Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 29: Bản thảo của tử khiêm – số 29



Sầm Miễn vào thư quán Hiểu Phong rồi mới biết Tam công chúa vừa lướt qua mình, Đường Nguyệt Như mới vào cung rồi…

Sầm Miễn vừa sắp xếp lại đồ đạc vừa bất đắc dĩ than thở - Biết vậy ban nãy không nên quá nóng vội, cứ ở trong cung chờ, bởi vậy mới nói, nhiều khi chuyện duyên phận cũng không chuẩn lắm…

“Sầm Miễn.”.

Ngoài cửa có một người gọi hắn…

Sầm Miễn quay đầu lại, thấy một thanh niên mặc áo gấm chạy vào, dáng người rất cao tinh thần sáng láng, tướng mạo cũng tuấn lãng, có mấy phần giống Hoàng thượng…

“Lục hoàng tử.”. Sầm Miễn đứng lên hành lễ…

“Ai dà, khách khí gì chứ, gọi ta là Tinh Trị.”. Đường Tinh Trị vỗ bả vai hắn: “Ta dẫn ngươi đi thăm quan thư quán nhé?”.

Sầm Miễn gật đầu cười, gạt bỏ đi chút tiếc nuối nhàn nhạt ban nãy, theo Đường Tinh Trị đi dạo thư quán…

Sau một trận hỏa hoạn, nhiều cây cối trong thư quán Hiểu Phong cũng bị đốt cháy đen, nhưng mà phòng ốc thì được xây dựng lại, tuy nhiên vẫn có thể thấy không ít gỗ cháy.

Sầm Miễn kinh ngạc: “Từng bị cháy à?”.

Đường Tinh Trị xua tay một cái: “Chuyện lớn thế mà ngươi cũng chưa từng nghe qua à?”.

Sầm Miễn lắc đầu.

Đường Tinh Trị bèn kể cho hắn nghe tin đồn kinh thiên động địa toàn thành lúc đó.

Nghe xong chuyện Cẩu Thanh trả thù Bạch Hiểu Phong, cùng cái chết bất ngờ của hắn, Sầm Miễn cũng sửng sốt…

“Có phải ngươi cảm thấy thư sinh kia nghĩ quẩn rồi không?”. Đường Tinh Trị khoanh tay hỏi hắn.

“Ừm…”. Sầm Miễn hơi ngẫm nghĩ một chút, gật đầu: “Chuyện Cẩu Thanh quả thực có chút đáng tiếc, nhưng mà…”.

“Nhưng cái gì?”. Đường Tinh Trị cười hỏi: “Có phải muốn nghe chuyện đồn đại của Bạch phu tử và Diêu Tích Hi không?”.

Sầm Miễn lắc đầu một cái: “Ta chỉ không nghĩ ra, tại sao từ đầu đến cuối lại chỉ có Sách La Định bị mắng chứ? Hắn chưa từng làm chuyện xấu nào, ngược lại, nghe lời ngươi nói người này lại rất thông minh và thú vị, tại sao tất cả những tin đồn về hắn trong hoàng thành, thậm chí cả bên ngoài hoàng thành đều xấu như vậy?’.

“A…”. Đường Tinh Trị nháy mắt mấy cái, sờ cằm – Đây chính là vấn đề cực kỳ khó hiểu, hay là do Sách La Định có cái mặt khiến người ta không thể thích nổi nhỉ? Hoặc là tính cách hắn có chút tệ?

“Nếu nói như vậy, Nguyệt Như tỷ tỷ vì Bạch phu tử mà bỏ ra không ít tâm sức nhỉ?”. Sầm Miễn cảm thán một câu: “Thật là khó có được người như vậy.”.

Đường Tinh Trị thấy Sầm Miễn đúng là người thành thật, bèn vỗ vai hắn: “Chỉ tiếc, toàn bộ tâm tư giai nhân đã bỏ ra hết rồi mà Bạch phu tử cũng chẳng động tâm một cái. Nhưng mà cho dù là ta, ta cũng vậy, ta cũng không chọn tỷ ấy…”.

