Hiểu Phong Thư Quán Bát Quái Sự

Chương 9: Bản thảo của tử khiêm – số 9



Đã là tài tử giai nhân thì việc ngồi thuyền du hồ là một phần lẳng lơ… À không phải, một phần phong lưu không thể thiếu của cuộc sống.

Là một người thô lỗ chẳng may bị kéo lẫn với đám tài tử giai nhân một lần, Sách La Định vừa nhìn thấy con thuyền hoa đính đầy lụa trắng phất phơ trong gió nhẹ kia là lại có cảm giác bất tường (1) như nhìn thấy ba thước lụa trắng lơ lửng giữa nhà.

“Không lên thuyền có được không?”. Sách La Định đứng dưới gốc cây dương liễu trên bờ sông, hỏi Bạch Hiểu Nguyệt.

Trước khi ra ngoài Bạch Hiểu Nguyệt đã thay một chiếc váy ngẫu sắc hồng nhạt thanh lịch, viền váy và tay áo đều được thêu hoa tinh tế. Mặc dù Sách La Định chẳng biết gì về mấy thứ y phục này, nhưng hắn cũng có thể nhận thấy bộ váy này nhất định sẽ rất đắt.

Bạch Hiểu Nguyệt thấy Sách La Định nhìn chằm chằm y phục của mình, trong lòng cũng vui vẻ hơn nhiều, lúc nói câu: “Không được!” cũng trở lên dịu dàng hơn.

Là một nam nhân, nhìn thấy cô nương cẩn thận chỉn chu trang phục thì cũng cần có nghĩa vụ khen mấy câu, đây mới gọi là biết cách làm người.

Sách La Định rất thức thời nịnh bợ tiểu phu tử của mình: “Bộ váy đẹp quá.”.

Quả nhiên khóe miệng Bạch Hiểu Nguyệt càng cong thêm mấy lần.

“Vậy ta đi được chưa?”.

“Không được!”.

“Chiếu trâm cài đầu này cũng rất đẹp.”.

Khóe miệng Hiểu Nguyệt càng cong hơn.

“Ta đi trước nhé!”.

“Không cho phép.”.

“Cả người đều đẹp!”.

“Ta đi được không…”.

“Không được!”.

***

Sách La Định bất lực khoanh tay nhìn trời, bầu trời hôm nay ngay cả một áng mây đỏ cũng không có luôn, xanh đến ngứa mắt.

Thuyền hoa thoắt cái đã đến trước mặt hai người. Thuyền hoa Hoàng gia đương nhiên phải khác so với bình thường, vô cùng khí phái chưa nói, cả con thuyền không biết được làm từ loại gỗ gì mà toàn thân trắng muốt, lại còn có cả màn trắng, khắc hoa trắng, khăn lụa trắng, đủ loại đều trắng…

Sách La Định cảm thấy mắt sắp lóa cả rồi, rất rầu rĩ bị Bạch Hiểu Nguyệt đẩy lên trên thuyền.

Sau khi Sách La Định lên thuyền thì tìm ngay một chỗ vắng người, chuẩn bị đánh một giấc.

Vừa mới ngồi xuống đã bị người ta chọc lưng.

Quay đầu lại, Sách La Định cau mày – thấy được Trình Tử Khiêm đang một tay cầm sách, tay còn lại cầm bút lông mà đứng sau lưng hắn: “Lão Sách, quả nhiên ngươi cũng lên thuyền rồi, hôm nay nhất định sẽ có kịch hay xem đấy!”.

“Kịch hay gì?”. Sách La Định ngáp một cái.

“Hôm nay cả Lệ Qúy phi và Vương Qúy phi đều tới cả, Tam công chúa, Thất công chúa, Hạ Mẫn, Nguyên Bảo Bảo cũng đều tề tụ, bảy nữ nhân đó! Bảy người!”. Trình Tử Khiêm mắt sáng bừng: “Cứ nơi nào có nữ nhân thì chẳng phải nơi ấy có chuyện phiếm để bàn sao? Có điều, hôm nay lại không chỉ có nữ nhân có chuyện buôn thôi đâu, phía nam nhân cũng rất náo nhiệt đấy!”.

Sách La Định cau mày: “Nam thì chẳng phải chỉ có mình Bạch Hiểu Phong thôi sao?”.

“Không chỉ có vậy, còn có ngươi cùng đám người Lục Hoàng tử nữa!”. Trình Tử Khiêm vừa nói vừa vỗ vai hắn: “Ngươi nhớ phải biểu hiện cho tốt đó!”.

