Hồ Đồ

Chương 34




Sau khi Lục Ứng Khâm rời đi, Trình Đoan Ngọ ngồi bệt xuống nền nhà. Vì Lục Ứng Khâm muốn nói chuyện với cô nên người giúp việc đều chủ động đi ra ngoài, trong nhà chẳng còn ai cả. Cũng chính vì thế mà giờ đây, căn phòng này chẳng khác nào chiếc lồng lạnh lẽo, chỉ có một mình Trình Đoan Ngọ không thể thoát ra khỏi chiếc lồng ấy.

Cô cứ nghĩ mình đã quen với sự cô đơn đến thấu xương này rồi, nhưng trong khoảnh khắc mà tất cả sự yếu đuối bị phơi bày, cô mới phát hiện mình nhớ cha, nhớ anh đến phát điên, thậm chí nhớ cả Du Đông.

Những năm qua, cái mà cô gọi là sự kiên cường cũng chỉ là vì bên cô vẫn luôn có sự giúp đỡ và chăm sóc của họ, còn giờ đây, cô đã mất tất cả, vậy mà cô vẫn cố gắng phải sống, bởi vì trên thế giới này, ngoài cô ra, chẳng ai có thể chăm sóc cho con trai cô nữa.

Đúng lúc cô gần như tuyệt vọng, trong đầu cô hiện lên hình ảnh một người.

Liệu người ấy có giúp cô?

Trình Đoan Ngọ cũng không biết nữa. Thực tế, nếu không đến bước đường cùng, cô cũng không nghĩ đến những điều xấu nhất, nhưng suy cho cùng, đây cũng là sự lựa chọn cuối cùng…

Mấy ngày liền Lục Ứng Khâm không về nhà. Anh ta đã bình tĩnh trở lại. Mấy ngày qua, anh ta luôn suy nghĩ về mối quan hệ của hai người bọn họ. Anh ta cũng không hiểu tại sao đối với anh ta. Trình Đoan Ngọ lại giống như một ngọn lửa, lần nào cũng khiến anh ta bùng cháy và cuối cũng khiến cả hai đều bị tổn thương.

Có những lúc Lục Ứng Khâm cũng buồn phiền nghĩ rằng, có lẽ nên buông tha cho cô, đó sẽ là sự cứu rỗi tốt nhất cho hai người họ, chứ cứ ép buộc cô như thế này, cô chỉ cảm thấy như trong lao tù, cũng chẳng ai vui vẻ. Rồi anh ta lại nghĩ, mình cũng không thể chịu được khi nhìn thấy cô kết hôn với người khác. Đối với Trình Đoan Ngọ, anh ta luôn có những mâu thuẫn không thể lý giải.

Cô không dịu dàng, đối xử với anh ta chẳng khác nào kẻ thù, cô luôn khoan dung với người khác nhưng với anh ta thì không. Có những lúc mệt mỏi chán nản, anh ta cũng đã nghĩ cô có thể mang đến cho anh ta một chút an ủi, nhưng cái mà cô mang lại cho anh ta luôn là sự cự tuyệt và sự xa cách ngàn dặm. Cô luôn muốn chọc giận anh ta biết rõ hậu quả sẽ thế nào nhưng vẫn cứ làm như vậy. Giữa họ dường như lúc nào cũng căng thẳng, và chỉ có như vậy cô mới cảm thấy thoải mái.

Có yêu không? Đối với họ, chủ đề này thật buồn cười Lục Ứng Khâm cũng chẳng muốn nghĩ đến nữa.

Buổi tối, Du Giai Giai lại gọi điện, Lục Ứng Khâm vừa đi tiếp khách về, đầu óc mơ hồ nhưng vẫn cố tỉnh táo.

“Uống nhiều rượu quá à?” Giọng cô truyền tới từ đầu máy bên kia, chẳng biết tại sao Lục Ứng Khâm có chút ấm áp, có lẽ là bởi đã tức giận quá nhiều khi ở bên cạnh Trình Đoan Ngọ. Du Giai Giai là người con gái thông minh, luôn biết phải cư xử trước Lục Ứng Khâm. Những năm qua, ở bên cạnh anh ta, cô làm tốt mọi việc, chẳng phải trước kia anh ta đã từng thích một người phụ nữ thông minh như cô ta sao? Tại sao bây giờ anh ta lại thấy chán ghét chứ?

