Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 19: Bản thảo của tử khiêm – số 19



Trở lại thư quán, Hiểu Nguyệt chạy đi tìm đại ca mình nhưng mà Bạch Hiểu Phong lại bị Hoàng thượng triệu vào cung rồi, nghe nói là Hoàng hậu có mấy cuốn kinh phật, cả hoàng thành này có khi chỉ mình Bạch Hiểu Phong đọc là hiểu được mà thôi, cho nên Hoàng hậu mời hắn vào cung giúp bà dịch kinh văn, phải ba ngày nữa mới về.

Hiểu Nguyệt không tìm được đại ca mình thì càng gấp gáp hơn, lại chạy về tìm Sách La Định, liền thấy trong sân… Sách La Định đang nói chuyện với Trình Tử Khiêm.

Hiểu Nguyệt chạy đến chỗ hai người thì nghe thấy hình như hai người đang nói chuyện về phương trượng Tịnh Viễn.

“Lai lịch của hòa thượng kia trong sạch chứ?”. Sách La Định khoanh tay hỏi.

“Qủa đúng là cao tăng đắc đạo.”. Tử Khiêm bắt đầu nhớ lại: “Kỳ quái, trước đây không lâu vẫn còn tốt mà.”.

“Ngươi biết?”.

“Đương nhiên, người trong hoàng thành ta phải biết đến chín phần.”.

Tử Khiêm nói xong, chẳng bất ngờ gì khi khóe miệng Sách La Định lại bắt đầu co giật: “Con mẹ nó, đầu ngươi có vấn đề rồi!”.

Tử Khiêm liếc hắn một cái, có điều hình như hắn cũng đã quen rồi, nói tiếp: “Hòa thượng Tịnh Viễn kia tâm địa vô cùng tốt, bình thường người đến miếu Tử Ngọ dâng hương cũng rất vượng…”.

“Chờ một chút.”. Sách La Định chặn lời hắn lại: “Ngươi chắc chắn người đến miếu Tử Ngọ dâng hương rất nhiều sao?”.

“Đúng vậy.”.

Không đợi Tử Khiêm nói tiếp, Hiểu Nguyệt đã chạy vào nói: “Trừ người tới dâng hương ra thì còn có không ít người đến nhờ phương trượng giảng thiền nữa.”.

“Lạ ở chỗ này.”. Sách La Định tò mò: “Với trình độ hóng hớt của dân chúng hoàng thành này, chẳng có lý nào mà chuyện lớn như vậy, lâu như vậy rồi mà không có ai lan truyền chứ!”.

“Cũng đúng!”. Tử Khiêm cảm thấy rất có lý: “Hòa thượng ăn thịt phá miếu, chuyện này nhất định sẽ rất thu hút người khác, huống hồ đó lại là một vị cao tăng trong lòng dân chúng như hòa thượng Tịnh Viễn nữa.”.

“Hắn rất được lòng người à?”. Sách La Định đến cạnh bàn ngồi xuống, mở nắp bình trà xem bên trong có trà hay không.

“Đúng vậy.”. Trình Tử Khiêm gật đầu, sau đó “vụt” cái chạy ra ngoài, chỉ lát sau đã cầm một cuốn sách mà “vút” cái trở về: “Ban đầu hòa thượng Tịnh Viễn làm quan, cần mẫn liêm chính thương yêu dân chúng, làm việc rất hiệu quả, cũng được coi là tiền đồ vô lượng. Nhưng mà sau đó hắn lại đột nhiên gặp nạn lớn, hình như lúc trên đường hồi hương thăm người thân thì gặp phải lũ lớn, khiến cho ái thê và con nhỏ đều qua đời. Từ đó về sau hắn đi tu làm hòa thượng, tính cách cũng thay đổi, vô cùng hòa nhã vui vẻ. Hắn rất nhiệt tình giúp đỡ người khác, trong miếu Tử Ngọ còn có không ít những người gặp cảnh khốn cùng nữa. Tóm lại là mấy chục năm liền lão hòa thượng này đều làm quá nhiều việc thiện đến độ có nói cũng không hết, cho nên từ khắp mọi nơi, mọi người đều rất yêu quý hắn.”.

Hiểu Nguyệt ở bên cạnh gật đầu lia lịa.

Sách La Định suy nghĩ một chút, vẻ mặt đột nhiên như hiểu ra gì đó, không nặng không nhẹ mà “ha” một tiếng.

Hiểu Nguyệt và Trình Tử Khiêm đều cùng nhau nhìn hắn – Ha cái gì?

