Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 20: Bản thảo của tử khiêm – số 20



Lúc ngựa đến chân núi, trăng sáng sao thưa…

Sau khi Sách La Định ôm Bạch Hiểu Nguyệt tung người xuống ngựa, cũng giống như ban ngày, cõng nàng đi thẳng lên núi, động tác lần này còn nhanh hơn so với lúc trước, hơn nữa gần như không đi đường lớn. Xem ra ban ngày Sách La Định đã nhớ đường núi này rồi, lúc này Hiểu Nguyệt không hiểu đã vòng vèo mấy lượt, đến khi dừng lại, hai người đã đến gần ngôi nhà lá của hòa thượng kia.

Đèn trong nhà lá đã tắt, cũng không có tiếng động nào, có thể hòa thượng kia đã đi ngủ rồi.

Hiểu Nguyệt nằm trên lưng Sách La Định, hỏi hắn: “Liệu có phải hắn ngủ rồi không?”.

Sách La Định lắc đầu: “Không có ai ở nhà.”.

“Sao ngươi biết?”. Hiểu Nguyệt tò mò.

Sách La Định chỉ ống khóa trên cửa nhà lá.

Hiểu Nguyệt nhìn kỹ, khó hiểu: “Qúa nửa đêm rồi còn đi đâu nữa? Chẳng lẽ lên núi, vào miếu tìm lão hòa thượng rồi?”.

Sách La Định cau mày, nhẹ nhàng “chậc” một tiếng: “Biết vậy tới sớm một chút.”.

Hiểu Nguyệt không hiểu.

Sách La Định đặt nàng xuống, đi về phía nhà lá, Hiểu Nguyệt theo sát.

“Nàng còn nhớ xế chiều nay lúc rửa rau hắn đã rửa bao nhiêu không?”. Sách La Định đến cửa nhà, đi vòng quanh xem có cửa sổ nào còn mở không.

“Ừm… có lẽ là một sọt tre, nhưng mà hình như trong đó vẫn còn một số loại rau của khác nữa.”.

“Một người ăn thì có vẻ hơi nhiều nhỉ?”.

“Cũng đúng.”. Hiểu Nguyệt gật đầu một cái, lại thấy Sách La Định rút từ ống giầy ra một con dao ngắn, bắt đầu cạy cửa sổ.

Mặc dù thỉnh thoảng Hiểu Nguyệt cũng độc mồm độc miệng một chút, nhưng dù sao thì cũng là con gái nhà Tể tướng, từ nhỏ đã là một tiểu thư khuê các con nhà đại gia, làm sao biết làm loại chuyện xấu như cậy hay đạp cửa nhà người ta thế này chứ, cho nên nàng vô thức kéo vạt áo Sách La Định.

Sách La Định quay đầu lại nhìn nàng, tiện thể cảnh giác mà quét một vòng xung quanh, hắn còn tưởng là Hiểu Nguyệt nhìn thấy ai nữa chứ, nhưng xem xong lại chẳng thấy ai hết cho nên khó hiểu: “Sao vậy?”.

Hiểu Nguyệt lo lắng: “Bị phát hiện thì làm sao?”.

Sách La Định buồn cười: “Có giỏi thì hắn cứ báo quan bắt ta đi.”.

Vừa nói vừa cạy tiếp.

Hiểu Nguyệt cũng có chút hưng phấn, Sách La Định dẫn nàng đi làm chuyện xấu đây này!

Chưa tới hai ba cái, Sách La Định đã cạy rơi cửa sổ rồi, nhẹ nhàng đẩy cửa sổ ra, người nhoáng lên cái đã nhảy vào phòng, đưa tay ra kéo Hiểu Nguyệt.

Vào trong phòng… trong phòng đen thui, đúng là không có ai ở nhà.

Sách La Định lấy ra mồi lửa, thổi sáng lên, nhờ ánh sáng mờ mờ mà nhìn bốn xung quanh một vòng, chỗ hai người vào vừa đúng lại là một phòng ngủ, rất đơn sơ, chỉ có một cái giường với một cái bàn, giống như chỗ ở của thư sinh vậy, trên bàn có bày văn phòng tứ bảo và một số sách.

Sách La Định thấy trên đó toàn chữ là chữ liền bảo Hiểu Nguyệt: “Xem viết cái gì một chút đi.”.