“Tại sao?”. Sầm Miễn có vẻ không hiểu được: “Tỷ ấy có chỗ nào không tốt chứ?”.

“Chính vì chẳng có gì không tốt!”. Đương Tinh Trị lắc đầu nguầy nguậy: “Là nam nhân, ai mà chẳng muốn nữ nhân giống như chim nhỏ nép vào lòng hắn chứ, lấy một nữ nhân còn giỏi hơn cả mình, sẽ bị nàng cười chê… Cũng khó trách sao Hoàng tỷ của ta lại thích Bạch phu tử, ngươi xem, cộng hết tất cả nam nhân hoàng thành này, nói về tướng mạo có ai xứng được với tỷ ấy? Nói về tài trí có ai xứng được với tỷ ấy? Nói về thân phận và địa vị, có ai với được tới tỷ ấy, cả tuổi tác cũng hơi lớn một chút nữa, không khó khăn sao được.”.

Sầm Miễn nghe những lời này cũng không có chút không vui: “Đó là do những tên nam nhân kia không có mắt mà thôi, không phải là do bọn họ không muốn, mà là muốn cũng không được, không xưng với tỷ ấy!”.

Đường Tinh Trị sửng sốt, xoay mặt qua nhìn Sầm Miễn, thấy hắn đang hừ hừ tức giận, vẻ mặt cũng rất khó coi…

Mặc dù đã lâu Đường Tinh Trị không gặp Sầm Miễn, nhưng mà hắn đã từng ở cùng với vị đường huynh này, tính tình hiền lành như dê con vậy, rất ít khi thấy hắn ghét ai đó, lúc nhỏ khá yên tĩnh, lúc nào cũng kéo tay Tam hoàng tỷ đi tới đi lui, cũng không chơi cùng những hoàng tử hoàng tôn khác. Lúc đó tất cả mọi người đều cười hắn không chí hướng, khó trách sao Nguyệt Yên không thích hắn… chờ chút… kéo tay Tam hoàng tỷ sao?

Đường Tinh Trị dán tới, nhìn chằm chằm Sầm Miễn.

“Làm… gì đấy?”. Sầm Miễn có chút thiếu tự nhiên.

“À!”. Đường Tinh Trị vỗ tay một cái: “Ta hiểu rồi, tiểu tử ngươi thầm mến Tam hoàng tỷ của ta… A!”.

Đường Tinh Trị còn chưa nói xong, Sầm Miễn đã nhanh chóng che miệng hắn lại, lo lắng nhìn bốn xung quanh bên ngoài.

Đường Tinh Trị mở to hai mắt nhìn hắn – Lo lắng như vậy, chẳng lẽ là thật à?

Sầm Miễn ngượng ngùng bỏ tay xuống, nhìn Đường Tinh Trị một cái, nhỏ giọng dặn: “Ngươi đừng nói lung tung đó.”.

“A…”. Đường Tinh Trị sửng sốt một lúc, vỗ Sầm Miễn: “Ngươi không cần bảo ta đừng nói lung tung, ta thì có thể nói cho ai biết chứ, ngươi nên dặn hắn không nên nói lung tung thì hơn.”. Nói xong thì chỉ về phía sau núi giả.

Sầm Miễn giật mình, quay đầu lại xem.

Lại thấy Trình Tử Khiêm thò đầu từ sau núi giả ra, tay đang ôm một xấp giấy viết chi chít những chữ, đi về phía cửa: “Ta chỉ đi ngang qua thôi…”.

Nói xong người đã chạy mất tăm rồi.

Sầm Miễn lo lắng: “Làm sao giờ…”.

Đường Tinh Trị cũng dở khóc dở cười: “Thư quán này là như vậy đấy, nhưng mà yên tâm, có quá nhiều người thầm mến Hoàng tỷ, chuyện này của ngươi cũng không phải là tin đồn lớn lao gì đâu, Tử Khiêm phu tử cũng không phải ngày nào cũng viết vào bản thảo, nhưng mà…”.

“Nhưng mà cái gì?”. Sầm Miễn lo lắng.