Sách La Định vắt chân sờ cằm, dáng vẻ cực kỳ lưu manh: “Lý do khiến cho đến giờ mà chuyện này vẫn chưa bị truyền ra ngoài chỉ có một mà thôi.”.

Hiểu Nguyệt và Trình Tử Khiêm nhìn nhau một cái, ngoan ngoãn đến ngồi cạnh bàn, xem hắn có cao kiến gì.

“Chính là kiếp nạn này của miếu Tử Ngọ mới xảy ra chưa đến ba ngày mà thôi!”. Sách La Định nhướng mày một cái: “Vì mấy ngày nay chuyện của Bạch Hiểu Phong quá vang dội cho nên mới không truyền đến.”.

“Nhưng mà hòa thượng ở sườn núi kia nói là chuyện xảy ra khá lâu rồi mà.”. Hiểu Nguyệt không hiểu.

“Ta cũng nghĩ nếu chuyện đã xảy ra lâu vậy thì không thể không có người biết chuyện này được.”. Trình Tử Khiêm gật đầu một cái: “Giải thích tốt nhất cho chuyện này chính là hòa thượng kia nói dối.”.

Hiểu Nguyệt ngẩng cằm: “Sao hắn phải nói dối…”.

“Tiểu hòa thượng đó dù có trọc đầu nhưng cũng không thể cho đó là hòa thượng thật.”. Sách La Định nói.

Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Sao ngươi biết?”.

“Nhìn rất rõ mà.”. Sách La Định hững hờ trả lời.

“Nói thấy rõ là sao?”. Hiểu Nguyệt nghiêng đầu, tỏ vẻ khó hiểu.

“Chậc.”. Sách La Định cảm thấy chuyện này có vẻ khó mà giải thích, ngắc ngứ hồi lâu mới nói: “Chính là… cách hòa thượng nhìn người khác sẽ không giống với người bình thường, có hiểu không? Đặc biệt là lúc nhìn nữ nhân.”.

Hiểu Nguyệt vẫn tiếp tục không hiểu: “Không giống nhau thế nào?”.

Sách La Định sờ mũi, có vẻ rất khó mở lời.

Hiểu Nguyệt thấy hắn không nói thì càng tò mò hơn: “Có chuyện gì vậy?”.

“Ài, Hiểu Nguyệt cô nương.”. Trình Tử Khiêm chống cằm híp mắt cười, giải thích giúp Sách La Định: “Nam nhân nhìn nữ nhân dĩ nhiên là phải khác hòa thượng nhìn nữ nhân rồi, bình thường mỗi khi nam nhân nhìn thấy mỹ nữ cho dù thế nào đi nữa thì cũng sẽ có phản ứng. Mà hòa thượng thì lục căn thanh tịnh, nhìn thấy nữ nhân cũng sẽ không có phản ứng gì, cho dù thấy nữ nhân rất đẹp thì cũng không mặt đỏ tim đập… đương nhiên, cho dù lục căn vẫn chưa thanh tịnh thì vẫn sẽ có chút cố kỵ đi.”.

Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái: “Vậy rốt cuộc thì sao?”.

Sách La Định nhìn trời: “Bình thường nàng thông minh lắm mà, sao lại đột nhiên ngây ngốc thế hả? Lúc hòa thượng kia nhìn thấy nàng, cả mặt hắn đều hiện ra ý tứ rất rõ – Oa, mỹ nữ nha! Vậy nàng nói hắn có phải là hòa thượng thật hay không?”.

Hiểu Nguyệt chống cằm, hình như thực sự rất vui mà lầm bầm: “Ha? Mỹ nữ à…”.

Sách La Định nhìn nàng dễ tiếp thu như thế, cũng có chút buồn cười: “Chẳng phải là mỹ nữ sao.”. Nói xong đứng lên, nói là đi tìm chút đồ ăn, ăn no để buổi tối còn có sức lên núi điều tra xem rốt cuộc đám đầu trọc kia muốn giở trò quỷ gì, cứ thế, hắn như một làn khói biến mất vô tung.

Chờ đến khi Sách La Định đi rồi, Trình Tử Khiêm vẫn thấy Hiểu Nguyệt chống má híp mắt cười còn rạng rỡ hơn cả hoa mai nở đầy sân kia nữa.

“Này, cô nương.”. Tử Khiêm quơ bút trước mắt nàng: “Ý tứ, ý tứ chút!”.

Cuối cùng Hiểu Nguyệt cũng hồi phục tinh thần lại, ngồi ngay ngắn lại, tiện thể còn ho khan một tiếng, nhìn xung quanh một chút mới nhận ra Sách La Định biến mất rồi, cau mày hỏi: “Người đâu rồi?”.