“Đúng vậy.”. Hai người còn đang nói chuyện thì lại nghe thấy có người nói sau lưng, vừa quay đầu lại đã thấy Bạch Hiểu Nguyệt ngồi xổm phía sau họ, hai tay ôm đầu gối nói chuyện với Sách La Định cùng Trình Tử Khiêm.

Trình Tử Khiêm hỏi: “Hiểu Nguyệt cô nương, lát nữa có chuyện gì cần lưu ý không?”.

“Lát nữa uống trà xong rồi thì sẽ ăn cua.”.

“Chậc…” Tử Khiêm vừa lắc đầu vừa cảm khái: “Minh tranh ám đấu.”.

“Còn một việc nữa.”. Hiểu Nguyệt nheo mắt: “Gần đây Hoàng thành đang bầu chọn lại danh sách mỹ nhân, Nguyệt Như tỷ tỷ ba năm liền đều giành danh hiệu Đệ nhất, nhưng mà năm nay Nguyệt Yên có vẻ khá mạnh, có nhiều hy vọng sẽ đoạt đệ nhất.”.

Tử Khiêm lập tức đứng lên, vịn tay vào thành thuyền nhìn bốn xung quanh liền phát hiện ra, người trên bờ hôm nay hình như nhiều gấp đôi thường ngày, những tiểu lâu có thể ngắm mặt hồ đều chật ních người rồi.

“Ta đã nghĩ sao lại nhiều người thế rồi mà.”. Tử Khiêm hiểu.

“Nghe nói hôm nay Nguyệt Như tỷ tỷ sẽ đánh đàn, Nguyệt Yên thì sẽ múa gì đó… Chậc!”.

“Chậc!”. Tử Khiêm cùng Bạch Hiểu Nguyệt đều nhìn vào bên trong, vẻ mặt rất háo hức.

Sách La Định ở giữa hai người phải xoay qua xoay lại liên tục, được một lúc thì mỏi cổ quá, phải đưa tay xoa…

Đúng lúc này, có người từ phía đuôi thuyền đi tới: “Sách tướng quân.”.

Sách La Định quay đầu lại, liếc mắt thấy là một lão thái giám râu tóc bạc phơ, hắn đương nhiên biết, đây chính là Thủ lĩnh thái giám được Hoàng đế tín nhiệm nhất, Nguyễn công công.

Nguyễn công công đến mời Sách La Định: “Sách Tướng quân, nương nương triệu kiến ngài.”.

Sách La Định đứng lên, Tử Khiêm bên cạnh hắn nắm chặt tay: “Biểu hiện tốt đó!”.

Sách La Định vừa định đạp hắn xuống sông thì quay đầu lại, Bạch Hiểu Nguyệt cũng nắm chặt tay với hắn: “Biểu hiện tốt đó!”.

Sách La Định á khẩu…

Vén đến mười mấy, có khi là hai mươi cái rèm lụa trắng xong rồi thì lại ngửi thấy mùi hương phấn xộc thẳng vào mũi.

Sách La Định lại không tiện bịt mũi, nhịn để không hắt hơi đến là khổ.

Phía sau rèm lụa là một căn phòng nho nhỏ, trong đó có hai vị mỹ nhân, chính là Lệ Qúy phi cùng Vương Qúy phi, đương nhiên còn phải cộng thêm cả đống cung nữ thái giám thị hầu.

Sách La Định hành lễ với hai người, hai người không ngừng chạy tới đỡ hắn dậy, miệng càng ngọt xớt, có vẻ rất gần gũi hiền lành.

“Sách Tướng quân mau mau miễn lễ.”.

“Thật phiền Sách Tướng quân phải phí tâm để ý mấy đứa nhỏ kia rồi.”.

“Tướng quân mau ngồi.”.

“Tướng quân dùng trà.”.

***

Sách La Định cố giữ vững nụ cười trên môi ngồi xuống, trong lòng lại không ngớt rủa thầm – Mẹ nó chứ, đứa nhỏ cái rắm ấy, mười mấy hai mươi tuổi rồi mà vẫn còn là đứa nhỏ à?

Đương kim Hoàng thượng cũng không có nhiều phi tử lắm, Hoàng hậu nương nương đã lớn tuổi, một lòng hướng Phật, thường ở lại Phật đường trong Hậu cung, ngày ngày tụng kinh, cầu xin Bồ Tát phù hộ sinh linh gì đó, có vẻ khá bận rộn.