Anh ta chưa tìm ra câu trả lời thì Du Giai Giai đã chuyển chủ đề khác, giọng cô lại trở nên xa cách, lạnh lùng: “Thôi, chuyện của anh giờ cũng chẳng liên quan đến em, nữa em chỉ muốn nói với anh rằng, khi em về nước, anh hãy đến sân bay đón em.” Giọng điệu như ra lệnh của cô ta khiến Lục Ứng Khâm chau mày, cảm giác hối hận và có lỗi vừa nhen nhóm trong lòng anh ta lập tức biến mất.

“Dựa vào cái gì mà phải đi đón chứ?” Đầu óc anh ta hơi nặng nề nhưng vẫn không thể không buông tiếng cười giễu cợt,

“Ở sân bay có phóng viên, em cần một chút tin tức của Giới truyền thông nên muốn anh xuất hiện trước ống kính một chút.”

Lục Ứng Khâm cười lạnh lùng. “Giai Giai, em nên biết anh ghét nhất là những người phụ nữ tự cho là thông minh.”

Du Giai Giai như đã phòng bị từ trước, chẳng chút lúng túng trả lời rất rành mạch: “Rời bỏ anh, em cũng cần phải sống. Em đã ký hợp đồng với một công ty trong nước, công ty đó đã đồng ý sẽ nâng đỡ em, em cũng cần anh giúp em một tay.” Vì nói chuyện qua điện thoại nên Lục Ứng Khâm không thể nhìn thấy nét mặt Du Giai Giai, chỉ thấy cô ta im lặng một lúc rồi lạnh lùng, quyết đoán nói: “Lục Ứng Khâm lần này anh nợ em…”

“…”

Hai ngày sau, Du Giai Giai về nước, Lục Ứng Khâm đến sân bay đón cô rất đúng giờ. Du Giai Giai thay đổi rất nhiều, cô mặc bộ quần áo giản dị, mái tóc dài để xõa, chiếc kính đen che gần hết khuôn mặt. rõ ràng đã đeo kính nhưng cô vẫn trang điểm rất kĩ càng, ngay đến khóa môi cũng lấp lánh.

Những phóng viên đứng chờ ở sân bay đã nhanh chóng tác nghiệp, nhưng cô vẫn coi như không biết nửa như cố ý nửa như không để họ chụp tư thế đẹp nhất của mình.

Du Giai Giai không đứng quá gần Lục Ứng Khâm, cũng không ôm ấp anh ta, chỉ thỉnh thoảng mới nói với anh ta vài câu, nở nụ cười tự nhiên và xinh đẹp. Biểu lộ quá giả tạo khiến Lục Ứng Khâm cảm thấy khó hiểu, người phụ nữ đã từng dựa dẫm vào anh ta để tồn tại bây giờ lại có bộ dáng như vậy sao?

Sau khi lên xe, đóng cửa xe lại, Du Giai Giai mới thu lại nụ cười đó, nét mặt trở nên lạnh lùng.

Cả đoạn đường cô không nói thêm câu gì, lúc gần đến điểm dừng, cô bỗng đặt tay lên tay Lục Ứng Khâm, bàn tay trắng trẻo và mềm mại, móng tay được gọt giũa gọn gàng. Quét một lớp sơn lấp lánh, màu đỏ càng làm nổi bật những ngón tay nhỏ nhắn, trắng ngần của cô.

cô nở nụ cười rất thân mật: “Lục Ứng Khâm, cám ơn anh đã phối hợp cùng em.”

Lục Ứng Khâm cũng chẳng có biểu hiện gì, chỉ lặng lẽ rút tay lại: “Nhớ đấy, không có lần sau đâu.”

Du Giai Giai vẫn mỉm cười, giọng điệu thể hiện rõ sự trách móc: “thật độc ác.” Nhưng cũng chỉ là trách móc vậy thôi chứ cô không hề oán giận.

Lục Ứng Khâm im lặng nhìn cô, mong sẽ nhìn thấy gì đó trên khuôn mặt và nụ cười của cô, nhưng anh ta chẳng nhìn thấy sự khác biệt: “Du Giai Giai, rốt cuộc em muốn gì?”

