Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 18: Bản thảo của tử khiêm – số 18



Ngoài miếu Tử Ngọ, Sách La Định dùng mũi chân cọ cọ Tuấn Tuấn đang muốn thể hiện mình ở phía trước: “Này, tránh ra chút.”.

Tuấn Tuấn quay đầu lại nhìn hắn một cái, vọt sang bên cạnh.

Sách La Định muốn vào trong ngôi miêu đổ kiểm tra một chút, Hiểu Nguyệt lại kéo ngay hắn lại: “Ngươi định làm gì?”.

“Vào miếu bái thần.”. Sách La Định nhướng mày.

“Hình bên trong đó có cái gì.”. Hiểu Nguyệt nghi ngờ.

“Sợ gì, cho dù có một con gấu thì ta cũng sẽ làm thịt nó rồi làm cho nàng cái áo khoác.”. Nói xong cứ thế nghênh ngang đi lên trước.

Hiểu Nguyệt theo sát phía sau hắn, trái tim nhỏ bé cũng đang hò hét, đẹp trai khí phách gấp triệu lần a!

Đi tới cửa miếu, không nghe thấy có tiếng gấu kêu hay tiếng mãnh thú nào, thế nhưng lại có thể ngửi được mùi thơm.

Hiểu Nguyệt thấy Tuấn Tuấn núp kín phía sau mình, đầu còn cọ chân mình thì cũng lo lắng nhìn vào trong miếu.

Sách La Định ngẩng mặt lên ngửi ngửi, đột nhiên vỗ tay một cái: “A!”.

Hiểu Nguyệt bị hắn dọa đến run rẩy một cái, Tuấn Tuấn thì xoay người bỏ chạy.

Hiểu Nguyệt kéo cái đuôi Tuấn Tuấn lại, quay đầu hỏi Sách La Định: “Ngươi a cái gì chứ, bị ngươi dọa chết rồi.”.

Sách La Định cười: “Bên trong đó đang nấu thịt chó.”.

Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, lập tức ngồi xuống ôm lấy Tuấn Tuấn, liếc mắt nhìn Sách La Định.

Sách La Định dở khóc dở cười: “Muốn ăn cũng không ăn chó cảnh đâu, cả người toàn xương làm gì có thịt.”. Nói xong rồi vào miếu.

Trong miếu không có ai, cả tòa miếu cứ như đã từng trải qua nạn hồng thủy hoặc là bị cướp nên bị san bằng vậy, bên trong ngoại trừ bụi bẩn tích dày và bàn ghế cùng tượng phật đổ nghiêng đổ ngả ra thì chỉ có một đống lửa giữa miếu, trên đống lửa có treo một cái nồi, bên trong nồi đang nấu thứ gì đó sôi sùng sục, hương thơm toát ra từ cái nồi này.

Sách La Định mở nắp nồi ra ngửi một cái, lập tức đi đến bên cạnh Bạch Hiểu Nguyệt: “Thêm chút hẹ nữa là có được một món thịt chó thượng hạng rồi, chúng ta chia thế nào đây?”.

“Biến!”. Hiểu Nguyệt lườm hắn: “Ta không ăn thịt chó, ngươi cũng không được ăn.”.

“Nấu xong rồi mà, không ăn rất phí.”. Sách La Định tìm đũa, Hiểu Nguyệt kéo hắn: “Đồ không rõ ràng mà ngươi cũng dám ăn à, ngươi cẩn thận trúng độc chết đó.”.

Còn đang nói chuyện thì đột nhiên từ sau miêu lại truyền đến tiếng khóc, nghe cứ như tiếng than thở của một nam nhân.

Hiểu Nguyệt giật mình nhảy dựng, ôm chầm lấy cánh tay Sách La Định.

Sách La Định thấy thú vị quá, thì ra nha đầu này nhát gan thế, bình thường ở thư quán ngông nghênh như gì ấy.

