Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!

Chương 11: Tính cách khác ảnh




Hai người bình tĩnh lại.Chị ấy thì ngồi nhảy nhảy trên giường của Thiện Ân,hắn thì đứng khoanh tay lại,trông giống như một người anh đang dạy bảo em gái mình.Nhưng làm gì phải,ngược lại mà.

“Chị về đây làm gì?”

“Về chơi với em chút mà…sắp sinh nhật em còn gì..Hí hí”

Đúng là nhìn hình thì không thể đoán ra được tính cách của con người.Tưởng chị ấy hiền hiền dịu dàng mà lại nhí nhảnh và nhây nhây thế này.Hai chị em nhà Thiện Ân…khác nhau hoàn toàn.Bỗng hắn quay phắt sang tôi.

“Đi nấu mì đi!Nhìn gì nữa…!!”

“A!Vâng…”

Tôi lúng túng trả lời.Chị ấy nhìn Thiện Ân rồi lăn ra giường,ngáp dài một cái.

“Thôi chị không ăn đâu,nghỉ chút đây…”

“Có ai mời chị ăn đâu..mà nghỉ thì nghỉ ở phòng chị ấy >O

Hắn hét lên.Chị em họ thân nhau ghê.Tôi ra khỏi phòng,hắn cũng ra theo nhưng đóng cửa thì nhè nhẹ,không gây tiếng động gì.Tôi quay lại nhìn hắn một lúc.

“Nhìn cái gì mà nhìn!!”

“Xin lỗi thưa cậu chủ!!”

Hắn thật ra rất quan tâm chị của mình.Yêu nhau lắm,cắn nhau đau sao…Hmmm..giống như tôi và Nguyên.Tôi đi thẳng đến phòng bếp,cho mì vào nồi rồi nấu…Hắn ngồi ngoài bàn ăn,rung chân chống cằm đợi.Sướng nhỉ…Nguyên được làm dâu nhà này mình cũng thấy vui..chỉ là “cũng” thôi.Nhưng mà không hiểu sao nãy giờ tôi cứ nhắc đến Nguyên.Nhớ Nguyên rồi,cuộc sống thiếu Nguyên thì chưa được ổn định cho lắm.Mai phải kiếm thật nhiều chuyện để nói với Nguyên mới được :).Tôi bưng bát mì trứng ra,món mì độc nhất vô nhị của tôi,món mà hắn thích.Hắn hút mì sột soạt,trông ngon đến lạ.Nhưng dạo này hắn ăn mì nhiều quá,mặt hắn đầy mụn rồi.Chắc chút phải mua ít Dr.Thanh..ahaha.Tôi đứng nhìn hắn ăn,tôi thích nhìn hắn ăn.Sao mà cảm thấy bát mì của mình được đền đáp,được ai đó thích thú.Bỗng hắn đứng phắt dậy,chạy tít vào nhà bếp,nghẹn hả…Ông huấn luyện viên chui từ đâu ra đứng ngay cạnh tôi,mặt nghiêm túc chỉ ngón cái ra đằng sau.

“Đến giờ rồi =^=…”

“Vâng..”

Ah..hắn tỉnh thật đấy,nghe thấy bước chân của thầy là chạy phắt đi ngay.Sao hắn không thích thể thao,con trai phải thể thao một tý mới ngầu..chẹp chẹp.Tôi ra ngoài sân cầm gậy múa vài động tác cơ bản. Mệt… ahuhu..nhưng tôi đã có thể một mình đánh lại thầy.Kết thúc động tác,tôi nghe có tiếng vỗ tay đằng sau.Chị Thiện Ân đã đứng đó mỉm cười từ bao giờ rồi.

“Hay lắm…”

“C..cô chủ dậy từ bao giờ vậy…?”

“Sư phụ!!!”

