Hình Nam Phụng Trà

Chương 14



Edit+Beta: Tử Sa

Trốn tránh không được, đương nhiên chỉ có thể đối mặt.

“Nào có gì vui, em căn bản là không muốn đến đây.” Dịch Tiểu Liên dùng một vẻ mặt bất đắc dĩ nói. “Nhưng là Mạn Ny uy hiếp không cho phép em không đến, nếu em dám không đến thì sẽ liền bày ra bộ dạng muốn cùng em tuyệt giao, em cũng không muốn lãng phí thời gian vào những chuyện vô ích nhàm chán ở đây nha! Anh vừa rồi không nghe Mạn Ny nói rằng em đối với mấy người trong nhà hàng kia cứ thiếu thiếu khuyết khuyết hay sao? Em tới tham gia cái buổi giao lưu này thật sự là bị ép buộc thôi, anh đừng tức giận có được không?”

“Bộ dáng anh thoạt nhìn giống tức giận sao?” Vẻ mặt hắn vô cảm.

Rất giống, nhưng Dịch Tiểu Liên không có cái gan kia để nói.

“Lên xe đi, anh đưa em về nhà.” Hắn xoay người nói, lúc này không còn giống quý ông thường giúp nàng mở cửa xe kia.

Làm sao bây giờ? Hắn dường như thật sự tức giận không nhẹ a! Đầu Dịch Tiểu Liên hoạt đông không ngừng, vật lộn nghĩ phải làm thế nào mới có thể khiến hắn hết giận.

“Giờ còn sớm, đêm nay lại là cuối tuần, ngày mai không cần đi làm, chúng ta đi hẹn hò có được hay không? Anh muốn đi đâu, bất kể là lên núi xuống biển, em đều phụng bồi vô điều kiện.” Nàng mở miệng lấy lòng.

Hắn dừng bước, quay đầu lại nhìn nàng. “Khách sạn chứ?

“Lên xe.” Hắn lần nữa xoay người, sau đó lên thẳng xe.

Dịch Tiểu Liên không dám nói gì nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trên xe, ngoan ngoãn buộc dây an toàn, lại ngoan ngoãn đặt hai tay trên đùi, bày ra một bộ biểu tình “em sai rồi, chờ nghe giáo huấn”, nhưng hắn lại cũng không nói một câu gì, thủy chung im lặng không nói, đoạn đường an tĩnh, an tĩnh, an tĩnh đến nỗi dạ dày của nàng cũng đau xót.

Trời ạ, khi hắn tức giận đều là không nói lời nào là sao? Rồi sau đó cãi vã, như vậy nàng không phải là đều phải đợi đến đau dạ dày sao? Như thế không được.

“Anh nói chút gì đi, đừng có không nói lời nào có được không?” Nàng cố chịu đựng trong chốc lát, rốt cuộc nhịn không được mở miệng cầu xin tha thứ.

“Em muốn anh nói cái gì?”

“Nói… em cũng không biết muốn anh nói gì, chỉ cần không an tĩnh như vầy là được, anh cứ như vậy hại em đau dạ dày.” Nàng thành thật nói cho hắn.

“Dạ dày em không thoải mái?” Trong nháy mắt hắn liền quay đầu lại hỏi nàng, khẽ cau mày, trên mặt lo lắng, không còn bộ mặt vô cảm nữa.

“Ân.”

“Bắt đầu lúc nào?”

“… Vừa mới.”

Hắn mím môi một cái, trong nháy mắt lại bắt đầu im lặng không nói gì, rốt cuộc phát hiện ra chính mình bị đùa giỡn.

“Xin lỗi, chuyện quan trọng như vậy em hẳn là phải nói trước cho anh, nhưng em cũng không phải cố ý muốn gạt anh, mà là thật sự quên mất, giữa trưa khi nhận được điện thoại nhắc nhở của Mạn Ny, mới biết được là hôm nay, lúc đó muốn nói với anh cũng không còn kịp nữa, bởi vì hôm nay anh thật sự rất bận rộn, một đống người ở trước sau anh, em căn bản tìm không được cơ hội có thể cùng anh nói về chuyện này.” Nàng vội vàng giải thích với hắn, nhưng hắn lại im lặng không nói gì như trước.

“Tất cả lời của em đều là sự thật, không có nửa câu gian dối.” Nàng không ngừng cố gắng nói, “Nếu anh không tin, em còn có chứng cớ.” Nói xong, nàng tay chân luống cuống từ trong túi xách lấy ra một tờ hóa đơn mua quần áo, cùng với cái bị nhăn nhó nàng đựng chế phục bên trong.