Du Giai Giai khẽ mỉm cười, trả lời: “Anh đoán xem.”

“…”

Sau khi Du Giai Giai xuống xe, Lục Ứng Khâm rời đi ngay đó. cô cứ đứng đó, lặng lẽ nhìn theo bóng xe của anh ta rời đi.

Anh ta hỏi: “Du Giai Giai, rốt cuộc em muốn gì?”

Du Giai Giai cười lạnh lùng, trước kia cô muốn có trái tim của anh ta, còn bây giờ cô chỉ muốn anh ta phải đau khổ.

Anh ta luôn nói ghét những người phụ nữ thông minh, tiếc là cô lại không thể ngu ngốc được. Địa chỉ và số điện thoại của người ấy cô đã mượn tay Du Đông để đưa cho Trình Đoan Ngọ rồi, bây giờ cô chẳng cần phải làm gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi chờ xem bọn họ tự mình hủy diệt lẫn nhau mà thôi.

Du Giai Giai đón những cơn gió thổi vào mặt mình, mắt ngấn nước, cố nuốt sự chua xót xuống cổ họng, lòng trống rỗng. Lục Ứng Khâm, nếu trái tim của người đàn ông này có chút tình cảm thì Du Giai Giai cô cũng không phải đến mức như thế này.

yêu bao nhiêu thì sẽ hận bấy nhiêu.

Sức mạnh của truyền thông vô cùng lớn. Chỉ sau hơn mười tiếng đồng hồ, trên các mặt báo, trang tin đã đăng đầy ắp những thông tin liên quan. Những bức ảnh chụp Lục Ứng Khâm và Du Giai Giai thân mật đi bên nhau có mặt trên khắp các mặt báo. Mặc dù khuôn mặt anh ta đã bị che đi nhưng Trình Đoan Ngọ chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra. trên những tờ báo tài chính thì đều đề cập chuyện một đai gia giàu có giấu mặt, nhưng vì có một người phụ nữ xuất hiện cùng anh ta nên được đăng trên mục giải trí. Điều này không hợp chút nào với tính cách của Lục Ứng Khâm.

Nhiều năm qua, anh ta luôn rất thận trọng, chưa bao giờ dính đến scandal kiểu minh tinh và đại gia khiến mọi người phải bàn tán. Nếu không phải vì người anh ta yêu thật lòng thì sao phải hy sinh danh tiếng của mình để có trái tim cô ấy?

một việc làm rất thành công khiến Du Giai Giai bỗng chốc trở thành nhân vật tiêu điểm của công chúng, chỉ một vài bức ảnh chụp thôi mà cô ta đã trở nên nổi tiếng. Bối cảnh khiến người ta phải tò mò, ngoại hình kiều diễm cùng “Kỹ năng diễn xuất” không thể bình thường. Trình Đoan Ngọ cười lạnh lùng nhìn tờ báo, có thể dự đoán được rằng, cô ta đang là một ngôi sao mới nổi. Còn cô giống như một thiên thạch từ trên trời rơi xuống, tạo nên những cái hố lồi lõm trên mặt đất, có lấp thế nào cũng chẳng thể bằng phẳng được.

Khi đọc tin đó, Lục Ứng Khâm vẫn tỏ ra rất bình tĩnh. Chỉ có Quan Nghĩa là cảm thấy có chút lo lắng. Lục Ứng Khâm trước giờ vốn rất cẩn thận, lần này bị ống kính truyền thông nhắm đến, đối với họ thì chỉ có hại mà thôi. Nhưng Lục Ứng Khâm hình như lại chẳng cảm thấy như vậy, chỉ hỏi: “Báo đã đến tay Trình Đoan Ngọ chưa?”

Quan Nghĩa ngập ngừng một chút: “Đến rồi.”

“Cô ấy phản ứng ra sao?”

“Rất bình tĩnh, xem xong liền đặt xuống bàn.”

“Ừ” Lục Ứng Khâm cũng chẳng có biểu hiện gì. “Cậu đi ra ngoài đi.”

“…”

Buổi tối hôm đó, Lục Ứng Khâm bảo lái xe đưa anh ta về ngôi biệt thự. Trình Đoan Ngọ như đã đợi anh ta từ lâu, cô thư thái ngồi trên sofa xem ti vi, ánh mắt trong veo cửa cô làm anh ta nhớ đến hình ảnh của cô bảy năm về trước cao ngạo, chẳng có gì đáng để mắt.

