Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!

Chương 21: Sự đố kị



Cuộc sống,không thể tránh khỏi những lời nói xấu.Nhiều khi làm việc tôi có nhìn thấy mấy người hầu xúm tụm lại to nhỏ xì xầm.Thỉnh thoảng còn nghe thấy câu “Con nhỏ Tinh Tú….”.Tôi thì tôi mặc kệ,mấy người rỗi việc chẳng có gì làm nên hay bị bà quản lý nhắc nhở.Không dại gì mà dính vào.Ấy nhưng họ nào để tôi yên,mấy lần tôi bị họ “vô tình” hất nước trúng người,”vô tình” làm đổ ly cà phê lên áo tôi,và rất nhiều lần “vô tình” nữa.Chẳng lẽ lại đi đánh nhau với “đàn bà con gái”…chậc.Được đi về nhà chúng với hắn,được bao nhiêu ánh mắt ganh tị và xem thường.Hạnh phúc thật đấy…Tôi vừa cười khinh vừa mở cái tủ để đồ của tôi ra.Ánh sáng dần dần lọt vào trong tủ.Một bức thư màu trắng với một hình trái tim dán lên hiện dần ra trong bóng tối.Tôi cầm lấy ngắm nghía nó rồi ngó ngó xung quanh.Ai đã gửi cho tôi cái này.Tôi từ từ bóc hình dán,lôi bức thư từ trong ra.”Tôi thật sự đã ngưỡng mộ cậu rất lâu rồi.Nếu như cậu đã nhìn thấy bức thư tình này,hẹn cậu đến nhà kho dưới sân của CSJ này lúc 4h.Tôi sẽ đợi cậu.”Hai từ “thư tình” nó đập vào mắt tôi,cái quái gì thế này.Trước giờ đây là lần đầu tiên tôi nhận được thư tình.Tôi bắt đầu cảm thấy lúng túng,bắt đầu hiểu được cảm giác của Nguyên.Phải làm sao đây @@...Hay là gọi cho Nguyên.Tôi lấy cái điện thoại ra và bấm bấm.Tút tút…

#Alo?.

#Alo Nguyên à,Tú đây….!!”

#Có chuyện gì mà Tú hốt hoảng vậy?”

#..Tú,nhận được thư tình

#Hả?Thật á!!!!!!!!!!!! ỘvỘ.Ở đâu ở đâu???”

#Shhh….Ở nhà Thiện Ân

#Hmm..Thú vị ha.Chữ viết thế nào vậy?

#Đẹp,nắn nót lắm!!

#Chắc hẳn là người tử tế ha!!Tú cố lên nha!!

#Nhưng mà Tú phải làm sao??

#Mấy lần theo Nguyên mà Tú không biết à?Ngốc quá đi!!Ahaha!!

#Còn cười hả?

Tút tút…Nguyên tắt máy rồi.Huhu,giờ đến Nguyên chơi khăm mình đây.Nhưng có lẽ mình phải từ chối bạn này rồi.Bởi vì,thật sự tôi đã thích người khác rồi mà.Tôi chạy thật nhanh lên phòng hắn để khoe hắn bức thư này.Mặt hắn tỏ vẻ chả quan tâm nhưng lại hỏi đủ kiểu.

“Tên ngốc nào gửi vậy?”

“Chịu!!”

“Chữ đẹp nhờ?Con gái à?”

“Tôi là con gái mà,người gửi phải là con trai chứ!!”

“Làm gì có thằng đàn bà nào viết chữ đẹp như này!!”

“Sao lại không có!Thôi 3h30 rồi,tôi đi chuẩn bị đây.”

“Cậu định bỏ tên Minh đấy à?”

“Không,tôi sẽ từ chối người ta!!”

Tôi nở một nụ cười với hắn.Hắn cũng cười lại tôi,kèm theo đó là đôi mắt đầy tính chấp nhận.

“Được đấy!!”

Lúc đi,tôi vẫn đọc lại bức thư đó và có chỗ làm tôi thấy thắc mắc : sân của CSJ.CSJ là cái gì.Tôi lại quay lại nhìn hắn,vẻ mặt ngu ngu.

“CSJ là cái gì?”

“À,Castle Style Japan.Người ta gọi nhà tôi vậy đấy!!”

“Phong cách Nhật Bản hả?Đúng thật nhỉ?”

