Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 26: Bản thảo của tử khiêm – số 26



Sách La Định rất không cam tâm tình nguyện mà bị Trình Tử Khiêm kéo đi.

Thạch Minh Lượng đi tới cửa khách điếm nơi Vương Húc ở, hơi do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn nhắm mắt đi vào.

Mọi người đuổi theo sát, ý là – Phải nghe trộm mới được.

Sách La Định nhìn bốn xung quanh một chút, không thấy thân ảnh Bạch Hiểu Phong đâu, cho nên hỏi Trình Tử Khiêm: “Bạch Hiểu Phong đâu rồi?”.

Trình Tử Khiêm chỉ trên lầu: “Chắc là vào rồi.”.

Sách La Định cau mày, đi theo vào trong tiểu lâu, phát hiện bọn Đường Tinh Trị đã “chế phục” được tiểu nhị tiểu lâu rồi, đang đi theo Thạch Minh Lượng lên lầu hai.

Thạch Minh Lượng cũng không vào phòng mà đang đứng bên ngoài cửa, cau mày… rõ ràng, hắn nghe thấy bên trong có người đang nói chuyện.

Bọn Đường Tinh Trị cách khá xa cho nên không nghe thấy, bèn kéo Sách La Định – Ngươi đi đi!

Sách La Định phất tay một cái, ý như muốn nói, lão tử không biết ẩn thân, nghe lén thế quái nào được?

Trình Tử Khiêm híp mắt chỉ bên ngoài – nghe từ cửa sổ đó!

Sách La Định nhìn trời – Việc nghe lỏm thế này, không thích hợp cho đại anh hùng như hắn làm!

Nhưng mà đám Đường Tinh Trị lại cố tình trưng ra ba cái bản mặt nhăn nhúm thế kia, Sách La Định chẳng còn cách nào khác là vọt ra bên ngoài cửa sổ, một tay bám vào vách tường, rớt xuống bên ngoài cửa sổ gian phòng của Vương Húc, lén nghe động tĩnh bên trong.

Quả thật, Vương Húc đang nói chuyện với Bạch Hiểu Phong.

Sách La Định thầm nghĩ, giữa đêm giữa hôm rồi, tên Bạch Hiểu Phong này còn giở trò quỷ gì thế?

Lại nghe thấy Vương Húc nói: “Phu tử thật sự muốn cho ta vào thư quán sao?”.

“Đúng vậy, nhưng mà muốn vào được thư quán Hiểu Phong của ta, cũng cần có chút bối cảnh và thân phận mới được, ngươi phải tìm chỗ dựa đi.”. Bạch Hiểu Phong chậm rì nói: “Ở Hoàng thành có không ít văn hào, hay là ngươi cứ đi vòng một chút, bái một vị ân sư nào đó, tốt nhất là nhận một vị nghĩa phụ.”.

Vương Húc nghe xong, thấy chuyện này cũng không khó, gật đầu: “Bạch phu tử có đề cử nào tốt không?”.

***

Sách La Định vừa nghe đến đây, lại thấy bên cạnh cửa sổ ở hành lanh phía trước không xa, Trình Tử Khiêm đang vẫy hắn.

Sách La Định bất lực, treo lên vách tường trở về, cau mày: “Sao?”.

“Bọn họ nói gì vậy?”. Hồ Khai xán tới nhỏ giọng hỏi: “Sao vẻ mặt Minh Lượng lại đen thế?”.

Sách La Định nói cho bọn họ nghe qua những gì hắn nghe được.

“Ài.”. Đường Tinh Trị lắc đầu liên tục: “Minh Lượng rất thanh cao, hắn ghét nhất là lũ văn nhân kéo bè kết phái, càng ghét dựa hơi văn hào gì đó hơn, những việc làm như vậy khiến hắn rất coi thường.”.

“Còn gì nữa?”. Trình Tử Khiêm hỏi.

“Ta còn chưa có nghe hết…”.

“Nhanh đi đi!”. Bốn người đều đuổi hắn đi.

Sách La Định không còn cách nào khác là nhẫn nại mà đạp tường lướt mái trở lại bên ngoài cửa sổ nghe tiếp.

Lúc này, Bạch Hiểu Phong còn nói: “Người trong thư quán quá nhiều rồi, nếu như ngươi muốn vào thì cần phải mời một người rời khỏi mới được.”.