“Anh xem, hóa đơn này chứng minh là em hoàn toàn quên chuyện này. Em ngay cả kiện y phục hàng ngày cũng không mang, phải đi mua một bộ quần áo mặc đến, chính là bộ trên người này.” Nàng nói xong liền kéo kéo quần áo trên người cho hắn nhìn.

“Còn đặc biệt đi mua quần áo mới, đúng không?” Hắn chỉ liếc mắt nhìn, liền hừ giọng nói.

Dịch Tiểu Liên bị hóa chua tới nơi, nàng nghẹn họng nhìn hắn trân trối, có chút muốn cười, cũng không dám.

Trời ạ, hắn không chỉ là tức giận không thôi, mà còn ghen nữa, ghen a! Tổng giám đốc đại nhân cao cao tại thượng vì nàng mà ghen a! Rất vui, rất vui.

“Anh ăn chưa?” Nàng ôn nhu hỏi hắn, “Nếu chưa ăn, em cùng anh đi ăn có được hay không? Đúng lúc em thật cũng chưa ăn gì.”

“Bận nói chuyện cùng đối phương, cho nên không rảnh ăn?”

Oa, hảo chua a! hắn thật sự là đang ghen.

“Bận nhớ đến anh.” Nàng đè xuống ý cười, nghiêm túc nói với hắn.

“Nhớ đến anh có phải còn đang làm việc hay không, có ăn tối chưa, có phải hay không giống giữa trưa vừa ăn vừa họp, như vậy có thể hay không gây khó tiêu, đối với thân thể không tốt? Đầu óc em kỳ thật chỉ toàn nghĩ về anh.”

“Thật vậy chăng?” Ngữ khí hắn thay đổi.

“Thật vậy.” Nàng dùng giọng nói cam kết, nghiêm túc gật đầu nói, sau đó lại ôn nhu hỏi: “Anh ăn chưa?”

Im lặng một chút, hắn rốt cuộc cũng trả lời nàng, “Còn chưa ăn.”

“Em biết mà.” Sau khi nghe vậy nàng có chút tức giận, cũng không có dục vọng muốn cười nữa.

“Bây giờ đã hơn tám rưỡi gần chín giờ rồi, anh ít nhất cũng nên nhờ thư ký Trần chuẩn bị một ít đồ ăn cho chứ, rồi sau mới để cho cô tan ca chứ, anh có biết như vậy sẽ hại đến sức khỏe không?” Nàng nhịn không được nhíu mày với hắn.

“Em đây là quan tâm anh sao?”

“Nói nhảm.” Nàng trừng hắn một cái, nhanh miệng nói.

“Bảo anh nói nhảm?” Hắn quay đầu liếc nàng một cái.

Nàng cả người cứng đờ, lập tức nhớ tới bản thân mình hiện tại đang mang tội.

“Ý của em là em đương nhiên quan tâm anh, bởi vì anh là bạn trai của em nha, sự khỏe mạnh của bạn trai chính là niềm hạnh phúc của bạn gái, anh nói có phải không?” Nàng nịnh bợ nói.

Hắn có chút đăm chiêu nhìn nàng một cái, đột nhiên mở miệng nói: “Vừa rồi em có phải hay không có nói, đêm nay bất kể là lên núi xuống biển em đều nguyện ý phụng bồi?”

“Dát?” Dịch Tiểu Liên ngẩn ngơ, trong đầu không tự chủ được toát lên phản ứng của hắn ngay sau khi nàng nói ra những lời đó.

Khách sạn!

Lúng túng, hắn sẽ không thật sự muốn nàng cùng hắn đến khách sạn chứ? Nếu hắn thật sự mở miệng yêu cầu như vậy, nàng… nàng nên làm gì bây giờ?

“Em đang suy nghĩ gì vậy?”

“Cái gì?” Nàng không tự chủ được kinh ngạc một chút, hai mắt to tròn nhìn thẳng.

“Em không phải nói là muốn theo anh đi ăn sao? Sau khi cơm nước xong, thì theo anh đến câu lạc bộ đêm thoải mái một chút.” Hắn thông báo nhiệm vụ đêm nay của nàng.

“Đến câu lạc bộ đêm thoải mái một chút?” Nàng bị chấn động, không nghĩ tới hắn cũng biết đến câu lạc bộ đêm.

“Thế nào? Muốn thất hứa, không muốn theo anh lên núi xuống biển sao?”

“Em chỉ là có chút lạ khi biết anh sẽ đi đến câu lạc bộ đêm mà thôi.”

“Anh không thể đi sao?”

