Hiệu Ứng Bươm Bướm

Chương 5



Cuối cùng tôi vẫn quyết định mua cho Long Nại một con chó, để nhóc có thể ôm con cún ngủ —— bằng không cánh tay tôi nếu tiếp tục bị nhóc dùng sức ôm như thế, chỉ sợ chẳng bao lâu sẽ bán thân bất toại.

Khu chợ mua bán thú kiểng to như vậy trang hoàng đủ loại thú và chim muông. Tiếng gào thét, tiếng ngáy, tiếng hót vang… hỗn hợp lại trong không khí thành một thứ nhạc kỳ diệu.

Nhóc lê thân ảnh lười biếng theo sát phía sau thôi, chẳng mấy hào hứng.

“Con này thế nào?”

Tôi nửa đẩy nhóc lên trước một con chó, ông chủ vẻ mặt tươi cười còn chưa kịp nói lời nào, chú chó nhỏ lông xoăn đã tao nhã bước chân trên tấm thảm đỏ grừ grừ phát ra âm thanh trong cổ họng.

[2: Chó dạng này này ^^ ]



Đây mới là loại chó xứng với tên gọi Tiểu Bạch – bộ lông quăn khắp người màu trắng chẳng lẫn màu khác, dáng vẻ sạch sẽ lại vô cùng đắt tiền, trên ghế sofa trong nhà lăn qua lăn lại vài cái tôi cũng không ý kiến.

“Không được, nó chẳng hấp dẫn, dáng vẻ tuyệt đối không giống Tiểu Bạch của tôi!”

Há miệng thở dốc, tôi nhìn về phía ông chủ gật đầu xin lỗi, sau đó thật sự không còn từ nào nói tiếp.

Kẻ không biết còn tưởng rằng lấy phương pháp lựa chọn của nhóc, Tiểu Bạch chính là giống chó nổi tiếng thế giới.

Có mắt cũng thấy dáng vẻ giống Tiểu Bạch mới gọi là khó coi. Thật không biết mắt thẩm mỹ của nhóc bị gì nữa.

“Con kia thì sao?”

Bỏ qua tất cả loại hình có vẻ nũng nịu, lần này chọn giống chó vừa cao lại to lớn, trông cứ như con chó săn lớn lên cùng chú dê nhỏ.

“Nó trừng tôi làm gì chứ? Muốn đánh nhau à?”

“Con kia thì sao, tôi cảm thấy có vẻ tốt lắm…”

“Chân ngắn như vậy, tôi muốn dẫn nó ra ngoài chơi, nó nhất định theo không kịp!”

“Vậy, con này?”

“Miệng lớn quá, tôi không mua được bàn chải to cỡ ấy để đánh răng cho nó!”

“Ừm… Vậy con cuối cùng này, lông trắng, miệng cũng nhỏ, hình thể thần thái đều cùng Tiểu Bạch giống nhau như đúc, chúng ta mua nó đi!”

“Không cần!”

“Vì sao?”

“Nó, nó… Đuôi nó cứ ngúc ngoắc, tôi nhìn nhức đầu!”

Vô nghĩa, đánh nhau bị hội đồng, cuối cùng thảm hại đến ngay cả đuôi cũng chẳng giữ được thì chỉ có mỗi con Tiểu Bạch không hay ho kia thôi.

Đừng nói toàn bộ khu chợ thú cưng, chỉ sợ là khắp thành phố cũng sẽ chẳng tìm được con chó thứ hai có cá tính giống thế.

Nói tới đây, tôi bất chợt hiểu ra, đừng nói là chó, cho dù tôi tìm đến cho nhóc một con sói, cũng chưa chắc nhóc có thể gật đầu.

Dáng vẻ hiện tại là nhóc đang tìm cớ.

“Muốn thế nào, nhóc nói đi!”

Tôi đơn giản tìm bóng râm mà đứng, một bên liều mạng vén vạt áo sơmi quạt gió, một bên trừng mắt nhìn nhóc.

Lại là cái dạng chậm rãi cúi thấp đầu cắn chặt môi – từ khi Tiểu Bạch chết, sau một lần đau đớn đến vô cùng ấy, nhóc càng ngày càng dễ lộ ra vẻ yếu ớt nơi tận đáy lòng.