Đôi hàng lông mày của Sách La Định nhướng cao, thầm nói – Ta đi được không? Ông đây đã không muốn học từ lâu rồi, nhưng mà, đi rồi lại không có mỳ thịt bò mà ăn, hơi tiếc.

“Thật ra thì ta vẫn luôn không hiểu, tại sao thư quán Hiểu Phong lại nhận một người như Sách La Định làm học sinh chứ?”. Vương Húc cười lạnh một tiếng: “Người này ngu đần dốt nát, tiếng tăm lại xấu, chỉ e ngày nào đó hắn làm ra chuyện sai lầm gì đó, sẽ làm nhục danh dự của thư quán mất!”.

“Cũng đúng.”. Bạch Hiểu Phong cười: “Nhưng mà võ công Sách La Định rất giỏi, lại là người quyền cao chức trọng, còn được Hoàng thượng đưa vào, làm sao có thể đuổi hắn đi được?”.

“Chuyện này đơn giản mà.”. Vương Húc cười một tiếng: “Thư quán có rất nhiều cô nương, cũng có những chuyện bất tiện, Sách La Định lại là một tên lưu manh, khó đảm bảo hắn sẽ không đến làm phiền những nữ sinh ấy, đương nhiên là có lý do để đuổi hắn đi rồi.”.

Lông mày Sách La Định cũng run lên, thầm chửi – Ha, cái tên tiểu tử âm hiểm ngươi giỏi lắm!

Lúc này, lại thấy bọn Trình Tử Khiêm vẫy vẫy hắn, Sách La Định nghiến răng, rảnh rỗi nhất định phải đập cho bọn này một trận.

Nghiến răng nghiến lợi quay về, Sách La Định hí mắt nhìn bốn tên trước mắt, ý bảo – Các ngươi xong chưa?

“Còn nói gì nữa vậy?”. Đường Tinh Trị tò mò: “Ta thấy mặt Minh Lượng xanh lét rồi!”.

Sách La Định nói qua một cái, mọi người đều thở ra khí lạnh.

“Oà, âm hiểm vậy à?”. Cát Phạm cau mày.

“Tiểu nhân hèn hạ!”. Hồ Khai lắc đầu: “Minh Lượng ghét nhất loại người dùng thủ đoạn hèn hạ vô sỉ này đấy!”.

Sách La Định liếc mắt nhìn ba ngươi họ, ý bảo – Không phải các ngươi cũng dùng thủ đoạn hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu để đối phó ta rồi à?

Ba người đều phất tay lia lịa, bảo hắn nhanh chóng quay lại nghe.

Hỏa giận của Sách La Định cũng bốc lên, nửa đêm rồi mà còn không được ngủ, lại bị đám tiểu quỷ đũa giỡn chạy vòng vòng thế này.

Trở lại bên cửa sổ một lần nữa, Sách La Định nghe thấy Vương Húc vẫn đang trò chuyện với Bạch Hiểu Phong, lúc này Vương Húc đang nói đến lý tưởng hoài bão tương lai gì gì đó của hắn.

Sách La Định nghe mà trợn trắng cả mắt, lúc này chẳng cần đợi mọi người gọi hắn cũng đã về.

“Sao vậy?”.

“Hình như không nói tiếng người, ta không thèm nghe nữa, lão tử về ngủ!”. Sách La Định vừa nói vừa định nhảy xuống dưới lầu, lại bị Trình Tử Khiêm kéo lại, đám người Đường Tinh Trị cũng ngước mắt nhìn hắn: “Nghe thêm lát nữa đi!”.

“Không cần nghe nữa.”.

Lúc này lại nghe thấy bên kia có người nói.

Mọi người soạt cái quay đầu lại, thấy Thạch Minh Lượng có chút bất lực mà khoanh tay đứng đó nhìn mọi người.

Bọn Đường Tinh Trị buông tay ra, Sách La Định nhanh tay lẹ mắt túm lấy cửa sổ, được lắm, suýt nữa ngã xuống rồi.

Thạch Minh Lượng lắc đầu một cái, xoay người đi xuống.

Hồ Khai dùng cùi chỏ đụng Cát Phạm: “Hắn không đi tìm Vương Húc nữa chứ?”.