“Nếu như ngươi cùng Bạch phu tử mà cùng nhau tranh giành, vậy sẽ thành tin đồn cực lớn luôn, khi đó chắc chắn sẽ được lan truyền khắp phố phường đó.”. Đường Tinh Trị vừa nói vừa vỗ vai Sầm Miễn: “Nhưng ngươi yên tâm, ta ủng hộ ngươi!”.

“Ừ, ừ, chúng ta cũng rất ủng hộ ngươi.”.

Sầm Miễn sửng sốt, quay đầu nhìn lại, chẳng biết từ bao giờ ba người Hồ Khai, Thạch Minh Lượng và Cát Phạm cũng chui từ phía sau khối đá Thái Hồ ra.

Sầm Miễn nhìn trời, sao người của thư quán này lại thích nghe lén như vậy…

“Còn người nào nữa không đấy?”. Sầm Miễn quay một vòng trong sân, phát hiện không còn ai nữa thì thở phào nhẹ nhõm.

Nguyên do là bởi Đường Tinh Trị bị Đường Nguyệt Yên nhờ giúp mà đến bây giờ vẫn chưa có biện pháp gì, bèn nhanh chóng đến tìm hiểu xem mẫu người yêu thích của Sầm Miễn là gì. Chẳng ngờ vị Tiểu vương gia này chẳng có chút hứng thú nào với tiểu muội của hắn, thế nhưng hắn lại thích khiêu chiến độ khó cao, còn là người có độ khó cao nhất trong cả hoàng thành này, Tam công chúa Đường Nguyệt Như, chuyện này… tạm thời chưa cần quan tâm đến việc liệu hắn có được kết quả tốt gì hay không, chỉ biết là có chuyện cực hay để xem rồi.

Đuổi đám người rảnh rỗi thích nghe hóng kia đi rồi, Đường Tinh Trị tiếp tục mang Sầm Miễn đi dạo hoa viên…

Lúc đi ngang qua chỗ ở của Sách La Định, Sầm Miễn nói đi vào chào hỏi một chút.

Đường Tinh Trị rất không cam tâm tình nguyện, nhưng vẫn phải theo hắn đi vào.

Lúc này ở trong sân, Tuấn Tuấn bị hấp dẫn bới một con bướm bay tới bay lui, cứ đuổi theo nó, có vẻ muốn chơi với bướm kia.

Con bướm kia hình như đang trêu chọc nó, lần nào cũng đậu trên mũi Tuấn Tuấn một cái rồi lại bay lên, Tuấn Tuấn thì cực kỳ vui vẻ chạy theo nó, vòng vòng trong sân cứ như chờ nó bay mệt rồi thì mượn lỗ mũi mình nghỉ chân một lúc vậy.

Cửa chính trong phòng Sách La Định cũng mở, tình cảnh trong phong lúc này khiến Sầm Miễn có chút bất ngờ.

Lại thấy Bạch Hiểu Nguyệt một tay cầm sách, tay kia cầm thước đang đi lại quanh bàn…

Sách La Định cầm bút ngồi cạnh bàn, rất nghiêm túc viết gì đó, tư thế cầm bút có chút là lạ nhưng vẻ mặt thì rất chuyên chú.

Hiểu Nguyệt đi mấy bước lại liếc mắt nhìn qua, hài lòng gật đầu một cái, tiếp tục đi.

Lúc này ánh sáng mặt trời vừa lúc chiếu lên, nắng vàng bao phủ nửa căn viện nhỏ, ánh sáng xuyên qua khung cửa sổ để ngỏ, hắt lên lưng và gò má Sách La Định, tạo thành quầng sáng khuếch tán. Mái tóc đỏ của hắn dưới ánh dương biến thành màu đỏ lửa, phảng phất giống như có thể xuyên qua ánh sáng vậy.

Hiểu Nguyệt có làn da trắng nõn, lại mặc một thân trắng thuần, mi mắt thật dài nhanh chóng hạ xuống, như ẩn như hiện những tia sáng lấp lánh…

Sầm Miễn đột nhiên cảm thấy hai người này rất xứng đôi, tướng mạo Sách La Định không hề đáng sợ như người ta vẫn nói, cũng khác với sự bá đạo khi suất lĩnh thiên quân vạn mã ban nãy, lúc ngồi viết chữ này, dáng vẻ cắn bút ấy cũng không hề hung ác chút nào…

Đường Tinh Trị nhảu môi nhảu mỏ, có vẻ tâm trạng không được tốt lắm, kéo Sầm Miễn, ý là – Đừng quấy rầy người khác học hành, đi thôi.