Kéo theo Hiểu Nguyệt có chết cũng không chịu buông tay mình ra vượt qua những tượng phật ngả nghiêng, đi ra phía sau phật đường… lại thấy có một căn phòng đổ nát. Có một lão hoà thượng quần áo lam lũ, mặt mày hôi hám đang ngồi trên đất mà khóc, nhìn rất đau lòng.

Hiểu Nguyệt nhìn kỹ một chút, kinh ngạc hô lên: “Tịnh Viễn phương trượng?!”.

Sách La Định nghe xong cũng cảm thấy mới mẻ - Hòa thượng điên này mà là Phương trượng à?

Hiểu Nguyệt nhanh chóng chạy đến đỡ hòa thượng kia dậy: “Phương trượng?”.

Lão hòa thượng vẫn đang khóc, quay đầu lại nhìn Hiểu Nguyệt một cái, lại đột nhiên cười, khuôn mặt bẩn thỉu, đưa tay định bóp cổ Hiểu Nguyệt.

Sách La Định kéo Bạch Hiểu Nguyệt sang bên cạnh, ngăn hòa thượng kia lại.

Hòa thượng vừa khóc vừa cười, lại cầm thứ gì đó ném hết lên người Sách La Định.

Sách La Định vỗ tay áo, thấy trên đó toàn là hẹ xanh lét.

Nhìn những lá hẹ thái nhỏ trên người mình, Sách La Định và Bạch Hiểu Nguyệt nhìn nhau một cái – Chẳng lẽ nồi thịt chó kia là do lão hòa thượng này nấu sao?

Lão hòa thượng phát điên xong rồi liền bỏ chạy đến phía trước phật đường, Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định cũng đi ra, lại nhìn thấy lão hòa thượng ngồi bên cạnh nồi, cầm bát bắt đầu ăn thịt chó, lại còn lấy một hồ lô rượu bên hông ra uống, mùi rượu rất nồng.

Sách La Định nhướng mày, có vẻ rất tán thưởng: “Hòa thượng này rất biết hưởng thụ nhỉ, Thiêu Đao Tử này đúng là rất hợp với thịt chó, nhưng mà cứ ăn như vậy liệu có bị thượng hỏa không?”.

Hiểu Nguyệt tức giận, đẩy hắn một cái: “Ngươi tỉnh lại đi, đây là phương trượng Tịnh Viễn, là chủ trì của miếu Tử Ngọ, cao tăng đắc đạo đó!”.

Sách La Định chỉ hòa thượng đang ăn thịt chó đầy miệng: “Đây mà là cao tăng á? Là hòa thượng rượu thịt thì có?”.

Hiểu Nguyệt đau lòng, miếu Tử Ngọ này đã hoang tàn đổ nát đến không chịu nổi, cứ như là đã gặp phải kiếp nạn gì đó rồi, lão hòa thượng Tịnh Viễn phương trượng ôn hòa thông tuệ, lúc nào cũng hòa nhã với mọi người nữa, trước đây mỗi lần đến miếu Tử Ngọ, Hiểu Nguyệt đều đánh cờ nói chuyện với hắn nữa. Lão hòa thượng này kiến thức uyên bác, tinh thông phật pháp, mỗi lần Hiểu Nguyệt nói chuyện với hắn đều ngộ ra rất nhiều điều cho nên rất kính trọng, lúc này nàng không thể nghĩ được tại sao một cao tăng như vậy lại lưu lạc thành một vị hòa thượng điên thế này, còn rượu thịt nữa.

Hiểu Nguyệt còn muốn đến hỏi phương trượng Tịnh Viễn xem đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà hòa thượng kia ăn xong thịt rượu rồi liền bỏ đến góc phật đường, gối đầu lên một cái đệm quỳ mà ngủ rồi.

Hiểu Nguyệt gọi mãi hắn cũng không tỉnh, ủ rũ cúi đầu đi về, lại thấy Sách La Định đang đứng bên cạnh cái nồi kia, đang ăn thịt uống rượu.

Hiểu Nguyệt vô cùng tức giận, đến đẩy mạnh hắn một cái.

