Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 40: Bản thảo của tử khiêm – số 40



Dạ tiệc diễn ra vô cùng thuận lợi, cuối cùng Hoàng thượng vẫn cùng Đường Nguyệt Như lên thành lầu, coi như đã xóa tan mọi lời đồn đại… Bất kể dân chúng hoàng thành tin cũng tốt, mà chẳng tin cũng được, mấy cái lời đồn đại này suy cho cùng cũng chỉ là những tin đồn vô căn cứ mà thôi. Đương nhiên, điều khiến dân chúng hoàng thành cảm thấy hứng thú hơn cả chính là nụ hôn của Bạch Hiểu Phong và Đường Nguyệt Như dưới pháo hoa kia kìa…

Theo cách nói của Tử Khiêm, đây chính là họa phúc khôn lường.

Nhưng mà sau đó, Trình Tử Khiêm có trò chuyện qua với Sách La Định về chuyện này, hai người đều hơi tò mò một chút, cái hôn đó của Bạch Hiểu Phong hình như được dùng để đảo ngược tình thế, liệu có phải là trả nợ nhân tình cho chuyện trước đó Tam công chúa giúp hắn giải quyết việc của Diêu Tích Hi kia không nhỉ? Sau khi trở về rồi hai người này lại khôi phục trạng thái mập mờ tới mập mờ lui như cũ, có những hôm cả ngày cũng chẳng nói với nhau tiếng nào, tóm lại thì chỉ có hai người họ mới biết chuyện gì đang diễn ra mà thôi.

Nhưng mà, mấy ngày nay Sách La Định cũng không được dễ chịu cho lắm.

Hôm đó sau khi Bạch Hiểu Phong trở về, Tử Khiêm còn hóng hớt với hắn, nói lúc ngươi hôn Đường Nguyệt Như thì Sách La Định cũng hôn Bạch Hiểu Nguyệt đó.

Chuyện này đã khiến Bạch Hiểu Phong giật mình há to miệng… Tử Khiêm nhanh chóng ghi chép lại, đây là lần đầu hắn thấy Bạch Hiểu Phong có dáng vẻ giật mình như vậy.

Mà quan sát Bạch Hiểu Nguyệt.

Từ sau khi dự tiệc hoàng gia trở về, vẻ mặt Hiểu Nguyệt cô nương lúc nào cũng là gió xuân phơi phới, làm bất cứ việc gì cũng ngâm nga hát cả.

Lại qua gần nửa tháng, chân của Hiểu Nguyệt cũng khỏi rồi, thanh nẹp được tháo ra thì lại hoạt bát như thường, nhưng mà nàng cảm thấy mình sắp béo tròn béo quay đến nơi rồi, cho nên mấy ngày nay liền bắt đầu ăn chay.

Tử Khiêm còn góp ý xấu, nói: “Hiểu Nguyệt à, cô nếu thấy mình béo thì cũng không cần nhịn ăn cực khổ như vậy đâu, vận động nhiều một chút là được rồi.”.

Hiểu Nguyệt hỏi: “Vận động thế nào?”.

“Bảo lão Sách dạy cô võ công ấy!”. Trình Tử Khiêm kéo phắt Sách La Định qua, cười hì hì nói với Hiểu Nguyệt: “Để hắn dạy cô chút võ phòng thân, dù sao cũng hữu ích!”.

Sách La Định liếc mắt nhìn Trình Tử Khiêm – Bà tám!

Hiểu Nguyệt lại cảm thấy rất vui, học võ công gì đó, thật tình cảm nhá!

Sách La Định nhìn trên dưới Hiểu Nguyệt một chút, bĩu môi, ý nói – Bỏ đi, nàng mà có thể học được võ công thì heo nái leo cây được hết.

Đáng tiếc còn chưa cả nói ra lời thì đã bị Hiểu Nguyệt nhéo rồi.

Đâu còn cách nào khác, người ta là phu tử mà, hơn nữa gần đây Sách La Định cứ thấy nha đầu này là lại nhún nhường một chút, hình như vô thức mà thuận ý nàng.

Sách La Định suy nghĩ một chút, nói với Hiểu Nguyệt: “Ừm… Thế này đi, cứ đứng trung bình tấn hai canh giờ trước đã.”.