Chính là tôi phát hiện mình ngày càng không hiểu, nhóc rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Hoặc là nói, tới tận bây giờ tôi vẫn chưa lúc nào hiểu rõ.

“Nhóc thích Tiểu Bạch như vậy, tôi nghĩ rằng nhóc hẳn sẽ rất muốn có một con chó khác.”

Nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc ngắn, âm thầm thở dài một hơi, tôi lấy giọng dịu dàng an ủi nhóc.

“Tiểu Bạch chết rồi, trở về không được, những con chó khác có thế nào cũng chẳng phải nó…”

Thanh âm nói thầm khe khẽ, từng chữ từng chữ rất rõ ràng rót vào tai tôi.

Phải chăng ký ức chính mình trải qua và ký ức mô phỏng sẽ có sự khác nhau rất lớn? Trước kia, tôi đã những tưởng nhóc là loại cứ ba phút sẽ thay đổi nhiệt độ một lần, với bất cứ việc gì cũng sẽ chẳng để tâm.

Có lẽ, Tiểu Bạch là sự tồn tại quan trọng nhất trong quãng đời thực rất ngắn ngủi của nhóc, vậy là cho dù nó chết đi, nhóc cũng chẳng cách nào quên được những dãy số chằng chịt ấy.

Và sau này, khi mạng sống nhóc đến hồi kết, những gì có thể chân chính nhớ lại cũng chẳng nhiều lắm đâu.

“Nếu như vậy sẽ chỉ làm nhóc mất hứng, Long Nại, tôi giải thích với hành vi hôm nay…”

“Ừm…”

“Vậy, chúng ta về nhà được không?”

“Ừm…”

Câu trả lời rầu rĩ nghẹn trong cổ họng, nhóc vẫn không ngẩng đầu.

Cho nên cuối cùng tôi vẫn không cách nào nhìn được biểu tình trên gương mặt nhóc lúc đó.

Thời gian cơm chiều tôi có thói quen làm một phần nước luộc mười phần thịt sườn kho, nhóc cũng quen lấy một phần ngon nhất của mình ném xuống dưới bàn.

Chẳng qua đã không còn âm thanh ‘ăng ẳng của ai đó cùng Long Nại trình diễn trò khôi hài tranh đoạt thịt như trước kia, bữa cơm trở nên trầm mặc như phúng điếu.

Nhớ nhung hóa ra sẽ lây bệnh. Tôi phát hiện mình thế mà cũng bắt đầu hoài niệm những ngày một người một chó làm bản thân đau đầu.

Phần lớn đồ ăn gần như chưa động đến, nhóc đặt chén xuống, lủi về phòng mình.

Tôi vừa rửa chén vừa cố gắng vểnh tai nghe động tĩnh trong phòng ngủ nhóc, thần thái tôi bây giờ hệt như Tiểu Bạch khi ăn vụng phải đề phòng tôi bỗng nhiên đẩy cửa vào nhà bếp.

Đáng tiếc tôi chẳng có thính giác linh mẫn trời sinh như Tiểu Bạch, giữa thứ cách âm như thế tôi thật sự không thể đoán được Long Nại rốt cuộc đang làm gì trong phòng.

Ngồi trên ghế sa lon đợi một hồi, vẫn chẳng có động tĩnh dư thừa nào để có thể từ đó mà tưởng tượng ra.

Có lẽ nhóc đang ngủ.

Thương tổn về tinh thần luôn dễ khiến người mỏi mệt hơn so với thương tổn cơ thể.

“Long Nại?” Nhẹ nhàng gõ cửa phòng nhóc, không lời hồi âm.

Âm thầm thở dài, theo thói quen tôi ngồi vào trước máy tính.

You got a new message!

Nguồn điện mới vừa được kết nối đã vang lên âm thanh có mail.

Phát hiện người gửi là Nam Lăng.

Tôi giật mình —— sau buổi nói chuyện rất không thoải mái mấy hôm trước, em còn gì muốn nói với tôi sao?

Tay cầm chuột click vào thư.

“Trác Việt, không biết khi đọc thư này anh đã bình tĩnh để xem xét toàn bộ vấn đề hay chưa.

Hoặc nếu như lời anh, toàn bộ thực nghiệm từ lúc bắt đầu đến nay luôn có rất nhiều điểm lo lắng sẽ chẳng chu toàn, nhưng với em mà nói, thất bại lớn nhất chính là đã đem nó đặt cạnh anh.