Sầm Miễn rất thức thời cùng hắn ra ngoài, đi thăm thư trai Hải Đường mỗi ngày bọn họ phải đến học.

Hai người đi rồi, Hiểu Nguyệt nhìn ra ngoài cửa lầm bầm: “Quan hệ của Sầm Miễn và Đường Tinh Trị không tệ nhỉ.”.

“Tính cách tiểu tử Sầm Miễn kia không tệ, y như chú thỏ, phải nói là hắn ở chung với ai cũng tốt.”. Sách La Định ngậm bút, nộp bài kiểm tra.

Hiểu Nguyệt nhận bà thi, Sách La Định đứng “phốc” một cái lên, duỗi eo hết mức: “Ngồi đến độ eo mỏi lưng đau luôn.”.

Hiểu Nguyệt nhìn bài viết của hắn một chút, hôm nay cho Sách La Định chép Xuất Sư Biểu, Hiểu Nguyệt đều dựa vào khả năng của hắn mà dạy, hắn chỉ thích những thứ liên quan đến binh thư hay sử sách ghi chép về chiến sử mà không hề thích những thứ văn chương tao nhân mặc khách. Nhưng vừa nói đến Xuất Sư Biểu, hắn lại biết đọc, Hiểu Nguyệt bảo hắn giải thích ý nghĩa của Xuất Sư Biểu một chút, chẳng ngờ hắn lại còn cười nàng là cô nương kém hiểu biết, còn giảng cho nàng nghe hồi lâu, mà những kiến giải của hắn còn rất độc đáo nữa.

Coi như Hiểu Nguyệt cũng đã bắt bài được hắn rồi, sau này mỗi lần bảo Sách La Định đọc sách, sẽ cho hắn học binh thư hoặc là chiến sử, hắn mới có thể chuyên tâm chút.

“Xuỵt!”.

Hiểu Nguyệt vừa định hỏi hắn có muốn ăn chút điểm tâm không? Lát nữa đi dự dạ tiệc phải tối muộn mới được ăn, hơn nữa có thể cũng không ăn no được, nấu cho hắn tô mỳ được không? Nhưng mà nàng còn chưa mở miệng, Sách La Định đã nhẹ nhàng mà “xuỵt” một tiếng, nhảu môi ra ngoài viện.

Hiểu Nguyệt nhìn sang, thấy Tuấn Tuấn nằm trên bàn đá, trên chóp mũi nó, con bướm kia cuối cùng cũng dừng lại đậu yên ở đó, chẳng biết có phải đã bay mệt rồi hay không nữa. Tuấn Tuấn ngu ngơ đánh mắt về phía trước, nhìn con bướm kia, đuôi còn vẫy vẫy.

Hiểu Nguyệt nhẫn cười, Sách La Định đứng ở ngưỡng cửa nhìn Tuấn Tuấn.

Sau khi Sầm Miễn đi thăm thư trai Hải Đường rồi, lúc đi ngang qua cửa viện của Sách La Định, ngó vào thì thấy được cảnh tượng này.

Lúc lên đèn, mọi người thay một thân y phục lịch sự vào cung dự tiệc.

Mấy người bọn Đường Tinh Trị cùng Đường Nguyệt Yên đã vào cung trước. Gần đây Bạch Hiểu Phong vẫn luôn giúp Hoàng hậu dịch chữ phạm, Sầm Miễn thì đi tìm cha hắn cho nên chỉ còn lại Sách La Định cùng Bạch Hiểu Nguyệt dẫn theo Trình Tử Khiêm vừa đi vừa viết cùng nhau đi bộ vào cung.

Sách La Định vừa ngáp vừa gãi đầu một cái, lại bị Hiểu Nguyệt dùng thước gõ vào bả vai.