Trình Tử Khiêm chỉ còn biết lắc đầu bỏ đi, Hiểu Nguyệt mím môi đứng trung bình tấn, Sách La Định còn chưa đếm thì Hiểu Nguyệt đã nói: “Chân mỏi quá, không đứng yên được!”.

Sách La Định á khẩu, đỡ nàng: “Không phải nàng chỉ vừa mới đứng mà…”.

“Tư thế đó xấu chết được!”. Hiểu Nguyệt bất mãn: “Đổi sang học cái khác đi!”.

Sách La Định vẻ mặt vô tội: “Muốn luyện võ đương nhiên phải luyện căn bản, nàng nhìn chân tay nàng gầy như vậy, không đứng trung bình tấn thì luyện sao được?”.

Hiểu Nguyệt nheo mắt lại: “Chẳng lẽ luyện công rồi tay chân sẽ to sao?”.

“Căn bản sẽ to hơn một chút.”. Sách La Định khuyên Hiểu Nguyệt: “Bỏ đi, nàng vẫn nên đi thêu hoa thì hơn, võ công không hợp cho nàng đâu…”.

“Vậy ngươi cứ dạy chiêu thức cho ta đi, mấy chiêu là được.”. Hiểu Nguyệt có vẻ thực sự rất muốn học.

“Chuyện này…”. Sách La Định bất đắc dĩ: “Nàng cứ đứng trung bình tấn trước…”.

Nói xong, bị đạp.

Sáng sớm Bạch Hiểu Phong đã bị cha hắn, Bạch tướng gia, gọi về nhà rồi. Vừa mới vào cửa đã thấy nương hắn chạy ra, thần bí hỏi: “Hiểu Phong à, có phải Hiểu Nguyệt có người trong lòng rồi không?”.

Hiểu Phong hơi kinh hãi – Chẳng lẽ để lộ tin gì à?

“Nghe nói là Sách La Định đó hả?”. Tể tướng phu nhân có vẻ không thể nào tin nổi: “Có phải thật vậy không?”.

“A, chuyện này…”. Bạch Hiểu Phong có chút khổ sở, nói thế nào đây, nếu gật đầu liệu mẫu thân mình có không chịu nổi đả kích không?

“Hiểu Phong”.

Lúc này Bạch thừa tướng từ trong thư phòng đi ra. Từ trước đến giờ cha hắn đều rất nghiêm túc, hắn cũng không dám cãi lời. Từ trên xuống dưới trong toàn bộ phủ Thừa tướng này ai, thấy ông cũng không dám nói to nữa. Hiểu Nguyệt coi như là người được cưng chiều nhất, thỉnh hoảng Hiểu Nguyệt có vùng vằng giận dỗi một chút gì đó thì cha hắn mới đến dỗ dành một chút, những người khác thì mơ đi.

Bạch Hiểu Phong đột nhiên rất muốn xem một chút. Sách La Định thành em rể hắn rồi sẽ chung sống với cha hắn thế nào, nghĩ tới thôi đã thấy sướng mê cả người rồi.

“Là thật sao?”. Thừa tướng hỏi.

“Ưm…”.

“Ấp a ấp úng cái gì?”. Bạch thừa tướng cau mày: “Ngươi là đại ca đó, lại ở ngay dưới mắt ngươi, đừng có nói với ta là ngươi không biết!”.

Bạch Hiểu Phong lúng túng: “Hình như…”.

“Hình như?”. Bạch thừa tướng trợn trừng mắt.

Bạch Hiểu Phong bất lực: “Đúng vậy.”.

Sau khi Bạch thừa tướng nghe xong, vẻ mặt khá quái dị, một lúc lâu sau, khó hiểu: “Muội muội ngươi thích gì ở hắn?”.

Bạch Hiểu Nguyệt suy nghĩ một chút: “Cha có nhớ chuyện mấy năm trước Hiểu Nguyệt bị ngã xuống nước rồi được người ta cứu không?”.

Bạch thừa tướng gật đầu một cái.