Em thật sự thật không ngờ, thời gian chỉ ngắn ngủi mấy tháng, anh lại sinh ra tình cảm với một người nhân tạo.

Em vẫn nghĩ anh là người có thể sử dụng cái nhìn lý trí của một học giả bình tĩnh để đối đãi với vật thí nghiệm, cũng chính vì vậy mà ngay từ đầu em liền quyết định để Long Nại cạnh anh, là nguyên nhân để anh làm người xem xét cuối cùng.

Nhưng những gì phát sinh sau đó lại hoàn toàn lệch khỏi suy nghĩ ban đầu của em.

Việc xử lý theo cảm tính của anh đã trở thành vấn đề khó giải quyết nhất kể từ khi phát triển toàn bộ thực nghiệm đến nay.

Bởi việc ấy sẽ quyết định liệu anh có thể dùng thái độ khách quan nhất để hoàn thành phần công việc còn lại hay không.

Mặt khác, nếu nói theo tình cảm riêng tư, em tình nguyện tất cả đều chưa bao giờ phát sinh qua… Trác Việt, em thậm chí không dám nghĩ, nếu giờ phút này anh lấy tay đặt nơi trái tim mình, khi nhắm mắt lại, người anh nhớ đến sẽ là ai…”

Chỉ mới đọc đến đây, tôi đã kích động đến mức tạm thời không đọc nữa.

Nam Lăng viết những câu này chỉ để hỏi tôi thế thôi sao?

“Nếu giờ phút này anh lấy tay đặt nơi trái tim mình, khi nhắm mắt lại, người anh nhớ đến sẽ là ai?”



Là ai? Sẽ là ai?

Nam Lăng, em đã sống cùng anh gần hai mươi năm, bên nhau từ thời trung học đến khi đi làm, em thế mà có thể hỏi anh vấn đề ấy sao?

Tuy rằng cãi nhau ngày đó đã làm hỏng không khí, nhưng đó chẳng qua là xuất phát từ quan điểm khác nhau trong việc đối xử với kết quả thí nghiệm mà thôi, tuyệt đối nào có quan hệ tới tìm cảm của chúng ta.

Bất cứ thời điểm nào chạm vào nơi trái tim, anh đều có thể nhớ lại rất rõ ràng hình ảnh trong phòng thí nghiệm sau buổi bảo vệ khóa luận, nhớ em ôm cổ anh, nhớ dáng em rất nhanh mà lướt qua trên môi anh.

Tuy hiện tại nhớ lại khi ấy, đó tưởng như là chuyện đã cách xa, xa lắm.

Nam Lăng…

Em ngốc à, không phải vì những lời anh tức giận nói ra khi ấy mà em suy nghĩ nhiều đó chứ.

Khẽ cười, tôi cảm động vì trong những câu bất an ấy chất chứa tình cảm em.

Em luôn là người bình tĩnh hướng nội, thế là tất cả những gì mới mẻ mà em tình cờ để lộ ra đều khiến tôi càng trân quý.

Một lần nữa vực dậy tình thần, rê chuột xuống, chuẩn bị tiếp tục xem phần còn lại của bức thư.

“Tâm tình mỏi mệt, từ không diễn đạt được ý, chẳng qua tin rằng Trác Việt anh sẽ hiểu em muốn biểu đạt điều gì…”

Anh hiểu, anh tất nhiên hiểu.

“Về phần Long Nại…”

Cái tên mẫn cảm ấy nhảy ra, tôi có chút khó khăn nuốt nước miếng.

“Dù tình cảm của anh dành cho nó có như em suy nghĩ hay không, tất cả công tác đều đã đến bước cuối, Trác Việt, em hy vọng anh có thể dùng lý trí và thái đột khách quan để kết thúc thí nghiệm này một cách hoàn mỹ.

Mặt khác, về vấn đề của Long Nai sau khi kết thúc thí nghiệm mà anh đã nói lần trước, em sẽ phản ánh ý anh với mọi người, xem thử có thể có thay đổi gì mới hay không.