“Về rồi à?” Nét mặt Trình Đoan Ngọ rất thoải mái, cô không nhìn anh ta nhưng chủ động nói trước, vẻ bình tĩnh của cô khiến sắc mặt Lục Ứng Khâm có chút u ám.

“Sao vẫn còn ngồi đây?”

“Đợi anh.” Trình Đoan Ngọ mỉm cười, tắt ti vi, đặt chiếc điều khiển xuống rồi bước từng bước đến chỗ Lục Ứng Khâm, trông cô giống như con thiên nga cao quý ngẩng cao đầu với chiếc cổ dài thon thả.

Cô đưa tay với tờ báo đặt trên chiếc bàn bên cạnh đó, lật giở từng trang, cuối cùng đi đến bên chỗ Lục Ứng Khâm. ‘Người phóng viên này chụp ảnh rất được, đúng là Kim Đồng – Ngọc Nữ.” Cô cười lạnh lùng, “Lục Ứng Khâm, xin hỏi, anh làm thế này thì rốt cuộc định đặt tôi ở chỗ nào vậy?”

“Đó chỉ là một cái tin bình thường thôi.” Lục Ứng Khâm nhíu chặt mày, không nhìn cô

Trình Đoan Ngọ hỏi lại: “Cái này mà gọi là một tin bình thường sao? Lục Ứng Khâm, tại sao những việc nghiêm trọng mà qua miệng anh lại nhẹ như lông hồng thế?”

Ánh măt giễu cợt của cô như cây kim tẩm thuốc độc Lục Ứng Khâm cảm thấy vừa đau vừa buốt, sắc mặt lạnh băng. “Cô có tư cách gì mà hỏi tôi, hả?”

“Đúng.” Trình Đoan Ngọ đã hoàn toàn thất vọng người đàn ông trước mặt. Chút tình cảm cuối cùng đối với anh ta cũng tan biến thành tro tàn. “Tôi chính là món hàng mà anh đã bỏ tiền ra mua.” Cô lạnh lùng “hừ” một tiếng như tự cười mình, đó cũng là một lời chế giễu.

Lục Ứng Khâm cảm thấy biểu hiện của cô có vẻ không ổn, rõ ràng cô đang cười nhưng đằng sau nụ cười ấy lại toát lên sự hận thù đến tột độ, không chút tức giận nhưng lại toát lên sự thất vọng. Anh ta cũng không biết tại sao mình lại phiền muộn và cáu kỉnh, giật lại tờ bào trong tay Trình Đoan Ngọ, xé “roẹt…roẹt”, tiếng rách của tờ báo giống như con rắn độc đang lè lưỡi trước Trình Đoan Ngọ, cô cảm thấy cảnh tượng đó vừa thảm thương vừa buồn cười.

“Trình Đoan Ngọ! Tôi nói cho cô biết, bất kể cô nghĩ thế nào thì cũng phải trung thực với tôi một chút, có những việc không đến lượt cô chất vấn tôi! Đây là việc của tôi và cô ấy!” Lục Ứng Khâm chẳng biết nên phản ứng thế nào. Cô chất vấn anh ta cũng có nghĩa không phải cô không có cảm giác gì với anh ta, nhưng Lục Ứng Khâm lại cảm thấy rất bất an.

Đã lâu lắm rồi, đây là lần đầu tiên anh ta có cảm giác đó. Anh ta có cảm giác như sắp mất cô rồi…

Nụ cười của cô vô cùng kỳ lạ, ánh mắt ấy như bị tổn thương, tối sầm, giọng cô lạnh lùng như sắt đá: “Đúng, đây là việc giữa anh và cô ấy, vậy thì không nên kéo tôi vào rồi. Lục Ứng Khâm, anh hãy để cho tôi đi!”

Lục Ứng Khâm trả lời theo bản năng: “Cô nằm mơ à?”

“Bốp!”

Một cái tát mạnh khiến cơn tức giận của Lục Ứng Khâm lên đến đỉnh điểm. Anh ta nhìn Trình Đoan Ngọ vẻ khó tin nét mặt cô không có chút biểu cảm, vẫn bình tĩnh như thế, vậy mà người cô vừa cho anh ta một cái trời giáng.