“Chắc là vậy.”. Cát Phạm gật đầu: “Bởi vậy mới nói, muốn biết chuyện thật thì cần phải nghe lén sau lưng, chắc là hoàn toàn thất vọng với tên ngụy quân tử đó rồi.”.

“Đó chẳng phải chuyện tốt sao!”. Đường Tinh Trị gật đầu: “Sau này đừng qua lại với hắn nữa!”.

Ba người đều đuổi theo Thạch Minh Lượng, chuẩn bị đi uống rượu thâu đêm với hắn, chuyện này cứ cho qua như vậy đi.

Trình Tử Khiêm lật một trang giấy, hỏi Sách La Định sau lưng: “Ngươi thấy thế nào?”.

Sách La Định sờ cằm: “Chiêu này của Bạch Hiểu Phong cũng không tồi, cứ để mọi chuyện trôi qua nhẹ nhàng thế này dù sao cũng tốt hơn là để Thạch Minh Lượng trở mặt với Vương Húc.”.

Đang nói chuyện lại thấy cánh cửa phòng bên cạnh mở ra, Bạch Hiểu Phong bước ra ngoài, sau lưng còn truyền đến tiếng chửi rủa của Vương Húc: “Bạch Hiểu Phong, ngươi có ý gì, lại dám đũa giỡn ta!”.

Bạch Hiểu Phong cười, phe phẩy quạt đi xuống dưới lầu.

Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm nhìn nhau một cái, cùng đuổi theo xuống.

“Này, không phải ban nãy các ngươi nói chuyện cũng không tệ à?”. Hiếm khi Sách La Định cũng muốn hóng hớt một chút.

Bạch Hiểu Phong gật đầu: “Đúng vậy, nói chuyện cũng không tệ.”.

“Thế sao hắn còn mắng ngươi?”. Trình Tử Khiêm cũng khó hiểu.

“Bởi vì nói chuyện xong rồi ta mới bổ sung một câu.”. Bạch Hiểu Phong cười một tiếng: “Các phương pháp ban nãy cũng rất được, nhưng mà thư quán của ta không muốn nhận loại tiểu nhân âm hiểm như ngươi.”.

Khóe miệng Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm đều co giật.

Ba người rời khỏi khách điếm.

Trên lầu hai, Vương Húc nhìn chằm chằm ba người dưới lầu đang đi xa dần, cả bọn Thạch Minh Lượng đã sắp biến mất phía xa xa cũng biết mình đã bị người của thư quán Hiểu Phong chơi một vố rồi, muốn tiếp tục khống chế Thạch Minh Lượng là không thể, muốn vào thư quán Hiểu Phong cũng không xong, với ảnh hưởng của Bạch Hiểu Phong ở hoàng thành này, xem ra tiền đồ của mình cũng khó khăn.

Tử Khiêm vừa đi vừa hỏi Bạch Hiểu Phong: “Thế này liệu có đắc tội với tiểu tử kia không? Người ta nói đắc tội quân tử chứ đừng đắc tội tiểu nhân, rất có hại.”.

“Không sao.”. Bạch Hiểu Phong cười một tiếng: “Dù sao nhân sinh này cũng rất nhàm chán.”.

Trình Tử Khiêm nhìn Sách La Định một chút, Sách La Định lại đang ngáp – Đêm khuya rồi mà vẫn không được ngủ, rốt cuộc là vì sao chứ?

Trở lại thư quán, Bạch Hiểu Nguyệt vẫn còn chưa ngủ, đang chờ ở cửa, thấy mọi người đã về, nhanh chóng hỏi: “Sao rồi?”.

Bạch Hiểu Phong đưa tay sờ đầu nàng một cái, hỏi: “Muộn rồi sao còn chưa ngủ hả? Chuyện giải quyết xong rồi.”.

Hiểu Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, lại thấy Sách La Định vừa ngáp vừa trở về phòng mình đi ngủ, cũng không thèm chào hỏi lấy một câu nữa.

Miệng Hiểu Nguyệt cũng vô thức mím lại.

Tử Khiêm lắc đầu viết soàn soạt, Bạch Hiểu Phong để ý tới biểu lộ của tiểu muội nhà mình, khẽ cau mày, vỗ nàng: “Đi ngủ.”.

“À.”. Bạch Hiểu Nguyệt buồn buồn trở về ngủ.