“Đi ăn cơm rồi.”.

Hiểu Nguyệt cau mày, sơ ý cái đã để hắn chạy mất: “Vẫn chưa nói rõ mà, hòa thượng kia có vấn đề gì, đó là ai chứ? Việc gì phải giả làm hòa thượng lừa gạt chúng ta.”.

“Ừ, ta có thể đoán được lão Sách băn khoăn điều gì.”. Trình Tử Khiêm nói: “Hắn nhìn người rất chuẩn, nhất là nhận biết người xấu người tốt, nếu hắn đã cảm thấy hòa thượng kia có vấn đề thì nhất định sẽ có vấn đề. Mặt khác, ta còn khá lo lắng một chuyện khác.”.

“Cái gì vậy?”. Hiểu Nguyệt thấy dáng vẻ của Tử Khiêm rất nghiêm túc thì có chút lo lắng mơ hồ.

Tử Khiêm cười: “Cô thử nghĩ một chút mà xem, chuyện lần này có liên quan đến đại ca cô, nếu như không phải là Tam công chúa ra kỳ chiêu để hóa giải chuyện của đại ca cô thì đây có lẽ chính là đòn thứ hai người ta chuẩn bị để giáng xuống đại ca cô rồi, cái tội góp phần vào việc là hại Tịnh Viễn sư phụ đức cao vọng trọng lại có lòng từ bi đến bị điên ấy…”.

Đôi hàng lông mày của Hiểu Nguyệt nhíu chặt, quả nhiên là lại có quan hệ tới đại ca của nàng! Có phải đại ca của nàng đã đắc tội ai nên mới bị người ta báo thù như vậy? Hơn nữa, Hiểu Nguyệt hiểu rõ Bạch Hiểu Phong, mặc dù bình thường đại ca nàng có vẻ rất lễ độ nhã nhặn, nhưng cũng không phải là người chịu thiệt, lần này huynh ấy… hình như biết rõ nguồn cơ nhưng lại không muốn nói toạc ra, vì sao vậy?

***

Sách La Định ăn uống no say rồi, còn cầm theo chút đồ ăn khuya từ tửu lâu về, cách xa đã nhìn thấy ở trên bậc thềm ngoài cửa thư quán Hiểu Phong, Bạch Hiểu Nguyệt mặc bộ váy màu đen, hai tay chống cằm mà ngẩn người ngồi đó.

Sách La Định lắc đầu một cái, nửa đêm rồi mà cô nương này còn mặc một thân đen thui ngồi ngoài cửa, không sợ sẽ hù dọa người khác à.

Đi tới gần, quan sát cẩn thận một cái, Sách La Định nhếch mày – Bạch Hiểu Nguyệt mặc màu đen có vẻ trưởng thành hơn so với những bộ y phục khác một chút, cũng mang đến chút hương vị của nữ nhân.

Nhưng mà hắn đã đi đến trước mặt nàng rồi mà cô nương kia vẫn còn đang ngẩn người.

Sách La Định chắp tay sau lưng, khom lưng xuống nhìn nàng.

Hiểu Nguyệt vẫn hai mắt đăm đăm như cũ.

Sách La Định cũng chẳng biết nàng đã ăn cơm chưa nhưng vẫn lấy một chiếc bánh bao còn nóng hổi từ đống đồ ăn khuya mới mua về kia lắc lắc trước mắt nàng.

Hiểu Nguyệt đưa tay, tóm lấy bánh bao gặm.

Sách La Định nhìn nàng chằm chằm, lại thấy nàng vừa ngẩn người vừa gặm bánh bao.

“Này!”.

Nhịn không được hắn gọi nàng một tiếng, Hiểu Nguyệt bỗng ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Sách La Định: “Ngươi về rồi à?”.

Sách La Định dở khóc dở cười: “Chưa về thì ai cho nàng bánh bao ăn vậy?”.

Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái, nhìn bánh bao trong tay một chút, hình như cũng khó hiểu – Ăn lúc nào vậy.

“Nàng làm gì ở đây thế?”. Sách La Định xoay người ngồi xuống cạnh nàng.

“Chờ ngươi mà.”. Hiểu Nguyệt ăn hết bánh bao rồi, lấy một cái khăn tay lau miệng: “Đã nói buổi tối sẽ lên núi mà.”.

“Nàng nhất định phải đi à?”. Sách La Định hỏi lại lần nữa: “Ban đêm trong núi có thể có sâu, rắn, chuột đó, biết đâu còn có mãnh thú nữa, cũng không đảm bảo không nhảy ra mấy tên tiểu quỷ nữa đâu.”.