Trong số mấy vị phi tử còn lại, người được sủng ái nhất chính là hai vị này.

Lệ phi cùng Vương phi là hai vị phi tử tính cách hoàn toàn khác biệt nhau.

Lệ phi là người trẻ nhất, cũng xinh đẹp nhất trong số các phi tử, khá được sủng ái.

Vương phi là người thông minh uyên bác nhất, danh tiếng cũng tốt nhất trong các phi tử, cũng rất được sủng ái.

Hai người này, một đoan trang cao quý, một thanh thoát yêu kiều, nhưng giống nhau ở chỗ chính là quan hệ tốt đến không thể tốt hơn, mở miệng là tỷ tỷ, ngậm miệng là muội muội, có vẻ như còn hận không thể mặc chung một cái quần… À không, cái váy!

Lúc này thị nữ bên mình của Lệ phi đi vào, nói trà đã chuẩn bị xong.

Lệ phi gật đầu, bảo người gọi mấy đứa nhỏ kia vào uống trà.

Sách La Định lại âm thầm giật khóe miệng – Lại bọn nhỏ….

Chỉ lát sau đã thấy có tiếng cười đùa bay vào.

“Hoàng nương.”. Đường Nguyệt Yên nhào vào trước tiên, ôm lấy cổ Lệ phi.

Lệ phi vờ sầm mặt, vỗ mông nàng: “Đoan trang thùy mị đâu rồi?”.

Nguyệt Yên xoa cái eo nhỏ nhắn của mình, bĩu môi, Vương phi bên cạnh vội vàng ôm lấy xoa cho nàng, còn trừng Lệ phi: “Muội sao lại mắng nó, nó không phải là con gái ruột của muội sao?”.

Sách La Định cảm thấy răng sắp rụng cả rồi, mấy nương nương này không thể nói chuyện bình thường được à? Chẳng khác nào diễn kịch.

Lệ phi liếc Đường Nguyệt Yên một cái: “Học hành thế nào rồi? Có gây phiền phức cho Hoàng tỷ con không đó?”.

“Đương nhiên không rồi.”. Đường Nguyệt Yên lầm bầm.

Lúc này, Đường Nguyệt Như cũng đi từ ngoài vào, vẫn cứ đoan trang như cũ.

“Nguyệt Như, mau tới đây.” Vẻ mặt nghiêm túc của Lệ phi đã bay mất tiêu, nháy mắt cái đã đổi sang khuôn mặt tươi cười hiền hậu tuyệt đẹp, đưa tay kéo Đường Nguyệt Như qua, mở miệng là tâm can, ngậm miệng thành bảo bối, nhìn qua cảnh này, không khéo người ngoài còn nghĩ Đường Nguyệt Như mới là con ruột của nàng, Đường Nguyệt Yên chỉ là đồ nhặt được thôi.

Đường Nguyệt Như cũng rất nhu thuận ngồi bên Lệ phi, hỏi thăm sức khỏe của nàng, hỏi thắt lưng nàng còn đau nữa không, bệnh phong thấp ở chân đã khỏi hẳn chưa, mấy ngày trước bị phong hàn như vậy, nàng đưa thuốc bổ qua có hữu hiệu không?

Sách La Định cảm thấy hậu cung này đúng là sến đến trời long đất lở, hắn có thể ra ngoài hít thở được không? Hay là cho hắn nhảy sông cũng được luôn đó.

Còn đang nhấp nhỏm không yên thì trà cũng được dâng lên rồi, Sách La Định nhìn nước trà vàng tươi trong chén, định cầm lên uống. Nhưng mà, còn chưa đụng vào cái chén thì Bạch Hiểu Nguyệt đã ngồi xuống cạnh hắn, còn trợn mắt trừng hắn một cái.

Sách La Định cứng tay giữa không trung – Gì nữa?

Bạch Hiểu Nguyệt cầm chén trà của mình lên, ngón tay ở tư thế Lan Hoa Chỉ (2) nâng cái đĩa dưới chén, ý bảo Sách La Định làm theo mình.

Khóe miệng Sách La Định giật giật giật – Lan Hoa Chỉ cái gì? Cứ chặt phứt ngón cái đi cho xong.

“Hiểu Nguyệt, Bạch Phu tử đâu rồi?”. Lệ phi đột nhiên hỏi Hiểu Nguyệt: “Tại sao không thấy hắn vào đây vậy? Đây là trà Phổ Nhị thượng đẳng ở Vân Nam gửi tới, đặc biệt nấu cho hắn đó.”.