“Mặc dù Hiểu Nguyệt chưa từng nói qua, nhưng có lẽ người cứu nó ngày đó là Sách La Định.”. Bạch Hiểu Phong nói: “Có vẻ như Hiểu Nguyệt đã chung tình với hắn nhiều năm rồi.”.

Bạch thừa tướng nghe xong cũng hiểu rồi, khó trách sao Bạch Hiểu Nguyệt không thèm để ý đến ai, thì ra đã sớm có đối tượng rồi.

“Ừm, nhân phẩm của Sách La Định thế nào?”. Bạch thừa tướng hỏi Bạch Hiểu Phong.

Bạch Hiểu Phong gật đầu một cái: “Không tệ.”.

“Nhưng mà tiếng tăm quá tệ, lời đồn đại cũng nhiều.”. Bạch thừa tướng có vẻ vẫn không hài lòng lắm: “Hơn nữa lại không biết mấy chữ, cũng không có học vấn gì, Bạch gia ta đời đời đều là môn đệ thư hương, đột nhiên lại mang về một Đại tướng quân.”.

“Ài, quan trọng là Hiểu Nguyệt thích mà!”. Bạch phu nhân lại khá sáng suốt, điểm này cũng ngoài dự đoán của Bạch Hiểu Phong: “Sách La Định cũng không tệ, cao lớn mạnh mẽ, có thể bảo vệ Hiểu Nguyệt.”.

Bạch thừa tướng im lặng không nói, một lúc lâu sau mới hỏi Bạch Hiểu Phong: “Ngươi thấy thế nào? Sách La Định là thí sinh thích hợp chứ?”.

Bạch Hiểu Phong suy nghĩ một chút, nói: “Sách La Định và Đường Tinh Trị, cha thấy người nào tốt?”.

Bạch thừa tướng hơi sững sờ: “Lục hoàng tử cũng thích Hiểu Nguyệt sao?”.

Bạch Hiểu Phong cười: “Theo con biết thì Đường Tinh Trị vào thư quán là vì Hiểu Nguyệt.”.

Bạch thừa tướng sưng mặt lên ngay: “Chuyện này không được!”.

Bạch phu nhân cũng gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, không thể gả Hiểu Nguyệt vào hoàng cung! Chuyện đó không được, Sách La Định vẫn tốt hơn, chỉ cần hắn thương yêu Hiểu Nguyệt là được!”.

Bạch thừa tướng suy nghĩ một chút, hỏi: “Vậy Sách La Định kia có ý tứ gì với Hiểu Nguyệt không? Tại sao không đến cầu hôn?”.

Bạch Hiểu Phong thầm nghĩ, nếu nói cho cha hắn biết chuyện Sách La Định đã hôn Hiểu Nguyệt rồi mà vẫn còn chưa rõ ràng gì, liệu cha hắn có chạy đến cửa chửi người không đây.

“Hắn…”. Bạch Hiểu Phong há miệng.

“Làm sao?”. Bạch thừa tướng trợn trừng hai mắt: “Chẳng lẽ hắn còn nghĩ Hiểu Nguyệt không xứng với hắn sao?”.

“Á, cũng không phải, chắc là cảm thấy mình không xứng với Hiểu Nguyệt đi.”. Bạch Hiểu Phong vội vàng nói lái đi.

“Nhiễu sự.”. Thừa tướng suy nghĩ một chút: “Ngươi đi bố trí một chút, ta muốn gặp Sách La Định.”.

“Cha, ngài muốn đến thư quán à?”. Bạch Hiểu Phong hỏi.

“Không thể trực tiếp đến được, dù sao ta và hắn cũng chưa từng gặp nhau, ta phải cải trang một chút.”. Thừa tướng sờ râu: “Ta muốn quan sát một chút xem nhân phẩm thực sự của Sách La Định này rốt cuộc thế nào.”.

Bạch Hiểu Phong đỡ trán – Chết rồi, nói cho Sách La Định biết đó là Bạch thừa tướng, có khi hắn còn khiêm tốn chút, ngộ nhỡ không biết… hắn mở miệng là đại gia, vô sự lại phọt ra mấy câu thô tục, chẳng phải cha hắn sẽ bị dọa tức chết sao.