Hiểu Nguyệt liếc hắn một cái: “Sợ gì, con mãnh thú đó có thể đánh thắng được ngươi à? Tử Khiêm phu tử nói ma quỷ gì cũng phải sợ ngươi hết! Ngươi đừng có bỏ rơi ta là được…”.

Hiểu Nguyệt nói xong, hình như Sách La Định lại đột nhiên nhớ tới điều gì đó, hỏi nàng: “Đúng rồi, trước đây ta có nghe nói, trong thư quán Hiểu Phong cũng từng có quỷ đúng không?”.

Hiểu Nguyệt ngẩn người, vỗ tay một cái: “Đúng vậy! Ngươi nhắc tới ta cũng nhớ ra rồi, là một nữ quỷ váy trắng!”.

“Nàng từng gặp chưa?”. Sách La Định hỏi.

Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Có người nhìn thấy nhưng chủ yếu vẫn chỉ nghe nói thôi.”.

Sách La Định im lặng.

Hiểu Nguyệt nhìn sắc trời một chút, nói: “Đã đến lúc rồi, không phải chúng ta nên đi sao?”.

“Chờ một chút.”. Sách La Định nhìn đôi giày thêu hoa trên chân nàng một chút: “Nàng vẫn còn có thể đi được à?”.

Đúng là Hiểu Nguyệt cảm thấy hơi mệt, nhưng mà phần thì lo lắng cho đại ca nàng, phần thì lại tò mò quá.

Đang nói chuyện lại nghe thấy có tiếng vó ngựa đang đến gần.

Rất nhanh sau đó, một con tuấn mã màu đen nhánh chạy tới, yên cương đầy đủ, hàm thiếc và móng đều được chế tạo bằng bạc nguyên chất, một con ngựa đen! Ngựa rất cao lớn, không có lấy một cọng lông khác màu, vô cùng đẹp.

Lần đầu tiên Hiểu Nguyệt nhìn thấy một chú ngựa lớn như vậy, kinh ngạc đưa tay định sờ cổ ngựa.

“Cẩn thận nó cắn nàng đó.”. Sách La Định đột nhiên nói.

Hiểu Nguyệt bị dọa sợ đến rụt tay lại, nghi ngờ mà nhìn Sách La Định.

Sách La Định phóng người lên ngựa, đưa tay cho nàng: “Ngồi trước hay sau?”.

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, muốn ngồi nhưng còn ngại, quay mặt đi: “Không thèm cưỡi cùng ngựa với ngươi.”.

“Vậy mang cho nàng một con nhé?”.

Hiểu Nguyệt bĩu môi: “Không biết cưỡi.”.

Sách La Định giật khóe miệng: “Vậy ta đi một mình nhé?”.

Hiểu Nguyệt vội giữ lấy ống tay áo hắn, suy nghĩ một chút: “Ngồi sau đi…”.

Sách La Định cảm thấy cũng đúng, dù sao thì người ta cũng là đại cô nương mà, tuy ngồi trước sẽ an toàn hơn chút, ngồi phía sau cẩn thận lát nữa đừng có ngã ngựa.

Đưa tay cho Bạch Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt cẩn thận đưa tay, cách ống áo mà đặt tay mình vào tay Sách La Định.

Sách La Định nhìn bàn tay trắng mịn nhỏ nhắn giấu trong ống áo lụa đen, cố gắng cầm thật nhẹ nhàng, chờ khi chân nàng đã đặt vững vàng trong bàn đạp rồi mới từ tốn giơ tay kéo một cái.

Thân hình Hiểu Nguyệt cứ thế bay lên, chờ đến khi hiểu rõ thì nàng đã ngồi trên lưng ngựa rồi.

Sách La Định cảm thấy không được thoải mái lắm, quay đầu lại nhìn nàng, cau mày: “Tiểu thư, nàng cứ ngồi như vậy cẩn thận lát nữa ngã chết!”.

Hiểu Nguyệt nghiêng người một bên ngồi ở lưng ngựa phía sau, cũng cảm thấy không được thoải mái, nhưng mà mặc váy lại không tiện ngồi dạng chân, chỉ có thể cau mày.

“Hay là nàng thay bộ y phục đi.”. Sách La Định đề nghị.

“Không thèm.”. Hiểu Nguyệt thề phải bảo vệ quyền được mặc váy.

Sách La Định bất lực: “Hay là nàng chuyển ra ngồi trước mặt ta đi? Như vậy có thể ngồi nghiêng một bên.”.

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, gật đầu một cái.

Sách La Định xoay người lại đỡ lấy, mang Hiểu Nguyệt đến phía trước, giúp nàng ngồi nghiêng ổn định.

