Hiuhiu... Yêu Cậu Mất Rồi!!

Chương 57: Cảm ơn!



Một cái chăn ấp áp đang được đặt nhẹ nhàng lên người tôi,dù có nhắm mắt như đang ngủ,tôi vẫn có thể nhận thức được xung quanh.Chỉ là giả vờ nhưng được nằm xuống cũng thấy khá hơn rồi.Tôi không nên trở nên yếu đuối trước mọi hoàn cảnh,bọn họ sẽ càng khinh thường tôi.Tiếng nhạc ấy là cơ hội tốt,cảm ơn anh.Bỗng chân tôi bị nâng lên,có vẻ như anh Minh đã phát hiện ra chân tôi vừa bị cái gì đó đâm phải.Lúc đó nó cũng chỉ nhói thôi nhưng bây giờ tôi mới thấy nó đau thật.Anh Minh đang đi lục lục cái đồ gì đó rồi đặt gần chân tôi,anh ấy lại nâng chân tôi lên và có cái gì chạm vào vết thương ở chân tôi khiến tôi xót xa, đau quá,ahuhu T_T.Mà cái mềm mềm đang chạm chân tôi nó khiến tôi buồn,rõ là đau nhưng mà buồn,không biết khóc hay cười nữa.Anh ấy đặt chân tôi xuống và cứ để vậy,chắc anh ấy chỉ muốn sát trùng nó thôi,có lẽ miệng vết thương nhỏ lắm,một cây đinh chăng?Một cây dinh do đám người hầu kia dải ở đó,mình có thể đi qua bất cứ lúc nào.Lúc nào cũng có nguy hiểm rình rập hết,tôi chỉ là bạn của hắn thôi mà,xung quanh cậu lắm người…độc ác thật.Quen cậu tôi khổ lắm,tôi mệt lắm,tôi đau lắm…Cổ họng tôi bắt đầu nghẹn ứ lại,nước mắt bắt đầu tuôn ra,có lẽ đã đến giới hạn của bản thân tôi.Nhưng người như tôi thì không bao giờ muốn khóc trước mặt người khác,hay nói đúng hơn là không muốn người khác nhìn thấy mình khóc.Anh Minh đang ở đây,vậy nên tôi đã nhịn,ngăn cản lại những giọt nước mặn chát rơi xuống.Nhắm chặt mắt lại,nghiến răng nhưng nó vẫn cứ tuôn.Biết không,mỗi khi khóc thì cái cổ họng đau lắm,bụng thì như co thắt lại,nước mũi nước miếc chảy ra không sao thở nổi.Tôi trùm kín chăn lại,tại sao phải khóc vì mấy chuyện cỏn con này…Phải mạnh mẽ lên,mạnh mẽ lên!

“Tú! Em sao vậy?”

“…”

Anh Minh cố vạch chăn ra.Mắt tôi đang nhắm tịt lại nên không biết anh Minh đang nghĩ thế nào.Anh ấy chạm lên má tôi rồi dùng ngón cái lau đi nước mắt.Bàn tay ấm áp,khiến tôi bình tĩnh hơn.

“Đau lắm hả?”

Không,không đau chút nào,vết thương bé tý ấy làm sao mà khiến con người em yếu đuối như này.Một thứ còn to lớn hơn,một thứ khác đau đớn hơn do nhiều thứ khác độc ác tập trung lại.Anh làm gì đó đi,hôn em chẳng hạn…haha.

“Để tôi đưa em đến bệnh viện.”

Không cần,em không đau gì mà cần đến bệnh viện.Bác sĩ không chữa nổi đâu,nếu người bác sĩ ấy là thánh thì may ra…trừng trị họ,tốt hơn không - Những người rảnh nợ méo có gì để làm, đáng ghét đáng ghét!!!Anh ấy bế tôi lên,tôi lại trùm kín chăn lại.Hơi ấm của chăn cùng với hơi ấm của người ấy,dần dần khiến tôi bình tĩnh hơn,dù chỉ là một chút.Bỗng tôi nghe cánh cửa mở toang cái rầm,cùng với đó là tiếng hét mang tên tôi.

“Minh!Tú đâu rồi?Có đây không?”

“Chuyện gì vậy Ân?”

“Anh đang bế ai đấy hả?Tú phải không?Tưởng vậy mà trốn được hả,mau đưa cậu ta cho tôi!!”

Hắn ta chạy tới và kéo lấy tôi,anh Minh vẫn vững vàng để giữ lấy tôi. Đừng buông ra, đừng đưa em cho hắn ta.Cậu để tôi yên đi, đi mà nói chuyện với cô bạn thuở thơ ấu của cậu đi,không có gì để nói đâu.

“Đừng có bế cậu ta mãi nữa,mau đặt xuống!!”

“Em ấy bị mảnh sành cắm phải chân,không đi được đâu,bộ em không thấy máu của Tú,vương vãi khắp nơi hả?”

M…mảnh sành?Không phải cây đinh sao?Và tôi đã chảy máu rất nhiều?Tôi không cảm thấy đau chút gì ở chân hết,không chút cảm giác sau vết nhói ấy.Thì ra nó cũng đã hoà quyện cùng với nỗi đau khác của tôi,một nhân tố trong nhiều nhân tố khác.Cậu không thể thương tôi chút nào hả,Thiện Ân?