Nhưng mà trước giờ Bạch thừa tướng nói một không hai, Bạch Hiểu Phong cũng chẳng có cách nào khác.

***

Chiều hôm đó, Sách La Định cảm thấy khí trời rất tốt, nhưng mà sao mí mắt phải cứ giật mãi thế.

Chân của Hiểu Nguyệt đã khỏi hẳn rồi, bèn nhanh chóng về nhà thăm nương, thả Sách La Định một buổi chiều. Sách La Định cảm thấy vô cùng mỹ mãn, quyết định đến quân doanh giết thì giờ.

Ra đến cửa, đến quán rượu đối diện mua một bầu rượu, xoay người vừa định đi thì lại cảm thấy bả vai hình như bị ai vỗ một cái.

Sách La Định quay đầu lại, thấy một ông già.

Ông già này trong có vẻ phong trần, hình như vừa mới đi một đoạn đường rất xa thì phải, hỏi Sách La Định: “Trấn Thanh Hà đi lối nào vậy?”.

Trấn Thanh Hà ở ngay cạnh quân doanh của Sách La Định, Sách La Định đưa tay chỉ: “Đi về phía trước, ra cửa thành đông, đi theo quan đạo khoảng mười dặm là tới.”.

Ông lão gật đầu một cái: “Ừ.”.

Nhưng mà lại không đi.

Sách La Định nhìn hắn một chút, ông già này nhìn nho nhã, ngoại hình không tệ, ăn mặc cũng rất long trọng, hẳn là nhà giàu. Nhưng mà Sách La Định cảm thấy có chút kỳ quái, ở đây có nhiều người như vậy, có cả cửa hàng bán đồ ăn nữa, ai nấy đều vẻ mặt tươi cười niềm nở, sao không đi hỏi họ mà cứ nhất định đến tìm một kẻ nhìn qua như hung thần ác sát là hắn chứ?

Nhưng mà thêm chuyện chẳng bằng bớt chuyện, Sách La Định cũng chẳng muốn làm ảnh hưởng đến tâm trạng rất tốt của mình hôm nay, cho nên xoay người tiếp tục đi đường của mình.

Có điều, vừa đi một đoạn lại thấy ông già kia đi theo hắn.

Sách La Định dừng lại, hắn cũng dừng lại.

Sách La Định đi mấy bước, ông già đó cũng đi theo mấy bước.

Cuối cùng, Sách La Định đứng lại, đưa một ngón tay ngoắc lão: “Này, ông già, ông đi theo ta à?”.

Người đi theo Sách La Định là ai đây? Chính là Bạch thừa tướng cải trang.

Bạch thừa tướng đi lên, hỏi: “Ngươi có phải là Sách La Định không?”.

Sách La Định nháy mắt mấy cái, thầm nói quả nhiên biết hắn mới đến tìm hắn mà, bèn gật đầu: “Đúng vậy.”.

“Ta đã hỏi thăm người hoàng thành rồi, hỏi xem ai là người có võ công giỏi nhất lại hung ác nhất, tất cả bọn họ đều nói là ngươi.”.Ông lão nói.

Sách La Định dở khóc dở cười, đưa tay vỗ vai Bạch thừa tướng: “Ông già, ông muốn tìm một người có võ công giỏi nhất lại hung ác nhất làm gì? Đi đánh người hả?”.

Bạch thừa tướng đến gần quan sát Sách La Định một cái - Ừ, ngoại hình thực ra cũng không tệ, còn có chút khí khái anh hùng, hoặc nên nói…. Khí chất côn đồ nhỉ?

“Ta muốn nhờ ngươi giúp ta một chuyện!”. Ông lão nói.

Sách La Định khoanh tay quan sát trên dưới hắn một lượt: “Giúp cái gì?”.

***

Trình Tử Khiêm ăn no rồi, đi từ tửu lâu ra, vừa xỉa răng vừa nghĩ xem hôm nay có trò hay gì để xem không. Vừa nhìn một cái… đã thấy ở một ngã rẽ trước một cửa hàng, Sách La Định đang nói chuyện với một ông lão.

Tử Khiêm dụi dụi mắt – Há?! Đó chẳng phải là Bạch thừa tướng sao?!