Sách La Định kinh hãi xoa vai nhìn nàng: “Nàng vào cung mà mang theo thước làm gì? Không sợ có người nói nàng hành thích Hoàng thượng mà bắt lại à?”.

Hiểu Nguyệt liếc hắn một cái: “Dạ tiệc Hoàng cung hôm nay cần để ý nhất chính là lễ nghi, ngươi cũng không được thất lễ, nếu không thì phu tử như ta cũng sẽ thành thất lễ như ngươi.”.

Khóe miệng Sách La Định co giật: “Vậy ta đi ăn tô mỳ trước đã, như vậy thì cùng lắm ta không cần ăn là được…”.

Hiểu Nguyệt kéo hắn lại, bảo hắn đi nghiêm chỉnh một chút…

Trình Tử Khiêm đi theo phía sau hai người: “Hôm nay sẽ không có ai để ý lão Sách đâu, đúng rồi, nghe nói đã mời Lại trù tử vào cung bày yến rồi, chắc chắn sẽ có đồ ăn ngon.”.

“Vậy sao?”. Sách La Định lập tức hăng hái lên.

“Nhưng mà mải ăn cũng đừng quên xem kịch hay đấy!”. Trình Tử Khiêm xấu xa cười một tiếng: “Tối nay chắc chắn sẽ rất đặc sắc.”.

Hiểu Nguyệt tò mò: “Cái gì mà đặc sắc vậy?”.

“Chậc.”. Tử Khiêm lật bản thảo: “Cái thứ nhất sẽ rất ác liệt!”.

Hiểu Nguyệt lập tức xán tới nghe.

“Trước đó chẳng phải Hoàng thượng đã nói muốn gả Đường Nguyệt Yên cho Sầm Miễn à?”. Trình Tử Khiêm hỏi.

“Có tin đồn này, ta cũng có nghe qua.”. Hiểu Nguyệt gật đầu một cái.

“Nhưng mà theo những gì chính tai ta nghe mắt ta thấy, thì Sầm Miễn vẫn thầm thương trộm mến Tam công chúa Đường Nguyệt Như nhiều năm rồi.”. Tử Khiêm nhướng mày một cái: “Xế chiều nay hắn cùng Lục hoàng tử cũng nói khá rõ, không thể sai được.”.

Hiểu Nguyệt kinh ngạc: “Thì ra hắn thích Nguyệt Như tỷ tỷ à… Nhưng mà tuổi bọn họ khác nhau mà, Nguyệt Như tỷ tỷ lớn hơn hắn nữa!”.

“Thế thì sao?”. Trình Tử Khiêm cười một tiếng: “Sầm Miễn cực kỳ thích Đường Nguyệt Như! Hơn nữa theo những gì ta quan sát được, đừng nhìn Sầm Miễn này thành thật như vậy mà lầm, hắn cũng là người đa mưu túc trí đó! Muốn để hắn bỏ qua Tam công chúa mà chọn Thất công chúa, khó khăn.”.

Hiểu Nguyệt suy nghĩ một lúc lâu: “A? Vậy chẳng phải hắn sẽ rất ghét đại ca ta sao?”.

“Liếc mắt qua đã thấy là vậy rồi.”. Tử Khiêm cũng gật đầu.

“Ngươi quản ai thầm mến ai làm gì.”. Sách La Định cảm thấy chuyện này chẳng có ý nghĩa gì hết: “Việc chính mà cái đám tài tử giai nhân kia thường ngày vẫn làm, ngoại trừ đọc sách ra thì chẳng phải chính là làm mấy cái chuyện hư hỏng như ta thích ngươi, ngươi thích ta hay sao, có gì hay mà xem? Hơn nữa Đường Nguyệt Như và Bạch Hiểu Phong vốn dĩ cũng chẳng có gì, ta thấy điều kiện của Sầm Miễn cũng không tồi, còn tốt hơn Bạch Hiểu Phong… Ái.”.

Sách La Định vừa mới dứt lời đã bị Bạch Hiểu Nguyệt véo một cái, có chút đáng thương mà nhìn Bạch Hiểu Nguyệt: “Hình như gần đây lực tay của nàng lại lớn hơn rồi.”.