“Dạ, Đại ca gần đây hơi bị ho khan một chút cho nên nói sẽ không vào.”. Bạch Hiểu Nguyệt vừa nói xong lại nghe thấy Sách La Định bên cạnh bắt đầu ho khan.

Hiểu Nguyệt liếc xéo hắn một cái, Sách La Định hắng giọng: “Gần đây họng ta cũng không ổn lắm, ra ngoài hóng gió chút đã.”. Nói xong lủi ngay ra ngoài.

Hiểu Nguyệt bực mình, vừa mới lơ là chút đã trốn mất rồi!

***

Khó khăn lắm mới thoát được chốn rèm thưa kia, Sách La Định ra ngoài boong thuyền hóng gió, lại thấy bọn Đường Tinh Trị tập trung ồn ào bên mũi thuyền rồi.

Ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Sách La Định là – Đánh bạc à?

Nhưng vừa nhìn lại thì lại chẳng có tâm trạng nào nữa, thì ra đánh cờ.

Trên cầu cách đó không xa, một đám cô nương đang ngắm mà, mấy vị tài tử này đương nhiên phải càng tỏ ra xuân phong đắc ý rồi, quá phong tao (3) a.

Sách La Định đi đến đuôi thuyền lại thấy Bạch Hiểu Phong “nghe đồn” bị ho khan đang tựa vào thành thuyền mà uống rượu một mình, khung cảnh liền biến thành công tử áo trắng nâng chén ngọc trắng, dựa vào con thuyền hoa trắng toát càng khiến các cô nương trên bờ điên loạn, liên tục phất khăn gọi: “Bạch phu tử…”.

Có lẽ là do tiếng thét vang lên hơi đứt quãng lại không được tập trung cho lắm, nếu không sao Sách La Định lại nghe thành “Râu bạc a~” chứ.

Lúc này rất nhiều người trên bờ cũng nhìn thấy hắn, bắt đầu chỉ trỏ.

“Nhìn kìa, là Sách La Định đó.”.

“Ái chà, nhìn qua cũng biết là ngoại tộc rồi.”.

“Thật khí phách, dáng cao quá.”.

“Nhìn dữ quá.”.

“Mau nhìn xem, dưới ánh mặt trời tóc hắn tỏa huyết quang phải không?”.

Sách La Định mới nghe đã phiền, ngẩng đầu nhìn đám người trên bờ một cái.

Ánh mắt đằng đằng sát khí, trừng một cái đã đốn gục cả mảng lớn rồi.

“Đáng sợ quá!”.

“Là chó điên đó!”.

“Cẩn thận hắn đến đánh bây giờ, nghe nói võ công hắn khá tốt.”.

“Sách Tướng quân.”.

Hắn còn đang rất buồn bực thì lại nghe thấy có người gọi hắn. Vừa quay đầu lại đã thấy Đường Nguyệt Như bưng ly trà điệp đứng sau lưng hắn rồi.

“Trà này nhuận phế.”. Đường Nguyệt Như đưa trà cho Sách La Định, mỉm cười nói: “Hiểu Nguyệt không có ở đây, uống thế nào cũng được.”.

Sách La Định hơi lúng túng, nhận chén trà, Đường Nguyệt Như xoay người lại.

Vừa nhận chén trà xong, Sách La Định quay đầu lại đã thấy đám nam tử trên bờ đang đằng đằng sát khí nhìn mình.

Uống ngụm trà, Sách La Định le lưỡi… Hơi khó uống, mùi khó chịu.

Xoay người tìm rượu súc miệng, đi đến đuôi thuyền thì thấy Trình Tử Khiêm đang bộn bề công việc cách cái nơi mà Bạch Hiểu Phong đang tạo hình không xa.

“Này.” Sách La Định đi qua ngồi xuống: “Có rượu không?”.

Tử Khiêm cắn bút lắc đầu, bỗng sau lưng vang lên tiếng “vút” xé gió, Tử Khiêm cúi đầu xuống… Sách La Định đưa tay đón lấy, Bạch Hiểu Phong ném cho hắn bầu rượu.

Trên bờ đê xa xa, hàng loạt tiếng ồn lại vang lên, chắc là không ít cô nương vô tội đã hôn mê mất rồi.

Sách La Định uống một ngụm rượu, mùi vị cũng không tệ lắm, dù sao thì cũng ngon hơn trà Phổ nhị nhiều.