Con ngươi chuyển hai vòng, Tử Khiêm vội vàng lôi giấy bút ra – Có trò hay để xem rồi, Lão Thái Sơn đến thử con rể tương lai đây mà!

***

“Nói ra rất dài dòng, ta là Định Huyền, họ Phương, mọi người thường gọi ta là Phương viên ngoại.”. Bạch thừa tướng kể câu chuyện đã chuẩn bị từ trước.

“À, Lão Phương đầu.”. Sách La Định tự thân thiết.

Bạch thừa tướng nín thở - Không có phép tắc gì cả.

Sách La Định còn tiện tay kéo râu hắn nữa, thấy là đồ thật: “Dài vậy à, lúc uống canh có bất tiện không?”.

Trình Tử Khiêm há to miệng – Sách La Định lại đi kéo râu của lão Thừa tướng sao?!

Bạch thừa tướng cố giữ lại khóe miệng muốn co giật – Chính sự quan trọng hơn, không nên so đo với thằng tiểu quỷ này.

“Con gái ta bị người ta bắt cóc mất rồi.”. Bạch thừa tướng cố nén giận nói tiếp.

Sách La Định ngây ngốc, hỏi: “Có người bắt cóc sao? Vậy lão tìm ta làm gì? Báo quan đi chứ?”.

Bạch thừa tướng lắc đầu một cái: “Con gái ta tự nguyện bị bắt đi.”.

Khóe miệng Sách La Định co giật – Lão già này cũng lớn tuổi rồi, liệu có phải đầu có vấn đề không?

“Nhà ta là hậu nhân danh môn, môn đệ thư hương!”. Bạch thừa tướng nói: “Con gái ta giỏi thi thư, đạt lễ nghĩa, bình thường đã hiểu lý lẽ lại rất xinh đẹp, thế nhưng cứ thế lại bị một tên lưu manh lừa đi mất.”.

Sách La Định nháy mắt mấy cái – Nói mãi, thì ra lại là chuyện nhà à?

“Tên lưu manh đó có võ công rất giỏi, chẳng biết tại sao con gái ta lại thích hắn nữa, nếu không phải hắn nhất định không chịu lấy chồng.”. Bạch thừa tướng ra vẻ đau lòng: “Hai người họ chẳng xứng đôi chút nào!”.

Sách La Định nghe cũng chẳng cảm thấy hứng thú gì, ngoáy tai.

“Cho nên ta muốn ngươi giúp ta hù dọa tên lưu mạnh kia một chút, để hắn biết khó mà lui, đừng có ý đồ với con gái ta nữa!”. Thừa tướng vừa nói vừa giơ hai ngón tay ra: “Ngươi giúp ta chuyện này, ta sẽ cho ngươi hai ngàn lượng!”.

Sách La Định nhướng mày – Há, nhiều tiền ghê.

“Ta nói này ông già.”. Sách La Định vỗ bả vai Bạch thừa tướng: “Có phải con gái ông thực sự thích tên lưu manh kia không?”.

Bạch thừa tướng suy nghĩ một chút, gật đầu một cái.

“Vậy chẳng phải là ổn rồi sao.”. Sách La Định lại kéo râu hắn: “Ngươi nghĩ thoáng chút đi, con cháu tự có phúc của con cháu, thật ra thì lưu manh cũng có rất nhiều điểm tốt mà.”.

“Chẳng hạn như?”. Bạch thừa tướng nhẫn nhịn hỏi.

“Chẳng hạn như đi đòi nợ, đi bắt trộm cũng đều có ích hết.”. Sách La Định vỗ vỗ ngực Bạch thừa tướng: “Con gái ấy mà, nàng muốn gả cho ai ông cứ theo ý nàng là được, con gái lớn chẳng thể giữ trong nhà đâu! Dù sao thì ông cũng giàu, nhìn còn trẻ như thế, cùng lắm thì cưới thêm mấy tiểu thiếp rồi sinh thêm mấy đứa nữa là được.”.

Bạch thừa tướng trợn trừng mắt, râu cũng sắp rụng luôn.

Sách La Định lại kéo râu hắn: “Về nhà đi, đại gia ta không thèm là cái chuyện chia ương rẽ thúy này đâu.”.