Chẳng qua, cho dù thật sự hết thảy đều không thể thay đổi, anh cũng đừng chú ý quá mức. Em nghĩ, có lẽ là bởi độ chân thực của nó rất cao, thế nên mới làm anh sinh ra cảm giác phạm tội, rằng chúng ta đang chấm dứt mạng sống của một ‘con người’. Kỳ thật dù có tương tự đến mức nào, nó cũng chỉ là một vật thí nghiệm do vài thứ hợp thành. Lấy đạo đức hiện nay mà định nghĩa, nó cũng sẽ hoàn toàn không có quyền lợi chân chính của một con người.

Từ khi ở chung đến hiện tại, tin rằng Trác Việt anh cũng có thể phát hiện. Mắt nó không thể chảy ra nước mắt, đó là bởi do trong cấu tạo mắt của nó thiếu tuyến lệ… Đây là chỗ thiếu hụt nhóm thiết kế cố ý để lại. Nó chẳng qua chỉ là một sinh vật về mặt sinh lý cũng không đầy đủ, ngay cả việc biểu đạt tình cảm bình thường cũng chẳng thể, không, ngay cả sinh vật cũng không tính là thành phẩm do khoa học hợp thành… Trác Việt, anh vẫn có thể chấp nhất mà nghĩ nó là ‘con người’ sao?…”

Khốn khiếp!!!

Thư vẫn chưa xem xong, một trần xèo xèo của điện xẹt lửa, nguồn điện đã bị tôi thô lỗ giật đứt.

Em nói lời này với tôi? Em dám nói những lời này với tôi?

Không thể chảy nước mắt? Ngay cả tình cảm đều không thể giải tỏa như bình thường??

Tất cả những thứ ấy hóa ra chẳng phải sai lầm khi thiết kế và chế tác, mà lại lại sự sắp xếp cố ý!!

Ai cho bọn họ quyền lợi tàn nhẫn như vậy?

Bọn họ có tận mắt nhìn thấy chưa? Liệu cơ thể họ đã chân chính thể nghiệm qua cảm giác con tim đau đến muốn vỡ toạc ra, thống khổ đến mức chẳng nói nổi?

Buổi đêm hôm ấy, dáng vẻ Long Nại hai tay nắm chặt cổ áo, cơ thể co ro đến mức muốn tan ra lại lần nữa hiện lên trước mắt tôi.

Đồng tử mở lớn đến muốn vỡ toạc, trong ấy rõ ràng viết đau đớn xuyên vào tim, khảm vào xương tủy.

Nhưng chẳng có gì có thể chảy ra… Tất cả những gì có liên quan đến đớn đau đều không chảy ra được!

“Trác Việt, giúp, giúp tôi, tôi khó chịu…” Tôi nhớ rõ lúc ấy nhóc cứ van xin tôi như thế, hết lần này đến lần khác.

Nếu máu tươi có thể mang bi thương ra thay thế nước mắt, tôi sẽ chẳng chút nào do dự cắt một miệng vết thương cho nhóc.

Thế mà tôi chỉ trơ mắt nhìn nhóc cứ mãi dùng biểu tình khóc thút thít hết sức rõ ràng, nhưng không có sự mơ hồ của nước mắt, không có tất cả đau thương đều chẳng gì ngăn cản trào ra, rõ ràng như vậy đó.

Cuộc đời nhóc toàn bộ là trò đùa, trí nhớ nhóc toàn bộ là lừa gạt, vậy mà hiện tại còn hạn chế tất cả tình cảm của nhóc nữa sao…

Bọn họ muốn làm gì? Cái nhóm khốn nạn gánh vác danh hiệu của hào quang đảm nhiệm cho sự tiến bộ của nhân loại rốt cuộc muốn thế nào mới cam tâm?

Phải chăng nhìn thấy một sinh mệnh mới dưới tay bọn họ không sống chẳng chết, ngay cả tình cảm là thứ riêng tư nhất cũng bị họ thao túng thì mới có thể thỏa mãn cảm giác thành tựu biến thái của họ?

“Trác Việt, có muốn ăn không? Vị chocolate này…”

Đây là tươi cười sinh động của nhóc, lúc cười hết cỡ mắt sẽ cong thành vầng trăng hẹp dài, còn có thể lộ ra vài chiếc răng nhỏ.

“Trác Việt, anh đừng hung dữ với Tiểu Bạch như vậy… Tiểu Bạch lại đây, cắn anh ấy!”

Đây là khi nhóc làm nũng đùa dai, khóe miệng mỏng manh sẽ hơi nhếch lên, dáng vẻ rất gian xảo.