Sách La Định bị nàng đẩy cũng không giận, ngẩng đầu nhìn nàng: “Lão hòa thượng này bị điên rồi, nàng có xả giận vào ta cũng không ích gì đâu, đi thôi, đến chỗ khác cầu bùa thi cử đi.”.

“Nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó rồi, ngươi nghĩ hay là chúng ta đi báo quan được không?”. Hiểu Nguyệt nghiêm túc hỏi.

“Ta không phải là quan à.”. Sách La Định chỉ mũi mình: “Hơn nữa, nàng báo quan rồi thì sao? Hòa thượng ăn thịt cũng không có phạm pháp mà.”.

Nói xong bèn đứng lên, kéo Hiểu Nguyệt: “Đi thôi, nàng xem trời cũng sắp tối rồi.”.

Hiểu Nguyệt nhìn bên ngoài miếu một chút, quả nhiên thấy mấy đen giăng đầy trời, nhưng mà nàng cũng không yên tâm về lão hòa thượng lắm, nói: “Mang hắn về mời đại phu kiểm tra một chút đi?”.

“Hắn đã điên đến vậy rồi phải làm thế nào để mang về?”. Sách La Định kéo Hiểu Nguyệt: “Hắn như vậy chẳng phải rất tự tại sao? Ăn thịt dù sao cũng tốt hơn là gặm vỏ cây có đúng không.”. Nói xong cứ thế kéo Hiểu Nguyệt rời đi.

Trước khi ra đến cửa miếu, Sách La Định quay đầu liếc nhìn lão hòa thượng đang nghiêng đầu ngủ sau trong góc, lão hòa thượng cũng… mở mắt nhìn hắn một cái.

***

So với khi đi hăng hái, khi về Hiểu Nguyệt lại rầu rĩ vô cùng.

Sách La Định đi cùng nàng xuống núi… đi một lúc, Hiểu Nguyệt ngẩng đầu lên, phát hiện ra không phải bọn họ đang đi trên đường xuống núi mà là chẳng biết đã đi vào trong khu rừng quanh núi từ lúc nào rồi.

Hiểu Nguyệt hỏi Sách La Định: “Đi đâu vậy?”.

Sách La Định suy nghĩ một chút: “Đi dạo xung quanh chút đi.”.

“Đi dạo một chút à?”. Hiểu Nguyệt nheo mắt lại: “Ngươi cũng rảnh rỗi nhỉ, ban nãy còn nói trời sắp tối rồi mà.”.

“Trời tối mới tốt chứ.”. Sách La Định mặt dày cười: “Nơi núi rừng hoang dã, cô nam quả nữ rất thú vị đấy!”.

Hiểu Nguyệt nhấc chân lên, định đạp lên bắp chân Sách La Định một dấu giày đen kịt luôn.

“Đùa thôi mà, sao phải cau mày thế.”. Sách La Định vỗ ống quần, nhìn thấy phía trước có một ngôi nhà đang lên khói, chỉ: “Trời sắp mưa rồi, qua đó tránh đi.”.

Đang nói thì đã có giọt mưa xuyên qua kẽ lá đỉnh đầu rớt xuống, rơi trên mặt họ rồi.

Hiểu Nguyệt bỗng hiểu ra: “À, ta hiểu rồi, ngươi muốn tìm người dân quanh đây hỏi thăm xem họ có biết gì về biến cố trên núi không!”.

Sách La Định không nói, chỉ cười.

“Biện pháp rất tốt!”. Hiểu Nguyệt lập tức chạy về phía ngôi nhà phía trước.

Sách La Định nhìn cây cối hai bên đường một chút, hình như hơi để ý, nhưng mà vẫn dẫn theo Tuấn Tuấn đuổi theo Bạch Hiểu Nguyệt ở phía trước.

Sâu trong rừng rậm chỉ có một ngôi nhà có vẻ đơn sơ.