Hiểu Nguyệt cảm thấy thoải mái hơn, chỉ là vừa chạm vào ngực Sách La Định, trán đã vừa khớp chạm vào cằm hắn.

Hiểu Nguyệt há miệng, trong lòng không ngừng gào thét – Nha! Gần quá làm sao đây!

Sách La Định thấy nàng còn ý tứ, bèn nói: “Lát nữa có gió lớn, nếu nàng thấy choáng thì cứ dựa vào tay ta.”.

“Ừ.”. Hiểu Nguyệt gật đầu một cái, trong lòng thầm nói – Dựa vào ngực có được không nhỉ? Không được, cần phải ý tứ!

Sách La Định rút một chiếc áo choàng màu đen từ bọc y phục bên cạnh yên ngựa ra, giũ một cái rồi đưa cho Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt nhìn áo choàng trên đỉnh đầu mình, đưa hai tay cầm lấy, hé nửa mặt ra ngửa lên nhìn Sách La Định.

“Gió lớn.”. Sách La Định nói rồi bĩu môi với nàng: “Đừng để bị thổi méo miệng.”.

Vừa dứt lời, Hiểu Nguyệt lập tức dùng áo choàng quấn quanh mặt, che miệng lại, có áo choàng ngăn cản bên ngoài nàng cũng được tự nhiên hơn, dù có dựa vào chỗ nào, có đụng vào đâu cũng không còn ngại ngùng như vậy nữa.

Sách La Định thấy nàng đã ngồi yên ổn rồi bèn rung dây cương một cái, giật… ngựa đi! Hắc mã chẳng khác nào một mũi tên, chạy như bay thẳng đến núi Đông.

Hiểu Nguyệt từ thu mình trong áo choàng, mắt nhìn thẳng về phía trước, chỉ có thể nhìn thấy đôi tay đang giữ dây cương của Sách La Định.

Rời khỏi phố phường đến đường lớn, gần như không còn một bóng người, đêm lặng như nước, ngoại trừ tiếng gió đêm thổi lá kêu xào xạc ra thì cũng chỉ còn tiếng vó ngựa mà thôi.

“Ngươi đoán.”. Hiểu Nguyệt đột nhiên phá vỡ tĩnh lặng, hỏi Sách La Định: “Đại ca ta liệu có biết người hại hắn là ai không?”.

Sách La Định im lặng, im lặng đến khi Hiểu Nguyệt gần như cho rằng hắn không nghe thấy mình hỏi rồi, thì hắn lại đột nhiên mở miệng nói: “Hẳn là biết.”.

“Tại sao huynh ấy lại không nói?”.

“Hắn đương nhiên có lý do của mình.”.

“Ta có chút lo lắng.”. Hiểu Nguyệt buồn lo.

“Sợ cái gì?”. Sách La Định hỏi ngược lại.

Hiểu Nguyệt ngẩng mặt lên: “Đại ca ta thông minh như thế, tại sao phải nhẫn nhịn?”.

Sách La Định cười nhạt: “Cho dù bị thiệt cũng không giải thích mới là nam nhân thực sự, vừa bị chút thiệt thòi đã oang oang kêu thì còn chẳng bằng đám đàn bà.”.

“Ngươi tin tưởng đại ca ta à?”. Hiểu Nguyệt hỏi.

“Ta chỉ tin tưởng những gì mình nhìn thấy.”. Sách La Định không sao cả trả lời: “Hơn nữa, làm đệ nhất thiên hạ cũng chẳng dễ dàng gì, nếu như Bạch Hiểu Phong có thể làm đến tận bây giờ, đương nhiên là hắn phải có bản lĩnh của mình, cần gì ta lo lắng nữa? Bình tĩnh mà nói, cho dù hắn có bị vạn người chửi rủa, tiếng xấu vạn năm như lão tử đi nữa thì cũng chưa chắc là sẽ không thể sống tốt được.”.

Hiểu Nguyệt cười, đôi hàng lông mi cong lên: “Ngươi làm sao có thể bị tiếng xấu truyền vạn năm chứ, muốn có thể truyền được tiếng xấu vạn năm cũng cực khó khăn, còn khó hơn cả việc lưu danh thiên cổ nữa!”.

“Đúng vậy!”. Sách La Định đồng ý gật đầu: “Từ xưa có đại gian mới có đại tài mà.”.

Hiểu Nguyệt cảm thấy Sách La Định đâu có thô kệch chứ? Rất biết lý lẽ mà, hơn nữa tâm địa lại rộng rãi, kể cả để phụ thân nói chuyện với hắn, chắc là cũng sẽ thích hắn nhỉ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.