẩn bị chào đón một ngày nhàm chán nữa.

Chỉ là…

Vừa mới đi đến phố Đông Hoa, hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm!

Đáng lẽ chợ sớm hẳn rất bận rộn mới đúng, nhưng mà hôm nay lại không thấy cửa hàng, quán xá nào mở cửa bán hàng, tất cả đều tập trung một chỗ mà lầm rầm, cũng chẳng biết đang nói cái gì nữa.

Thực ra thì mấy cái cửa hàng này ngày nào chẳng tụ tập buôn chuyện gì đó, nhưng mà ngày thường trên mặt bọn họ chủ yếu là dáng vẻ tươi cười, nhưng hôm nay sao lại nghiêm túc như thế?

Đi thẳng vào thư quán, Sách La Định lại thấy bọn gia nô cùng nha hoàn ở cửa trù phòng cũng không làm việc, tụ tập chung một chỗ mà bàn tán xôn xao.

“Thật sự tà môn như thế à?”.

“Tiểu Vương chính miệng nói mà.”.

“Hôm qua có rất nhiều người cũng đụng phải nữa.”.

“Kinh khủng thế thì sau này ai dám ra ngoài nữa!”.

“Liệu có tìm đến tận Thư quán không?”.

“Không đâu!”.

***

Sách La Định vào trù phòng, chẳng có nha hoàn nào làm việc cạnh bếp cả, chỉ có mình Bạch Hiểu Nguyệt một tay cầm bánh bao ăn, một tay cầm hai chiếc đũa đang nấu mỳ.

“Tiểu phu tử.”. Sách La Định đến bên cạnh nàng.

“Mỳ được rồi.”. Hiểu Nguyệt ngậm bánh bao, nhanh tay múc mỳ cho hắn.

Sách La Định thấy nàng có vẻ tâm sự nặng nề, đón lấy mỳ, hỏi nàng: “Xảy ra chuyện gì à?”.

Hiểu Nguyệt nhìn đám nha hoàn bên ngoài một chút, kéo Sách La Định sang bên cạnh, nói nhỏ: “Ngươi không nghe đồn sao? Tối hôm qua Hoàng thành có ma đó!”.

Sách La Định húp mì sùm sụp, cũng không ngạc nhiên: “Tối hôm qua hình như ta cũng nghe thấy có người kêu quỷ!”.

“Hả?”. Hiểu Nguyệt giật mình.

Tiếng kêu hơi lớn chút, khiến bọn gia nô đều tò mò ngó vào xem.

Hiểu Nguyệt nhỏ giọng, cau mày hỏi Sách La Định: “Ngươi nghe được cái gì rồi?”.

Sách La Định suy nghĩ một chút: “Mỗi tiếng thét ‘Qủy a!’ thôi.”.

“Người thét là nam nhân hay nữ nhân, cụ thể thời gian địa điểm thế nào, nghe giọng đại khái xa khoảng bao nhiêu, còn có tiếng động gì khác nữa không?”.

Quả nhiên, Trình Tử Khiêm ở sau lưng đã đúng lúc xông ra, vừa hỏi vừa ghi chép soàn soạt, hăng hái bừng bừng…

Sách La Định ăn mỳ húp canh, khinh bỉ mà liếc Trình Tử Khiêm: “Có quỷ thì sao? Hoàng thành cứ hai ba ngày thì lại có quỷ mà.”.

“Lần này khác!”. Trình Tử Khiêm nheo mắt lại: “Theo tin tức đáng tin cậy, nữ quỷ mà phu canh đó đụng phải muốn tìm Bạch Hiểu Phong, còn nói muốn hắn đền mạng nữa!”.

Sách La Định bưng chén, lại rất bình tĩnh: “Lực sát thương của Bạch Hiểu Phong không nhỏ nhỉ, đã “giết” được người từ tám tới tám mươi rồi, lại còn “giết” được cả nữ quỷ nữa…”.