“Ngươi cũng không vào đó à. Viết cái gì vậy?”. Sách La Định tò mò liếc bản thảo của Tử Khiêm.

“Ta đang thống kê xếp hạng.”. Trình Tử Khiêm rất nghiêm túc: “Vừa rồi ta đã đi thống kê một lượt rồi, gần đây, số người ủng hộ Đường Nguyệt Yên gia tăng đột biến!”.

Sách La Định có vẻ chán ghét: “Ngươi đang ở trên thuyền thì đi dạo một vòng bên ngoài thế quái nào được?”.

Trình Tử Khiêm cười thần bí: “Bí mật!”.

Sách La Định tìm một chỗ thoải mái ngồi uống rượu, Trình Tử Khiêm tiến tới nói nhỏ: “Sao rồi? Mấy nữ nhân trong đó có đấu đá không?”.

“Đấu cái gì?”. Sách La Định: “Tốt lắm mà.”.

“Chậc.”. Trình Tử Khiêm hí mắt: “Bề ngoài đương nhiên là vậy rồi, nếu bề ngoài lại không tốt tì đã sớm bị đầy vào lãnh cung rồi.”.

“Lại nhắc tới…” Sách La Định cảm thấy mấy cái ánh mắt oán độc kia hình như vẫn đang dõi theo mình này, hỏi: “Vừa rồi Tam công chúa đến đưa cho ta chén trà, sao nàng lại không đưa cho Bạch Hiểu Phong nhỉ?”.

Trình Tử Khiêm nhanh chóng ngẩng đầu, rất có thâm ý mà “À” một tiếng.

Lúc này, Hiểu Nguyệt đi ra, trên tay cầm một đĩa đầy điểm tâm. Tới bên cạnh bàn đại ca nàng. Hai người nói mấy câu gì đó, hình như Bạch Hiểu Phong có vẻ không khỏe lắm, chưa ăn cơm cho nên Hiểu Nguyệt bảo hắn ăn chút điểm tâm đi, đừng có uống rượu mãi thế.

“Hiểu Nguyệt.”.

Trình Tử Khiêm nhỏ giọng gọi Bạch Hiểu Nguyệt.

Hiểu Nguyệt đi tới.

“Trà này…”. Trình Tử Khiêm chỉ chén trà bên cạnh Sách La Định: “Ai bảo Tam Công chúa đưa ra đấy?”.

Hiểu Nguyệt cười nhạt: “Là thế này…”.

Thì ra, Sách La Định vừa đi, Lệ phi liền nói trà sắp lạnh đến nơi rồi, bảo Đường Nguyệt Yên mang ra cho Sách La Định, nhưng Đường Nguyệt Yên nhăn nhó không chịu, nói nàng không quen với Sách Tướng quân, hơn nữa hắn có vẻ rất dữ cho nên nàng không dám nói chuyện với hắn.

Lệ phi bắt đầu trách mắng Nguyệt Yên, nghiêm khắc đến nỗi Thất công chúa phải rưng rưng nước mắt.

Vì vậy Đường Nguyệt Như mới đứng dậy cầm chung trà nói: “Để con đi cho.”.

“Ha hả.” Trình Tử Khiêm viết lia lịa: “Lệ phi ra tay trước à!”.

“Ra tay gì?”. Sách La Định không hiểu rõ.

Còn đang nói chuyện thì một con bồ câu trắng béo núc ních đã sà xuống thuyền, kêu mấy tiếng với Trình Tử Khiêm.

Tử Khiêm rút bức thư buộc ở chân bồ câu ra, vừa mở ra nhìn, lắc đầu: “Qủa nhiên.”.

“Qủa nhiên gì?”. Sách La Định cùng Bạch Hiểu Nguyệt đều cùng ghé vào xem.

“Trước đây có tin đồn ngươi vào thư quán Hiểu Phong là để giúp Đường Nguyệt Như, bây giờ Đường Nguyệt Như lại đối xử với ngươi tốt như vậy, người ta đã tin là thật rồi, lúc này tất cả mọi người đều thương cảm cho Đường Nguyệt Yên.”. Tử Khiêm vo tờ giấy thành đạt bắn đi.

Lúc này, từ xa lại truyền đến tiếng ồn ào, mọi người ngẩng mặt nhìn, thì ra Bạch Hiểu Phong đổi tư thế để ăn chút điểm tâm…

Sau đó, Trình Tử Khiêm lại viết một bức thứ khác nhét vào ống trúc ở chân bồ câu rồi tung bồ câu lên trời.