“Em ấy đang rất đau nên tôi phải mang đến bệnh viện,em đừng làm gì khiến Tú đau hơn!”

“Để tôi đưa cậu ta đi,anh mau đưa cô ấy đây!”

“Anh không biết chuyện gì xảy ra nhưng em đừng hành động như vậy nữa!!”

Tôi với tay ra đằng sau lưng anh Minh và cầm chặt lấy áo của anh ấy. Mong anh ấy hiểu rằng đừng đưa tôi cho hắn ta,tôi đang níu anh ấy lại đây.

“T..Tú!?”

“Để tôi yên,Thiện Ân!”

Một phút trôi đi,tôi không nghe tiếng hắn nữa,có lẽ hắn ta đã đi rồi.Tôi nghe anh Minh thở dài một tiếng,xin lỗi vì đã kéo anh vào chuyện này…

“Anh thả em xuống…”

“Nhưng em phải đi bệnh viện!”

“Không sao mà anh!!”

Anh ấy từ từ đặt tôi xuống ghế,tôi thò đầu ra ngoài để thở.Trong cái chăn ấy ngột ngạt dễ sợ nhưng bên trong ấy rất ấm áp. Nếu có thể được vào lại bên trong ấy một lần nữa mình cũng muốn nhưng,phải là trong hạnh phúc.Anh Minh kéo ghế ra trước mặt tôi, để lộ khuôn mặt có vẻ nghiêm trọng lắm.

“Rốt cuộc hai em có chuyện gì vậy?”

“Chuyện dài lắm…”

“Kể đi tôi nghe,bao nhiêu lần tôi tâm sự với em mà em không chịu tâm sự lại với tôi.”

Tôi lặng im ngẫm nghĩ một lúc rồi cuối cùng cũng chịu kể cho anh ấy nghe hết câu chuyện từ a-z,lúc kể bản thân tôi lại thấy buồn và tức giận. Đúng là không chịu được mà,muốn nhai đầu con nhỏ đó ghê,cả hắn ta nữa!!Rốt cuộc đối với hắn tôi không quan trọng gì cả,hắn ta không hiểu tôi một chút gì hết.Hmm…dù gì thì cô ta cũng là bạn thuở nhỏ với hắn,tôi chỉ là bạn cùng lớp.Hắn ta nói là muốn nói chuyện với tôi nhưng cứ gào hết lên vậy,như kiểu muốn mắng tôi vậy đấy,sao tôi không trốn hắn.Mọi chuyện từ giờ,sẽ khó xử lắm đây.

“Vậy là cô Linh nghĩ em thích Ân nên mới chơi xỏ em.”

“Vâng,rõ ràng là em không có thích hắn một chút nào hết!!Một tí cũng không,ghét ghét ghét ghét!!!”

“Em chỉ cần nói với cô ấy là em không thích Ân là được rồi mà…”

“Liệu cô ta có chịu hiểu không chứ…lại nói em sợ cô ta…”

“Em cứ thử đi!”

Tôi cúi đầu không đáp,im lặng suy nghĩ.Anh Minh nói cũng có lý.Mọi chuyện xảy ra là do tình cảm rắc rối của tôi với hắn,nhưng tôi cũng đâu có thích hắn.Giải thích rõ cho cô ta hiểu thì chắc cô ta sẽ buông tha cho mình?Không thể đoán được lòng dạ của cô ta,mệt quá đi…Thôi cứ thử rồi biết,cầu mong anh Minh nói đúng.Tôi ngẩng mặt lên nhìn anh ấy,cái mặt của anh ấy nhìn có chút hài lòng?Thái độ gì vậy Ô__Ô…

“S..sao anh trông vui quá vậy,em đang buồn đó, đang buồn đó!!”

“Hahaha…xin lỗi,xin lỗi.”

“Anh với Thiện Ân không khác gì nhau hết…hức hức..”

“Xin lỗi xin lỗi mà…haha!!Mà…hm…à.. ừm…”

“G…gì vậy anh…?”

“Em thích…ai chưa?”

Thịch…tại sao anh ấy lại hỏi như vậy?Anh ấy biết mình thích anh ấy rồi sao,bây giờ anh ấy muốn điều tra??Phải trả lời sao,trả lời sao…Nói không hả?Rõ ràng là mình thích anh ấy mà…Nói có thì sẽ có manh mối cho anh ấy mất…@@

“Này,nghĩ gì thế?”

“A.. à không…ahaha---“

“Nhìn cái mặt là biết có rồi,nói tôi nghe là ai,tôi tò mò lắm *v*”

Mắt của anh ấy sáng rực lên,tôi tưởng anh ấy không ưa mấy chuyện tình cảm này cho lắm…Chắc anh ấy đang trả thù tôi vì tôi biết nhiều thứ về anh ấy hơn là anh ấy biết về tôi.Mà khoan…anh ấy tò mò người tôi thích,còn ai vào đây nữa…>////^////

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.