Chị ấy không trả lời tôi mà dang hai tay ra chạy tới thầy.Thầy cũng dang hai tay ra đón lấy chị ấy.Chị ấy nhảy lên,quặp chân vào người thầy giống như từng làm với Thiện Ân.Đây là cách bày tỏ tình cảm,niềm nhớ nhung của chị ấy sao?Nhí nhảnh thật.Mặt thầy thì trông hạnh phúc thôi rồi…bình thường nghiêm túc mà…Ô^Ô..

“Đệ tử về từ bao giờ vậy…?? -^v^-”

“Đệ tử mới về..ahihi.Mà đệ tử mới của sư phụ hả?”

“Ừ…nó đánh cũng giỏi lắm!”

“Này sư muội..tỉ thí trận không?”

“S..sư muội?”

Chị ấy quay sang tôi.”Tỉ thí””Sư muội”….??Ah,cuồng kiếm hiệp hả?Thế quái nào..“Không là sư muội thì sao?Bỏ gậy xuống đấu tay đôi nào..”

“Ah vâng!!”

Hai chúng tôi để tư thế chuẩn bị.Trong lòng tôi cứ lo sợ,hồi hộp chết.Ahuhu….người hầu lại đi đánh nhau với cô chủ thế này…

“Tú coi như sư tỷ là kẻ thù đi,không được nhường!!”

Thầy đứng đó khoanh tay nói.Tôi nhìn thầy,lòng dạ bắt đầu chắc chắn,sự quyết tâm của tôi ngày một dâng cao.Chân tay tôi bắt đầu chắc chắn nhưng sự quyết tâm đó chưa lấn áp được hết,còn một chút lo lắng..Cảm giác đây là một đối thủ mạnh…hiuhiu.Mắt của chị ấy bây giờ đầy lòng nhiệt huyết,tràn đầy hơn cả tôi.Miệng chị ấy cười,cười...Chị ấy đủ mạnh để cười...Được rồi,chiến thôi.Tôi bắt đầu trước,hoạt động hết công sức,nhanh hết mức nhưng mọi đòn của tôi chị ấy đều đỡ được.Kết quả bị chị ấy gạt chân ngã rầm một cái…Ahuhu..

“Em không nên dùng tay nhiều như vậy.Nên kết hợp cả chân nữa!!”

“V..vâng…!”

Tôi đứng dậy..thua rồi…Phải mạnh mẽ hơn mới được,cái thứ tình yêu vô vị của mình dành cho họ…vẫn khiến mình chưa đủ mạnh mẽ sao…Vô ích thật.Bỗng chị ấy khoác vai tôi kéo đi,tôi còn chưa tập xong mà..

“Cô chủ…”

“Mệt rồi đi ăn kem với chị đi…”

Chị ấy đi bằng cửa chính,mở ra một cái.Một dàn người hầu xếp hai hàng chào đón,giống như hắn.Chị ấy thoáng bất ngờ nhưng rồi lại mỉm cười.

“Tin này lan nhanh thật đấy…”

Cô chủ bước vào cửa,vẫy tay chào,mặt tươi cười.Giống như một người mẫu đang chào những người hâm mộ của mình.Mấy cô hầu nhìn chị với một ánh mắt ngưỡng mộ,sáng rọi…Họ không phải giống như nữa,mà là thật ngưỡng mộ chị ấy…Chị ấy tỏa sáng.Hắn đứng đó xỏ tay vào túi nhìn,chắc chắn hắn đã báo với bà quản lý rồi.Tôi lỡ nhìn sang bên phải,anh Minh đứng đó.Mắt kính của anh bị ánh sáng hắt vào,tôi không nhìn được mắt anh ấy…nhưng lại có thể nhìn thấy nụ cười đó.Người anh ấy yêu...về rồi.Tôi lại cúi gằm mặt xuống,cười giả tạo.Chị ấy đứng nói chuyện với bà quản lý một chút thì một đống người hầu túm tụm lại.Chị ấy được nhiều người yêu quý thật đấy.Hôm nay chị ấy về,không khí trong tòa lâu đài này không u ám như trước,bây giờ tràn ngập tiếng cười,tỏa sáng hẳn lên.Chị ấy là ông…ý nhầm..cô tiên mặt trời,soi sáng cả cái tòa lâu đài u ám này.Khoảng 15’ sau,đống người hầu mới tan đi,chị ấy vẫy tôi vào.