Khói bếp tỏa ra từ ống khói trong ngôi nhà nhỏ này, Hiểu Nguyệt đinh lên gõ cửa trước, lại nghe thấy có tiếng “cạch”, cửa phòng được mở ra, một hòa thường bưng theo bồn gỗ chuẩn bị ra ngoài, liếc mắt thấy Sách La Định và Hiểu Nguyệt thì sửng sốt.

Sách La Định vừa nhìn thấy cái đầu tròn lông lốc thì bĩu môi – Lại là một tên đầu trọc.

Hiểu Nguyệt quan sát hòa thượng kia, khoảng hơn hai mươi tuổi, mặt mày trắng trẻo nhã nhặn, không biết tại sao hắn lại ở trong núi sâu một mình.

“Hiểu Nguyệt thí chủ?”. Tiểu hòa thượng thấy Hiểu Nguyệt thì gọi một tiếng.

“Ngươi biết ta sao?”.

“Hiểu Nguyệt thí chủ, ta là Minh Tịnh đây.”. Tiểu hòa thượng vui vẻ: “Cô thường xuyên đến miếu xin bùa thi cử mà, ta nhớ rõ cô!”.

“À…”. Mặc dù Hiểu Nguyệt cũng không nghĩ ra mình đã từng gặp hòa thượng này chưa, nhưng nghe hắn nói vậy thì chắc hắn là hòa thượng ở miếu Tử Ngọ, vậy thì tốt, có thể hỏi xem có chuyện gì rồi.

“Tiểu sư phụ…”. Hiểu Nguyệt vừa định mở miệng thì Sách La Định đã chen miệng nói: “Đi vào hãy nói, trời mưa rồi.”.

Minh Tịnh vội vàng lùi vào trong nhường đường cho hai người: “Hai vị thí chủ, mời vào.”.

Vào phòng quan sát xung quanh một chút thì thấy đây chỉ là một gian phòng bình thường, bài trí cũng khá đơn giản, cách sắp xếp phòng ốc gần giống với thiền đường.

Sách La Định không ngồi xuống, chỉ đứng đó đánh giá xung quanh, sau đó đến đứng bên cửa sổ mà quan sát trên núi.

Hiểu Nguyệt đón lấy tách trà Minh Tịnh đưa tới, không đợi hai người hỏi, Minh Tịnh đã nói: “Hiểu Nguyệt thí chủ, có phải cô lại lên núi cầu bùa thi cử không?”.

“Đúng vậy.”. Hiểu Nguyệt hỏi ngay nghi vấn trong lòng mình: “Tại sao miếu Tử Ngọ lại thành như vậy?”.

Tiểu hòa thượng thở dài: “Ác linh ám ảnh, âm hồn không thể tiêu tán…”.

Hiểu Nguyệt sửng sốt, Sách La Định cũng quay đầu lại nhìn hắn: “Ác linh sao?”.

“Hai vị có thể không biết.”. Minh Tịnh ngồi bên cạnh bàn, nhỏ giọng kể: “Mấy tháng trước, lúc nửa đêm chúng ta thường thấy trong miếu có một bóng người màu trắng, là một nữ nhân mặc áo trắng. Lúc đó trong miếu lòng người hoang mang, phương trượng còn mắng chúng ta, ngài nói phật môn là nơi trọng địa, sao có thể có ma quỷ được, bảo chúng ta đừng có suy nghĩ vớ vẩn.”.

Hiểu Nguyệt nghiêm túc lắng nghe, cũng không hiểu được – Trong miếu mà cũng có quỷ à?

“Nhưng mà có một hôm, nửa đêm ta cùng phương trượng đi ngang qua viện có đụng phải một nữ quỷ áo trắng, ta bị dọa sợ đến ngồi phịch xuống đất.”. Minh Tịnh nói đến chuyện đêm đó vẫn còn sợ hãi không nguôi.

“Hôm sau, phương trượng phái người đưa thư cho Bạch thí chủ…”.

“Bạch thí chủ nào?”. Hiểu Nguyệt hỏi.

“Chính là Bạch Hiểu Phong của Thư quán Hiểu Phong, Bạch thí chủ.”.

Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Đại ca ta sao?”.

Minh Tịnh nhìn Hiểu Nguyệt một chút, hình như định nói gì đó nhưng lại thôi.

“Sau đó thì sao?”. Hiểu Nguyệt hỏi: “Vì sao phương trượng lại bị điên?”.

Minh Tịnh ngập ngừng một lát, nói: “Hôm đó, Bạch thí chủ có tới miếu một chuyến, ở trong phòng nói chuyện với phương trượng khoảng một canh giờ, sau khi Bạch thí chủ đi rồi, đêm đó phương trượng lại đột nhiên bị điên.”.

“Cái gì?”. Hiểu Nguyệt há to miệng: “Phương trượng nói chuyện gì với đại ca ta mà sau đó lại điên?”.

“Ta không biết, nhưng cũng chưa chắc đã có liên quan đến Bạch thí chủ đâu, ta cảm thấy có thể là đã bị nữ quỷ áo trắng kia ám rồi.”. Minh Tịnh nói: “Kể từ hôm đó, trong miếu của chúng ta cũng không còn thấy nữ quỷ áo trắng nữa. Nhưng mà phương trượng càng điên khùng hơn, hắn cứ gặp ai là đánh người đó, còn ăn thịt uống rượu, đốt miếu đập tượng phật nữa… các sư huynh đệ của ta đa số đã chạy mất, chẳng bao lâu thì miếu cũng bị giải tán. Ta không còn cách nào khác bèn ở trên núi, nhưng vì vẫn không yên tâm về phương trượng cho nên mới ở đây, hàng ngày đến nhìn xem hắn có ổn hay không.”.

Hiểu Nguyệt gật đầu, nghe như vậy cũng cảm thấy hòa thượng này vẫn còn chút lương tâm, nhưng mà trong đầu cũng vô cùng nghi hoặc – Đại ca có liên quan đến chuyện này không? Nhưng vì sao hôm qua nàng có nói với Bạch Hiểu Phong là hôm nay sẽ đến miếu Tử Ngọ xin bùa thi cử thì hắn lại không nói gì, rõ ràng là vẫn không biết miếu Tử Ngọ đã xảy ra chuyện rồi.

Trong lòng Hiểu Nguyệt cảm thấy lo lắng, bèn hỏi tiểu hòa thượng xem có dù hay không, tiểu hòa thượng tìm được một cây dù đã rách nát, Hiểu Nguyệt che dù, kéo Sách La Định chạy xuống núi.

Sách La Định cũng chẳng thèm che dù, về tắm một cái là ổn, nhưng mà Hiểu Nguyệt thì lại có vẻ vội vàng xuống núi, chiếc váy đẹp như vậy mà lại bị dính đầy nước bẩn với bùn đất, hắn nhìn thấy cũng phải cau mày.

“Nàng đi chậm một chút, cẩn thận gã xuống núi bây giờ…”.

Sách La Định vừa mới nói xong, quả thật đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt trượt chân một cái.

“Á!”. Sách La Định vội vàng chạy lên đỡ lấy, Hiểu Nguyệt bị giật mình sợ hãi cũng làm rơi cả dù. Sách La Định dùng tay áo che mưa cho nàng, cau mày: “Nàng vội cái gì.”.

Hiểu Nguyệt giữ tay áo Sách La Định chắn ở trên đầu, nói: “Đi về hỏi xem đại ca đã nói gì cùng phương trượng a!”.

Sách La Định cười khan một tiếng, vừa kéo tay nàng lên đỉnh đầu để nàng tự mình che mưa trên trán vừa tiến lên mấy bước nhặt lên chiếc dù để che mưa cho nàng.

Hiểu Nguyệt ngẩng mặt nhìn Sách La Định, thấy hắn hình như có gì muốn nói.

Sách La Định nhìn về phía sau, cũng không biết hắn suy nghĩ cái gì, tóm lại là sau khi hồi phục tinh thần lại thì nhét dù vào tay Hiểu Nguyệt, cõng nàng xuống núi trước.