Nói xong phất tay áo bỏ đi.

Lúc này Trình Tử Khiêm cũng đã mò đến con hẻm gần chỗ hai người nhất rồi, vừa nhìn thấy sắc mặt của Bạch thừa tướng, ông lão cũng đã trợn mắt há miệng cả rồi.

Trình Tử Khiêm lắc đầu – Lão Sách à, ngươi xong rồi!

Bạch thừa tướng thấy Sách La Định đã bỏ đi xa rồi, lại đuổi theo mấy bước, đi theo hắn.

Đi thẳng đến ngoài cửa thành đông, Tử Khiêm trốn vào rừng cây, tiếp tục theo dõi.

Sách La Định quay đầu lại nhìn, thấy ông già kia vẫn còn đi theo, có chút hết nói: “Sao ông vẫn còn đi theo thế?”.

Bạch thừa tướng tiến lên: “Nhà ta đời đời đều là môn đệ thư hương, không thể chứa lưu manh trong nhà được!”.

Sách La Định nhìn trời: “Một đám thư ngốc thì chán chết mất, thêm một tên lưu manh không phải càng tốt hơn sao, ông già, năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi?”.

Bạch thừa tướng bĩu môi: “Sáu mươi tuổi.”.

“Vậy sao?”. Sách La Định lại cảm thấy rất kinh ngạc: “Nhìn chỉ khoảng năm mươi thôi mà, sáu mươi tuổi mà muốn sinh tiếp nghe có vẻ khó.”.

Gương mặt Bạch thừa tướng lúc trắng lúc đỏ, tên Sách La Định thật chẳng nghiêm chỉnh chút nào.

Sách La Định đi tiếp về phía trước.

Bạch thừa tướng vừa đi tiếp vừa nói: “Tên lưu manh kia vô cùng ngông cuồng, sau này có khi ta sẽ không quản được hắn, nhỡ hắn bắt nạt con gái ta thì phải làm sao đây?”.

Sách La Định khoanh tay cùng hắn đi: “Đây cũng là vấn đề… Đúng rồi, tên lưu manh kia có nương không?”.

Bạch thừa tướng ngây người: “Chắc có.”.

“Vậy dễ rồi!”. Sách La Định vỗ tay một cái: “Ông cưới nương hắn về! Nhi tử dĩ nhiên là phải nghe lời lão tử rồi, nếu hắn dám đánh con gái ông, ông liền đánh hắn.”

Bạch thừa tướng giận đến mặt mũi trắng bệch, thầm nói ta đánh ngươi trước!

Trong rừng, Trình Tử Khiêm vừa lắc đầu vừa nhẫn cười – Muốn chết sao! Sách La Định ngươi định chọc cho nhạc phụ tương lại tức chết à?

Lúc này, cảm giác của Bạch thừa tướng đối với Sách La Định chẳng biết là tốt hay xấu nữa, chỉ có thể dở khóc dở cười. Y chỉ là một tên đại lưu manh mà thôi, có điều cũng khá thú vị, khác với những người bên cạnh hắn thường ngày.

Chính lúc này lại thấy Sách La Định đột nhiên nhìn sắc trời, nói: “Trời sắp mưa, tìm một chỗ trú mưa xong rồi đi tiếp.”.

Bạch thừa tướng ngẩng đầu, quả thực là mây đen đầy trời.

“Trước không thôn sau không điếm…”. Lúc ông lão đang nói thì đã có mấy giọt mưa rơi xuống rồi, mưa cũng rất lớn, mà hắn cũng không mang theo dù.

Bạch thừa tướng là một thư sinh, từ nhỏ đến lớn đều được người chăm sóc cho nên nhất thời cũng chẳng biết phải làm sao.

Sách La Định kéo hắn một cái: “Vào rừng tránh một chút, làm gì cứ đứng im y như khúc gỗ vậy?”.

Bạch thừa tướng bị hắn kéo vào rừng, thầm nghĩ tiểu tử này đã không có quy củ thì thôi, còn độc miệng như thế nữa!

Sách La Định tìm một chỗ cây cối khá rậm rạp cho hắn ngồi xuống, rút ra cây đao giắt bên hông chặt ít cành cây cài lên cây làm thành chỗ trú mưa tạm thời.