Trình Tử Khiêm đúng lúc xán tới, cầm giấy bút trong tay hỏi Bạch Hiểu Phong: “Ta muốn hỏi một chút, ngươi có yêu cầu đặc biệt gì với em rể tương lai không?”.

Bạch Hiểu Phong hơi sững sờ, quay đầu lại nhìn Trình Tử Khiêm một cái, cuối cùng cười một tiếng: “Đương nhiên là ta phải thấy thuận mắt mới được.”. Nói xong rồi bỏ đi.

Tử Khiêm lắc đầu ghi chép: “Ài… con đường phía trước còn lắm chông gai đây.”.

***

Sáng sớm hôm sau, Sách La Định vẫn theo lệ cũ dậy luyện công xong rồi chạy đến trù phòng, nhưng mà lại không ngửi thấy mùi mỳ thịt bò quen thuộc.

Nhìn trong nhìn ngoài trù phòng một vòng, không thấy Bạch Hiểu Nguyệt đâu, chỉ có hai nha hoàn dậy sớm đang ăn cháo, thấy hắn liền vội vàng đứng dậy: “Sách tướng quân.”.

“Nha đầu kia đâu rồi?”. Sách La Định tò mò hỏi.

“Nha đầu nào?”. Bọn nha hoàn nhìn nhau.

“Bạch Hiểu Nguyệt ấy.”.

“Đó là tiểu thư nhà ta, nha đầu nào chứ.”. Một tiểu nha hoàn nhanh miệng nói lại, không vui: “Tiểu thư bị ốm, hôm nay không tới.”.

“Bị ốm sao?”. Sách La Định sửng sốt: “Bệnh gì vậy?”.

“Ngủ không ngon giấc lại thêm bị cảm, sáng nay dậy kêu nhức đầu nữa.”.

“À…”. Sách La Định gật đầu một cái, thầm nói hôm qua vẫn còn hoạt bát nhanh nhẹn mà, sao hôm nay đã ốm rồi? Thật yếu ớt. Hắn cũng không nghĩ nhiều nữa, ra ngoài, chạy đến hàng mỳ gọi tô mỳ ăn, còn vừa ăn vừa bĩu môi – Không ngon bằng nha đầu kia nấu.

Bữa sáng ăn không ngon khiến cho tâm trạng Sách La Định cũng không được tốt, ngậm tăm khoanh tay trở về, tinh thần uể oải. Ngẩng đầu nhìn sắc trời, về thư quán có thể lại phải đi học, còn phải ngồi đến tận trưa nữa. Hôm nay Bạch Hiểu Nguyệt bị ốm nên chắc sẽ không đi học, buổi sáng càng chán hơn, nhưng mà có khi chiều đến sẽ được nghỉ ngơi.

Nghĩ đến đây, Sách La Định nghĩ thầm – Có cần quan tâm chút không nhỉ? Dù sao thì bình thường cũng khá gần gũi, lại là tiểu phu tử nữa, hay là mua chút đồ bổ cho nàng đi? Mua gì mới tốt nhỉ…

Sách La Định vừa đi vừa nghĩ, lúc này lại nghe thấy hỗn loạn truyền đến từ cách đó không xa, còn có tiếng cô nương kêu cứu nữa.

Hắn vừa mới quay đầu lại nhìn đã thấy ở phía đầu đường rất hỗn loạn, một cô nương chạy thục mạng về phía trước, tóc tai rối bù nhưng y phục không tệ, phía sau còn có một đám người đang chạy đuổi theo, chẳng biết là ai nữa. Đây là hoàng thành mà, sáng sớm cũng đã đông đúc rồi, vừa gặp cảnh một đuổi một chạy thế này đã khiến cho cả con đường đều nháo loạn lên.

Sách La Định lóe sang bên đường, thầm nghĩ… đừng có chặn đường người chạy thục mạng thế kia.

Vừa mới tránh ra thì lại rất đúng lúc, cô nương kia vừa chạy đến gần liền bị trật chân một cái, ngã đến độ không bò dậy nổi bên cạnh hắn, những nam nhân rất khỏe mạnh phía sau đã vây lấy nàng: “Xem ngươi còn chạy đi đâu!”.

Lúc này, dân chúng từ bốn phía cũng tới vây xem, chỉ trỏ, mắng sao cả đám nam nhân như vậy mà lại đi bắt nạt một cô nương chứ.