“Mới luyện được.”. Hiểu Nguyệt hừ hừ một tiếng, thầm nói gan ngươi lớn thật, dám nói xấu đại ca ta.

“Hai người chuyên tâm buôn chuyện chút.”. Trình Tử Khiêm vẫy tay: “Trọng điểm của màn kịch ngày hôm nay chính là xem Tam công chúa tùy cơ ứng biến thế nào, còn cả sự hợp lực của Lệ phi và Hoàng hậu, có khi cả Hoàng thượng và Vương quý phi của góp một chân vào đấy.”.

Sách La Định cùng Bạch Hiểu Nguyệt đều nghe không hiểu, buồn bực nhìn Trần Tử Khiêm.

“Hai ngươi là tên đầu gỗ!”. Tử Khiêm nhìn trời: “Nếu như Đường Tinh Trị biết, đương nhiên sẽ nói cho Đường Nguyệt Yên, Thất công chúa mà lại không nhanh chóng chạy tới cầu cứu Lệ phi à?”.

Sách La Định nghe xong bèn nhíu mày một cái: “Ý của ngươi là… Lệ phi sẽ nhân cơ hội này gả Đường Nguyệt Như cho Sầm Miễn sao?”.

“Đúng vậy, chắc chắn Nguyệt Như tỷ tỷ sẽ không chịu.”. Hiểu Nguyệt cau mày: “nhưng mà đại ca hẳn là cũng sẽ không đi ngăn cản, ai da, hai người họ sẽ rầy rà chết mất!”.

“Chuyện thực ra cũng không đơn giản như vậy.”. Trình Tử Khiêm phất tay áo một cái: “Thật ra thì không phải ta nói đâu, Bạch Hiểu Phong cái gì cũng tốt chỉ là không có tâm làm quan, thà rằng làm tài tử cả đời cũng không thích làm Tể tướng, mà cho dù hắn có làm Tể tướng rồi thì sao? Sầm Vạn Phong dù sao cũng là một phiên vương, có lãnh địa lại có binh mã, lại chỉ có một mình Sầm Miễn là con trai!”.

“Vậy thì sao, người mà Nguyệt Như tỷ tỷ thích chính là đại ca ta.”. Hiểu Nguyệt không tán thành, nói gì thì nói Sầm Miễn kia nếu như đứng chung với những người bình thường thì cũng coi như không tệ, thế nhưng mà điều kiện thì còn kém đại ca của nàng quá xa.

“Lệ phi rất yêu thương Nguyệt Yên, không muốn nàng sau này trở thành con cờ để có thể tranh quyền đoạt lợi với Đường Tinh Trị cho nên sẽ có ý định ghép đôi nàng với Bạch Hiểu Phong… Hơn nữa nếu quan tâm đến hạnh phúc của con gái mình thì cứ giao cho Bạch Hiểu Phong là tốt, mỗi ngày chỉ cần ngắm cái mặt hắn thôi cũng đã đủ no rồi, lại lên giường ngủ một cái, chậc chậc ngay cả công chúa gì cũng chẳng thiết nữa.”.

Hiểu Nguyệt cau mày trừng hắn: “Đừng có nói ghê tởm như vậy.”.

Trình Tử Khiêm híp mắt cười: “Ghê tởm cái gì chứ? Cô không muốn ngày nào mở mắt ra cũng đều nhìn thấy khuôn mặt của… người đó sao?”.

Tai Hiểu Nguyệt khẽ đỏ lên, ánh mắt bất giác nhìn Sách La Định bên cạnh một cái, Sách La Định lại tò mò hỏi Trình Tử Khiêm: “Ai vậy?”.

“Biến.”. Hểu Nguyệt đuổi hắn đi, nhanh chóng giục Trình Tử Khiêm: “Nói tiếp đi.”.