“Ừ.”. Hiểu Nguyệt cầm sách lên, Sách La Định soi lửa cho nàng, nàng cũng xem thật nhanh.

“Một số là những tin đồn về đại ca gần đây.”. Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn, lại cau mày: “Rất nhiều thứ khác, thì ra những tin đồn hươu vượn mắng đại ca ta kia được truyền từ đây, rất nhiều!”.

Hiểu Nguyệt lại lật tiếp, tìm được một xấp giấy: “Đã bị ngươi đoán trúng rồi!”.

Sách La Định cúi đầu nhìn.

“Đây là những thứ chưa kịp phát tán ra bên ngoài.”. Hiểu Nguyệt cho Sách La Định xem: “Viết là đại ca làm Tịnh Viễn phương trượng tức điên rồi, có lẽ bọn chúng cũng không ngờ được Tam công chúa lại phát tán di thư kia làm thay đổi càn khôn, nếu không thì quả thực đại ca sẽ chẳng thể nào trở mình được nữa.”.

Sách La Định gật đầu một cái, bắt đầu tìm đồ trong phòng.

Hiểu Nguyệt lo lắng: “Nhỡ bị phát hiện thì làm sao?”.

Sách La Định buồn cười: “Sợ cái gì, quạ cũng đâu phải chim tốt gì.”.

Hiểu Nguyệt mím môi: “Không cho phép nói tục…”.

Còn chưa dứt lời, Sách La Định đột nhiên thổi tắt mồi lửa, kéo Hiểu Nguyệt, nhảy khỏi cửa sổ ra ngoài, vừa rơi khỏi cửa sổ đã nhanh chóng vọt ra sau tường.

Hiểu Nguyệt cảm thấy tim mình cũng đập thình thịch rồi, nhưng mà cũng không phải nàng lo lắng do sợ bị người ta phát hiện mà là vì tất cả quá trình liền mạch này Sách La Định đều ôm nàng làm cả.

Hiểu Nguyệt đỏ tai, mặt nóng bừng, cố gắng nín thở.

Chỉ lát sau đã nghe thấy tiếng “cạch cạch”.

Hiểu Nguyệt lặng lẽ thưởng thức một bên cằm lún phún râu của Sách La Định, lại thấy hắn cau mày mà “chậc” một tiếng.

Sau đó lại nghe thấy tiếng chó sủa.

Hiểu Nguyệt há to miệng – Có chó!

Lần này nếu như là người, hai người bọn họ có thể trốn đi mà không sợ bị phát hiện, nhưng mà nếu như lại có chó, vậy thì rất dễ bị phát hiện rồi, hơn nữa cũng không biết đó là loại chó gì, nếu như là mấy con chó ngốc như Tuấn Tuấn vừa thấy người liền vẫy đuôi thì còn đỡ, ngộ nhỡ lại là loại chó dữ thấy người là cắn thì phiền phức.

Hiểu Nguyệt vẫn chưa nghĩ đến việc phải làm gì bây giờ thì Sách La Định đã đột nhiên kéo nàng, nhanh chóng đi vào khu rừng ở phía sau, sau lưng lại truyền đến tiếng chó sủa “gâu gâu”.

Sách La Định vừa vào đến rừng, hai tay đã đỡ lấy Hiểu Nguyệt, đặt nàng lên một trạc cây, bảo nàng rụt chân lại, còn mình thì không lên.

Hiểu Nguyệt ở trên cây nhìn về sơn đạo phía trước căn nhà lá xa xa, vị hòa thượng Minh Tịnh kia cầm theo cái đèn lồng đi về, có hai con chó mực cứ thế xông thẳng về phía rừng, sắp đến ngay trước mắt rồi.

Hiểu Nguyệt vội vàng kéo Sách La Định.

Sách La Định xua tay với nàng, quay đầu nhìn lại.

Quả nhiên, sau khi hai con chó mực kia vừa mới xông tới đã quay qua hướng Sách La Định mà gầm rú.

Sách La Định cau mày trợn mắt mà nhìn hai con chó một cái, thấp giọng nói: “Má nó chứ, sủa cái gì?”.

Hai con chó lùi về sau mấy bước.

Sách La Định xua tay chặn lại.

Hai con chó chỉ ư ử mấy tiếng, cúp đuôi chạy mất.