Trình Tử Khiêm nháy mắt mấy cái, lại soàn soạt ghi chép: “Miêu tả rất hay! Câu nói được thịnh hành tháng này sẽ là câu này cho xem!”.

Bạch Hiểu Nguyệt kéo vai hắn lắc qua lắc lại: “Không được viết lung tung! Biết đâu lại không có quan hệ gì đến đại ca!”.

“Ài…”.

Lúc này lại nghe thấy từ bên ngoài có tiếng than thở truyền đến.

Mọi người quay đầu lại nhìn, thì ra là bốn người bọn Đường Tinh Trị đi vào, người vừa thở dài chính là Hồ Khai.

“Tử Khiêm phu tử.”. Hồ Khai ngoắc tay với Trình Tử Khiêm: “Ta có biết một tin tức, đảm bảo ngươi chưa từng nghe qua.”.

Tử Khiêm lập tức chạy tới: “Tin gì?”.

“Khụ khụ.”. Hồ Khai thấy mọi người đều hăng hái, bèn chậm rãi nói: “Các ngươi biết Lục Di Lâu không?”.

Tất cả mọi người đều buồn cười, ai mà không biết Lục Di Lâu là một kỹ viện lớn nhất trong thành chứ, trong đó mỹ nữ như mây, loại nào cũng có, là nơi các vị quan cao quyền quý thích đi tiêu khiển nhất. Nhưng mà trên đường phố Đông Nhai này, chỗ nào cũng có tài tử giai nhân, cho nên Lục Di Lâu cũng trở thành cấm ngữ.

Theo lý mà nói, văn nhân tao nhã xưa nay đều là bạn tốt của kỹ nữ, có vô số các văn nhân thi hào có đếm cũng không hết trong lịch sử đều viết thơ ca ngợi những kỹ nữ phong trần này. Nhưng mà Lục Di Lâu này lại không hợp với đám tài tử thư sinh này cho lắm, nguyên nhân chủ yếu là các cô nương trong lầu này đều rất lẳng lơ, không hề giống với những cô nương thanh cao thân bất do kỷ mà cổ nhân vẫn miêu tả trong thi phú chút nào… mà dường như các cô nương ấy cũng không thấy vừa mắt lắm với các thư sinh văn nhược, càng không thèm để mắt đến những vị tài nữ đầu to ngực lép mông kẹp mặt mũi tầm thường kia.

“Có quan hệ gì với Lục Di Lâu?”. Ngoài cửa, Hạ Mẫn và Nguyên Bảo Bảo cũng đi vào.

Sách La Định húp sạch nước mỳ, nhìn phòng bếp đứng đầy cả người mà cảm thấy buồn bực, bình thường có thấy các ngươi chen vào phòng bếp bao giờ đâu, quả nhiên là ai cũng có máu buôn chuyện hết.

“Hoa khôi của Lục Di Lâu, Diêu Tích Hi, đã nhảy lầu chết hai năm trước, các ngươi có ấn tượng chứ?”. Hồ Khai hỏi tiếp, nhìn có vẻ rất bí mật.

“Đương nhiên rồi!”. Những chuyện như vậy Trình Tử Khiêm nhớ cực kỳ dai: “Diêu Tích Hi là hoa khôi của Lục Di Lâu, cũng là hoa khôi của Hoàng thành nữa, chính là một danh kỹ. Cái chết của nàng năm đó chính là tin tức oanh động nhất. Mà nguyên nhân cái chết của nàng vẫn còn là một bí ẩn, có người nói nàng tự sát vì tình; cũng có người nói là lúc tiếp khách nàng chẳng may đắc tội người tính tình bạo liệt mà bị ném xuống lầu; còn có người nói nàng lo sợ tuổi cao xuống sắc cho nên tự sát… tóm lại là chín người mười ý.”.

Sách La Định đặt bát xuống, quay đầu lại liền thấy Bạch Hiểu Nguyệt không có tò mò như mọi người mà chân mày hơi nhíu lại, có chút lo lắng.

Khoanh tay, Sách La Định tiếp tục nghe.