Sách La Định vẫn khoanh tay đứng bên cạnh nhìn – Tặng tổ yến được không nhỉ, hay là cứ mời nàng ăn một bữa đi, ăn béo chút chắc là sẽ không bị ốm nữa đâu.

“Đại gia cứu mạng!”.

Cô nương kia cũng rất biết tìm người, đưa tay về phía Sách La Định kêu cứu mạng.

Sách La Định nghiêng đầu nhìn nàng, nhưng cũng không ra tay cứu nàng.

Ở trên đường có nhiều người biết Sách La Định, cũng có một số người nhỏ giọng bàn tán – Ai dà, quả nhiên Sách La Định không phải người tốt, ngươi xem hắn không thèm ra tay giúp đỡ kìa, còn đứng nhìn nữ nhân bị bắt nạt nữa.

“Hôm nay chẳng ai có thể cứu được ngươi đâu!”.

Một tên to con trong đám người đó xông đến định bắt cô nương kia, lúc này lại nghe thấy từ trong đoàn người có một người quát lên: “Dừng tay! Lũ chuột nhắt to gan các ngươi, giữa đường giữa chợ lại đi bắt nạt nữ nhi yếu đuối còn gì là anh hùng hảo hán nữa!”.

Còn đang nói, một công tử tư văn nhã nhặn rẽ đoàn người đi ra.

Sách La Định liếc mắt nhìn, quen mắt ghê… nghĩ tới rồi, vừa mới gặp mấy hôm trước mà, là công tử nhà Thượng thư Trần Cần Thái, Trần Tỉnh, hôm đó gặp lúc đi mua ba ba với Bạch Hiểu Nguyệt.

Mấy tên côn đồ kia chỉ Trần Tỉnh: “Thư sinh từ đâu tới, cút sang một bên cho các đại gia, bớt can thiệp vào chuyện người khác đi!”.

Đừng nhìn Trần Tỉnh chỉ là một thư sinh, cũng rất khẳng khái, vỗ ngực nói: “Gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, thiếu gia ta cũng không phải hạng người thấy chết không cứu!”.

Nói xong còn không quên liếc Sách La Định cách đó không xa một cái.

Sách La Định mở to mắt, xoay người, đi tìm chỗ mua tổ yến đi.

Trần Tỉnh vừa nhìn thấy Sách La Định định đi, nhìn chung quanh một chút rồi nhanh chóng chỉ vào lưng hắn: “Sách La Định, ngươi là đường đường là Đại tướng quân, tại sao thấy người bắt nạt nữ nhi yếu đuối lại không ra tay giúp đỡ? Ngươi khiến cho các võ tướng của chúng ta đã mất hết cả mặt mũi rồi!”.

Sách La Định dừng bước, nhìn trời một chút, lại than vãn lần nữa – Sao dạo này, ai rảnh rỗi cũng thích sinh sự thế chứ!

Thấy người vây xem càng lúc càng nhiều, Sách La Định khoanh tay, quay đầu lại nhìn Trần Tỉnh một cái, nhìn cho Trần Tỉnh thiếu chút thì chân mềm nhũn mà ngồi trên nền đất rồi.

Sách La Định cười nhạt một cái, hai bên khóe miệng nhếch lên, hình như nghĩ ra ý xấu nào đó.

Hắn khoanh tay, lanh lanh lợi lợi chạy về, đến gần trước mặt công tử nhà Thượng thư, thấy Trần Tỉnh có vẻ không được tự tin cho lắm, cũng không thèm đi gần thêm nữa, chỉ về phía cô nương đang nằm trên đất khóc đến lệ hoa đái vũ, cười hỏi: “A? Ngươi không phải là Tiểu Ngọc của Vạn Hoa Lầu sao? Là bạn tốt của Thượng thư Trần Cần Thái à?”.

***

“Xôn xao!”.

Giọng Sách La Định cũng không nhỏ, câu này lại nói rất to, dân chúng vây xem bốn xung quanh đều nổ tung cả.

Danh tiếng những năm làm quan của Trần Cần Thái này cũng không tệ, tuổi cũng đã lớn rồi, cho dù có tam thê tứ thiếp cũng chẳng sao, không ngờ lại còn có cả bạn tốt ở những nơi như Vạn Hoa Lầu này nữa.

Cả đám người bắt đầu ồn ào bàn tán.