Hiểu Nguyệt trợn tròn hai mắt – Chó mà cũng dọa chạy được!

Lúc này, bên ngoài rừng lại truyền đến tiếng của Minh Tịnh, còn mang theo tiếng thở dốc, rõ ràng là hắn đuổi theo hai con chó tới, thấy chó chạy quay về liền hỏi: “Hai chúng mày làm gì đấy?”.

Sách La Định lật người lên cây, kéo lấy Hiểu Nguyệt nhảy lên một thân cây cao hơn, núp giữa tán cây rậm rạp.

Hiểu Nguyệt cũng không biết Sách La Định đi lên thế nào, chỉ nghe … vụt một cái.

Có vẻ như Minh Tịnh cũng không can đảm cho lắm, chỉ dẫn theo chó nhìn vào rừng một chút, thấy không có ai thì dẫn chó về.

Nhốt cho vào chuồng xong Minh Tịnh cũng chưa vội đi về phía nhà lá mà vẫn còn đứng ngoài cửa nhà chờ đợi, còn có vẻ rất sốt ruột nữa.

Hiểu Nguyệt muốn đưa tay vén ra lá cây trước mắt để nhìn rõ ràng hơn, Sách La Định đã đưa tay vén ra trước giúp nàng rồi.

Hiểu Nguyệt nhìn Sách La Định một cái.

Sách La Định nhắc nhở nàng: “Cẩn thận có gai với cả sâu, đừng có sờ lung tung.”.

Khóe miệng Hiểu Nguyệt cong lên, ai nói Sách La Định cẩu thả chứ, rất cẩn thận, lại biết chăm sóc người khác nữa mà.

Minh Tịnh lo lắng chờ ngoài cửa một lúc thì thấy từ xa có một người mặc áo trắng đi tới.

Sách La Định khẽ cau mày, Hiểu Nguyệt thì híp mắt muốn nhìn rõ xem đó là nam hay nữ, cách khá xa chỉ thấy người đó rất gầy, hành động giống nam nhưng lại mặc y phục của nữ.

“Sao lại muộn vậy?”. Hình như Minh Tịnh không được vui lắm, hỏi người đó.

Người nọ bình tĩnh đi tới trước mặt hắn: “Gấp cái gì, mấy hôm nay Bạch Hiểu Phong cũng không có ở trong thư quán.”.

Nghe giọng nói thì rõ ràng đó là nam.

Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định nhìn nhau một cái – Qủa nhiên là nhằm vào Bạch Hiểu Phong mà!

“Còn quan tâm Bạch Hiểu Phong làm gì nữa a!”. Minh Tịnh gấp gáp đến độ giậm chân: “Chiều nay Bạch Hiểu Nguyệt và Sách La Định đã tới đây rồi!”.

“Cái gì?”. Bạch y nhân hơi sững sờ: “Bọn họ tới làm gì? Ngươi đã nói gì với họ?”.

“Ta không nói gì hết!”. Minh Tịnh nói: “Họ lên núi cầu bùa thi cử, thấy miếu hoang tàn nên mới đến hỏi một chút.”.

“Ngươi không để lộ đầu mối gì đấy chứ?”. Bạch y nhân có vẻ rất cẩn thận.

“Đương nhiên không rồi, ta đâu có ngốc! Hơn nữa, Sách La Định kia chẳng qua chỉ là tên mãng phu mà thôi, hắn thì có thể phát hiện được gì chứ.”. Minh Tịnh không thèm để ý, vừa nói lại vừa nhịn không được mà bổ sung: “Dù sao thì ngoại hình Bạch Hiểu Nguyệt kia trông thật xinh đẹp dịu dàng, đáng tiếc là ban nãy Sách La Định đi cùng nàng ta, nếu như chỉ có mình nàng thì tốt rồi…”.

Bạch y nhân liếc hắn một cái.

Hiểu Nguyệt nghe xong liền nhíu chặt chân mày, quyệt miệng cảm thấy khó chịu.

Sách La Định nói bên tai nàng một câu: “Đừng nóng vội, chờ xong việc rồi gia sẽ bẻ rụng răng hắn xả giận cho nàng.”.

Hiểu Nguyệt khôi phục lại, khóe miệng lại nhếch cao.