“Các ngươi có biết tình nhân của Diêu Tích Hi kia là ai không?”. Hồ Khai híp mắt.

“Ai vậy?”. Lỗ tai Trình Tử Khiêm dựng thẳng lên rồi – Đây chính là một trong mười điều bí ẩn chưa giải được của Hoàng thành đó!

Hồ Khai nhìn ngoài cửa một chút, nhỏ giọng nói: “Sáng nay ta có nghe phụ vương nói, vị tình nhân của Diêu Tích Hi kia chính là Bạch phu tử đó!”.

***

Hồ Khai vừa mới nói xong, mọi người liền im lặng, sau đó lại tiếp tục nhao nhao lên.

“Làm sao có thể chứ!”. Nguyên Bảo Bảo che miệng, lắc đầu tỏ vẻ không tin.

Thạch Minh Lượng và Cát Phạm cũng trưng ra vẻ mặt kinh ngạc.

Đường Tinh Trị cau mày nhìn Bạch Hiểu Nguyệt, sắc mặt của Hạ Mẫn lại càng khó coi hơn: “Ngươi nói bậy, sao có chuyện này được?”.

“Thiên chân vạn xác!”. Hồ Khai thấy mọi người không tin cũng giận: “Thực ra Lục Di Lâu chính là sản nghiệp của cậu ta, có một số chuyện không thể truyền ra bên ngoài mà thôi! Nghe nói thực ra năm đó, năm đó Bạch Hiểu Phong rất thương Diêu Tích Hi, còn tặng tranh chữ cho nàng làm tín vật nữa, Diêu Tích Hi cũng cất giữ. Nhưng mà sau đó Bạch lão Thừa tướng biết chuyện đã nổi trận lôi đình, không cho phép hai người qua lại nữa… Bạch phu tử khó xử, vậy mà Diêu Tích Hi còn mang tranh chữ ra làm bằng chứng, muốn tuyên bố chuyện yêu đương của bọn họ… cuối cùng, nàng chết rất ly kỳ.”.

“A!”. Nguyên Bảo Bảo che miệng: “Chắc không phải là…”.

“Ngươi đừng có mà nghe hắn nói bậy.”. Hạ Mẫn kéo Nguyên Bảo Bảo một cái: “Bạch phu tử sẽ không coi trọng Diêu Tích Hi đó đâu!”.

“Ta lừa nàng làm gì?”. Hồ Khai nhướng mày một cái: “Chuyện tuyệt đối chính xác, cha ta là ai nào? Có thể đem chuyện này ra nói bừa sao?”.

“Căn bản là không thể!”. Hạ Mẫn kiên quyết lắc đầu: “Ngươi đừng có bôi nhọ nhân phẩm của Bạch phu tử!”.

Sách La Định ở phía sau nghe không hiểu, bèn hỏi Trình Tử Khiêm đang cúi đầu viết điên loạn: “Diêu Tích Hi đó là ai vậy?”.

Trình Tử Khiêm nhìn trời: “Ngươi là đại lưu manh đệ nhất Hoàng thành lại không biết danh kỹ đệ nhất Hoàng thành là ai, có phải ngươi chẳng có đạo đức nghề nghiệp lưu manh gì không thế?”.

Sách La Định liếc hắn một cái, tò mò: “Danh kỹ đệ nhất thiên hạ à, rất đẹp hả?”.

“Ừ, đúng là rất xinh đẹp.”. Trình Tử Khiêm gật đầu: “Nhưng mà, nữ nhân chỉ có khuôn mặt đẹp thôi thì không hữu ích gì, quan trọng nhất là phải lả lơi kìa! Diêu Tích Hi không chỉ đẹp, dáng người cũng cực tốt, ngực to eo nhỏ phong tình vạn chủng, múa đẹp giọng hay lại còn biết nũng nịu, là đệ nhất hồng bài hồi đó, những người muốn được gặp nàng đều phải mang đến cả hòm vàng hòm bạc mà có khi chỉ có thể nắm tay nàng một cái mà thôi đó.”.