“Nhưng mà Hoàng hậu nương nương lại không nghĩ như vậy đâu!”. Trình Tử Khiêm khoanh tay cười một tiếng: “Ta dám nói lần này Hoàng thượng có cái ý tưởng hứa hôn Nguyệt Yên cho Sầm Miễn, có đến một nửa là do Hoàng hậu thuyết phục, cuộc hôn nhân này đối với việc lên ngôi của Đường Tinh Trị sau này trăm lợi vô hại, đến lúc đó, một khi hắn làm hoàng đế rồi, phiên vương Tây Nam là em rể hắn, đồng nghĩa với việc có được một hậu thuẫn tin cậy.”.

Hiểu Nguyệt cau mày: “Sao lại như vậy, chẳng phải Nguyệt Yên không thích Sầm Miễn mà thích đại ca ta sao.”.

“Dứt khoát đi, để đại ca ngươi cưới hết cả hai về, đỡ phải phiền phức.”. Sách La Định cười ha hả: “Dứt khoát là cứ để Bạch Hiểu Phong cưới hết cả năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đi, mỗi năm lại một vòng để cho đám cô nương kia khỏi phỉa cả ngày kêu than như vậy nữa.”.

Hiểu Nguyệt cầm thước lườm hắn, Sách La Định ngoan ngoãn ngậm miệng.

“Lệ phi dù có ghê gớm đến đâu cũng không dám cãi lại Hoàng hậu nương nương.”. Hiểu Nguyệt có chút lo lắng cho Đường Nguyệt Yên: “Nếu như Nguyệt Yên bị ép gả, với tính tình của nàng nhất định sẽ làm loạn lên cho xem, mà Sầm Miễn lại không chịu thành thân… đúng là rất náo nhiệt.”.

“Sầm Miễn là thí sinh thứ hai được Hoàng hậu ưng ý vào vị trí phò mã lý tưởng nhất.”. Trình Tử Khiêm gật đầu một cái: “Dạ tiệc hôm nay nhất định sẽ không bỏ qua đâu!”.

“Ngươi nói điều kiện của Sầm Miễn còn tốt hơn đại ca ta, nhưng hắn lại chỉ là ứng cử viên thứ hai làm phò mã…”. Hiểu Nguyệt không hiểu: “Vậy người dứng thứ nhất là ai?”.

Trình Tử Khiêm cười, chỉ Sách La Định đang phẩy tay áo đi bên cạnh: “Hắn đấy.”.

Hiểu Nguyệt hít ngụm khí lạnh: “Hả?”.

Sách La Định xoay mặt nhìn ngón tay Trình Tử Khiêm chỉ vào mũi mình, cau mày, quay lại nhìn xem phía sau mình có người hay không.

Hiểu Nguyệt có chút lo lắng hỏi Trình Tử Khiêm: “Thật sao?”.

Tử Khiêm gật đầu: “Đương nhiên, Đệ nhất mãnh tướng hoàng triều, Đại tướng quân trong tay nắm binh quyền, nếu như có thể khiến Sách La Định cưới Đường Nguyệt Yên cũng đồng nghĩa với việc Đường Tinh Trị chắc chắn thành Hoàng đế rồi, không cần tranh đấu.”.

Hiểu Nguyệt trợn tròn hai mắt, dường như sắp không thở nổi rồi…

“Nhưng mà…”. Trình Tử Khiêm cười nhạt: “Với cái đức hạnh của lão Sách bây giờ cả thiên hạ chẳng ai có thể yêu nổi rồi, hơn nữa công chúa Hoàng triều dù có rất nhiều cũng chẳng có ai bằng lòng gả cho hắn cả.”.

Sách La Định liếc mắt nhìn trời, thấy cửa lớn hoàng cung đã ở ngay trước mắt rồi.

Quả nhiên hôm nay Hoàng thượng mời cả quần thần, đoàn ngựa xe đưa đón bên ngoài xếp hàng cũng rất dài.

“A, Sách tướng quân.”.

Sách La Định vừa mới qua cửa đã có đại thần đến chắp tay chào hỏi hắn, rất khách khí.

Sách La Định mặt cười tâm không cười mà hoàn lễ, gọi Thái sư, kêu Thừa tướng, dù sao thì ai cũng tươi cười khách khí với Sách La Định hắn.