“Trên đầu chữ sắc là một chữ đao, tốt nhất là ngươi an phận thủ thường một chút, nếu như thất bại trong gang tấc, ta cũng không tha cho ngươi!”. Bạch y nhân cảnh cáo.

Minh Tịnh đột nhiên ảo não, hình như cũng có chút kiêng dè bạch y nhân kia, nói lại: “Đương nhiên là ta sẽ không làm loạn rồi, chúng ta vất vả lắm mới có được cách khiến cho Bạch Hiểu Phong thân bại danh liệt… thật là, không biết là ai đã ra cao chiêu làm loạn kế hoạch của chúng ta.”.

Bạch y nhân cười nhạt: “Kế thứ nhất không thành ta sẽ có kế thứ hai, dù sao thì lần này, ta muốn Bạch Hiểu Phong sẽ vĩnh viễn không trở mình được nữa.”.

Hiểu Nguyệt cau mày, ngẩng mặt nhìn Sách La Định, như muốn hỏi – Ngươi đánh thắng được hai người đó không? Đánh được thì bắt bọn họ lại đi!

Sách La Định lắc đầu một cái, ý bảo nàng đừng quá nóng vội.

“Nhưng mà lão hòa thượng kia có giao tình rất tốt với Bạch Hiểu Phong, hắn có thể nghe lời chúng ta sao?”. Minh Tịnh có chút lo lắng.

“Hắn không thể không giúp!”. Bạch y nhân cười lạnh: “Mấy hòa thượng ở miếu Tử Ngọ của hắn đều đang nằm trong tay ta, nếu hắn dám làm loạn, ta sẽ làm thịt đám tiểu hòa thượng kia! Chỉ là…”. Vừa nói hắn vừa dặn dò Minh Tịnh: “Mấy ngày nay ngươi phải thông minh chút, ta có chút lo lắng Sách La Định sẽ làm xấu chuyện. Việc này không nên chậm trễ, sáng mai chúng ta liền hành động theo kế hoạch đã bàn bạc!”.

“Sáng mai sao?”. Minh Tịnh cau mày: “Ta vẫn chưa chép xong bản thảo nữa!”.

“Vậy tối nay thức đêm làm xong!”. Nói xong vung tay áo lên: “Bạch Hiểu Phong có thể thoát được lần đầu, nhưng sẽ không chạy được lần thứ hai!”.

Sau đó, hai người vào phòng châm đèn dầu, hình như đang ngồi cạnh bàn viết.

Sách La Định có chút khó hiểu, hỏi Hiểu Nguyệt: “Bản thảo trong bàn ban nãy có gì đặc biệt à?”.

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không có.”.

Sách La Định trong lòng hiểu rõ: “Có lẽ là luôn mang theo bên người rồi.”.

“Chúng ta làm gì bây giờ?”. Hiểu Nguyệt rất lo lắng: “Bọn họ vẫn còn gian kế để đối phó đại ca ta nữa.”.

“Chúng ta đi tìm người trước.”. Sách La Định vừa nói vừa mang nàng nhẹ nhàng nhảy khỏi cây.

“Tìm ai vậy?”.

“Nàng đoán xem.”. Sách La Định còn thừa đục thả câu.

Hiểu Nguyệt đảo mắt một vòng: “Lão hòa thượng à?”.

Sách La Định hơi cong môi: “Thông minh.”.

Hiểu Nguyệt đắc ý.

Trước khi lên núi, hai người đã xuống núi, tìm được ngựa buộc trước núi.

Sách La Định lấy một ống trúc vẫn được cắm trên yên ngựa xuống, mở ra, rút ra một khối vải trắng, còn có cả một cành than.

Hiểu Nguyệt tò mò nhìn, Sách La Định mở mảnh vải ra, dùng cục than viết mất chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, lại vẽ một hình tương tự như một bản đồ, cuộn lại, nhét vào ống trúc, thả về chỗ cũ, sau đó giơ tay vỗ lên trán hắc mã một cái, nói: “Đi tìm Tử Khiêm.”.

Hắc mã xoay người… y như một làn khói chạy thẳng về hướng kinh thành.

Sau đó, Sách La Định lại chọn một con đường khác, mang theo Bạch Hiểu Nguyệt lên thẳng ngôi miếu đổ nát trên đỉnh núi.