Sách La Định càng nghe càng tò mò: “Đến vậy à!”.

“Đương nhiên!”. Trình Tử Khiêm chỉ chỉ cặp mắt của mình: “Ta đã xem nàng ta khiêu vũ rồi, ài da, dáng người đó a!”.

“Này!”. Hạ Mẫn trợn mắt nhìn hai người: “Các người nói cái gì đó, không được thiếu đứng đắn, nơi này là thư quán, đừng có làm nhục tư văn!”.

Trình Tử Khiêm cùng Sách La Định nháy mắt mấy cái – Rõ ràng là họ không hề coi mình là người tư văn mà.

“Mỹ nữ như vậy thì rất xứng đôi với Bạch Hiểu Phong mà, có vấn đề gì đâu?”. Sách La Định thấy sắc mặt mọi người nghiêm trọng như vậy thì rất hiếu kỳ.

“Gì mà xứng chứ, ả này nổi danh là hồ ly tinh, không phải người tốt! Nhân phẩm tệ hại…”.

Đường Tinh Trị nhìn Bạch Hiểu Nguyệt một chút, thấy sắc mặt nàng lo âu, bèn than thở: “Đáng tiếc danh dự của Bạch phu tử lại bị bôi nhọ rồi.”.

“Oa…”. Sách La Định buồn cười: “Có cần nghiêm trọng thế không chứ, chuyện thế này cần nhất là đôi bên đều tình nguyện, nam không thích, nữ có thể tới được sao? Hơn nữa, người ta lại là một mỹ nữ, nhìn thế nào thì người thiệt cũng không thể là Bạch Hiểu Phong mà.”.

“Ngươi nói nhăng cuội gì đó.”. Hạ Mẫn không vui: “Danh dự của Bạch phu tử quan trọng thế nào chứ, hắn thông minh nhã nhặn như vậy, sao có thể thích một nữ nhân dung tục như thế.”.

Sách La Định sờ mũi: “Chuyện khác thì ta không biết, nhưng mà thông minh lanh lợi cũng không có sức hút bằng ngực to eo nhỏ được…”.

Còn chưa dứt lời đã bị Trình Tử Khiêm đá một cái, ý bảo – Ngươi đừng có mà phá đám, không được làm phá hủy hình tượng chói lóa của Bạch phu tử trong lòng mọi người.

Sách La Định buồn bực – Hình tượng chói lòa của hắn đáng giá một đồng à?

“Biết đâu không có chuyện này đâu!”. Đường Tinh Trị phất tay: “Mọi người đừng có truyền lung tung đó.”. Vừa nói vừa nhìn Bạch Hiểu Nguyệt.

Tất cả mọi người mới chú ý đến hình như Bạch Hiểu Nguyệt không được vui vẻ cho lắm, có vẻ tâm sự nặng nề.

Hạ Mẫn đi tới kéo nàng: “Hiểu Nguyệt, ngươi đừng để trong lòng, bọn họ nói lung tung mà thôi, mọi người đều hiểu Bạch phu tử mà!”.

Hiểu Nguyệt ngẩng đầu nhìn nàng, im lặng.

Lúc này, tiếng chuông báo hiệu giờ học buổi sáng cũng vang lên, tất cả mọi người đều vội vã chạy đến Hải Đường Trai.

Sách La Định tiện tay cầm một cái xúc xích, vừa đi ra ngoài vừa gặm, quay đầu lại nhìn thì thấy vẻ mặt Bạch Hiểu Nguyệt vẫn buồn so, đi cuối cùng.

“Này!”. Sách La Định lùi về sau mấy bước, hỏi nàng: “Làm gì mà mặt mày rũ rượi thế?”.

Hiểu Nguyệt ngẩng đầu nhìn Sách La Định, cau mày: “Ngươi không hiểu đâu.”.

“Không hiểu cái gì?”.

“Đại ca… thực sự từng ở chung với Diêu Tích Hi.”. Hiểu Nguyệt nói nhỏ.

Sách La Định nhai xúc xích: “Sau đó thì thế nào?”.