“Em không phải ý này, chỉ là hình tượng của anh nghiêm chỉnh quá mức, rất khó liên tưởng đến sẽ cùng mấy kẻ ở câu lạc bộ đêm chỉ biết nghĩ tới đồi mỹ* kia ở cùng một chỗ.”

*Đồi mỹ: hủ bại, đồi trụy

“Cũng không phải tất cả câu lạc bộ đêm đều đồi mỹ như em nói, cũng có câu lạc bộ đêm rất ấm cúng, thoải mái, giống như nhà vậy, làm cho người ta có thể thật sự trầm tĩnh lại nghỉ ngơi. Đợi lát nữa chúng ta đến đó em sẽ biết ngay.” Dịch Tiểu Liên ánh mắt rạng rỡ, đã bắt đầu chờ mong.



Câu lạc bộ đêm ấm cúng, thoải mái, giống như nhà có thể làm cho người ta trầm tĩnh lại nghỉ ngơi đó, cũng sẽ không là chỗ tốt gì, bởi vì nó cung cấp rượu cho khách uống vô thượng hạng*, cũng không quản khách có hay không có tửu lượng, đã say hay chưa, chỉ cần khách bỏ tiền ra, cho dù muốn đem rượu đến tắm cũng không vấn đề gì.

*Vô thượng hạng: không ràng buộc gì

Tựa như không đổi được chó ăn phân, trâu được dẫn đến Bắc Kinh cũng vẫn là trâu.

Câu lạc bộ đêm bất kể trang hoàng nhiều thứ thoải mái, phong cách, sang trọng, nó đúng vẫn là một nơi bán rượu, mua rượu, ngắn gọn là nơi đồi mỹ.

Đây là ý nghĩ của nàng, mà qua đêm nay, chỉ càng thêm khẳng định ý nghĩ của nàng không sai mà thôi.

Dịch Tiểu Liên cố hết sức dìu đỡ từng bước chân tập tễnh, không giúp ai khác ngoài bạn trai đại nhân đi ra thang máy, cảm giác tay chân đều mệt đến rã rời.

Hắn thoạt nhìn thon thon gầy gầy, không nghĩ tới lại nặng như vậy.

Hoàn hảo đã đến nhà hắn rồi, hoàn hảo nàng đã mang hắn tới căn hộ mà công ty cấp cho hắn, hoàn hảo nàng vẫn còn nhớ căn hộ này ở trên đường nào, nếu không nàng thật không biết phải đem người uống say khướt kia tống đi đâu nữa.

Hao tổn một lượng lớn sức lực, nàng rốt cuộc cũng giúp hắn tiến vào phòng ngủ, sau đó hai người cùng nhau ngã thẳng lên giường.

“Trời ạ.” Dịch Tiểu Liên liền thở phào một hơi mà kêu lên một tiếng.

Nàng còn tưởng rằng mình sắp mệt chết, bắt đầu dìu hắn từ câu lạc bộ đêm về đây, đoạn đường dìu hắn đến bãi đậu xe, rồi lại từ lúc ngừng xe, dìu về nhà hắn, tổng cộng hai đoạn đường cũng phải ít nhất năm trăm mét, nàng thật sự tưởng rằng mình sắp chết vì mệt, nếu không cũng chính là phế bỏ hai tay, thật sự là nàng mệt gần chết.

Dịch Tiểu Liên hơi xoay người lại, nhìn hắn đã mất ý thức nằm bên cạnh, không tự chủ được than nhẹ một tiếng.

“Không biết uống thì đừng uống, nào lại có người như vậy mới uống một chén đã say bí tỉ? Cũng không phải là uống trà đá Trường Đảo*.” Nàng thì thầm tự nói.

*Trường Đảo: Trường Đảo’ là một huyện của địa cấp thị Yên Đài, tỉnh Sơn Đông, Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Huyện này có diện tích đất 5090,2 héc ta, diện tích mặt nước 8700 km2, chiều dài bờ biển 146 kmkm2. Huyện Trường Đảo có 2 trấn 8 hương. Đại bộ phận dân cư sống ở đảo Nam Bắc Trường Sơn. Dân cư ở đây sống chủ yếu bằng nghề ngư nghiệp.

Trông hắn như vậy cỏ vẻ những lời trước kia hắn nói với nàng là chưa từng uống quá say là thật rồi, nếu bình thường có uống rượu, tửu lượng thế nào lại kém như vậy?

Bất quá nhìn tổng giám đốc đại nhân ngày thường sở hướng vô địch* lại dễ dàng bị một ly rượu quật ngã thế này, cảm giác thật thú vị.

*Sở hướng vô địch: người mạnh mẽ, bất khả chiến bại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.