Miếu Tử Ngọ ban ngày đã tiêu điều, tối đến trông càng thê lương hơn nữa.

“Liệu lão hòa thượng có bị nhốt luôn rồi không?”. Hiểu Nguyệt thấy trong miếu trống trơn, liền hỏi Sách La Định: “Thì ra căn bản hắn không hề bị điên, vì các tiểu hòa thượng đã bị bắt rồi cho nên mới phải giả điên.”.

Sách La Định cười nhạt, cũng không nói nhiều, suy nghĩ một chút bèn hỏi Hiểu Nguyệt: “Đại ca nàng có bạn bè nào họ cẩu không?”

Hiểu Nguyệt nhảu môi: “Làm gì có ai họ cẩu chứ… nhưng họ Cẩu thì lại có.”. (1)

“Có à?”.

Hiểu Nguyệt ngẩng đầu ngẫm nghĩ: “Cẩu… hình như có một bạn học, có họ Cẩu.”.

Sách La Định lại hỏi: “Nàng nghĩ kỹ một chút.”.

“Ta chưa từng gặp qua, đại ca rất ít khi giới thiệu bạn họ cho ta biết, lúc ăn cơm hắn thường kể cho ta nghe một số chuyện thú vị trên học trường, hình như có nói qua một câu Cẩu huynh, lúc đó ta còn cười hắn, bảo hắn lại đi xưng huynh gọi đệ với một con cún con.”.

Sách La Định gật đầu một cái.

Lúc này đã có tiếng bước chân truyền đến.

Sách La Định mang Bạch Hiểu Nguyệt trốn sau thân cây.

Chỉ lát sau thì thấy có một người đi từ phía sau chân núi đổ nát ra, đến bên sườn núi nhìn xuống sơn đạo, lại nhìn trăng sáng trên trời một chút, hình như đang tính thời gian, miệng thì lẩm bẩm: “Sao vẫn chưa tới? Chẳng lẽ không hiểu ý của ta sao…”.

Hiểu Nguyệt cùng Sách La Định nhìn một cái đã nhận ra đó chính là hòa thượng điên điên khùng khùng ban chiều, Tịnh Viễn phương trượng.

Hiểu Nguyệt gật đầu với Sách La Định một cái – Qủa nhiên không bị điên.

Sách La Định thấy hòa thượng chờ đến nóng nảy bèn thình lình hỏi một câu: “Chờ người à?”.

Tịnh Viễn bị dọa cho nhảy dựng một cái, quay đầu lại nhìn… thấy được từ sau thân cây, Sách La Định đi ra, bên cạnh còn có Bạch Hiểu Nguyệt đi cùng.

Lão hòa thượng lập tức cười vui vẻ, giơ ngón tay cái rồi còn gật đầu với Sách La Định: “Sách tướng quân quả nhiên hệt như những gì Hiểu Phong nói, thông minh tuyệt đỉnh.”.

Sách La Định lại có chút bất ngờ - Những lời này hẳn là Bạch Hiểu Phong nói lúc uống say à? Hắn mà khen mình thông minh tuyệt đỉnh á?

Trong đầu Hiểu Nguyệt lại động một cái – Đại ca đánh giá Sách La Định cao như vậy sao, như vậy là đã qua cửa của đại ca rồi hả?

Sách La Định suy nghĩ một chút, lập tức cười một tiếng: “Cũng đúng, thịt chó mà thiếu hẹ, chiêu này chỉ có Bạch Hiểu Phong mới nghĩ ra được.”.

Lão hòa thượng mừng rỡ, chạy đến chắp tay với Sách La Định: “Sách tướng quân, ngươi mau cứu đồ tử đồ tôn miếu Tử Ngọ của ta đi.”.

Sách La Định cười khan gật đầu: “Đám tử tôn trọc trong miếu của ngươi bị nhốt ở đâu rồi?”.

Lão hòa thượng buông tay: “Không biết.”.

Sách La Định hiểu, hỏi: “Bạch Hiểu Phong phải nhịn hai tên họ con rùa kia cũng là vì chuyện này à?”.

“Còn có một chuyện nữa!”. Lão hòa thượng giơ ra một ngón tay: “Nhưng mà cũng không tiện nói.”.