“Sau đó gì?”. Hiểu Nguyệt ngẩng mặt nhìn hắn: “Làm gì có sau đó, nếu chuyện này mà đồn đại ra bên ngoài, một đời anh danh của đại ca sẽ bị hủy trong chốc lát.”.

Sách La Định buồn cười: “Tại sao chứ? Diêu tả kia thực sự bị đại ca nàng giết à?”.

“Đương nhiên là không phải.”. Hiểu Nguyệt cau mày: “Lúc nàng chết đại ca ta còn bị cha ta cấm túc nữa mà.”.

“Nếu không phải là hắn giết, nàng sợ cái gì?”.

“Nhưng mà…”. Hiểu Nguyệt nhảu môi: “Mọi người sẽ cười đại ca ta sao lại thích một nữ nhân như vậy.”.

Sách La Định sờ cằm gật đầu: “Ta đã nói sao Bạch Hiểu Phong lại không thích những cô nương trong thư quán này đây, thì ra là hắn thích loại hình như vậy à, thật tinh mắt!”.

Hiểu Nguyệt đạp hắn một cước: “Ai cho ngươi nói lung tung!”.

Sách La Định xoa bắp chân nhìn Bạch Hiểu Nguyệt.

“Ngươi nghĩ mà xem, bao nhiêu năm rồi đại ca của ta đều tạo ấn tượng gì cho người ta? Thiên chi kiêu tử, công tử nho nhã, khí độ bất phàm.”. Hiểu Nguyệt nói: “Nhưng mà Diêu Tích Hi đó thì sao đây, ta cũng từng gặp nàng ta rồi, thực sự đáng ghét, cũng không thông minh, lại còn là kỹ nữ nữa, cho dù có nói ai cũng có thể làm chồng nàng ta, cũng không quá đáng, sao xứng với đại ca ta được.”.

Sách La Định khoanh tay: “Chỉ cần là đại ca nàng thích là được rồi, quan tâm nhiều làm gì, cứ coi như đại ca nàng tâm huyết dâng trào mà ham vui thì đã sao? Cũng đâu có phạm pháp.”.

“Sao không ảnh hưởng được.”. Hiểu Nguyệt lo lắng: “Ngươi không biết đâu, lúc cha ta biết huynh ấy ở cùng với Diêu Tích Hi đã giận đến thế nào, đại ca bị giam ba ngày ba đêm không được ăn uống để tự mình sám hối, là do ta lén đưa cơm cho huynh ấy đó.”.

Sách La Định nhướng mày: “Xem ra không cha cũng có chỗ tốt.”.

Hiểu Nguyệt bực mình: “Đáng giận nhất chính là, đại ca ta vì muốn duy trì cùng nữ nhân kia mà không ngại cãi lại cha ta, nhưng mà nữ nhân kia lại chuẩn bị công bố chuyện hai người họ cùng nhau với mọi người, còn chuẩn bị rất nhiều chứng cứ muốn lén công khai, muốn hủy hoại toàn bộ danh dự của đại ca ta! Có lẽ lòng đại ca cũng đã lạnh cả rồi, sau đó nàng lại chết một cách bí ẩn, đại ca cũng không nhắc đến nàng nữa, mấy năm gần đây cũng chưa thấy đại ca động lòng với ai.”.

“Đương nhiên, lả lơi như vậy thì nhất định trăm năm mới có một người mà.”. Sách La Định khoanh tay, trọng điểm mà hắn quan tâm rõ ràng khác với những gì mà Bạch Hiểu Nguyệt muốn nói.