“Tôi biết! Tôi biết anh tới tận bây giờ vẫn sẽ không thích Tiểu Bạch! Trong lòng anh nó chưa bao giờ là một con chó!”

Đây là dáng nhóc căm phẫn tức giận, hàng mi mềm mại bình thường sẽ dựng thẳng đứng, ngay cả lỗ mũi cũng muốn phun ra lửa.

“Trác Việt… Có rất nhiều thứ bị kẹt nơi này, nhưng mà… làm sao mới có thể lấy chúng ra? Hãy giúp, giúp tôi…”

Sau đó, sau đó… là tôi bất lực, là nhóc bi thương.

Mãi đến khi bàn tay nắm chặt sắp chết lặng, tôi mới tỉnh lại từ cơn mê muội của phẫn nộ.

Mở bàn tay từng ngón, từng ngón một, kinh ngạc nhìn những vân tay bên trong đã thấm ướt mồ hôi.

Hình dạng méo mó như gương mặt đang khóc xấu xí.

Nơi tay tôi vẫn bám chặt lấy đến giờ, chính là nơi trái tim…

Mà vào lúc ấy, những gì tôi có thể nhớ —— toàn bộ đều là Long Nại.

Mỉm cười của nhóc, phẫn nộ của nhóc, và cả gương mặt nhóc mang theo thống khổ cùng đau thương rõ ràng.

Nếu nhóc ngủ say rồi, tôi lập tức sẽ phác họa được dáng vẻ khi ngủ của nhóc.

Gương mặt chẳng chút phòng vệ lại thuần túy như trẻ nhỏ, thậm chí có thể để người khác đoán trước được nhóc nằm mơ thế nào.

Sẽ giống đêm nay, nhóc nhất định do bởi mơ thấy Tiểu Bạch quay về mà lộ ra nụ cười tươi tắn nhất.

Thứ tình cảm phức tạp này, thứ tình cảm còn hơn cả sự đau đớn này, tôi rốt cuộc cũng chẳng hiểu đó là gì.

Đây là tình cảm mà dù đối với Nam Lăng, tôi cũng chưa từng trải qua.

Trong lúc vùi đầu thật sâu vào gối, tôi nặng nề thở.

Và rồi nghe thấy tiếng ‘kẽo kẹt’ nhẹ nhàng, thanh âm Long Nại mở cửa ra.

“Trác Việt… Tôi ngủ không được… Tôi lên giường nằm rất sớm, sau đó bắt đầu đếm cừu, nhưng đêm tới con thứ 999 thì toàn bộ cừu đều biến thành gương mặt Tiểu Bạch…”

Nhóc chân trần đứng co rúm nơi cửa phòng, tay đút vào túi, đầu cúi rất thấp.

Tôi ngẩng đầu chậm rãi đứng lên, từng bước từng bước tới gần nhóc. Quên đi tất cả thí nghiệm, quên luôn những trách nhiệm, những báo cáo, những số liệu phân tích…

Trước mắt tôi, nơi vòng tay ôm ấp của tôi có khả năng vây quanh chỉ là một đứa trẻ với hai bàn tay trắng, chỉ là một đứa trẻ cũng đang đợi sự an ủi và cổ vũ của tôi.

“Nếu cảm thấy mệt, nhọc có thể ôm tôi như ôm Tiểu Bạch, ôm đến khi nào nhóc an tâm ngủ mới thôi. Tôi sẽ không ép nhóc mua con chó khác nữa, nếu nhóc thích, như bây giờ là được rồi…”

Nhe nhàng kéo bàn tay lạnh lẽo trong túi áo nhóc ra, tôi nắm lấy đôi bàn tay ấy vòng qua lưng mình.

“Thế này… được không? Nhưng nếu ngủ say rồi, tôi sẽ ôm chặt lắm, Tiểu Bạch nó luôn thường xuyên phản đối…”

“Tôi sẽ không như vậy, nhóc có thể ôm chặt hơn.”

“Như vậy thì sao?”

“Như thế nào cũng được, nếu nhóc thích, cũng có thể gối đầu lên đây.”

Gương mặt nhỏ bé, tròn tròn từng chút, từng chút dán trước ngực tôi.

Tôi nghe thấy nhóc dường như vừa lòng thấp giọng thở dài.