Lục Ứng Khâm vô cùng tức giận, kéo mạnh tay Trình Đoan ngọ. “Cô bị say thuốc à? Động tí là ra tay. Ai cho cô to gan như vậy?! Cô điên rồi phải không, Trình Đoan Ngo?’

“Đúng!” Nét mặt cô vô cùng đau khổ, nụ cười như mê mụ. “Tôi đang bị say thuốc đấy! Tôi bị anh giày vò đến mức phát điện. Mẹ kiếp, tôi bị điên rồi!”

“Được lắm!” Lục Ứng Khâm tức giận đến bật cười, gật gật đầu. “Được lắm! Trình Đoan Ngọ! Cô điên rồi phải không? Vậy thì tôi sẽ để cô điên đến cùng!” Anh ta đẩy mạnh khiến cô không đứng vững. Khi thấy cô lảo đảo chuẩn bị ngã xuống sàn nhà, anh ta liền ôm ngang eo cô rồi kéo tay cô ra phía sau lưng.

Tất cả diễn ra nhanh như chớp, Trình Đoan Ngọ chưa kịp phản ứng thì đã bị Lục Ứng Khâm ném xuống chiếc giường to.

Anh ta chẳng thèm đóng cửa, đè lên người cô như một con quỷ hung dữ. Trình Đoan Ngọ hiểu rõ anh ta định làm gì. Cô phản kháng kịch liệt. hét lên: “Lục Ứng Khâm! Anh cút đi cho tôi! Cút! Đừng động vào người tôi!”

Lúc ấy, toàn bộ lý trí của Lục Ứng Khâm đều bị cơn tức giận điều khiển. Anh ta cười lạnh lùng. “cô gọi đi! cô gọi mọi người đến đi! Đến mà nhìn bộ dạng điên điên khùng khùng của cô!”

Trình Đoan Ngọ tức giận đến mức trong mắt nổi rõ những tia máu, nhưng lại không có sức phản kháng. Cửa ngoài vẫn chưa đóng, cô sợ đánh thức Đông Thiên dậy, cô không muốn cậu bé nhìn thấy mình trong bộ dạng như thế này.

cô lặng lẽ giãy giụa, dùng hết sức mình đấm vào lưng Lục Ứng Khâm, còn anh ta chẳng thèm để ý, cắn mạnh lên xương quai xanh của cô, đến nổi rớm máu. Trình Đoan Ngọ ra sức phản kháng chẳng có tác dụng. cô không địch nổi sức mạnh của anh ta, anh ta đè lên người cô, cô không thể cử động được.

Anh ta kéo mạnh váy cô lên, tiến vào cơ thể cô.

Trình Đoan Ngọ đau đớn gần như phát ngất, cô cắn chặt môi, nhìn Lục Ứng Khâm, ánh mắt đầy thù hận. Vừa rồi cô còn ra sức la hét, nhưng khi anh ta và cô như hòa thành một thì cô không la hét nữa. cô không muốn tiếng kêu của mình khiến anh ta đạt khoái cảm.

“Ghê tởm!” Trình Đoan Ngọ lạnh lùng nhìn Lục Ứng Khâm, nói câu cuối cùng rồi quay đi chỗ khác, không nhìn thẳng vào mắt anh ta nữa.

cô không hề phát ra tiếng động, lông mày nhíu chặt. Lục Ứng Khâm biết cô rất đau, thực ra, anh ta cũng rất đau, nhưng sự đau đớn dường như lại khiến người ta mê muội. Lục Ứng Khâm cảm thấy mình sắp mất hết kiểm soát rồi. Trong cảm xúc mãnh liệt ấy, anh ta chợt nhớ lại ánh mắt Trình Đoan Ngọ của tuổi mười bảy, khi ấy, cô cũng cắn chặt môi như thế này, không phát ra âm thanh nào.

Vẻ nhẫn nhịn đó của cô khiến cảm xúc của anh ta dâng trào, khoái cảm này khiến anh ta không thể từ bỏ. Anh ta biết rằng, cô rất hận anh, nhưng dù có như vậy thì anh ta vẫn muốn níu giữ cô.