“Ta lo lắng nếu chuyện như vậy mà truyền ra thì đại ca sẽ trở thành trò cười của toàn thành, thậm chí là của khắp cả mọi người trong thiên hạ nữa!”. Hiểu Nguyệt nói: “Ngươi cũng biết, đừng nhìn hàng ngày mọi người tán tụng đại ca như vậy, nữ nhân yêu mến đại ca đến điên dại như vậy, nhưng vẫn có những người ghen ghét, lúc nào cũng chăm chăm tìm điểm yếu của huynh ấy để đạp chết huynh ấy. Hơn thế nữa, khá hơn thì có một số các cô nương giống như Hạ Mẫn, lúc nào trong lòng bọn họ cũng nghĩ đại ca ta phải giống như đóa bạch liên thanh cao ngạo nghễ vô dục vô cầu, ngộ nhỡ lại nghe thì ra trong quá huynh ấy còn có lúc ở cùng một cô nương như vậy, không biết các nàng còn nói thế nào nữa đây!”.

Sách La Định ngoáy tai đi cùng Bạch Hiểu Nguyệt cả một đường, hỏi: “Nói tóm lại thì vì sao đại ca nàng lại thích Diêu Tích Hi, nàng có biết không?”.

Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái, nói: “Đại ca chưa từng nói đến, nhưng mà cũng rất lạ, hai người đó rất khác nhau, thậm chí là khác biệt hoàn toàn như vậy sao lại ở cạnh nhau được chứ? Hơn nữa ta luôn cảm thấy Diêu Tích Hi cũng không thích gì đại ca ta… thật khiến người ta giận, người khác coi như bảo ngọc thì nàng ta lại xem như cỏ dại.”.

“Có lẽ mấu chốt chính là ở đây.”. Sách La Định cười một tiếng.

Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn hắn, bày tỏ - Không hiểu!

“Có khi Bạch Hiểu Phong được quần tinh phủng nguyệt lâu quá nên mệt mỏi rồi, cho nên mới muốn đến nơi ô uế thử chút cảm giác tầm thường đi.”. Sách La Định bĩu môi, thờ ơ nói một câu: “Thật ra thì không có gì người lớn không thể làm hết, ngoại trừ người sẽ cùng ta đầu bạc đến già ra thì những người đã từng hoặc sẽ thích trong tương lai đều không nên thích. Như ta đã nói, chuyện có thích hay không thích rất khó để nói đến đúng sai, cũng như có những cô nương thích kẻ lưu manh vậy, thế thì có sao?”.

Mặt Hiểu Nguyệt không khỏi đỏ lên một chút, cẩn thận nhìn Sách La Định.

“Vậy ngươi thì sao?”. Hiểu Nguyệt nhỏ giọng hỏi: “Ngươi thích người dáng vẻ thế nào?”.

Sách La Định suy nghĩ một chút, sờ ngực mình: “Nơi này phải lớn hơn ta!”.

Hiểu Nguyệt đạp hắn một cái thật đau: “Thô tục! Nam nhân thối!”.

Mọi người đến Hải Đường Trai ngồi yên ổn rồi, nhìn Bạch Hiểu Phong bước đến vào nửa canh giờ sau, vẫn giữ vẻ cao quý ưu nhã như vậy, lại còn mang theo chút vẻ lười biếng thường ngày.

Sách La Định ngáp một cái – Bao giờ mới tan lớp đây? Lát còn phải mua chút đậu nành đến cho lũ ngựa con ăn nữa.

Mặc dù chuyện gặp ma đã làm mưa làm gió toàn thành rồi nhưng hình như Bạch Hiểu Phong vẫn chẳng bị ảnh hưởng gì, vẫn coi như chẳng có gì mà đi vào Hải Đường Trai, chuẩn bị giảng bài.

Chính lúc hắn đang chuẩn bị giảng bài thì Hạ Mẫn đột nhiên mở miệng hỏi: “Bạch phu tử!”.

Bạch Hiểu Phong nhìn nàng, nhướng mày một cái như muốn hỏi – Chuyện gì vậy?

Nguyên Bảo Bảo vẫn đang kéo ống áo của Hạ Mẫn, giống như muốn ngăn nàng nói.

Đường Nguyệt Như và Đường Nguyệt Yên cũng quay lại nhìn Hạ Mẫn, có vẻ cũng không rõ có chuyện gì xảy ra.