Hiểu Nguyệt gấp gáp: “Thiếu chút là đại ca thân bại danh liệt rồi, còn có cái gì mà không thể nói nữa chứ?”.

Sách La Định bĩu môi: “Hẳn là hắn đang tương kế tựu kế rồi.”.

Hiểu Nguyệt nháy mắt mấy cái.

Lão hòa thượng lại giơ ngón tay cái với Sách La Định lần nữa: “Sách tướng quân thật là…”.

“Được rồi, đừng có mà nịnh hót ta nữa.”. Sách La Định chặn lão hòa thượng lại: “Các ngươi muốn ta giúp thế nào?”.

Lão hòa thượng nghiêm túc: “Cần phải tìm ra con tin trong miếu, nếu bọn chúng còn có những con tin này, Hiểu Phong không có cách nào hạ thủ được!”.

Sách La Định cau mày: “Chẳng có chút đầu mối gì thì tìm thế nào.”.

“Ta và Hiểu Phong đã tìm mấy ngày rồi, vẫn không tìm được!”. Da mặt lão hòa thượng cũng rất dày: “Cho nên Hiểu Phong bảo là để ngươi tìm.”.

Khóe miệng Sách La Định co giật.

Hiểu Nguyệt cũng nhăn mũi – Làm gì vậy chứ!

“Phương trượng, báo quan chẳng phải là được rồi sao?”. Hiểu Nguyệt hỏi: “Còn nữa, nếu như các ngươi đã biết là ai đang giở trò, việc gì phải giấu giấu diếm diếm để gian kế của bọn chúng suýt nữa thì thành công chứ.”.

“Bạch Hiểu Phong muốn vĩnh tuyệt hậu hoạn luôn.”. Sách La Định cười lạnh một tiếng: “Có nhược điểm thì cuối cùng vẫn sẽ là một mối họa, hôm nay có thể gặp thì ngày mai cũng có thể gặp, muốn diệt trừ mối họa này, phải nhổ cỏ tận rễ mới được.”.

Lão hòa thượng gật đầu: “Anh hùng mới hiểu…”.

Sách La Định phất tay chặn lại: “Miễn đi, ta cũng không phải loại người thích tính toán như hắn, có thể sử dụng ai là đem ra sử dụng.”.

Lão hòa thượng lúng túng cười: “Bất đắc dĩ mà thôi.”.

Sách La Định “ha ha” một tiếng: “Ngươi cũng chẳng phải chim tốt lành gì.”.

Hiểu Nguyệt cũng không hiểu rõ rằng lắm Sách La Định muốn nói gì, nhưng mà nàng có thể hiểu được, Sách La Định không thoải mái.

Lão hòa thượng vái thật sâu: “Làm phiền tướng quân.”.

Nói xong xoay người đi.

Sách La Định lắc đầu một cái, mang theo Hiểu Nguyệt xuống núi.

Hiểu Nguyệt thấy hắn chắp tay phía sau suy nghĩ mà không nói tiếng nào, bèn ngước mặt lén nhìn hắn.

Mãi cho đến khi xuống chân núi rồi, Hiểu Nguyệt không nhịn được hỏi: “Ngươi giận đại ca ta à?”.

Sách La Định nhìn nàng một chút, thở dài, thuận miệng nói một câu: “Nếu không phải nể mặt nàng, ta cũng không thèm quan tâm chuyện của hắn.”.

Hiểu Nguyệt sửng sốt, sau đó ánh mắt sáng ngời – Vừa rồi Sách La Định nói gì vậy? Nếu không phải bởi vì nàng!

Lý trí của Hiểu Nguyệt tự động đổi từ “nể mặt nàng” sang “tất cả là vì nàng!”… vui vẻ là đúng rồi!

Hiểu Nguyệt còn đang vui vẻ, lại nghe thấy Sách La Định nhìn về phía rừng cây hỏi: “Tra được chưa?”.

“Phốc” một cái, Trình Tử Khiêm nhô đầu ra, giơ ngón giữa với Sách La Định.

Sách La Định giận đến nhe răng rồi, Trình Tử Khiêm lại bổ sung với hắn một câu: “Là cho Bạch Hiểu Phong đấy, tên xấu xa đó!”.

Sắc mặt Sách La Định cũng khôi phục lại, hừ hừ một tiếng: “Đã nói những tên đệ nhất đều phải có hai cái bàn chải.”.