Mặt mũi cô nương kia cũng trắng bệch, nhanh chóng đứng dậy: “Ta không phải…”.

“Vừa mới không bò dậy nổi mà lúc này đã dũng mãnh thế rồi à?”. Sách La Định buồn cười, chào hỏi với Trần Tỉnh mặt mũi trắng bệch phía sau một cái: “Sao vậy Thượng thư công tử, thay cha ngươi đến bắt mẹ bé của ngươi à?”.

“Sách… Sách La Định!”. Trần Tỉnh gấp đến độ hai mắt đỏ bừng: “Ngươi, ngươi đừng có nói năng bậy bạ làm hoen ố danh tiếng của cha ta!”.

“Ta không có nói bậy bạ mà.”. Sách La Định khoanh tay, vẻ mặt côn đồ nói: “Hôm đó rõ ràng ta thấy cha ngươi ôm vị Tiểu Ngọc cô nương này ở Vạn Hoa Lâu uống rượu, còn nói rằng chỉ cần nàng có thể sinh cho hắn một đứa con trai mũm mĩm thì sẽ cưới nàng ta vào nhà làm Thập tam di thái.”.

“Xôn xao!”.

Đám người kia lại nổ tung lần nữa – Trần thượng thư bình thường nhã nhặn như vậy mà cũng có đến mười hai phu nhân sao? Ai dà, già đầu vậy rồi còn muốn một cô nương chỉ khoảng hai mươi tuổi sinh cho một đứa con trai mũm mĩm nữa, không biết xấu hổ à!

Trần Tỉnh gấp đến giậm châm: “Ngươi, ngươi đừng nói bậy bạ, nàng ta đâu phải là cô nương của Vạn Hoa Lâu chứ, rõ ràng nàng ta là…”.

“Rõ ràng là ai vậy?”. Sách La Định cười hì hì hỏi vặn lại, còn chỉ mấy tên đánh thuê hung thần ác sát kia: “Mấy người đó chẳng phải là gia đinh của phủ Thượng thư sao? Ngươi nhìn bọn họ còn đi giày của phủ Thượng thư nữa kìa.”.

Mọi người theo bản năng cúi đầu nhìn.

Trần Tỉnh suy nghĩ một chút thấy có điều không đúng – Giày của phủ Thượng thư cũng không có ký hiệu mà!

Nhưng mà vừa mới ngẩng đầu lên đã thấy Sách La Định đến trước mắt rồi, vừa mới đối diện với gương mặt cười như không cười của Sách La Định, hắn đã giật mình ngã ngửa về sau, cả đám người kia liền chạy lên đỡ.

Sách La Định giơ tay lên vỗ bả vai hắn, nói: “Lần sau nếu như muốn sắm vai anh hùng thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, thì nhớ làm cho giống một chút, mà cái đám tiểu lâu la này tìm được ở đâu vậy? Chẳng có chút thiên phú nào cả, làm gì có chuyện cả đám đàn ông to con đuổi hết cả con phố cũng không bắt được một cô nương chứ, lần sau cứ đến quân doanh của ta, ta cho mượn mấy đứa thông minh dùng một chút đi.”. Nói xong lại giúp hắn sửa sang lại y phục một chút, giống như vừa nghĩ ra cái gì đó, hỏi: “Đúng rồi, ngươi có biết chỗ nào bán Tổ Yến ngon không?”.

Trần Tỉnh há hốc miệng, cũng không biết phải nói gì nữa, có một tiểu nhị ở bên đường chỉ về phía trước: “Ngươi rẽ sang Hồ Xuân Đường sẽ có.”.

“À.”. Sách La Định cười một tiếng, nói: “Đa tạ.”. Xong rồi phất tay lanh lợi bỏ đi.

Thật ra thì có chuyện gì xảy ra vậy?

Phải kể đến chuyện hôm đó, sau khi Trần Tỉnh thấy Bạch Hiểu Nguyệt ở cùng với Sách La Định, trong lòng vẫn cứ bứt rứt không yên. Cũng chẳng biết ai bày cho hắn cái cách này, nói hắn bảo một nha hoàn thông minh chút và đám gia đinh trong phủ cùng diễn một màn kịch côn đồ bắt nạt nữ nhi yếu đuối, Trần Tỉnh lại nhảy ra giúp đỡ trước khi Sách La Định ra tay, lúc đó cả thành sẽ đồn đại việc Sách La Định nhát gan ngại chuyện, còn Trần Tỉnh hắn sẽ trở thành anh hùng anh dũng cứu người.