“Cứ như bây giờ thôi, đừng nghĩ tới Tiểu Bạch nữa, cũng đừng sợ hãi nữa, biết không Long Nại…”

“Sao anh biết tôi đang sợ?”

“Tôi có thể thấy…”

“Nỗi sợ cũng có thể thấy sao?”

“Có thể thấy, chẳng qua không phải dùng mắt.”

“Vậy dùng thứ gì?”

“Dùng nơi nhóc hiện đang dựa đầu vào.”

“Tim của anh sao? Tiếng nó đập thật vang quá… Nhưng mà ngoại trừ nỗi sợ ra nó còn thấy gì nữa?”

“Rất nhiều rất nhiều… Những gì dùng mắt thấy không được nó đều có thể thấy.”

“Cho dù đó là Tiểu Bạch đã chết đi, hiện tại vẫn không nhìn thấy?”

“… Phải.”

“Làm sao anh biết?”

“Một con cáo nói.”

“Con cáo? Sao không phải là một con chó?”

“…”

“Vậy con cáo còn nói gì nữa không?”

“Nó nói, chỉ có dùng tâm hồn, khi ấy con người mới có thể nhìn thấy thứ cốt yếu nhất một cách rõ ràng. Có những thứ sẽ chẳng thể nào dùng mắt nhìn ra.”

“Là vậy ư? Con cáo đó hiện đang ở đâu?”

“Trong câu chuyện của một quyển sách.”

“Tôi muốn tìm nó, tôi có rất nhiều vấn đề cần hỏi nó…”

“Nhưng tôi nghĩ hiện tại nó chắc hẳn đã ngủ rồi.”

“…”

“Tôi sẽ kể câu chuyện ấy cho nhóc nghe, nhóc vừa nghe vừa ngủ, chịu không?”

“Vậy nếu tôi nghe mà ngủ mất trước khi tới phần kết thì sao?”

“Thế mỗi ngày trước khi nhóc ngủ tôi sẽ kể cho nhóc nghe.”

Mái đầu nhỏ tựa vào trước ngực tôi đổi một tư thế thoải mái hơn, trong giọng đã lộ ra vẻ ngái ngủ.

“Bắt đầu kể đi, tôi đang nghe đây, ngoại trừ con cáo thì trong truyện còn có gì nữa? Có chó hay không?”

“Thật có lỗi, không có chó… Chỉ có rất nhiều vì sao, rất nhiều bông hoa, một người lái máy bay và một Hoàng tử bé.”

“Chỉ có hai người thôi?”

“Tôi nghĩ đối với hầu hết mọi người mà nói, thì đúng vậy…”

“Vậy sau đó thì sao?”

“Sau đó bởi vì một lần máy bay gặp trục trặc, người phi công gặp Hoàng tử bé nơi sa mạc không một bóng người…”

Tôi đã nghe qua câu chuyện ấy từ rất lâu trước kia, đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ con cáo bị thuần dưỡng, những chú cừu được sắp xếp trong một chiếc hộp, những vì sao với từng ngôi từng ngôi được thắp sáng, đóa hoa hồng chỉ có duy nhất một trong mắt Hoàng tử bé.

Tất nhiên, còn có cả giọt nước mắt khi Hoàng tử bé khóc, vì đóa hoa của mình đã bị chú cừu ăn.

Long Nại trong lòng ngực không đổi tư thế, giọng nói tôi dán bên tai nhóc, chậm rãi kể tiếp.

——“Hoàng tử bé đang ngủ, tôi ôm em ấy vào lòng… Tôi cảm động lắm, đường như đang ôm một thứ quý báu vô cùng yếu ớt, thậm chí tôi còn cảm giác được rằng chẳng có thứ gì trên trái đất mong manh như em. Dưới ánh trăng sáng ngời chiếu rọi, tôi chăm chú nhìn vầng trán em tái nhợt, nhìn hai mắt em khép hờ, những lọn tóc em mềm mại bay trong gió như cỏ bấc bập bềnh phiêu lãng. Tôi nói với bản thân mình: ‘Những gì mày đã thấy chỉ qua là vẻ bên ngoài mà thôi, thứ quan trọng nhất là những gì nhìn không thấy…’”

Một đêm ôm chặt nhóc như vậy, cuối cùng tôi cũng chẳng rõ câu chuyện tôi kể nhóc nghe dừng vào lúc nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.