Tuấn Tuấn vẫn luôn đi theo phía sau hai người, cũng quay đầu nhìn lại phía sau một chút.

Chờ cho đến khi xuống đến chân núi, đi trên đường làng nhỏ hẹp trờ về, Hiểu Nguyệt che dù gác đầu trên vai Sách La Định, hỏi hắn: “Có phải có chuyện gì không ổn không?”.

Sách La Định từ tốn đi về phía trước, nói: “Ban nãy đã bảo nàng ăn một miếng thịt chó mà nàng lại không ăn.”.

Hiểu Nguyệt giật tóc hắn.

Sách La Định cắn răng, chẳng biết là do bị kéo tóc đau quá hay là đang nhẫn cười nữa, tiện thể còn bổ sung một câu: “Mùi vị thịt chó đó rất ngon!”.

Hiểu Nguyệt trừng hắn: “Ngươi còn muốn ăn nữa, ta ghét nhất là người ta ăn thịt chó! Sau này không cho phép ăn.”.

Sách La Định cười khan mà gật đầu: “Được, được.”.

“Tiếp đó thì sao, nói chuyện nghiêm chỉnh đi.”. Hiểu Nguyệt hỏi.

“Ta đang nói chuyện nghiêm chỉnh mà.”. Sách La Định trả lời cực kỳ khí khái: “Thịt con chó kia cực kỳ ngon!”.

Hiểu Nguyệt nheo mắt nhìn hắn.

Sách La Định đặt nàng xuống, đưa tay ấn bên trái trán của nàng, nói: “Ngốc.”.

Hiểu Nguyệt xoa trán mình mà nhìn Sách La Định, không hiểu gì ráo.

“Nàng còn nói hắn bị điên, người điên lại có được thủ nghệ giỏi như vậy, nấu được một nồi thịt chó thơm ngon đến thế à?.” Sách La Định bĩu môi: “Lại còn nhớ phải cho thêm xạ hương vào nồi thịt chó nữa, hòa thượng điên á? Có mà là trù tử điên thì có.”.

Hiểu Nguyệt che trán ngẩn người, một lúc lâu mới hỏi: “Ngươi cảm thấy đại hòa thượng đó giả điên à? Tại sao phải giả điên lại còn phá giới nữa?”.

“Thật ra thì ban nãy trên núi còn có những người khác nữa.”.Vẻ mặt Sách La Định khó giấu được dáng vẻ cẩu thả lại xen chút tinh ranh.

“Ai vậy?”. Hiểu Nguyệt cau mày: “Tiểu hòa thượng có nhắc đến nữ quỷ áo trắng, trùng hợp thế sao? Người hãm hại đại ca ta cũng là một nữ quỷ áo trắng, lần này còn có liên quan đến đại ca ta… liệu hai chuyện này có quan hệ tới nhau không?”.

“Về thư quán trước đã.”. Sách La Định phất tay một cái: “Tối nay ta lại tới xem lần nữa.”.

“Ta cũng đi!”. Hiểu Nguyệt hăng hái.

“Nàng đi làm gì?”. Sách La Định toét miệng: “Cô nương còn muốn theo nam nhân nửa đêm lên núi sao?”.

“Lên núi ban ngày với lên núi giữa đêm có gì khác nhau hả?!”. Hiểu Nguyệt không chịu yếu thế.

“Á…”. Sách La Định ngẩng mặt ngẫm nghĩ.

“Lại nói tới, chuyện này còn có liên quan đến danh dự và an toàn của đại ca ta, ai biết có người muốn hại hắn hay không!”. Hiểu Nguyệt giật tay áo Sách La Định kéo thẳng về thư quán: “Vừa đúng lúc, ta có một bộ y phục màu đen còn mới, vẫn chưa có dịp nào dùng đây!”.

Khóe miệng Sách La Định méo xẹo, cô nương này chẳng quan tâm đến chuyện gì hết, chỉ chú ý mỗi chuyện y phục mình mặc có đẹp hay không mà thôi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.