Chỉ tiếc Trần Tỉnh này so với Sách La Định mà nói, vẫn còn non lắm.

Ngay từ đầu Sách La Định đã nhận ra đám người này, đuổi cũng không thực sự muốn đuổi, chạy cũng không phải thực sự muốn chạy đã biết họ đang diễn trò rồi, thấy người ta lại ngã xuống ngay cạnh chân mình, vốn nghĩ là có kẻ nào đó đang muốn tính kế gì đây. Nhưng mà vừa thấy Trần Tỉnh nhảy ra, Sách La Định cũng đã lờ mờ đoán được chuyện gì đang diễn ra rồi, hắn vốn định chẳng thèm so đo nên mới nhấc chân định bỏ đi. Nhưng mà, Trần Tỉnh nói năng quá khó nghe, Sách La Định cũng chỉ có thể giúp cha hắn giáo dục hắn một chút. Gì chứ về khoản đùa giỡn lưu manh thì có một trăm tên Trần Tỉnh cũng không thể địch lại Sách La Định à, đương nhiên là bại trận rồi.

Lần này, Hoàng thành thực sự nổ tung luôn, tất nhiên chẳng ai thèm quan tâm đến chuyện Sách La Định không cứu một cô nương, tin đồn về Trần thượng thư kia có lực thu hút hơn hẳn. Giờ đây ai cũng chửi Trần Cần Thái là loại y quan cầm thú, lão già hư hỏng, có đến mười hai bà vợ rồi mà vẫn còn đến kỹ viện nữa.

Chờ đến khi Trần Tỉnh về nhà, Trần Cần Thái vẻ mặt đen thui cầm thước gỗ muốn đánh chết hắn, đúng lúc này lại có phó tướng của Sách La Định ở quân doanh chạy đến, nói với Trần Cần Thái mấy câu, Trần Cần Thái nhanh chóng cung kính tiễn người ra ngoài rồi, lúc trở về sắc mặt cũng tốt hơn nhiều, chỉ phạt Trần Tỉnh quỳ ở từ đường, cũng không đánh hắn nữa.

Chiều tối, bản thảo của Tử Khiêm cũng được phát ra, bách tính toàn thành lúc này mới biết, thì ra Sách La Định nhận lầm người rồi, Trần Cần Thái không hề có nhiều thê thiếp như vậy, hắn bị oan.

Cho nên, sau khi dân chúng hoàng thành nói Sách La Định mấy câu “quá đáng” rồi thì chuyện này cũng đã qua đi.

Sau khi Bạch Hiểu Nguyệt uống bát thuốc lúc sáng xong thì ngủ một mạch đến tận chiều, lúc tỉnh dậy cảm thấy người cũng khá hơn nhiều, cũng không đau đầu nữa thì ra sân ngồi ngẩn ngơ.

Lúc này có một nha hoàn chạy vào, bưng cho nàng một chung tổ yến tới.

Hiểu Nguyệt liếc mắt nhìn, cũng không muốn ăn, bèn nói: “Không ăn.”.

Tiểu nha hoàn nháy mắt mấy cái, nói: “Tiểu thư, Sách tướng quân mang tới bảo chúng ta hầm đấy!”.

Hiểu Nguyệt ôm lồng canh, hỏi: “Hắn bảo các ngươi nấu tổ yến à?”.

“Đúng vậy.”. Nha hoàn gật đầu một cái.

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút, nghi ngờ hỏi: “Hắn… nấu rất nhiều sao? Người nào cũng có hả? Chắc không phải bì lợn đấy chứ?”.

Nha hoàn buồn cười: “Tiểu thư, đây là tổ yến thượng hạng đó, chính là huyết yến nhất phẩm của Hồi Xuân Đường đó, sáng nay Sách tướng quân đặc biệt đi mua đấy. Hắn vừa nghe nói cô bị bệnh liền đi mua ngay, bảo cô ăn xong nghỉ ngơi cho khỏe nữa.”.

Hiểu Nguyệt bưng lồng canh, miệng nhỏ chúm chím ăn canh tổ yến, cười tít mắt luôn, ngọt quá, ngọt chết mất, làm sao bây giờ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.