“Có người nói Bạch phu tử đã từng có quan hệ mập mờ với Diêu Tích Hi của Lục Di Lâu.”. Hạ Mẫn nghiêm túc: “Phu tử nên lánh đi một chút để tránh bị người ta hiểu lầm.”.

Bạch Hiểu Phong hơi ngẩn người, sau đó lại cười nhạt, cười đến vân đạm khinh phong, chậm rãi mở miệng: “Không phải hiểu lầm.”.

Tất cả mọi người giật mình.

Hạ Mẫn mở to mắt mà nhìn Bạch Hiểu Phong.

Sách La Định ngoáy tay – Còn không mau học đi à? Hôm nay liệu có bị kéo dài giờ học không đây? Tiểu mã câu yêu quý của hắn a!

Hồ Khai đắc ý nhướng mày nhìn Đường Tinh Trị, ý nói – Đã nói với ngươi là thật mà!

Đường Tinh Trị cũng nhịn không được mà hỏi Bạch Hiểu Phong: “Ngài thực sự có từng qua lại với Diêu Tích Hi sao?”.

Bạch Hiểu Phong gật đầu, thản nhiên nói: “Đúng vậy, từng qua lại một năm… Ừm, chính xác mà nói là mười một tháng.”.

“Tại sao vậy?”. Thạch Minh Lượng tò mò: “Vì sao ngài lại thích nàng ta?”.

Bạch Hiểu Phong quả thực lại nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Bây giờ cũng không hiểu tại sao, dù sao thì lúc ấy cũng thấy vừa mắt mà.”.

“Bởi vì dáng người đẹp à?”. Hồ Khai cười hì hì nhạo báng.

Bạch Hiểu Phong rất đồng ý mà gật đầu: “Qủa thực rất đẹp!”.

Mấy nam sinh cũng cười theo.

Sách La Định quay đầu lại nhìn Bạch Hiểu Nguyệt, ý nói – Xem đi!

Bạch Hiểu Nguyệt giận đến độ dùng cán bút lông mà đâm xương sống hắn.

Sắc mặt Hạ Mẫn cùng càng lúc càng xấu hơn, cúi đầu, những ngón tay cầm bút cũng bóp chặt đến trắng bệch.

Nguyên Bảo Bảo ở bên cạnh kéo nàng, ý bảo nàng đừng nóng giận.

Hiểu Nguyệt thở dài, cũng biết lần này lớn chuyện rồi…

Quả nhiên, vừa qua giờ cơm trưa là toàn bộ hoàng thành đã nổ tung bởi tin tức sốt dẻo này, tin này lan truyền là toàn bộ mọi người đều biết, hàng loạt các loại bản thảo bát quái ra đời, còn cả hàng loạt những cuốn Chuyện phong lưu của Bạch Hiểu Phong và Diêu Tích Hi chẳng biết từ đâu nhô ra, thậm chí cả xuân cung đồ cũng được lưu truyền luôn nữa, tất cả nam tử toàn thành cứ như chạm nọc vậy, tất cả đều tiền hô hậu ủng mà chửi Bạch Hiểu Phong là ngụy quân tử.

Mà các cô nương trước kia từng chết mê chết mệt Bạch Hiểu Phong cũng chia làm hai chiến tuyến, một bên thì mắng mình đã nhìn lầm Bạch Hiểu Phong rồi, thì ra lại là loại dối trá như vậy, mà bên còn lại thì lại kêu cha gọi mẹ nói trắng ra rằng Bạch Hiểu Phong bị Diêu Tích Hi lừa.

Toàn bộ hoàng thành đều rơi vào trạng thái hỗn loạn, Trình Tử Khiêm thì bị Hoàng thượng triệu gấp vào cung, giải thích cặn kẽ cái chuyện đã được xếp vào hàng bát quái đệ nhất hoàng triều này.

***

Buổi chiều, Sách La Định khiêng theo hai bao đậu tương lớn đến quân doanh, đi được mấy bước, quay đầu lại nhìn Bạch Hiểu Nguyệt đang nhảu mồm nhảu miệng theo phía sau mình: “Ta đến chuồng ngựa cho ngựa ăn, nàng đi theo làm gì?”.