Thấy động tác hắn nhuần nhuyễn như vậy, Bạch thừa tướng nhịn không được hỏi: “Ngươi thường trú mưa bên ngoài à?”.

Sách La Định bĩu môi, cười một tiếng: “Đương nhiên, cứ trú khoảng hai mươi năm như vậy, không nhuần nhuyễn sao được.”.

Bạch thừa tướng hơi sững sờ, lại nghĩ tới – Sách La Định là cô nhi, từ nhỏ đã lưu lạc ở nơi sơn dã, chắc là luyện được từ hồi đó.

Bạch thừa tướng ngồi dưới cành cây, mưa bên ngoài càng ngày càng lớn.

Sách La Định cũng ngồi cạnh hắn, đưa vò rượu cho hắn uống mấy ngụm làm ấm người, bản thân thì rút dao găm ra, cầm một nhánh cây, tước cái gì đó như để giải buồn.

“Ngươi tước gì vậy?”. Bạch thừa tướng uống mấy ngụm rượu, tò mò hỏi Sách La Định.

“Làm mấy thanh đao gỗ cho đám trẻ con trong quân doanh chơi.”. Sách La Định thờ ơ trả lời.

Bạch thừa tướng không đồng ý: “Trẻ em mấy tuổi? Nhỏ thế đã cho chơi đao gỗ thì chẳng phải sau này chỉ biết chém giết sao?”.

Sách La Định cảm thấy buồn cười: “Thư ngốc không hiểu biết.”.

Bạch thừa tướng bỗng thấy rất buồn cười, trên đời này lại có người không hề tôn trọng hắn như vậy nữa chứ, Sách La Định thật là…

“Trẻ em nên học đọc sách mới đúng!”. Bạch thừa tướng sưng mặt.

“Tất nhiên phải học, nhưng mà cũng phải chơi một chút nữa.”. Sách La Định lầu bầu, vẫn tiếp tục đẽo đao: “Đọc sách cũng phải tùy người, ông có thể bảo Khổng Minh tiên sinh đọc sách, nhưng không thể bảo Trương Tam gia đi đọc sách được, mỗi người đều có sở trường riêng cả.”.

Bạch thừa tướng gật đầu một cái: “Ngươi thích Tam Quốc à?”.

“Tạm được.”. Sách La Định chậm rãi trả lời.

Bạch thừa tướng bèn nói chuyện về mấy chiến dịch trong Tam Quốc với hắn, mặc dù Sách La Định nói câu nào cũng rất lơ đãng nhưng mà cách lý giải lại rất độc đáo.

Bạch thừa tướng hơi giật mình, trí tuệ của Sách La Định này thật khác người thường, rất thông minh lại không kiêu ngạo, quả thực là một nhân tài hiếm có. Khó trách sao mấy ông bạn cũ của mình lại rất đánh giá hắn rất cao, Hoàng thượng lại càng coi trọng hắn.

“Ngươi thành thân chưa?”. Thừa tướng đột nhiên hỏi.

Sách La Định nhìn ông lão một cái, lắc đầu.

“Lớn vậy mà vẫn chưa thành thân à?”. Bạch thừa tướng hỏi tiếp: “Có người yêu chưa? Ta giới thiệu cho một người nhé?”.

Sách La Định gãi tai: “Ông già nhà ông cũng nói nhiều thật.”.

Bạch thừa tướng sưng mặt lên: “Vậy sau này nếu ngươi có con trai, sẽ cho nó học văn hay học võ?”.

“Sinh rồi hãy nói, ta khá thích có con gái.”. Sách La Định bĩu môi một cái: “Tốt nhất là sinh bốn năm đứa con gái.”.

Bạch thừa tướng nhìn trời: “Có ba cái bất hiếu, không có người nối dõi là cái lớn nhất!”.

Sách La Định buồn cười: “Ta lại chẳng có ai để mà hiếu thuận, có người nối dõi hay không có gì quan trọng?”.

Bạch thừa tướng há miệng: “Sao lại muốn có con gái mà không có con trai?”.