Tử Khiêm rút một phần bản thảo ra: “Nồi nào vung nấy, một cây củ cải một cái hố, một bồn cầu một cái mông, một…”.

Sách La Định đạp hắn một cước: “Ngươi muốn nói cái gì?”.

Trình Tử Khiêm nhảu môi: “Tam công chúa cũng rất xấu xa, sau này không được đắc tội hai người đó!”.

Sách La Định nhìn trời, kéo Hiểu Nguyệt đầu óc vẫn còn đang mơ hồ đi: “Đi thôi, về ngủ, chuyện này nàng cũng không cần phải lo.”.

Hiểu Nguyệt mờ mịt: “Không cần sao?”.

Sách La Định gật đầu: “Tất cả đều nằm trong kế hoạch của đại ca nàng, nàng cứ yên tâm là được.”.

“À.”. Hiểu Nguyệt mơ hồ gật đầu.

Tử Khiêm mượn ngựa của Sách La Định đi làm việc.

Sách La Định mang Hiểu Nguyệt chậm rãi đi về, trên đường ngay cả một bóng ma cũng chẳng có, trăng lại rất sáng.

Đi một lúc thật lâu, Hiểu Nguyệt hỏi: “Các ngươi biết điều gì vậy? Ta nghe không hiểu.”.

Sách La Định không trả lời mà lại hỏi: “Đại ca nàng chỉ có một tiểu muội là nàng thôi, hay có còn anh em ruột thịt nào nữa không?”.

Hiểu Nguyệt lắc đầu một cái: “Không còn.”.

Sách La Định gật đầu một cái: “Cũng may.”.

“May cái gì vậy?”. Hiểu Nguyệt không hiểu.

“Nếu như hắn có anh em trai, vậy thì anh em trai của hắn sẽ rất thảm.”. Sách La Định trả lời.

“Làm gì có, đại ca ta rất thương yêu ta.”. Hiểu Nguyệt bất mãn, cho dù có là Sách La Định cũng không thể nói xấu đại ca được!

Sách La Định cười: “Tính cách của nàng thật khác đại ca nàng không ít nhỉ… nhưng mà cũng đúng, hắn có thể dùng tâm nhãn thay nàng, nàng có thể cứ thế mà ngây ngô sống qua ngày rồi.”

Sách La Định nói câu này, quả nhiên đã khiến cho Hiểu Nguyệt đạp chân hắn một cái.

“Ngươi lúc thì nói hắn là một ca ca vĩ đại, lúc lại nói làm huynh đệ của hắn sẽ xui xẻo.”. Hiểu Nguyệt không hiểu: “Có ý gì?”.

“Làm tiểu muội sao có thể giống với làm huynh đệ được.”. Sách La Định chắp tay sau lưng: “Nhưng mà sau này muội phu phải là người mưu trí một chút, nếu không sẽ bị hắn chơi chết.”.

Hiểu Nguyệt cười đến hai mi mắt đều cong: “Vậy thì không cần lo lắng, rất mưu trí.”.

“Sao?”. Sách La Định nghe không hiểu, quay đầu lại nhìn nàng.

Hiểu Nguyệt cười tươi đi nhanh về phía trước, trong lòng thầm nói – Đại ca còn khen hắn là “thông minh tuyệt đỉnh” mà! Muội phu tương lai gì đó…

Hai người cứ thế trở về Thư quán.

Hiểu Nguyệt ngu ngơ mộng đẹp, dù sao thì hình như Sách La Định đã cho nàng uống định tâm hoàn rồi, có vẻ như đại ca nàng đã sớm có chuẩn bị rồi, vậy nàng cũng không cần buồn lo nữa.

Sách La Định thì lại dựa vào ghế nằm trong sân ngắm sao mà suy nghĩ – Mười mấy tiểu hòa thượng, nói nhiều cũng không nhiều, nói ít cũng không ít, hơn nữa còn phải ăn uống phải đi ị nữa, giấu ở đâu thì ổn đây?

Đang suy nghĩ lại thấy Tuấn Tuấn đến trước mặt hắn vẫy đuôi.

Sách La Định nhìn nó chằm chằm một lúc, đột nhiên cười, đưa tay sờ lớp lông mềm mại trên lưng nó: “Thì ra là thế.”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.