Bồ câu vừa mới bay đi, từ dưới nước đã có một người áo đen nổi lên, đưa cho Trình Tử Khiêm một xấp giấy thật dày, được bọc kỹ trong giấy chống thấm.

Trình Tử Khiêm vừa nhìn, nói: “Ái chà.” Tử Khiêm cùng Bạch Hiểu Nguyệt nghiên cứu một lúc, kết luận: “Số người ủng hộ Nguyệt Yên giành vương miện đệ nhất mỹ nhân toàn thành năm nay đã tăng một bậc.”.

Sách La Định cảm thấy đầu đau quá, xem ra trong tay Tử Khiêm có đến cả một đoàn quân bát quái.

Chính lúc này, Nguyên Bảo Bảo đi ra: “Hiểu Nguyệt, Hiểu Nguyệt, sắp đến lúc đánh đàn rồi, mọi người gọi các ngươi qua.”.

“À, được!”. Hiểu Nguyệt vội vàng đứng lên, vừa chạy ra đã không quên quay đầu lại nói với ba tên nam nhân đang làm việc riêng kia: “Lên nghe đàn đã.”.

Ba người đành phải đứng lên đi theo.

Trình Tử Khiêm nhỏ giọng nhắc nhở Sách La Định: “Nhìn kỹ, Tam công chúa sắp sửa phản kích rồi.”.

Sách La Định buồn bực: “Phản kích gì?”.

“Chậc.”. Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Không biết Hoàng thượng phái ngưới tới giúp người hay là cản đường người ta nữa, Tam công chúa cũng không phải là người chịu thua thiệt đâu.”.

Sách La Định khoanh tay, nhìn Bạch Hiểu Phong vẫn vân đạm kinh phong, ung dung nhàn nhã, mê đảo đám thiếu nữ trên bờ mà đi về phía trước kia một chút, cảm thấy rất khó hiểu: “Đám cô nương kia bị làm sao vậy? Nếu thích thì cứ trực tiếp thổ lộ cùng Bạch Hiểu Phong chẳng phải là được rồi sao? Việc gì phải đấu tới đấu lui chứ, hắn cũng đâu có quan tâm?”.

“Xí.” Trình Tử Khiêm khinh bỉ nhìn Sách La Định: “Vậy mới nói, ngươi vĩnh viễn cũng không hiểu được chuyện nữ nhân tranh đấu này đâu.”.

Sách La Định sửng sốt, bỗng “tạch” một tiếng vang lên, một đống phân chim rơi trên vai hắn…

Tóm lấy con chim đưa thư vừa mới rơi xuống, Sách La Định gầm thét: “Ông hầm sống ngươi.”

Trên bờ lại bắt đầu xôn xao.

“Thật đáng sợ!”.

“Tên mọi rợ mà!”.

***

Trình Tử Khiêm nhanh chóng cướp lại con chim, vuốt lông cho con bồ câu đang run rẩy: “Đừng để ý tên thô kệch đó!”.

Sách La Định kéo rèm trắng trên thuyền lau vai soàn soạt – Thật xui xẻo!

Trình Tử Khiêm rút bức thư trên chân bồ câu ra xem một chút, vỗ vai Sách La Định: “Chúc mừng ngươi!”.

“Chúc mừng cái gì?”.

“Đạt danh hiệu Nam nhân đáng ghét nhất!” Trình Tử Khiêm chậc thêm mấy tiếng: “Gấp đôi số phiếu của tên đứng thứ hai, cái này mới là thực lực.”.

Khóe miệng Sách La Định giật mạnh, tò mò: “Tên đứng thứ hai là ai?”.

Trình Tử Khiêm xem tờ giấy, nói: “Là tên Vương Ma Tử chuyên trêu chọc Ni cô.”.

Sách La Định im lặng một lúc, đột nhiên kéo Trình Tử Khiêm muốn ném xuống sông.

Trình Tử Khiêm liều mạng bám chặt lan can: “Ngươi làm gì đó?”.

“Ném chết ngươi.” Sách La Định túm hắn muốn ném xuống sông: “Để lão tử thống khoái một chút.”.

Trên bờ, các cô nương đồng loạt thét lên.

“Nhìn kìa, tên mọi rợ kia lại muốn giết người!”.

“Thật thô lỗ, thật đáng ghét!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.