“Để em phải đợi..tại cậu chủ ác mồm ác miệng ý’”

“Ác ác cái con khỉ.Em đang giữ chữ tín dùm chị đấy ÒAÓ”

“Không cần không cần..lêu lêu..”

Chị ấy khoác vai tôi kéo đi rồi quay lại làm mặt biểu cảm “akanbe” với hắn.Nhưng chị ấy đang kéo tôi vào phòng bếp,kem trong bếp hả…Không có,lần trước hắn bị viêm họng nên bà quản lý không cho mua nữa rồi.Chị ấy mở phắt cái cánh tủ ra,gió hất qua…Ngầu..*mắt long lanh*.Thay đổi biểu cảm ngay tức khắc,mặt chị ấy méo xẹo đi.

“K..kem đâu!!!!”

“Để tôi ra ngoài mua,thưa cô chủ Ó^Ò…”

“Được lắm…ra ngoài ăn cho đã!!Đi ăn quán đê!!”

“…Cô chủ…đầu bếp đang nấu nhiều món,xin cô chủ hãy ở nhà…”

Không nói gì cả,chị ấy kéo tôi đi.Chân tôi còn không chạy..cứ thế bị chị ấy kéo,giày của mình..;;^;;..Kéo tôi qua hành lang vào gara,bỗng chị ấy dừng lại khiến tôi đâm phải chị ấy.Tôi ngẩng mặt lên nhìn,anh Minh…đang đứng đó.Thịch…woa..cảm thấy bị tổn thương biết chừng nào.Thình thịch….hai người họ chạy đến với nhau,ôm rồi môi chạm môi.Shock.....Đừng có làm vậy trước mặt tôi…Ahuhu...Không nhìn nữa..không nhìn nữa…Mắt tôi đây đã có một hàng nước...mờ cả khung cảnh hai người họ.Cũng tốt…những giọt nước mắt yếu đuối…lại giảm đi sự tổn thương của tôi.Thật trớ trêu…

“Lâu không gặp anh!!”

“Cô chủ đã về.”

“Cô chủ gì chứ….gọi em là được rồi…”

Chị ấy vỗ vai anh Minh bộp bộp-hự hự rồi chạy đi.Tôi phải đuổi theo,đi qua anh ấy,tốc độ chạy của tôi giảm đi…tôi cúi nhẹ đầu xuống rồi chuyển tốc độ nhanh hơn.Hạnh phúc…hiuhiu =v=…Ah con nhỏ ngốc,đừng có thân quá như vậy..càng thêm đau thôi..quên mất..Tôi bất giác gõ mạnh vào đầu mình…cho đáng đời ;;^;;…Chạy đuổi kịp chị ấy thì đã đến trước gara xe,chiếc cửa từ từ được kéo lên.Xe nhà hắn đầy đủ trong đó cả.Chị ấy nhìn qua một lượt,rồi ánh mắt hiền hậu đó dừng lại ở con xe bò điên của hắn.Xe đó…thì không được đâu.

“Thằng này sắm cái xe này từ bao giờ thế?”

“Cô chủ..xe này không được..”

“Sao không được chứ…^_^”

Chị ấy rút chìa khóa ra…lấy ở đâu vậy Ô^Ô…Trèo lên,cạch cạch…lùi xuống…phóng ra ngoài sân..thật chuyên nghiệp…Chết rồi,hắn nổi cáu lên cho xem…Sao đây..sao đây…sao ngăn được chị ấy đây..

“Lên xe đi…ahihi…”

Tôi chần chừ đứng nhìn,không..tôi sẽ không lên…nhưng…

“Cô chủ…đi bằng xe ô tô được không?”

“Hóng gió không phải mát hơn sao?”

..Tên Thiện Ân đáng ghét kia..xuống đây đi >_