Hiểu Nguyệt đột nhiên ý thức được… có thể do bình thường Sách La Định quá buông thả, cũng không thấy hắn ngồi xe ngựa hay quá khoa trương, hơn nữa từ đầu đường đến cuối hẻm đều lan truyền những tin tức không đáng tin cậy về hắn, cho nên nàng vẫn coi Sách La Định như một người bình thường, sẽ chẳng có cô nương nào đến tranh với nàng…

Nhưng mà bây giờ xem ra, Sách La Định không chỉ quyền cao chức trọng mà còn là người vô cùng quan trọng, như vậy, trong nhà những vị quan lớn này sẽ có bao nhiêu khuê nữ đây? Chỉ cần Sách La Định chịu cưới, nhất định bọn họ sẽ xếp hàng đưa con gái mình tới cho xem…

Hiểu Nguyệt càng nghĩ càng cảm thấy đầu óc mông lung, vừa không để ý một cái là đã bước hụt chân: “Ái.”.

Trên con đường lát gạch trong Hoàng thành này, chẳng biết đã bị ai cậy mất một viên gạch, trên mặt đất xuất hiện một cái hố.

Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm vừa mới cúi đầu nhìn, một chân Bạch Hiểu Nguyệt đã đạp vào trong hố rồi, hơn nữa tâm trạng nàng vốn đang phấp phỏng cho nên lần này vấp khá đau. Hiểu Nguyệt cũng nghe thấy “rắc” một tiếng, cổ chân đau điếng, trong lòng đã nghĩ – Xong rồi, đừng có bị gãy đấy, sẽ què đó!

“Ai.”. Trình Tử Khiêm ngồi xổm xuống nhìn chân Bạch Hiểu Nguyệt: “Đừng động đậy, đau không?”.

“Có.”. Hiểu Nguyệt gật đầu, Sách La Định cau mày đưa tay bế xốc Hiểu Nguyệt lên, thét lớn: “Ngự y đâu rồi?”.

“Tướng quân, bên này.”. Có một thái giám lanh lợi nhanh chóng dẫn đường.

Sách La Định ôm Hiểu Nguyệt chạy qua, còn nói: “Nhanh lên, đừng để què rồi sau này chẳng ai thèm lấy mất.”.

Hiểu Nguyệt vừa lo và tức, chân lại còn đau nữa, mắt cũng rớm nước rồi.

Sách La Định nhảy một cái lên đỉnh tường, hỏi thái giám: “Ở phía tây hay phía đông?”.

“Sau bức tường trắng phía Tây chính là Thái y viện, trong đó có hai ngự y…”. Tiểu thái giám còn chưa nói hết Sách La Định đã tung người nhảy một cái, đạp nóc phòng mà chạy qua. Hiểu Nguyệt cảm thấy gió vun vút lướt qua bên tai, nhanh chóng giữ lấy bả vai Sách La Định, nghĩ một chút… Ôm cổ sẽ tốt hơn, liền ôm luôn…

Sách La Định còn trêu chọc nàng: “Ôm chắc nhé, nếu không ngã xuống đất là xong luôn đó.”.

Nói khiến Hiểu Nguyệt giận đến mím môi…

Dưới nóc nhà, cả đám đại thần đều sờ râu, chậc chậc mà lắc đầu: “Vị này là Bạch thiểu thư à, có mặt mũi quá!”.

Trình Tử Khiêm vừa đi và ghi chép, tiện thể còn tán thán. Lúc này có khi Bạch Hiểu Nguyệt vẫn còn lo mình không xứng với Sách La Định cũng nên, mà Sách La Định lại chưa từng nghĩ qua, hoặc là cũng không dám tin tưởng rằng vị đại tài nữ kiêm đại mỹ nhân này lại thích mình. Cho nên mới nói, con người ấy mà, vẫn có thể xảy ra những chuyện như vậy! Nói đến chuyện yêu đương, nếu cứ mãi suy nghĩ đến việc có xứng hay không thì thật quá lãng phí thời gian, xứng thì sao mà không xứng thì thế nào? Cứ nên duyên đương nhiên sẽ xứng, xem có nên duyên hay không rồi mới bàn đến chuyện có xứng hay không đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.