Sau khi giải đáp được thắc mắc của mình,tôi đi mặc vào bộ đồng phục hầu gái của nhà hắn.Chỉnh sửa lại quần áo,đầu tóc cho gọn gàng.Cái dây chuyền mà hắn tặng tôi như tô thêm một ít màu sắc cho bức tranh nhan sắc màu trắng đen của tôi vậy.Tôi đến điểm hẹn.Bây giờ là 3h50’,có lẽ tôi đến hơi sớm.Vậy nên tôi đã đợi,tưởng rằng khoảng 10’ thôi là người đó sẽ đến,nhưng không phải.Thời gian cứ trôi,bầu trời cũng dần đổi màu.Thật lâu quá…Nhiều lúc tôi cũng định đi về,nhưng lại nghĩ tới cảnh người đó đến mà không thấy tôi rồi lại bị tổn thương,tôi lại đứng đợi.Cứ như vậy nên tôi đã đứng rất lâu rồi.Bỗng một giọt nước từ trên trời rơi xuống má tôi,trời mưa rồi.Thật may quá,tôi có mang theo ô.Tôi bật ô lên.Trời mưa này liệu người đó có đến không?Nguyên nói người này có thể rất tử tế.Tử tế mà bắt người ta chờ mấy tiếng rồi….Một mình tôi với căn nhà kho đứng ở góc cuối cùng của mảnh đất nhà hắn trong mưa.Nhà kho này là của nhà hắn nhưng mà khoảng cách thì phải gọi là hơn 1km.Nhà rộng thế này làm ăn gì…Cứ đứng chờ rồi lại nghĩ bơ vơ như vậy.Một bóng hình người bắt đầu hiện ra trong mưa.Người đó đang chạy đến đây,có phải người gửi bức thư này không.Dáng gầy nhưng cao,trông thật quen thuộc.Người đó đến thật gần sát tôi,đang định vui mừng thì người đó cầm tay tôi chạy đi.Tấm lưng này,mái tóc này..là hắn,tên Thiện Ân.Tôi lê chân xuống đất để níu lại.

“Cậu làm gì vậy hả?”

“Đi về đi,mưa rồi!!”

“Tôi có ô mà,chờ một chút đã…”

“Không có chờ đợi gì hết!!”

“Nhỡ người đó đến thì sao??”

“Làm gì có người nào mà đến!!”

Tôi bất ngờ,tay chân tôi bắt đầu thả lỏng ra.Không có người nào ư…Chẳng lẽ đây là trò đùa,lại là bọn họ,đám người hầu nhiều chuyện.Hắn chạy nhanh quá,đường thì trơn,chân tôi đứng nãy giờ cũng cứng đơ lại rồi nên bị trượt chân ngã xuống.Đầu gối tôi bắt đầu đau nhói..ah không đi được nữa rồi.

“Sao không?”

“Ổn mà…”

Tôi gượng ép mình đứng dậy.Hắn thấy thế nên biết tôi không thể đi được,bèn quỳ xuống đưa lưng về phía tôi và hai tay đưa ra đằng sau.

“Lên tôi cõng.”

Tôi chần chừ nhìn tấm lưng ướt nhẹp của hắn rồi từ từ trèo lên.Hắn đứng dậy và lại chuẩn bị chạy.

“Đi từ từ thôi,tôi có ô mà!!”

“Ờ quên…”

Một đôi nam nữ đang cõng nhau đi dưới mưa,cảnh đẹp như trong phim.Nhưng tôi và hắn đâu có quan hệ gì,Nguyên mà nhìn thấy thì hai chúng tôi chỉ có đường mà giận nhau.Cơ mà tức thật đấy,đám người hầu kia.Bà mà tìm thấy chúng mày bà giết không tha đứa nào _^_....

“Đám người hầu lại trêu ghẹo tôi à?”

“Lại?”

“Ờ,họ làm vậy nhiều rồi..”

“Để tôi đuổi việc hết…Dám đùa cợt tình cảm của người khác!!”

Tôi cười.Đường đường là một nữ vệ sĩ của cậu chủ mà lại để cậu chủ bảo vệ thế này,thấy buồn cười thật đấy.Tự dưng,hắn quay lại nhìn tôi với ánh mắt thương hại.Thái độ gì thế Ò^Ó.

“Ngực nhỏ khiếp.”

“Im!! >^

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.