“Ta đi xem tiểu mã câu!”. Hiểu Nguyệt lầm bầm một câu: “Ta lớn vậy rồi mà còn chưa từng nhìn thấy ngựa non nữa.”.

Sách La Định bĩu môi, lúc này có mấy người đi đường nhận ra hai người, bắt đầu chỉ chỏ.

Thính lực của Sách La Định rất tốt… đương nhiên là đối phương cũng chẳng có ý định nói nhỏ gì, thính lực không tốt như Bạch Hiểu Nguyệt cũng có thể nghe thấy được.

“Bạch Hiểu Nguyệt và Sách La Định à!”.

“Ai cha, Bạch Hiểu Phong như vậy đúng là không ngờ được.”.

“Thường ngày đều giả bộ, thì ra cũng chỉ là đồ háo sắc thôi!”.

“Đúng vậy, Diêu Tích Hi a! Đó là kỹ nữ mà!”.

“Vạn người đè a!”.

“Thật hạ cấp!”.

“Ngươi nghĩ liệu có phải Bạch Hiểu Nguyệt cũng thích Sách La Định không?”.

“Không thể nào…”.

“Hy vọng nàng đừng bao giờ học anh nàng a!”.

***

Hiểu Nguyệt nghe xong mà chỉ biết ôm ngực giậm chân, lại cảm thấy như có cả ngàn con tiểu mã câu đang phóng qua, thực muốn chửi người quá.

Sách La Định thấy mặt nàng đỏ bừng như đang giận lắm, liền nói: “Ai dà, miệng mọc trên người người ta, nàng quan tâm người ta nói làm gì.”.

Hiểu Nguyệt không cam lòng: “Rõ ràng đại ca ta chẳng làm chuyện xấu gì, cho dù đại ca ta có từng thích một nữ nhân chẳng ra gì đi chăng nữa, thì bọn họ dựa vào cái gì mà nói huynh ấy là ngụy quân tử chứ?”.

Sách La Định nháy mắt mấy cái: “Được vui vẻ một năm rồi mới bị đặt ngoại hiệu nho nhỏ là ngụy quân tử, ta đây thì sao? Lão tử vẫn luôn thủ thân như ngọc còn bị người ta gọi là lưu manh những mấy năm liền đây này!”.

Một câu này đã chui tọt vào tai Hiểu Nguyệt luôn rồi.

Sách La Định thấy nàng đột nhiên hết buồn, liền vỗ vai nàng: “Thế này là đúng rồi, quan tâm bọn họ làm gì, đại ca nàng có tiền có quyền thế lại có địa vị, cần ngoại hình có ngoại hình, cần thân thế có thân thế còn sợ không tìm được vợ sao.”.

Nói xong rồi Sách La Định tiếp tục nghênh ngang đi về phía trước.

Hiểu Nguyệt theo sát bên cạnh hắn, thật ra mấy câu an ủi của Sách La Định ban nãy nàng có nghe được câu nào đâu, đầu nàng lúc này chỉ tràn ngập bốn chữ - Thủ thân như ngọc mà thôi!

Chờ đến quân doanh rồi, Sách La Định rải đậu nành vào cỏ cam thảo cho ngựa non ăn.

Hiểu Nguyệt đứng bên cạnh xem, nàng đã sớm chẳng thấy tiểu mã câu đâu rồi, trong mắt chỉ còn có hình ảnh của Sách La Định thủ thân như ngọc, trong lòng như có hàng ngàn hàng vạn con tiểu mã câu thủ thân như ngọc chồm qua gầm thét – Thủ thân như ngọc đó! Hiểu Nguyệt phồng mặt – Cười tít mắt.

Sách La Định bị nàng nhìn cười đến nổi cả da gà – Ban nãy cô nương này còn mặt mày bí xị, bây giờ lại vui mừng như vậy rồi… Tâm tình biến đổi quá nhanh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.