đã thăm dò, giày vò cô lâu như vậy, anh ta mới nhận ra sự thật rằng, cho dù là vì bất cứ lý do gì thì anh ta cũng không thể mất cô được…

Lúc Trình Đoan Ngọ tỉnh lại thì cuộc giày vò như dưới địa ngục đó đã dừng lại. Toàn thân rã rời, cô gần như không còn chút sức lực. Những sợi tóc dính vào mặt, người vô cùng khó chịu.

không biết Lục Ứng Khâm đã rời đi từ lúc nào, nhưng trong căn phòng vẫn lưu lại mùi của anh rất nồng đậm, đến mức cô không thể không chú ý. cô nhìn lên trần nhà, ánh mắt trống rỗng, từng giọt nước mắt thi nhau chảy xuống, thấm đẫm gối tựa như những cánh hoa tan nát.

cô vẫn không động đậy, giữ nguyên tư thế áp bức và lăng nhục vừa rồi, cuộn tròn trong chăn. Phần dưới cơ thể cô như tê dại. Từ nhỏ đến lớn, Lục Ứng Khâm luôn tìm cách làm nhục cô, đến mức cô chẳng còn chút tôn nghiêm. Còn cô, ngoài việc rơi nước mắt thì chẳng thể làm gì.

Chỉ có điều, lần này sẽ là lần cuối cùng cô trải qua kiếp nạn này, đôi mắt trống rỗng cứ mở trừng trừng cả đêm, cuối cùng cô cũng đưa ra quyết định…

Ngày hôm sau, mọi thứ lại trở lại guồng quay như thường ngày. Trình Đoan Ngọ cố chịu đựng nỗi đau thể xác, bế Đông Thiên đi ra ngoài. Người lái xe có khuôn mặt rất lạ, không phải là người lái xe như mọi ngày, nhưng Trình Đoan Ngọ cũng chẳng cảm thấy lạ lùng.

“Du Giai Giai muốn anh đến à?”

Lái xa không nói gì, như ngầm thừa nhận.

Hôm trước, khi tin tức đó xuất hiện, không biết Du Giai Giai lấy số điện thoại của cô ở đâu mà gọi tới. Trong điện thoại, cô ta nói thẳng: “Chỉ có tôi mới giúp được chị.”

“Giúp tôi.” Hai từ đó cho cô ta biết quyết định của cô.

Lái xe đưa cô đến địa chỉ đó. một khu vực được bảo vệ nghiêm mật với cánh cổng rất cao. Trước khi Trình Đoan Ngọ đi vào, cô ôm Đông Thiên vẫn đang mơ màng, thân mật áp má mình lên má mềm mại của con, cậy bé lại cao hơn rồi, nhưng vẫn ngây thơ dụi dụi mắt nhìn mẹ, tò mò hỏi: “Mẹ, đây là đâu? Hôm nay không đi học à?”

Trình Đoan Ngọ cố kìm nén nước mắt, cố nén tất cả đau đớn, khẽ hôn lên má cậu bé. “Đông Thiên, nghe này, bây giờ mẹ sẽ đưa con đến gặp cụ ngoại. Sau này, bất kể có chuyện gì xảy ra thì con nhất định phải nghe lời cụ nhé!”

Đông Thiên vẫn lờ mờ không hiểu. “Con có cụ ngoại sao? Tại sao trước kia chưa từng gặp nhỉ?”

“Ngoan nào, bây giờ con không phải hỏi gì cả, chỉ cần hứa với mẹ là sau này bất kể có chuyện gì xảy ra thì con nhất định phải nghe lời cụ!” Trình Đoan Ngọ nói đến gần cuối câu thì giọng cũng nấc nghẹn.

Đông Thiên thấy lo lắng, vội vã cầm tay Trình Đoan Ngọ. “Mẹ đừng khóc, con hứa với mẹ mà!”

Trình Đoan Ngọ hít một hơi thật sâu, nhìn khuôn mặt ngây thơ của Đông Thiên, ánh mắt vô cùng quyến luyến nói như sắp phải xa cách: “Con ngoan, con phải nhớ nhé, nếu có một ngày mẹ rời xa con thì không có nghĩa là mẹ không yêu con nữa mà là vì mẹ đã quá mệt rồi…”

“…”