Sách La Định suy nghĩ một chút: “Con gái tình cảm mà.”. Nói đến đây, chẳng hiểu sao trong đầu lại thoáng hiện ra hình ảnh Bạch Hiểu Nguyệt, vội vã lắc đầu.

“Vậy nhỡ đâu có con trai thì sao?”. Bạch thừa tướng vẫn không từ bỏ ý định.

“Vậy thì mặc kệ nó.”. Sách La Định bĩu môi: “Để nương nó quản, ta chỉ phụ trách đánh mông nó thôi.”.

“Dưỡng bất giáo phụ chi quá!”. Bạch thừa tướng giận, tiểu tử này thật chẳng đàng hoàng gì.

“A… đoạn này ta đọc qua rồi.”. Sách La Định lập tức đọc cho Bạch thừa tướng nghe đoạn Tam Tự Kinh của quê hắn kia, Bạch thừa tướng nghe xong cũng phải phun rượu đầy đất.

“Ha ha… Tên phu tử nói ngọng nào dạy cho ngươi cái bản Tam Tự Kinh này vậy?!”. Bạch thừa tướng cười ngả trước ngả sau, trước giờ hắn đều là lão cổ hủ, có khi cả đời này cũng chưa từng cười vui vẻ đến vậy.

Trình Tử Khiêm ở trong rừng bĩu môi – Được đó Lão Sách, rất có bản lĩnh.

Sách La Định liếc hắn một cái: “Có ngươi mới là tên nói ngọng đọc không rõ chữ ấy, tiểu phu tử của ta rất giỏi.”.

Bạch thừa tướng hơi ngây người, hỏi: “Tiểu phu tử, phu tử của ngươi nhỏ tuổi hơn ngươi à?”.

Sách La Định tiếp tục sờ cằm, nhìn trời.

“Là một cô nương hả?”. Bạch thừa tướng tiếp tục thăm dò.

Sách La Định cầm vò rượu uống một ngụm: “Ông già nhà ông cũng lắm chuyện thật.”.

Bạch thừa tướng vừa định nói gì nữa thì lại nghe thấy có tiếng động truyền đến từ bên ngoài rừng cây.

“Xui thật, đột nhiên lại mưa to.”.

Lúc này, bên ngoài có mấy người đi đường dắt ngựa vào rừng, hình như cũng đến trú mưa.

Hai người này mặc thường phục, vừa nhìn qua cũng biết là người luyện võ, mắt ngang mày dọc, nhìn có chút hung dữ.

Hai người liếc nhìn Bạch thừa tướng cùng Sách La Định ngồi dưới tàng cây một cái, không nói gì nhiều, cũng lấy chút nhánh cây lợp một cái mái bằng, đứng trong đó tránh mưa.

Bạch thừa tướng cảm thấy hai người này mắt lươn mày lẹo, ngồi thì cứ ngồi, việc gì phải nhìn về phía hắn, quỷ quỷ quái quái.

Sách La Định tiếp tục đẽo dao gỗ, trên đao còn khắc thêm một con heo, nhìn rất sống động.

Lúc này mưa cũng nhỏ dần.

Thừa tướng phát hiện hai người đi đường kia đánh mắt ra hiệu cho nhau, hình như rất để ý đến hai người. Thừa tướng bèn lo lắng, động vào Sách La Định một cái.

Sách La Định ngẩng đầu lên nhìn hắn, ý hỏi – Làm gì vậy?

Bạch thừa tướng nháy mắt với hắn – Hai người kia trông không giống người tốt lắm, liệu có phải côn đồ cướp bóc hay không?

Sách La Định quay đầu lại liếc mắt nhìn, đối mắt nhìn nhau với hai người qua đường kia một cái.

Sách La Định sờ cằm – A? Hai người hơi hơi quen mắt.

Còn đang suy nghĩ, hai người kia lại đột nhiên đứng lên, đi tới trước mặt hai người bọn họ.

Bạch thừa tướng khẩn trương lên – Bọn họ có mang theo đao!

Sách La Định cũng ngẩng đầu nhìn hai người, bỗng nhiên, lại thấy hai người rút hai cây dao găm từ bên hông ra.

Bạch thừa tướng giật mình – Qủa nhiên là cướp!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.